Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…
Chương 124: Thế thân 2
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt? Là ngươi sao? Ngươi rốt cục đồng ý gặp ta ?"Hai mắt mông lung, nhưng lại che không được ánh mắt mừng rỡ như điên, tay hắn mà giữ chặt lấy mặt của Hạo Nguyệt, bộ dáng thâm tình khiến cho người ta bị mê hoặc."Thái tử, ta không phải..."Hắn yêu Tàn Nguyệt sao? Không nghĩ tới cảm tình thái tử đối với Tàn Nguyệt sâu như thế!Tàn Nguyệt, ngươi rốt cuộc có chỗ nào tốt, tại sao cùng gặp ngày đó, thái tử đối với ngươi như bảo vật, đối với ta ngay cả đống rơm cỏ cũng không bằng?Nghe hắn gọi tên Tàn Nguyệt, Hạo Nguyệt lòng đau như đao cắt, nàng giãy dụa, muốn giãy ra, nhưng thái tử lại ở phía sau ôm lấy Hạo Nguyệt, lo lắng gọi:"Tàn Nguyệt, đừng, đừng rời khỏi ta..."Cùng là Nguyệt, nhưng khác một chữ, ý nghĩa lại khác xa như vậy. Tàn Nguyệt, thê lương mà lại cô tịch, ở đâu gọi được thuận miệng như Hạo Nguyệt, nhưng thái tử, người nàng yêu mến, gọi lên lại không phải Hạo Nguyệt."Ta sẽ không rời khỏi ngươi, thái tử, gọi ta Nguyệt Nhi, gọi ta Nguyệt Nhi..."Nguyệt Nhi, nương gọi nàng như vậy, nàng không dám bảo thái tử gọi nàng là Hạo Nguyệt, nhưng gọi nàng Nguyệt Nhi cũng tốt, tối thiểu, không phải là gọi tên nữ nhân khác."Nguyệt Nhi, đừng tránh ta, đừng tránh ta..."Một câu Nguyệt Nhi, lấy lòng thái tử đang say mơ mơ màng màng, hắn dùng lực ôm lấy Hạo Nguyệt, nhẹ nhàng mà hôn cổ nàng, dịu dàng nói:"Nguyệt Nhi, sau này tên này, cũng chỉ có thể một mình ta gọi, Địch Mân cũng không thể gọi, được không?""Được..."Nhắm mắt lại, rốt cuộc cũng không khống chế được nước mắt cuồn cuộn đến, từng giọt rơi xuống, giống như đang tuyên bố sự bất lực của chủ nhân."Nguyệt Nhi, ta muốn ngươi... Cho ta, được không..."Không biết lúc nào, hai người đã đi tới bên giường, thái tử vung tay lên, ánh nền đỏ thẫm trong nháy mắt dập tắt, ánh trăng nhàn nhạt từ cửa sổ hắt vào, hắn vội vàng di động xé rách quần áo của nàng, thân hình nóng bỏng vội vàng áp lên, nụ hôn thô bạo dày đặc, mang theo đau đớn nhẹ..."Nguyệt Nhi, thả lỏng chút, ta sẽ rất nhẹ nhàng..."Cảm giác được thân thể nàng căng cứng, thái tử dịu dàng an ủi, nhưng sau một khắc, rất nhanh giựt chân của nàng, thân thể thấp xuống, đau đớn đến Hạo Nguyệt cắn chặt môi, cũng không dám kêu ra miệng...
"Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt? Là ngươi sao? Ngươi rốt cục đồng ý gặp ta ?"
Hai mắt mông lung, nhưng lại che không được ánh mắt mừng rỡ như điên, tay
hắn mà giữ chặt lấy mặt của Hạo Nguyệt, bộ dáng thâm tình khiến cho
người ta bị mê hoặc.
"Thái tử, ta không phải..."
Hắn yêu Tàn Nguyệt sao? Không nghĩ tới cảm tình thái tử đối với Tàn Nguyệt sâu như thế!
Tàn Nguyệt, ngươi rốt cuộc có chỗ nào tốt, tại sao cùng gặp ngày đó, thái
tử đối với ngươi như bảo vật, đối với ta ngay cả đống rơm cỏ cũng không
bằng?
Nghe hắn gọi tên Tàn Nguyệt, Hạo Nguyệt lòng đau như đao
cắt, nàng giãy dụa, muốn giãy ra, nhưng thái tử lại ở phía sau ôm lấy
Hạo Nguyệt, lo lắng gọi:
"Tàn Nguyệt, đừng, đừng rời khỏi ta..."
Cùng là Nguyệt, nhưng khác một chữ, ý nghĩa lại khác xa như vậy. Tàn Nguyệt, thê lương mà lại cô tịch, ở đâu gọi được thuận miệng như Hạo Nguyệt,
nhưng thái tử, người nàng yêu mến, gọi lên lại không phải Hạo Nguyệt.
"Ta sẽ không rời khỏi ngươi, thái tử, gọi ta Nguyệt Nhi, gọi ta Nguyệt Nhi..."
