Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 79: Hoảng sợ đêm tân hôn 2

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Nguyệt Nhi..."Kiều thê ở trong ngực mỗi ngày nhưng lại chỉ có thể nhìn không thể ăn, cuộc sống như vậy đối với nam nhân huyết khí phương cương mà nói thật là một khảo nghiệm rất lớn. Nhưng Địch Mân đã nói thật tâm đốin tốt với Tàn Nguyệt, hắn không muốn nàng có cảm giác xấu, cho nên hắn vẫn chịu đựng."Địch Mân, ngươi chưa ngủ sao?"Nến đã sớm thổi tắt, ánh trăng xuyên qua màn giường chiếu vào, làm cho bên trong phòng như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng bạc. Tàn Nguyệt không quay đầu, bên tai có thể nghe được tiếng hít thở của Địch Mân, cảm giác thân thể hắn cứng ngắc dị thường."Chúng ta trò chuyện, được không?"Trời biết, hắn bây giờ có bao nhiêu khó chịu, nhuyễn ngọc ấm áp thơm mát trong ngực, mùi thơm trên người Tàn Nguyệt thản nhiên k*ch th*ch toàn bộ giác quan trên người hắn, hắn làm sao có thể ngủ được đây?"Được!"Địch Mân không khỏe, Tàn Nguyệt ít nhiều cũng biết một ít, chỉ là việc đó thật kinh khủng, loại đau đớn như sắp chết này, trải qua một lần là đủ rồi, nàng không muốn tiếp tục lần nữa."Nguyệt Nhi, trước đây lúc ngươi ở tướng phủ, buổi tối trước khi đi ngủ thường làm gì?"Đối với nàng, hắn vẫn rất tò mò,muốn biết quá khứ của nàng, càng muốn có được tương lai của nàng."Cũng không có gì, xem sách một chút, hoặc là trò chuyện cùng Lam Nhi..."Nói đến Lam Nhi, đôi mắt của Tàn Nguyệt không còn hiện lên sự lạnh nhạt, sự việc không giải quyết được gì, Lam Nhi cũng chẳng biết đi đâu. Nàng cũng đã từng nhờ Địch Mân phái người đi hỏi thăm một chút, nhưng bọn họ lại không dò xét ra tin tức gì."Lại nhớ Lam Nhi rồi?"Mặc dù không nhìn mặt nàng, nhưng bằng trực giác hắn cũng có thể đoán ra nàng đang suy nghĩ cái gì. Loại cảm giác này giống như mọi người nói là tâm địa tương linh (kết nối hai tâm hồn qua một sợi dây vô hình), khiến cho người ta rất tự hào."Đúng vậy, nàng như muội muội của ta, ta không muốn nàng xảy ra chuyện gì!"Cánh tay có chút cứng lại, Tàn Nguyệt thoáng giật mình, phía sau cánh tay Địch Mân đang căng thẳng, than nhẹ nói:"Nguyệt Nhi, đừng nhúc nhích!"Nữ nhân này, không phải cố ý chứ? Nàng chẳng lẽ không biết, nàng làm như vậy, rõ ràng là đang khiêu khích nam nhân sao?"Ta... Xin lỗi..."Cảm giác được Địch Mân không khỏe, phía sau người còn có gì đó âm ấm, khuôn mặt Tàn Nguyệt sớm đã đỏ lên, đỏ giống như muốn nhỏ ra máu.

"Nguyệt Nhi..."

Kiều thê ở trong ngực mỗi ngày nhưng lại chỉ có thể nhìn không thể ăn, cuộc
sống như vậy đối với nam nhân huyết khí phương cương mà nói thật là một
khảo nghiệm rất lớn. Nhưng Địch Mân đã nói thật tâm đốin tốt với Tàn
Nguyệt, hắn không muốn nàng có cảm giác xấu, cho nên hắn vẫn chịu đựng.

"Địch Mân, ngươi chưa ngủ sao?"

Nến đã sớm thổi tắt, ánh trăng xuyên qua màn giường chiếu vào, làm cho bên
trong phòng như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng bạc. Tàn Nguyệt không quay đầu, bên tai có thể nghe được tiếng hít thở của Địch Mân, cảm giác thân thể hắn cứng ngắc dị thường.

"Chúng ta trò chuyện, được không?"

Trời biết, hắn bây giờ có bao nhiêu khó chịu, nhuyễn ngọc ấm áp thơm mát
trong ngực, mùi thơm trên người Tàn Nguyệt thản nhiên k*ch th*ch toàn bộ giác quan trên người hắn, hắn làm sao có thể ngủ được đây?

"Được!"

Địch Mân không khỏe, Tàn Nguyệt ít nhiều cũng biết một ít, chỉ là việc đó
thật kinh khủng, loại đau đớn như sắp chết này, trải qua một lần là đủ
rồi, nàng không muốn tiếp tục lần nữa.

"Nguyệt Nhi, trước đây lúc ngươi ở tướng phủ, buổi tối trước khi đi ngủ thường làm gì?"

Đối với nàng, hắn vẫn rất tò mò,muốn biết quá khứ của nàng, càng muốn có được tương lai của nàng.

