Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 194: Một đêm tàn bạo (ngược) 5

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Tàn Nguyệt, lại đây... Ngươi hiện tại không phải rất khó chịu sao? Ta có thể giúp ngươi, chỉ có ta có thể giúp ngươi...”Hai mắt ôn nhu nhìn Tàn Nguyệt, thái tử thâm tình nói. Hắn cũng không muốn có tình trạng này, nhưng địch ý của Tàn Nguyệt đối với hắn quá sâu, hắn không muốn ép buộc nàng, chỉ có thể dùng dược vật không làm tổn thương khống chế nàng.“Không... Ngươi vô sỉ!”Tàn Nguyệt oán hận trừng mắt hắn, đưa tay nắm cửa, loạng choạng điên cuồng, thanh âm hoảng sợ, lấn áp tiếng sấm bên ngoài, thật thê thảm, thật tuyệt vọng...“Ta vô sỉ? Tàn Nguyệt, ngươi công bằng chút được không? Ta là tướng công của ngươi! Nếu như không có Hạo Nguyệt, không có sai lầm kia, ngươi hẳn là nữ nhân của ta!”Ánh mắt thái tử tối sầm lại, vươn tay bắt lấy Tàn Nguyệt, ôm ngang eo, rất nhanh đi đến bên giường...“Không, không... Không được...”Hung hăng cấu cánh tay hắn, máu đỏ chảy ra, không biết là của hắn, hay là của nàng...Chân cố sức đá, đánh, nhưng thế nào cũng không tới được hắn, đánh không được hắn...“Trong lòng của ngươi, cũng chỉ có người chết kia sao? Hắn đã chết, đã sớm chết...”Thái tử đỏ mắt, nhìn Tàn Nguyệt cố sức phản kháng, trong lòng lửa giận nháy mắt bùng lên, cháy rất khốc liệt, cũng rất mạnh...“Hắn là nam nhân ta yêu, là tướng công của ta...” Tàn Nguyệt kêu to, cố sức đẩy thái tử đang càng ngày càng tiến gần đến giường, thái tử cười lạnh một tiếng:“Nam nhân? Hắn bất quá là một người chết! Tàn Nguyệt, ta quý trọng ngươi như thế, ngươi cũng không nên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt... Được, ngươi đã không biết suy xét như thế, thì không nên trách bổn vương không thương hương tiếc ngọc...”Phịch một tiếng, thái tử quăng Tàn Nguyệt trên giường...Xoẹt một tiếng, y phục trên người Tàn Nguyệt theo tiếng mà rách, bàn tay to của thái tử giương lên, y phục rách nát bay lên, bay lên cao, thong thả rơi xuống trên mặt đất...“Ta mới là nam nhân của ngươi...”Không đến ba giây, thái tử cởi y phục của bản thân, hai mắt tàn bạo nhìn th*n th* tr*ng n*n trơn bóng của Tàn Nguyệt, giống như ác lang bắt đầu nhào tới...“Không...”Một tiếng thét kinh hãi, nhưng cũng lấy khí lực toàn thân, trong nháy mắt thái tử hạ xuống kia, Tàn Nguyệt cong gối lên, cố sức chạy ra ngoài...

“Tàn Nguyệt, lại đây... Ngươi hiện tại không phải rất khó chịu sao? Ta có thể giúp ngươi, chỉ có ta có thể giúp ngươi...”

Hai mắt ôn nhu nhìn Tàn Nguyệt, thái tử thâm tình nói. Hắn cũng không muốn
có tình trạng này, nhưng địch ý của Tàn Nguyệt đối với hắn quá sâu, hắn
không muốn ép buộc nàng, chỉ có thể dùng dược vật không làm tổn thương
khống chế nàng.

“Không... Ngươi vô sỉ!”

Tàn Nguyệt oán hận trừng mắt hắn, đưa tay nắm cửa, loạng choạng điên cuồng, thanh âm hoảng sợ, lấn áp tiếng sấm bên ngoài, thật thê thảm, thật tuyệt vọng...

“Ta vô sỉ? Tàn Nguyệt, ngươi công bằng chút được không? Ta là tướng công
của ngươi! Nếu như không có Hạo Nguyệt, không có sai lầm kia, ngươi hẳn
là nữ nhân của ta!”

Ánh mắt thái tử tối sầm lại, vươn tay bắt lấy Tàn Nguyệt, ôm ngang eo, rất nhanh đi đến bên giường...

“Không, không... Không được...”

Hung hăng cấu cánh tay hắn, máu đỏ chảy ra, không biết là của hắn, hay là của nàng...

Chân cố sức đá, đánh, nhưng thế nào cũng không tới được hắn, đánh không được hắn...

“Trong lòng của ngươi, cũng chỉ có người chết kia sao? Hắn đã chết, đã sớm chết...”

