Tác giả:

- Xi Luhan: 17t, cao 1m80, sắp về Seoul học lớp 11 cùng em trai song sinh. - Park Chanyeol: 17t, cao 1m85, em trai song sinh của Luhan. Tuy hai người là anh em sinh đôi, cha mẹ cũng không li dị nhưng cả hai lại mang họ khác nhau. Mà chiều cao sao mà chên lệch quá vậy. - Buyn Baekhyun: 15t, cao 1m78, cậu bé được người chú gởi gắm cho Luhan chăm sóc. - Oh Sehun: 17t, cao 1m83 bạn thân của Chanyeol. Đó là giới thiệu về mối quan hệ của 4 nhân vật chính. Người chính nhất, chính tới muốn khét luôn chính là Luhan nhà ta. Vì nếu xưng bằng tên thì sẽ bị lặp từ quá nên đôi lúc tác giả sẽ gọi là: Luhan = nó Sehun = Cậu Sehun = Anh Baekhyun = Nhỏ ********************* Cơn mưa đầu tiên, những tia nắng ấm áp trong lòng anh xuất hiện. Đó là em. Cơn mưa tiếp theo, cùng đứng bên cạnh nhau chờ mưa tạnh. Khoảng cách anh và em càng ngày càng rút ngắn. Cơn mưa tiếp theo, em bảo rằng em cần anh. Dù chỉ là do đêm tối em sợ ma. Cơn mưa tiếp theo, không kiềm chế được mà tỏ tình với em. Dù bị em ngó lơ bảo…

Chương 14: Ôm-ấm thật !