"Cũng không có gì, xem sách một chút, hoặc là trò chuyện cùng Lam Nhi..."

Nói đến Lam Nhi, đôi mắt của Tàn Nguyệt không còn hiện lên sự lạnh nhạt, sự việc không giải quyết được gì, Lam Nhi cũng chẳng biết đi đâu. Nàng
cũng đã từng nhờ Địch Mân phái người đi hỏi thăm một chút, nhưng bọn họ
lại không dò xét ra tin tức gì.

"Lại nhớ Lam Nhi rồi?"

Mặc dù không nhìn mặt nàng, nhưng bằng trực giác hắn cũng có thể đoán ra
nàng đang suy nghĩ cái gì. Loại cảm giác này giống như mọi người nói là
tâm địa tương linh (kết nối hai tâm hồn qua một sợi dây vô hình), khiến
cho người ta rất tự hào.

"Đúng vậy, nàng như muội muội của ta, ta không muốn nàng xảy ra chuyện gì!"

Cánh tay có chút cứng lại, Tàn Nguyệt thoáng giật mình, phía sau cánh tay Địch Mân đang căng thẳng, than nhẹ nói:

"Nguyệt Nhi, đừng nhúc nhích!"

Nữ nhân này, không phải cố ý chứ? Nàng chẳng lẽ không biết, nàng làm như vậy, rõ ràng là đang khiêu khích nam nhân sao?

"Ta... Xin lỗi..."

Cảm giác được Địch Mân không khỏe, phía sau người còn có gì đó âm ấm, khuôn mặt Tàn Nguyệt sớm đã đỏ lên, đỏ giống như muốn nhỏ ra máu.

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Nguyệt Nhi..."Kiều thê ở trong ngực mỗi ngày nhưng lại chỉ có thể nhìn không thể ăn, cuộc sống như vậy đối với nam nhân huyết khí phương cương mà nói thật là một khảo nghiệm rất lớn. Nhưng Địch Mân đã nói thật tâm đốin tốt với Tàn Nguyệt, hắn không muốn nàng có cảm giác xấu, cho nên hắn vẫn chịu đựng."Địch Mân, ngươi chưa ngủ sao?"Nến đã sớm thổi tắt, ánh trăng xuyên qua màn giường chiếu vào, làm cho bên trong phòng như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng bạc. Tàn Nguyệt không quay đầu, bên tai có thể nghe được tiếng hít thở của Địch Mân, cảm giác thân thể hắn cứng ngắc dị thường."Chúng ta trò chuyện, được không?"Trời biết, hắn bây giờ có bao nhiêu khó chịu, nhuyễn ngọc ấm áp thơm mát trong ngực, mùi thơm trên người Tàn Nguyệt thản nhiên k*ch th*ch toàn bộ giác quan trên người hắn, hắn làm sao có thể ngủ được đây?"Được!"Địch Mân không khỏe, Tàn Nguyệt ít nhiều cũng biết một ít, chỉ là việc đó thật kinh khủng, loại đau đớn như sắp chết này, trải qua một lần là đủ rồi, nàng không muốn tiếp tục lần nữa."Nguyệt Nhi, trước đây lúc ngươi ở tướng phủ, buổi tối trước khi đi ngủ thường làm gì?"Đối với nàng, hắn vẫn rất tò mò,muốn biết quá khứ của nàng, càng muốn có được tương lai của nàng."Cũng không có gì, xem sách một chút, hoặc là trò chuyện cùng Lam Nhi..."Nói đến Lam Nhi, đôi mắt của Tàn Nguyệt không còn hiện lên sự lạnh nhạt, sự việc không giải quyết được gì, Lam Nhi cũng chẳng biết đi đâu. Nàng cũng đã từng nhờ Địch Mân phái người đi hỏi thăm một chút, nhưng bọn họ lại không dò xét ra tin tức gì."Lại nhớ Lam Nhi rồi?"Mặc dù không nhìn mặt nàng, nhưng bằng trực giác hắn cũng có thể đoán ra nàng đang suy nghĩ cái gì. Loại cảm giác này giống như mọi người nói là tâm địa tương linh (kết nối hai tâm hồn qua một sợi dây vô hình), khiến cho người ta rất tự hào."Đúng vậy, nàng như muội muội của ta, ta không muốn nàng xảy ra chuyện gì!"Cánh tay có chút cứng lại, Tàn Nguyệt thoáng giật mình, phía sau cánh tay Địch Mân đang căng thẳng, than nhẹ nói:"Nguyệt Nhi, đừng nhúc nhích!"Nữ nhân này, không phải cố ý chứ? Nàng chẳng lẽ không biết, nàng làm như vậy, rõ ràng là đang khiêu khích nam nhân sao?"Ta... Xin lỗi..."Cảm giác được Địch Mân không khỏe, phía sau người còn có gì đó âm ấm, khuôn mặt Tàn Nguyệt sớm đã đỏ lên, đỏ giống như muốn nhỏ ra máu.

Chương 79: Hoảng sợ đêm tân hôn 2