Thái tử đỏ mắt, nhìn Tàn Nguyệt cố sức phản kháng, trong lòng lửa giận nháy mắt bùng lên, cháy rất khốc liệt, cũng rất mạnh...

“Hắn là nam nhân ta yêu, là tướng công của ta...” Tàn Nguyệt kêu to, cố sức
đẩy thái tử đang càng ngày càng tiến gần đến giường, thái tử cười lạnh
một tiếng:

“Nam nhân? Hắn bất quá là một người chết! Tàn Nguyệt,
ta quý trọng ngươi như thế, ngươi cũng không nên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt... Được, ngươi đã không biết suy xét như thế, thì
không nên trách bổn vương không thương hương tiếc ngọc...”

Phịch một tiếng, thái tử quăng Tàn Nguyệt trên giường...

Xoẹt một tiếng, y phục trên người Tàn Nguyệt theo tiếng mà rách, bàn tay to
của thái tử giương lên, y phục rách nát bay lên, bay lên cao, thong thả
rơi xuống trên mặt đất...

“Ta mới là nam nhân của ngươi...”

Không đến ba giây, thái tử cởi y phục của bản thân, hai mắt tàn bạo nhìn th*n th* tr*ng n*n trơn bóng của Tàn Nguyệt, giống như ác lang bắt đầu nhào
tới...

“Không...”

Một tiếng thét kinh hãi, nhưng cũng lấy
khí lực toàn thân, trong nháy mắt thái tử hạ xuống kia, Tàn Nguyệt cong
gối lên, cố sức chạy ra ngoài...

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Tàn Nguyệt, lại đây... Ngươi hiện tại không phải rất khó chịu sao? Ta có thể giúp ngươi, chỉ có ta có thể giúp ngươi...”Hai mắt ôn nhu nhìn Tàn Nguyệt, thái tử thâm tình nói. Hắn cũng không muốn có tình trạng này, nhưng địch ý của Tàn Nguyệt đối với hắn quá sâu, hắn không muốn ép buộc nàng, chỉ có thể dùng dược vật không làm tổn thương khống chế nàng.“Không... Ngươi vô sỉ!”Tàn Nguyệt oán hận trừng mắt hắn, đưa tay nắm cửa, loạng choạng điên cuồng, thanh âm hoảng sợ, lấn áp tiếng sấm bên ngoài, thật thê thảm, thật tuyệt vọng...“Ta vô sỉ? Tàn Nguyệt, ngươi công bằng chút được không? Ta là tướng công của ngươi! Nếu như không có Hạo Nguyệt, không có sai lầm kia, ngươi hẳn là nữ nhân của ta!”Ánh mắt thái tử tối sầm lại, vươn tay bắt lấy Tàn Nguyệt, ôm ngang eo, rất nhanh đi đến bên giường...“Không, không... Không được...”Hung hăng cấu cánh tay hắn, máu đỏ chảy ra, không biết là của hắn, hay là của nàng...Chân cố sức đá, đánh, nhưng thế nào cũng không tới được hắn, đánh không được hắn...“Trong lòng của ngươi, cũng chỉ có người chết kia sao? Hắn đã chết, đã sớm chết...”Thái tử đỏ mắt, nhìn Tàn Nguyệt cố sức phản kháng, trong lòng lửa giận nháy mắt bùng lên, cháy rất khốc liệt, cũng rất mạnh...“Hắn là nam nhân ta yêu, là tướng công của ta...” Tàn Nguyệt kêu to, cố sức đẩy thái tử đang càng ngày càng tiến gần đến giường, thái tử cười lạnh một tiếng:“Nam nhân? Hắn bất quá là một người chết! Tàn Nguyệt, ta quý trọng ngươi như thế, ngươi cũng không nên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt... Được, ngươi đã không biết suy xét như thế, thì không nên trách bổn vương không thương hương tiếc ngọc...”Phịch một tiếng, thái tử quăng Tàn Nguyệt trên giường...Xoẹt một tiếng, y phục trên người Tàn Nguyệt theo tiếng mà rách, bàn tay to của thái tử giương lên, y phục rách nát bay lên, bay lên cao, thong thả rơi xuống trên mặt đất...“Ta mới là nam nhân của ngươi...”Không đến ba giây, thái tử cởi y phục của bản thân, hai mắt tàn bạo nhìn th*n th* tr*ng n*n trơn bóng của Tàn Nguyệt, giống như ác lang bắt đầu nhào tới...“Không...”Một tiếng thét kinh hãi, nhưng cũng lấy khí lực toàn thân, trong nháy mắt thái tử hạ xuống kia, Tàn Nguyệt cong gối lên, cố sức chạy ra ngoài...

Chương 194: Một đêm tàn bạo (ngược) 5