[HunHan] Chỉ Cần Anh Chờ! Là Em Sẽ TớiTác giả: Kaishisue493Truyện Đam Mỹ- Xi Luhan: 17t, cao 1m80, sắp về Seoul học lớp 11 cùng em trai song sinh. - Park Chanyeol: 17t, cao 1m85, em trai song sinh của Luhan. Tuy hai người là anh em sinh đôi, cha mẹ cũng không li dị nhưng cả hai lại mang họ khác nhau. Mà chiều cao sao mà chên lệch quá vậy. - Buyn Baekhyun: 15t, cao 1m78, cậu bé được người chú gởi gắm cho Luhan chăm sóc. - Oh Sehun: 17t, cao 1m83 bạn thân của Chanyeol. Đó là giới thiệu về mối quan hệ của 4 nhân vật chính. Người chính nhất, chính tới muốn khét luôn chính là Luhan nhà ta. Vì nếu xưng bằng tên thì sẽ bị lặp từ quá nên đôi lúc tác giả sẽ gọi là: Luhan = nó Sehun = Cậu Sehun = Anh Baekhyun = Nhỏ ********************* Cơn mưa đầu tiên, những tia nắng ấm áp trong lòng anh xuất hiện. Đó là em. Cơn mưa tiếp theo, cùng đứng bên cạnh nhau chờ mưa tạnh. Khoảng cách anh và em càng ngày càng rút ngắn. Cơn mưa tiếp theo, em bảo rằng em cần anh. Dù chỉ là do đêm tối em sợ ma. Cơn mưa tiếp theo, không kiềm chế được mà tỏ tình với em. Dù bị em ngó lơ bảo… Chanyeol và Baekhyun vừa về tới nhà là đơ hết cả người khi trông thấy Luhan nằm dài ra trên ghế sofa xem tivi, trên người còn đắp một lớp chăn dày còn Sehun thì ngồi ghế kế bên để trông chừng cậu. Nhìn thấy khung cảnh có chút kì lạ, Chanyeol không thể không lên tiếng_Hai người làm sao vậy_Haizzz..., anh mày bị cảm rồi_... Cái gì cơ??? Anh!!!Chanyeol lập tức phóng đến bên cạnh khám xét từ đầu đến chân xem thử cậu còn bị cái gì nữa không, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm_Chanyeol... Oa...oa...Khi cậu vừa về thì Luhan lập tức nhõng nhẽo ngay. Chanyeol phải ngồi đấy vỗ về, xoa xoa cái lưng bé nhỏ của cậu trong khi miệng không ngừng mắng yêu_Cơ thể đã dễ dàng nhiễm bệnh rồi mà anh lại không anhu cẩn thận gì hết. Anh phải để em bận tâm tới bao giờ cơ chứ_Anh... Sao em mắng anh cơ chứ. Oa...oa..._Haizzz... Xin lỗi, xin lỗi... - Chanyeol tiếp tục vỗ nhẹ vào lưng cậu - Để em bế anh lên phòng, ngồi ở đây cảm nặng hơn thì saoVừa dứt lời xong, Chanyeol ngay lập tức cúi người bế cậu lên, mà Luhan cũng rất ngoan ngoãn vòng tay qua cổ của cậu. Không những thế, cậu còn dụi dụi đầu mình vào trong lồng ngực của Chanyeol, hành động đương nhiên cũng đầy ám muội rồiTuy sau việc ngắm hoàng hôn cùng Baekhyun, Chanyeol cũng đã có một chút tình cảm với nhỏ. Nhưng cho dù có tình cảm với nhỏ đi chăng nữa thì cũng chẳng làm mất đi những hành động đầy ám muội của anh em nhà này đâu. Cử chỉ ấy vẫn cứ tiếp tục đầy thân mật vì nó vốn dĩ đã trở thành bản năng của họ rồi. Bản năng b**n th**...Sehun nhìn Luhan không rời mắt, cho đến khi cậu bắt đầu khuất dạng thì lại lắc đầu mà mĩm cười. Anh say đắm nhìn Luhan, Baekhyun lại chăm chú nhìn biểu hiện của anh. Đương nhiên ai cũng thấy có một điều khác thường...Lúc này Sehun mới chuyển ánh nhìn sang Baekhyun và ngỡ ngàng với những thay đổi của nhỏ_Em mới thay đổi kiểu tóc đó à_Vâng - Baekhyun cúi đầu e lệ_Dễ thương lắmSehun mĩm cười rồi bước đi trở về phòng mình, bỏ lại Baekhyun đứng đấy một mình và mĩm cười hạnh phúc. Bởi vì anh đã khen nhỏ mà (nhưng mà Sehun khen xong rồi về phòng chứ đâu còn để tâm tới Baekhyun nữa đâu)Tối đó có nhiều người suy nghĩ tới quên ngủ”Cái tên Sehun xấu xa, đáng ghét, khốn kiếp. Vì hắn mà mình cứ nhắm mắt là suy nghĩ tới cái nụ hôn chết tiệc kia. Nụ hôn đó, nó... nó... Ax... Mình có chút... Nhưng mà còn Baekhyun, con bé thích Sehun mà, mình đây không thể có tình cảm với tên khó ưa này. Xua xua... Sehun xấu xa tan biến đi”” Cậu bé Baekhyun trước giờ đã rất ngu ngơ rồi, bây giờ lại còn dễ thương từ ngoại hình lẫn hành động. Tim mình hình như đã có chút lệch nhịp rồi. Nhưng mà người cậu ấy chú ý vốn không phải là mình rồi, việc mình cần làm không phải yêu đương mà là tác hợp. Đúng, mình phải tác hợp cho họ””Cuối cùng thì Sehun đã anhu chú ý đến mình. Thật tốt quá””Tuy hành động của em ấy thật có chút quá đáng. Nhưng mà dù sao thì mình đã được bù đắp xứng đáng bằng một nụ hôn rồi. Em ấy thật rất đáng yêu. Mà hãy mau mau khỏi bệnh đi để anh còn dẫn đi chơi nữa”Nhưng mà tới sáng hôm sau, Chanyeol lại xin phép nghĩ học vì lí do chăm“bạn gái” đang bệnh. Ngày hôm đó, Sehun và Baekhyun ngồi cùng một chiếc xe đạp, ngồi chung một cái bàn nhưng lại rất ít khi giao tiếp với nhau. Baekhyun cũng thấy có chút kì lạ, anh của hôm nay khác với anh trước đây lắm. Sehun trẻ con, tinh nghịch, hay cười, có lẽ chỉ thể hiện trước mặt Luhan thôi. Và nhỏ cũng đã khéo léo nhận ra điều đó, nhưng cũng chỉ là nghi ngờ mà thôiNghi ngờ đó kéo dài cho đến khi tan học. Vừa về đến nhà là trêu đùa Luhan hết mực và cũng kèm không ít lời mắng yêu khiến Baekhyun cũng có đôi chút ganh tị. Hoàng Anh cũng không phải tên ngốc mà không nhận ra vấn đề, chỉ là cảm thấy mọi thứ thật rốiThường thì trong các bữa cơm, Luhan, Chanyeol và Sehun luôn bàn tán chuyện sôi nổi còn Baekhyun chỉ im lặng mà ăn. Nhưng mà bây giờ thì nhỏ thỉnh thoảng lại cười, còn nói vài câu nữa làm Chanyeol thật rất vừa lòngKhi Baekhyun ra vườn, Chanyeol cũng có bước theo sau. Cho đến khi xung quanh chỉ còn có 2 người, cậu mới xoa xoa đầu cậu mà khen thưởng_Ngoan, em làm tốt lắm_Thật không - Mắt Baekhyun long lanh nhìn_Ukm. Thật - Chanyeol gật đầu và mĩm cười_Hay quáVừa dứt lời, Baekhyun bỗng bước tới ôm chầm Chanyeol khiến cậu đơ người. Vòng tay Chanyeol và Baekhyun vô thức siết thật chặt”Ấm quá”

