- Xi Luhan: 17t, cao 1m80, sắp về Seoul học lớp 11 cùng em trai song sinh. - Park Chanyeol: 17t, cao 1m85, em trai song sinh của Luhan. Tuy hai người là anh em sinh đôi, cha mẹ cũng không li dị nhưng cả hai lại mang họ khác nhau. Mà chiều cao sao mà chên lệch quá vậy. - Buyn Baekhyun: 15t, cao 1m78, cậu bé được người chú gởi gắm cho Luhan chăm sóc. - Oh Sehun: 17t, cao 1m83 bạn thân của Chanyeol. Đó là giới thiệu về mối quan hệ của 4 nhân vật chính. Người chính nhất, chính tới muốn khét luôn chính là Luhan nhà ta. Vì nếu xưng bằng tên thì sẽ bị lặp từ quá nên đôi lúc tác giả sẽ gọi là: Luhan = nó Sehun = Cậu Sehun = Anh Baekhyun = Nhỏ ********************* Cơn mưa đầu tiên, những tia nắng ấm áp trong lòng anh xuất hiện. Đó là em. Cơn mưa tiếp theo, cùng đứng bên cạnh nhau chờ mưa tạnh. Khoảng cách anh và em càng ngày càng rút ngắn. Cơn mưa tiếp theo, em bảo rằng em cần anh. Dù chỉ là do đêm tối em sợ ma. Cơn mưa tiếp theo, không kiềm chế được mà tỏ tình với em. Dù bị em ngó lơ bảo…
Chương 2: Gặp anh sẽ là may mắn hay xui xẻo đây
[HunHan] Chỉ Cần Anh Chờ! Là Em Sẽ TớiTác giả: Kaishisue493Truyện Đam Mỹ- Xi Luhan: 17t, cao 1m80, sắp về Seoul học lớp 11 cùng em trai song sinh. - Park Chanyeol: 17t, cao 1m85, em trai song sinh của Luhan. Tuy hai người là anh em sinh đôi, cha mẹ cũng không li dị nhưng cả hai lại mang họ khác nhau. Mà chiều cao sao mà chên lệch quá vậy. - Buyn Baekhyun: 15t, cao 1m78, cậu bé được người chú gởi gắm cho Luhan chăm sóc. - Oh Sehun: 17t, cao 1m83 bạn thân của Chanyeol. Đó là giới thiệu về mối quan hệ của 4 nhân vật chính. Người chính nhất, chính tới muốn khét luôn chính là Luhan nhà ta. Vì nếu xưng bằng tên thì sẽ bị lặp từ quá nên đôi lúc tác giả sẽ gọi là: Luhan = nó Sehun = Cậu Sehun = Anh Baekhyun = Nhỏ ********************* Cơn mưa đầu tiên, những tia nắng ấm áp trong lòng anh xuất hiện. Đó là em. Cơn mưa tiếp theo, cùng đứng bên cạnh nhau chờ mưa tạnh. Khoảng cách anh và em càng ngày càng rút ngắn. Cơn mưa tiếp theo, em bảo rằng em cần anh. Dù chỉ là do đêm tối em sợ ma. Cơn mưa tiếp theo, không kiềm chế được mà tỏ tình với em. Dù bị em ngó lơ bảo… Một chàng trai nhỏ bé đang nằm ngủ ngon lành trên vai một kẻ xa lạ. Kẻ xa lạ ấy thoả chí ngắm nhìn cậu một cách say mê. Chàng trai này có một mái tóc vàng óng như những sợi nắng óng ánh vậy, đôi mi cong, đôi mắt to tròn, môi đỏ hồng, mũi cao. Còn kẻ kia ngũ quan cũng ưa nhìn nhưng mà đây không phải người quan trọng trong truyện đâu. Chỉ là vô tình ngồi gần trên máy bay mà thôi_Cậu bé máy bay đáp rồi kìaLuhan dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy rồi nhoẻn miệng cười nói lên tiếng cảm ơn. Nhưng khi cậu vừa mới đứng dậy định bước đi khỏi máy bay thì thanh niên ấy nắm chặt tay cậu lại_Cho anh sđt của em đi_Xin lỗi, em có bạn trai rồi - Vừa nói, Luhan vừa rút tay raTên đó lưu luyến nhìn cậu, rồi cuối cùng