Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 152: Thất hẹn

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Nàng thực thích hợp với mình, đều ngoan, đều độc, còn có một điều, phụ thân quyền lực không nhỏ, có lẽ, trước tiên đưa nàng lên làm chính không tồi?Nếu, nàng vẫn đều nghe lời như vậy....Sờ sờ khuôn mặt đang đỏ bừng, Hạo Nguyệt cười chua sót, nhiệt trên người như bị đốt nóng, không nghĩ tới, hắn thật sự có thể rời đi. Vừa nãy, nàng rõ ràng cảm thấy hắn cũng có phản ứng .Thái Tử, thật sự rất khó đoán, nàng là một tiểu nữ bất quá để hắn chơi đùa. Mục tiêu hiện tại của hắn là Tàn Nguyệt, hắn tự mình đến nơi này, cũng là vì Tàn Nguyệt. Nếu kế hoạch của nàng thật sự thành công , hắn chiếm được Tàn Nguyệt, thì nàng còn có giá trị lợi dụng sao?Có thể một lần nữa bị quăng đến lao trung (nhà lao) không, hoặc là sẽ trực tiếp bị giết người diệt khẩu?Vừa nãy liếc mắt một cái, trêu đùa hứng thú của hắn vậy, mà hắn còn có thể ở tình huống đó rời đi, không thể không nói, là cho nàng một cảnh cáo!Quên đi, kế này đều là nàng muốn, nay bắt đầu thực thi, muốn buông tay thế nào, muốn ngăn cản thế nào?Chỉ hy vọng, tình cảm Tàn Nguyệt đối Địch Mân, đủ kiên định, đủ chân thành tha thiết,Thái Tử không chiếm được nàng, thì Hạo Nguyệt nàng còn có giá trị.Chỉ có tình cảm hơn mười ngày, thật sự có thể vững như bàn thạch sao?Hạo Nguyệt lắc đầu đi về nhà, trở về một chuyến cũng tốt. Nàng là nữ nhi được chiều chuộng, người mà cha mẹ sủng ái nhất chính là nữ nhi này, gần đây đã bị ủy khuất nhiều, nên trở về đi tìm nương tố tố (kể khổ).******Từ lúc mặt trời lên cao, đến khi trăng dâng l*n đ*nh đầu, vốn dĩ Liễu Tương đã đáp ứng, cũng không tới đây. Lúc khuya gia đinh bên phủ Liễu Tương sang báo, Liễu Tương đột nhiên sinh bệnh, thân mình không khoẻ. Địch lão tướng quân bực mình trừng mắt với tên gia đinh, rồi lại bất đắt dĩ nhìn phu nhân ngồi bên cạnh, cuối cùng gục đầu xuống, thở dài:“Quên đi, ngươi trở về đi!”Trở lại phòng cau mày nhăn nhó, sự tình ra thế này,cũng không thể tiếp tục gạt Tàn Nguyệt. Thủ đoạn của bọn chúng rất đê tiện, mà bọn họ lại không biết bước tiếp theo bọn chúng sẽ làm gì.Mà Địch Mân chết, cũng nhìn thấy rõ, đó tuyệt đối là một mưu kế. Chỉ là không biết bí mật ngay cả hắn cũng không biết, những người đó như thế nào dò thám được.Kỳ thật khả năng duy nhất chính là, trong phủ họ có gián điệp của bọn chúng. . . .

Nàng thực thích hợp với mình, đều ngoan, đều độc, còn có một điều, phụ thân
quyền lực không nhỏ, có lẽ, trước tiên đưa nàng lên làm chính không tồi?

Nếu, nàng vẫn đều nghe lời như vậy....

Sờ sờ khuôn mặt đang đỏ bừng, Hạo Nguyệt cười chua sót, nhiệt trên người
như bị đốt nóng, không nghĩ tới, hắn thật sự có thể rời đi. Vừa nãy,
nàng rõ ràng cảm thấy hắn cũng có phản ứng .

Thái Tử, thật sự rất khó đoán, nàng là một tiểu nữ bất quá để hắn chơi đùa. Mục tiêu hiện
tại của hắn là Tàn Nguyệt, hắn tự mình đến nơi này, cũng là vì Tàn
Nguyệt. Nếu kế hoạch của nàng thật sự thành công , hắn chiếm được Tàn
Nguyệt, thì nàng còn có giá trị lợi dụng sao?

Có thể một lần nữa bị quăng đến lao trung (nhà lao) không, hoặc là sẽ trực tiếp bị giết người diệt khẩu?

Vừa nãy liếc mắt một cái, trêu đùa hứng thú của hắn vậy, mà hắn còn có thể ở tình huống đó rời đi, không thể không nói, là cho nàng một cảnh cáo!

Quên đi, kế này đều là nàng muốn, nay bắt đầu thực thi, muốn buông tay thế nào, muốn ngăn cản thế nào?

Chỉ hy vọng, tình cảm Tàn Nguyệt đối Địch Mân, đủ kiên định, đủ chân thành tha thiết,

Thái Tử không chiếm được nàng, thì Hạo Nguyệt nàng còn có giá trị.