Chanyeol và Baekhyun vừa về tới nhà là đơ hết cả người khi trông thấy
Luhan nằm dài ra trên ghế sofa xem tivi, trên người còn đắp một lớp chăn dày còn Sehun thì ngồi ghế kế bên để trông chừng cậu. Nhìn thấy khung
cảnh có chút kì lạ, Chanyeol không thể không lên tiếng

_Hai người làm sao vậy

_Haizzz..., anh mày bị cảm rồi

_... Cái gì cơ??? Anh!!!

Chanyeol lập tức phóng đến bên cạnh khám xét từ đầu đến chân xem thử cậu còn bị cái gì nữa không, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm

_Chanyeol... Oa...oa...

Khi cậu vừa về thì Luhan lập tức nhõng nhẽo ngay. Chanyeol phải ngồi
đấy vỗ về, xoa xoa cái lưng bé nhỏ của cậu trong khi miệng không ngừng
mắng yêu

_Cơ thể đã dễ dàng nhiễm bệnh rồi mà anh lại không anhu cẩn thận gì hết. Anh phải để em bận tâm tới bao giờ cơ chứ

_Anh... Sao em mắng anh cơ chứ. Oa...oa...

_Haizzz... Xin lỗi, xin lỗi... - Chanyeol tiếp tục vỗ nhẹ vào lưng cậu - Để em bế anh lên phòng, ngồi ở đây cảm nặng hơn thì sao

Vừa dứt lời xong, Chanyeol ngay lập tức cúi người bế cậu lên, mà Luhan cũng rất ngoan ngoãn vòng tay qua cổ của cậu. Không những thế, cậu còn dụi dụi
đầu mình vào trong lồng ngực của Chanyeol, hành động đương nhiên cũng
đầy ám muội rồi

Tuy sau việc ngắm hoàng hôn cùng Baekhyun,
Chanyeol cũng đã có một chút tình cảm với nhỏ. Nhưng cho dù có tình cảm
với nhỏ đi chăng nữa thì cũng chẳng làm mất đi những hành động đầy ám
muội của anh em nhà này đâu. Cử chỉ ấy vẫn cứ tiếp tục đầy thân mật vì
nó vốn dĩ đã trở thành bản năng của họ rồi. Bản năng b**n th**...

Sehun nhìn Luhan không rời mắt, cho đến khi cậu bắt đầu khuất dạng thì
lại lắc đầu mà mĩm cười. Anh say đắm nhìn Luhan, Baekhyun lại chăm chú
nhìn biểu hiện của anh. Đương nhiên ai cũng thấy có một điều khác
thường...