Nguyệt Nhi, nương gọi nàng như vậy, nàng không dám bảo thái tử gọi nàng là Hạo Nguyệt, nhưng gọi nàng Nguyệt Nhi cũng tốt, tối thiểu, không phải là
gọi tên nữ nhân khác.
"Nguyệt Nhi, đừng tránh ta, đừng tránh ta..."
Một câu Nguyệt Nhi, lấy lòng thái tử đang say mơ mơ màng màng, hắn dùng lực ôm lấy Hạo Nguyệt, nhẹ nhàng mà hôn cổ nàng, dịu dàng nói:
"Nguyệt Nhi, sau này tên này, cũng chỉ có thể một mình ta gọi, Địch Mân cũng không thể gọi, được không?"
"Được..."
Nhắm mắt lại, rốt cuộc cũng không khống chế được nước mắt cuồn cuộn đến,
từng giọt rơi xuống, giống như đang tuyên bố sự bất lực của chủ nhân.
"Nguyệt Nhi, ta muốn ngươi... Cho ta, được không..."
Không biết lúc nào, hai người đã đi tới bên giường, thái tử vung tay lên, ánh nền đỏ thẫm trong nháy mắt dập tắt, ánh trăng nhàn nhạt từ cửa sổ hắt
vào, hắn vội vàng di động xé rách quần áo của nàng, thân hình nóng bỏng
vội vàng áp lên, nụ hôn thô bạo dày đặc, mang theo đau đớn nhẹ...
"Nguyệt Nhi, thả lỏng chút, ta sẽ rất nhẹ nhàng..."
Cảm giác được thân thể nàng căng cứng, thái tử dịu dàng an ủi, nhưng sau
một khắc, rất nhanh giựt chân của nàng, thân thể thấp xuống, đau đớn đến Hạo Nguyệt cắn chặt môi, cũng không dám kêu ra miệng...
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt? Là ngươi sao? Ngươi rốt cục đồng ý gặp ta ?"Hai mắt mông lung, nhưng lại che không được ánh mắt mừng rỡ như điên, tay hắn mà giữ chặt lấy mặt của Hạo Nguyệt, bộ dáng thâm tình khiến cho người ta bị mê hoặc."Thái tử, ta không phải..."Hắn yêu Tàn Nguyệt sao? Không nghĩ tới cảm tình thái tử đối với Tàn Nguyệt sâu như thế!Tàn Nguyệt, ngươi rốt cuộc có chỗ nào tốt, tại sao cùng gặp ngày đó, thái tử đối với ngươi như bảo vật, đối với ta ngay cả đống rơm cỏ cũng không bằng?Nghe hắn gọi tên Tàn Nguyệt, Hạo Nguyệt lòng đau như đao cắt, nàng giãy dụa, muốn giãy ra, nhưng thái tử lại ở phía sau ôm lấy Hạo Nguyệt, lo lắng gọi:"Tàn Nguyệt, đừng, đừng rời khỏi ta..."Cùng là Nguyệt, nhưng khác một chữ, ý nghĩa lại khác xa như vậy. Tàn Nguyệt, thê lương mà lại cô tịch, ở đâu gọi được thuận miệng như Hạo Nguyệt, nhưng thái tử, người nàng yêu mến, gọi lên lại không phải Hạo Nguyệt."Ta sẽ không rời khỏi ngươi, thái tử, gọi ta Nguyệt Nhi, gọi ta Nguyệt Nhi..."Nguyệt Nhi, nương gọi nàng như vậy, nàng không dám bảo thái tử gọi nàng là Hạo Nguyệt, nhưng gọi nàng Nguyệt Nhi cũng tốt, tối thiểu, không phải là gọi tên nữ nhân khác."Nguyệt Nhi, đừng tránh ta, đừng tránh ta..."Một câu Nguyệt Nhi, lấy lòng thái tử đang say mơ mơ màng màng, hắn dùng lực ôm lấy Hạo Nguyệt, nhẹ nhàng mà hôn cổ nàng, dịu dàng nói:"Nguyệt Nhi, sau này tên này, cũng chỉ có thể một mình ta gọi, Địch Mân cũng không thể gọi, được không?""Được..."Nhắm mắt lại, rốt cuộc cũng không khống chế được nước mắt cuồn cuộn đến, từng giọt rơi xuống, giống như đang tuyên bố sự bất lực của chủ nhân."Nguyệt Nhi, ta muốn ngươi... Cho ta, được không..."Không biết lúc nào, hai người đã đi tới bên giường, thái tử vung tay lên, ánh nền đỏ thẫm trong nháy mắt dập tắt, ánh trăng nhàn nhạt từ cửa sổ hắt vào, hắn vội vàng di động xé rách quần áo của nàng, thân hình nóng bỏng vội vàng áp lên, nụ hôn thô bạo dày đặc, mang theo đau đớn nhẹ..."Nguyệt Nhi, thả lỏng chút, ta sẽ rất nhẹ nhàng..."Cảm giác được thân thể nàng căng cứng, thái tử dịu dàng an ủi, nhưng sau một khắc, rất nhanh giựt chân của nàng, thân thể thấp xuống, đau đớn đến Hạo Nguyệt cắn chặt môi, cũng không dám kêu ra miệng...