đưa ra một quyết định vô cùng long trọng: “Về nhà nhất định sẽ không giặt cái áo này” (Thôi đi anh, tương tư vừa vừa thôi. Đừng có mà đêm về đem áo ra hít hít ngửi ngửi đó nha)Mái tóc vàng óng bước ra khỏi sân bay khiến cho mọi người khá là chú ý. Luhan nhấc điện thoại lên gọi cho Baekhyun, cả hai đã hẹn gặp ở đây trước đó nhưng cậu không biết nhỏ ở đâu. Dù sao cũng chưa gặp nhau lần nào mà_Em ở đâu vậy_Đây...Luhan bắt đầu đổ mồ hôi. Rốt cuộc thì đây là đâu và đâu là đây vậy hả. Cậu vẫn đang nghe điện thoại mà sao bên kia lại im lặng đến như vậy. Đúng thật là... Nói thế ai mà biết đường đi tìm*khều khều*_Á...Luhan xoay người nhìn thấy có một cậu con trai đang khều mình. Khều bất ngờ như thế ai mà không giật mình cho được cơ chứ. Baekhyun đúng là biết cách hù người ta mà_Em là Baekhyun_Vâng_Em định doạ chết anh à. Về thôi_Mưa rồi - Baekhyun lại khều cậuĐương nhiên là cậu biết có mưa rồi. Lúc còn 10" nữa thì đáp máy bay mà đột nhiên mưa cái ào. Ít ra máy bay còn an toàn, chứ không toi đời cậu luôn rồi. À mà cũng mau cậu có đem theo dù nữa.Luhan nắm tay Baekhyun dắt đi ra ngoài như dắt trẻ vậy. Cậu lấy một cây dù màu trắng trong suốt rồi cùng Baekhyun đón chiếc TaxiVề nhà nào...Nhưng mưa lớn lắmTrên xe, cậu quan sát cậu con trai tên Baekhyun này. Nhỏ cứ xoay mặt ra ngoài cửa trong khi mưa trắng xoá chẳng ngắm được cảnh gì cả. Luhan lẳng lặng trút hơi thở cuối cùng, à không, phải là trút lên tiếng thở dài não nề. Không biết thằng bé có thể thích ứng với môi trường mới hay không nữa-------Tôi là đường phân cách không gian-------_Z...z...z...Chanyeol đang ngủ như chết trên chiếc ghế sofa bỏ mặt Sehun đang lau dọn bàn ghế_Thằng điên kia, mày thức dậy ngay cho ông_Z...z...z..._Cái thằng này*Cốp*_Oái... Đứa nào dám phang cây vào đầu ông. Sehun, mày nói xem thằng nàoChanyeol đang ngủ bổng nhiên thấy một vật êm ái nào đó “va chạm” vào cái đầu thân yêu của mình liền bỗng nhiên choàng tỉnh. Ngồi bật dậy tìm ngay tên hung thủ kia là ai_TaoĐáp trả phản ứng thái quá của Chanyeol, Sehun chỉ thốt ra một chữ quá ưa là nhẹ nhàngHình như máu nóng của ai đang lên cao thì phải..._Cái thằng khốn kiếp, chổ ông đang ngủ mà mày dám phá đám à_Mày có chết tao cũng đào mồ lôi mày lên thôi. Bây giờ thì mày lau dọn nhà cửa ngay và luôn cho taoSehun lấy cây lau nhà thẩy vào người Chanyeol rồi sau đó biến vào trong nhà bếp làm cái quái gì đó. Bỏ mặc Chanyeol ngoài này đang âm thầm chửi rủa anh. Chanyeol đây chơi suốt đêm qua tới 8:00 mới ngủ rồi tới tận chiều vẫn chẳng thèm thứcBây giờ đã hơn 16:00 rồi, mưa chiều nay không chịu dứt gì hết. ~~~~~~~~!!!~~~~~~~~Vừa thấy bóng một người nam bước ra, dù bị dù che khuất gương mặt nhưng cậu vẫn chạy ùa ra màn mưa ôm chầm lấy người đó. Sehun bỗng nhiên đơ người ra, anh vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Hình như có một cảm giác mềm mềm ấm ấm thì phải1s2s3s_Ai vậy???