Lúc này Sehun mới chuyển ánh nhìn sang Baekhyun và ngỡ ngàng với những thay đổi của nhỏ

_Em mới thay đổi kiểu tóc đó à

_Vâng - Baekhyun cúi đầu e lệ

_Dễ thương lắm

Sehun mĩm cười rồi bước đi trở về phòng mình, bỏ lại Baekhyun đứng đấy
một mình và mĩm cười hạnh phúc. Bởi vì anh đã khen nhỏ mà (nhưng mà
Sehun khen xong rồi về phòng chứ đâu còn để tâm tới Baekhyun nữa đâu)

Tối đó có nhiều người suy nghĩ tới quên ngủ

”Cái tên Sehun xấu xa, đáng ghét, khốn kiếp. Vì hắn mà mình cứ nhắm mắt là suy nghĩ tới cái nụ hôn chết tiệc kia. Nụ hôn đó, nó... nó... Ax...
Mình có chút... Nhưng mà còn Baekhyun, con bé thích Sehun mà, mình đây
không thể có tình cảm với tên khó ưa này. Xua xua... Sehun xấu xa tan
biến đi”

” Cậu bé Baekhyun trước giờ đã rất ngu ngơ rồi, bây giờ lại còn dễ thương từ ngoại hình lẫn hành động. Tim mình hình như đã có
chút lệch nhịp rồi. Nhưng mà người cậu ấy chú ý vốn không phải là mình
rồi, việc mình cần làm không phải yêu đương mà là tác hợp. Đúng, mình
phải tác hợp cho họ”

”Cuối cùng thì Sehun đã anhu chú ý đến mình. Thật tốt quá”

”Tuy hành động của em ấy thật có chút quá đáng. Nhưng mà dù sao thì
mình đã được bù đắp xứng đáng bằng một nụ hôn rồi. Em ấy thật rất đáng
yêu. Mà hãy mau mau khỏi bệnh đi để anh còn dẫn đi chơi nữa”

Nhưng mà tới sáng hôm sau, Chanyeol lại xin phép nghĩ học vì lí do chăm“bạn gái” đang bệnh. Ngày hôm đó, Sehun và Baekhyun ngồi cùng một chiếc
xe đạp, ngồi chung một cái bàn nhưng lại rất ít khi giao tiếp với nhau.
Baekhyun cũng thấy có chút kì lạ, anh của hôm nay khác với anh trước đây lắm. Sehun trẻ con, tinh nghịch, hay cười, có lẽ chỉ thể hiện trước mặt Luhan thôi. Và nhỏ cũng đã khéo léo nhận ra điều đó, nhưng cũng chỉ là
nghi ngờ mà thôi

Nghi ngờ đó kéo dài cho đến khi tan học. Vừa về đến nhà là trêu đùa Luhan hết mực và cũng kèm không ít lời mắng yêu
khiến Baekhyun cũng có đôi chút ganh tị. Hoàng Anh cũng không phải tên
ngốc mà không nhận ra vấn đề, chỉ là cảm thấy mọi thứ thật rối

Thường thì trong các bữa cơm, Luhan, Chanyeol và Sehun luôn bàn tán
chuyện sôi nổi còn Baekhyun chỉ im lặng mà ăn. Nhưng mà bây giờ thì nhỏ
thỉnh thoảng lại cười, còn nói vài câu nữa làm Chanyeol thật rất vừa
lòng

Khi Baekhyun ra vườn, Chanyeol cũng có bước theo sau. Cho
đến khi xung quanh chỉ còn có 2 người, cậu mới xoa xoa đầu cậu mà khen
thưởng

_Ngoan, em làm tốt lắm

_Thật không - Mắt Baekhyun long lanh nhìn

_Ukm. Thật - Chanyeol gật đầu và mĩm cười

_Hay quá

Vừa dứt lời, Baekhyun bỗng bước tới ôm chầm Chanyeol khiến cậu đơ người. Vòng tay Chanyeol và Baekhyun vô thức siết thật chặt

”Ấm quá”