Chỉ có tình cảm hơn mười ngày, thật sự có thể vững như bàn thạch sao?

Hạo Nguyệt lắc đầu đi về nhà, trở về một chuyến cũng tốt. Nàng là nữ nhi
được chiều chuộng, người mà cha mẹ sủng ái nhất chính là nữ nhi này, gần đây đã bị ủy khuất nhiều, nên trở về đi tìm nương tố tố (kể khổ).

******

Từ lúc mặt trời lên cao, đến khi trăng dâng l*n đ*nh đầu, vốn dĩ Liễu
Tương đã đáp ứng, cũng không tới đây. Lúc khuya gia đinh bên phủ Liễu
Tương sang báo, Liễu Tương đột nhiên sinh bệnh, thân mình không khoẻ.
Địch lão tướng quân bực mình trừng mắt với tên gia đinh, rồi lại bất đắt dĩ nhìn phu nhân ngồi bên cạnh, cuối cùng gục đầu xuống, thở dài:

“Quên đi, ngươi trở về đi!”

Trở lại phòng cau mày nhăn nhó, sự tình ra thế này,cũng không thể tiếp tục
gạt Tàn Nguyệt. Thủ đoạn của bọn chúng rất đê tiện, mà bọn họ lại không
biết bước tiếp theo bọn chúng sẽ làm gì.

Mà Địch Mân chết, cũng
nhìn thấy rõ, đó tuyệt đối là một mưu kế. Chỉ là không biết bí mật ngay
cả hắn cũng không biết, những người đó như thế nào dò thám được.

Kỳ thật khả năng duy nhất chính là, trong phủ họ có gián điệp của bọn chúng. . . .

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Nàng thực thích hợp với mình, đều ngoan, đều độc, còn có một điều, phụ thân quyền lực không nhỏ, có lẽ, trước tiên đưa nàng lên làm chính không tồi?Nếu, nàng vẫn đều nghe lời như vậy....Sờ sờ khuôn mặt đang đỏ bừng, Hạo Nguyệt cười chua sót, nhiệt trên người như bị đốt nóng, không nghĩ tới, hắn thật sự có thể rời đi. Vừa nãy, nàng rõ ràng cảm thấy hắn cũng có phản ứng .Thái Tử, thật sự rất khó đoán, nàng là một tiểu nữ bất quá để hắn chơi đùa. Mục tiêu hiện tại của hắn là Tàn Nguyệt, hắn tự mình đến nơi này, cũng là vì Tàn Nguyệt. Nếu kế hoạch của nàng thật sự thành công , hắn chiếm được Tàn Nguyệt, thì nàng còn có giá trị lợi dụng sao?Có thể một lần nữa bị quăng đến lao trung (nhà lao) không, hoặc là sẽ trực tiếp bị giết người diệt khẩu?Vừa nãy liếc mắt một cái, trêu đùa hứng thú của hắn vậy, mà hắn còn có thể ở tình huống đó rời đi, không thể không nói, là cho nàng một cảnh cáo!Quên đi, kế này đều là nàng muốn, nay bắt đầu thực thi, muốn buông tay thế nào, muốn ngăn cản thế nào?Chỉ hy vọng, tình cảm Tàn Nguyệt đối Địch Mân, đủ kiên định, đủ chân thành tha thiết,Thái Tử không chiếm được nàng, thì Hạo Nguyệt nàng còn có giá trị.Chỉ có tình cảm hơn mười ngày, thật sự có thể vững như bàn thạch sao?Hạo Nguyệt lắc đầu đi về nhà, trở về một chuyến cũng tốt. Nàng là nữ nhi được chiều chuộng, người mà cha mẹ sủng ái nhất chính là nữ nhi này, gần đây đã bị ủy khuất nhiều, nên trở về đi tìm nương tố tố (kể khổ).******Từ lúc mặt trời lên cao, đến khi trăng dâng l*n đ*nh đầu, vốn dĩ Liễu Tương đã đáp ứng, cũng không tới đây. Lúc khuya gia đinh bên phủ Liễu Tương sang báo, Liễu Tương đột nhiên sinh bệnh, thân mình không khoẻ. Địch lão tướng quân bực mình trừng mắt với tên gia đinh, rồi lại bất đắt dĩ nhìn phu nhân ngồi bên cạnh, cuối cùng gục đầu xuống, thở dài:“Quên đi, ngươi trở về đi!”Trở lại phòng cau mày nhăn nhó, sự tình ra thế này,cũng không thể tiếp tục gạt Tàn Nguyệt. Thủ đoạn của bọn chúng rất đê tiện, mà bọn họ lại không biết bước tiếp theo bọn chúng sẽ làm gì.Mà Địch Mân chết, cũng nhìn thấy rõ, đó tuyệt đối là một mưu kế. Chỉ là không biết bí mật ngay cả hắn cũng không biết, những người đó như thế nào dò thám được.Kỳ thật khả năng duy nhất chính là, trong phủ họ có gián điệp của bọn chúng. . . .

Chương 152: Thất hẹn