Một chàng trai nhỏ bé đang nằm ngủ ngon lành trên vai một kẻ xa lạ.
Kẻ xa lạ ấy thoả chí ngắm nhìn cậu một cách say mê. Chàng trai này có
một mái tóc vàng óng như những sợi nắng óng ánh vậy, đôi mi cong, đôi
mắt to tròn, môi đỏ hồng, mũi cao. Còn kẻ kia ngũ quan cũng ưa nhìn
nhưng mà đây không phải người quan trọng trong truyện đâu. Chỉ là vô
tình ngồi gần trên máy bay mà thôi
_Cậu bé máy bay đáp rồi kìa
Luhan dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy rồi nhoẻn miệng cười nói lên tiếng
cảm ơn. Nhưng khi cậu vừa mới đứng dậy định bước đi khỏi máy bay thì
thanh niên ấy nắm chặt tay cậu lại
_Cho anh sđt của em đi
_Xin lỗi, em có bạn trai rồi - Vừa nói, Luhan vừa rút tay ra
Tên đó lưu luyến nhìn cậu, rồi cuối cùng đưa ra một quyết định vô cùng
long trọng: “Về nhà nhất định sẽ không giặt cái áo này” (Thôi đi anh,
tương tư vừa vừa thôi. Đừng có mà đêm về đem áo ra hít hít ngửi ngửi đó
nha)
Mái tóc vàng óng bước ra khỏi sân bay khiến cho mọi người
khá là chú ý. Luhan nhấc điện thoại lên gọi cho Baekhyun, cả hai đã hẹn
gặp ở đây trước đó nhưng cậu không biết nhỏ ở đâu. Dù sao cũng chưa gặp
nhau lần nào mà
_Em ở đâu vậy
_Đây...
Luhan bắt
đầu đổ mồ hôi. Rốt cuộc thì đây là đâu và đâu là đây vậy hả. Cậu vẫn
đang nghe điện thoại mà sao bên kia lại im lặng đến như vậy. Đúng thật
là... Nói thế ai mà biết đường đi tìm
*khều khều*
_Á...
Luhan xoay người nhìn thấy có một cậu con trai đang khều mình. Khều bất ngờ như thế ai mà không giật mình cho được cơ chứ. Baekhyun đúng là
biết cách hù người ta mà
_Em là Baekhyun
_Vâng
_Em định doạ chết anh à. Về thôi
_Mưa rồi - Baekhyun lại khều cậu
Đương nhiên là cậu biết có mưa rồi. Lúc còn 10" nữa thì đáp máy bay mà
đột nhiên mưa cái ào. Ít ra máy bay còn an toàn, chứ không toi đời cậu
luôn rồi. À mà cũng mau cậu có đem theo dù nữa.
Luhan nắm tay
Baekhyun dắt đi ra ngoài như dắt trẻ vậy. Cậu lấy một cây dù màu trắng
trong suốt rồi cùng Baekhyun đón chiếc Taxi
Về nhà nào...
Nhưng mưa lớn lắm
Trên xe, cậu quan sát cậu con trai tên Baekhyun này. Nhỏ cứ xoay mặt ra ngoài cửa trong khi mưa trắng xoá chẳng ngắm được cảnh gì cả. Luhan
lẳng lặng trút hơi thở cuối cùng, à không, phải là trút lên tiếng thở
dài não nề. Không biết thằng bé có thể thích ứng với môi trường mới hay
không nữa
-------Tôi là đường phân cách không gian-------
_Z...z...z...
Chanyeol đang ngủ như chết trên chiếc ghế sofa bỏ mặt Sehun đang lau dọn bàn ghế
_Thằng điên kia, mày thức dậy ngay cho ông
_Z...z...z...
_Cái thằng này
*Cốp*
_Oái... Đứa nào dám phang cây vào đầu ông. Sehun, mày nói xem thằng nào
Chanyeol đang ngủ bổng nhiên thấy một vật êm ái nào đó “va chạm” vào
cái đầu thân yêu của mình liền bỗng nhiên choàng tỉnh. Ngồi bật dậy tìm
ngay tên hung thủ kia là ai
_Tao
Đáp trả phản ứng thái quá của Chanyeol, Sehun chỉ thốt ra một chữ quá ưa là nhẹ nhàng
Hình như máu nóng của ai đang lên cao thì phải...