[HunHan] Chỉ Cần Anh Chờ! Là Em Sẽ TớiTác giả: Kaishisue493Truyện Đam Mỹ- Xi Luhan: 17t, cao 1m80, sắp về Seoul học lớp 11 cùng em trai song sinh. - Park Chanyeol: 17t, cao 1m85, em trai song sinh của Luhan. Tuy hai người là anh em sinh đôi, cha mẹ cũng không li dị nhưng cả hai lại mang họ khác nhau. Mà chiều cao sao mà chên lệch quá vậy. - Buyn Baekhyun: 15t, cao 1m78, cậu bé được người chú gởi gắm cho Luhan chăm sóc. - Oh Sehun: 17t, cao 1m83 bạn thân của Chanyeol. Đó là giới thiệu về mối quan hệ của 4 nhân vật chính. Người chính nhất, chính tới muốn khét luôn chính là Luhan nhà ta. Vì nếu xưng bằng tên thì sẽ bị lặp từ quá nên đôi lúc tác giả sẽ gọi là: Luhan = nó Sehun = Cậu Sehun = Anh Baekhyun = Nhỏ ********************* Cơn mưa đầu tiên, những tia nắng ấm áp trong lòng anh xuất hiện. Đó là em. Cơn mưa tiếp theo, cùng đứng bên cạnh nhau chờ mưa tạnh. Khoảng cách anh và em càng ngày càng rút ngắn. Cơn mưa tiếp theo, em bảo rằng em cần anh. Dù chỉ là do đêm tối em sợ ma. Cơn mưa tiếp theo, không kiềm chế được mà tỏ tình với em. Dù bị em ngó lơ bảo… Chanyeol và Baekhyun vừa về tới nhà là đơ hết cả người khi trông thấy Luhan nằm dài ra trên ghế sofa xem tivi, trên người còn đắp một lớp chăn dày còn Sehun thì ngồi ghế kế bên để trông chừng cậu. Nhìn thấy khung cảnh có chút kì lạ, Chanyeol không thể không lên tiếng_Hai người làm sao vậy_Haizzz..., anh mày bị cảm rồi_... Cái gì cơ??? Anh!!!Chanyeol lập tức phóng đến bên cạnh khám xét từ đầu đến chân xem thử cậu còn bị cái gì nữa không, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm_Chanyeol... Oa...oa...Khi cậu vừa về thì Luhan lập tức nhõng nhẽo ngay. Chanyeol phải ngồi đấy vỗ về, xoa xoa cái lưng bé nhỏ của cậu trong khi miệng không ngừng mắng yêu_Cơ thể đã dễ dàng nhiễm bệnh rồi mà anh lại không anhu cẩn thận gì hết. Anh phải để em bận tâm tới bao giờ cơ chứ_Anh... Sao em mắng anh cơ chứ. Oa...oa..._Haizzz... Xin lỗi, xin lỗi... - Chanyeol tiếp tục vỗ nhẹ vào lưng cậu - Để em bế anh lên phòng, ngồi ở đây cảm nặng hơn thì saoVừa dứt lời xong, Chanyeol ngay lập tức cúi người bế cậu lên, mà Luhan cũng rất ngoan ngoãn vòng tay qua cổ của cậu. Không những thế, cậu còn dụi dụi đầu mình vào trong lồng ngực của Chanyeol, hành động đương nhiên cũng đầy ám muội rồiTuy sau việc ngắm hoàng hôn cùng Baekhyun, Chanyeol cũng đã có một chút tình cảm với nhỏ. Nhưng cho dù có tình cảm với nhỏ đi chăng nữa thì cũng chẳng làm mất đi những hành động đầy ám muội của anh em nhà này đâu. Cử chỉ ấy vẫn cứ tiếp tục đầy thân mật vì nó vốn dĩ đã trở thành bản năng của họ rồi. Bản năng b**n th**...Sehun nhìn Luhan không rời mắt, cho đến khi cậu bắt đầu khuất dạng thì lại lắc đầu mà mĩm cười. Anh say đắm nhìn Luhan, Baekhyun lại chăm chú nhìn biểu hiện của anh. Đương nhiên ai cũng thấy có một điều khác thường...Lúc này Sehun mới chuyển ánh nhìn sang Baekhyun và ngỡ ngàng với những thay đổi của nhỏ_Em mới thay đổi kiểu tóc đó à_Vâng - Baekhyun cúi đầu e lệ_Dễ thương lắmSehun mĩm cười rồi bước đi trở về phòng mình, bỏ lại Baekhyun đứng đấy một mình và mĩm cười hạnh phúc. Bởi vì anh đã khen nhỏ mà (nhưng mà Sehun khen xong rồi về phòng chứ đâu còn để tâm tới Baekhyun nữa đâu)Tối đó có nhiều người suy nghĩ tới quên ngủ”Cái tên Sehun xấu xa, đáng ghét, khốn kiếp. Vì hắn mà mình cứ nhắm mắt là suy nghĩ tới cái nụ hôn chết tiệc kia. Nụ hôn đó, nó... nó... Ax... Mình có chút... Nhưng mà còn Baekhyun, con bé thích Sehun mà, mình đây không thể có tình cảm với tên khó ưa này. Xua xua... Sehun xấu xa tan biến đi”” Cậu bé Baekhyun trước giờ đã rất ngu ngơ rồi, bây giờ lại còn dễ thương từ ngoại hình lẫn hành động. Tim mình hình như đã có chút lệch nhịp rồi. Nhưng mà người cậu ấy chú ý vốn không phải là mình rồi, việc mình cần làm không phải yêu đương mà là tác hợp. Đúng, mình phải tác hợp cho họ””Cuối cùng thì Sehun đã anhu chú ý đến mình. Thật tốt quá””Tuy hành động của em ấy thật có chút quá đáng. Nhưng mà dù sao thì mình đã được bù đắp xứng đáng bằng một nụ hôn rồi. Em ấy thật rất đáng yêu. Mà hãy mau mau khỏi bệnh đi để anh còn dẫn đi chơi nữa”Nhưng mà tới sáng hôm sau, Chanyeol lại xin phép nghĩ học vì lí do chăm“bạn gái” đang bệnh. Ngày hôm đó, Sehun và Baekhyun ngồi cùng một chiếc xe đạp, ngồi chung một cái bàn nhưng lại rất ít khi giao tiếp với nhau. Baekhyun cũng thấy có chút kì lạ, anh của hôm nay khác với anh trước đây lắm. Sehun trẻ con, tinh nghịch, hay cười, có lẽ chỉ thể hiện trước mặt Luhan thôi. Và nhỏ cũng đã khéo léo nhận ra điều đó, nhưng cũng chỉ là nghi ngờ mà thôiNghi ngờ đó kéo dài cho đến khi tan học. Vừa về đến nhà là trêu đùa Luhan hết mực và cũng kèm không ít lời mắng yêu khiến Baekhyun cũng có đôi chút ganh tị. Hoàng Anh cũng không phải tên ngốc mà không nhận ra vấn đề, chỉ là cảm thấy mọi thứ thật rốiThường thì trong các bữa cơm, Luhan, Chanyeol và Sehun luôn bàn tán chuyện sôi nổi còn Baekhyun chỉ im lặng mà ăn. Nhưng mà bây giờ thì nhỏ thỉnh thoảng lại cười, còn nói vài câu nữa làm Chanyeol thật rất vừa lòngKhi Baekhyun ra vườn, Chanyeol cũng có bước theo sau. Cho đến khi xung quanh chỉ còn có 2 người, cậu mới xoa xoa đầu cậu mà khen thưởng_Ngoan, em làm tốt lắm_Thật không - Mắt Baekhyun long lanh nhìn_Ukm. Thật - Chanyeol gật đầu và mĩm cười_Hay quáVừa dứt lời, Baekhyun bỗng bước tới ôm chầm Chanyeol khiến cậu đơ người. Vòng tay Chanyeol và Baekhyun vô thức siết thật chặt”Ấm quá”

Chương 14: Ôm-ấm thật !