_Cái thằng khốn kiếp, chổ ông đang ngủ mà mày dám phá đám à
_Mày có chết tao cũng đào mồ lôi mày lên thôi. Bây giờ thì mày lau dọn nhà cửa ngay và luôn cho tao
Sehun lấy cây lau nhà thẩy vào người Chanyeol rồi sau đó biến vào trong nhà bếp làm cái quái gì đó. Bỏ mặc Chanyeol ngoài này đang âm thầm chửi rủa anh. Chanyeol đây chơi suốt đêm qua tới 8:00 mới ngủ rồi tới tận
chiều vẫn chẳng thèm thức
Bây giờ đã hơn 16:00 rồi, mưa chiều nay không chịu dứt gì hết. ~~~~~~~~!!!~~~~~~~~
Vừa thấy bóng một người nam bước
ra, dù bị dù che khuất gương mặt nhưng cậu vẫn chạy ùa ra màn mưa ôm
chầm lấy người đó. Sehun bỗng nhiên đơ người ra, anh vẫn chưa biết
chuyện gì xảy ra. Hình như có một cảm giác mềm mềm ấm ấm thì phải
1s
2s
3s
_Ai vậy???
[HunHan] Chỉ Cần Anh Chờ! Là Em Sẽ TớiTác giả: Kaishisue493Truyện Đam Mỹ- Xi Luhan: 17t, cao 1m80, sắp về Seoul học lớp 11 cùng em trai song sinh. - Park Chanyeol: 17t, cao 1m85, em trai song sinh của Luhan. Tuy hai người là anh em sinh đôi, cha mẹ cũng không li dị nhưng cả hai lại mang họ khác nhau. Mà chiều cao sao mà chên lệch quá vậy. - Buyn Baekhyun: 15t, cao 1m78, cậu bé được người chú gởi gắm cho Luhan chăm sóc. - Oh Sehun: 17t, cao 1m83 bạn thân của Chanyeol. Đó là giới thiệu về mối quan hệ của 4 nhân vật chính. Người chính nhất, chính tới muốn khét luôn chính là Luhan nhà ta. Vì nếu xưng bằng tên thì sẽ bị lặp từ quá nên đôi lúc tác giả sẽ gọi là: Luhan = nó Sehun = Cậu Sehun = Anh Baekhyun = Nhỏ ********************* Cơn mưa đầu tiên, những tia nắng ấm áp trong lòng anh xuất hiện. Đó là em. Cơn mưa tiếp theo, cùng đứng bên cạnh nhau chờ mưa tạnh. Khoảng cách anh và em càng ngày càng rút ngắn. Cơn mưa tiếp theo, em bảo rằng em cần anh. Dù chỉ là do đêm tối em sợ ma. Cơn mưa tiếp theo, không kiềm chế được mà tỏ tình với em. Dù bị em ngó lơ bảo… Một chàng trai nhỏ bé đang nằm ngủ ngon lành trên vai một kẻ xa lạ. Kẻ xa lạ ấy thoả chí ngắm nhìn cậu một cách say mê. Chàng trai này có một mái tóc vàng óng như những sợi nắng óng ánh vậy, đôi mi cong, đôi mắt to tròn, môi đỏ hồng, mũi cao. Còn kẻ kia ngũ quan cũng ưa nhìn nhưng mà đây không phải người quan trọng trong truyện đâu. Chỉ là vô tình ngồi gần trên máy bay mà thôi_Cậu bé máy bay đáp rồi kìaLuhan dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy rồi nhoẻn miệng cười nói lên tiếng cảm ơn. Nhưng khi cậu vừa mới đứng dậy định bước đi khỏi máy bay thì thanh niên ấy nắm chặt tay cậu lại_Cho anh sđt của em đi_Xin lỗi, em có bạn trai rồi - Vừa nói, Luhan vừa rút tay raTên đó lưu luyến nhìn cậu, rồi cuối cùng đưa ra một quyết định vô cùng long trọng: “Về nhà nhất định sẽ không giặt cái áo này” (Thôi đi anh, tương tư vừa vừa thôi. Đừng có mà đêm về đem áo ra hít hít ngửi ngửi đó nha)Mái tóc vàng óng bước ra khỏi sân bay khiến cho mọi người khá là chú ý. Luhan nhấc điện thoại lên gọi cho Baekhyun, cả hai đã hẹn gặp ở đây trước đó nhưng cậu không biết nhỏ ở đâu. Dù sao cũng chưa gặp nhau lần nào mà_Em ở đâu vậy_Đây...Luhan bắt đầu đổ mồ hôi. Rốt cuộc thì đây là đâu và đâu là đây vậy hả. Cậu vẫn đang nghe điện thoại mà sao bên kia lại im lặng đến như vậy. Đúng thật là... Nói thế ai mà biết đường đi tìm*khều khều*_Á...Luhan xoay người nhìn thấy có một cậu con trai đang khều mình. Khều bất ngờ như thế ai mà không giật mình cho được cơ chứ. Baekhyun đúng là biết cách hù người ta mà_Em là Baekhyun_Vâng_Em định doạ chết anh à. Về thôi_Mưa rồi - Baekhyun lại khều cậuĐương nhiên là cậu biết có mưa rồi. Lúc còn 10" nữa thì đáp máy bay mà đột nhiên mưa cái ào. Ít ra máy bay còn an toàn, chứ không toi đời cậu luôn rồi. À mà cũng mau cậu có đem theo dù nữa.Luhan nắm tay Baekhyun dắt đi ra ngoài như dắt trẻ vậy. Cậu lấy một cây dù màu trắng trong suốt rồi cùng Baekhyun đón chiếc TaxiVề nhà nào...Nhưng mưa lớn lắmTrên xe, cậu quan sát cậu con trai tên Baekhyun này. Nhỏ cứ xoay mặt ra ngoài cửa trong khi mưa trắng xoá chẳng ngắm được cảnh gì cả. Luhan lẳng lặng trút hơi thở cuối cùng, à không, phải là trút lên tiếng thở dài não nề. Không biết thằng bé có thể thích ứng với môi trường mới hay không nữa-------Tôi là đường phân cách không gian-------_Z...z...z...Chanyeol đang ngủ như chết trên chiếc ghế sofa bỏ mặt Sehun đang lau dọn bàn ghế_Thằng điên kia, mày thức dậy ngay cho ông_Z...z...z..._Cái thằng này*Cốp*_Oái... Đứa nào dám phang cây vào đầu ông. Sehun, mày nói xem thằng nàoChanyeol đang ngủ bổng nhiên thấy một vật êm ái nào đó “va chạm” vào cái đầu thân yêu của mình liền bỗng nhiên choàng tỉnh. Ngồi bật dậy tìm ngay tên hung thủ kia là ai_TaoĐáp trả phản ứng thái quá của Chanyeol, Sehun chỉ thốt ra một chữ quá ưa là nhẹ nhàngHình như máu nóng của ai đang lên cao thì phải..._Cái thằng khốn kiếp, chổ ông đang ngủ mà mày dám phá đám à_Mày có chết tao cũng đào mồ lôi mày lên thôi. Bây giờ thì mày lau dọn nhà cửa ngay và luôn cho taoSehun lấy cây lau nhà thẩy vào người Chanyeol rồi sau đó biến vào trong nhà bếp làm cái quái gì đó. Bỏ mặc Chanyeol ngoài này đang âm thầm chửi rủa anh. Chanyeol đây chơi suốt đêm qua tới 8:00 mới ngủ rồi tới tận chiều vẫn chẳng thèm thứcBây giờ đã hơn 16:00 rồi, mưa chiều nay không chịu dứt gì hết. ~~~~~~~~!!!~~~~~~~~Vừa thấy bóng một người nam bước ra, dù bị dù che khuất gương mặt nhưng cậu vẫn chạy ùa ra màn mưa ôm chầm lấy người đó. Sehun bỗng nhiên đơ người ra, anh vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Hình như có một cảm giác mềm mềm ấm ấm thì phải1s2s3s_Ai vậy???