Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…
Chương 206: Ông trời tàn nhẫn 2
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Rất khó cứu, nói cách khác không phải không thể cứu. Hoàng thượng kiên định đứng lên, uy nghiêm nói:“Trẫm muốn đích thân tới, cầu phúc cho hoàng tôn của trẫm"“Hoàng thượng, không thể, trăm triệu không thể!”Địch lão tướng quân vội vã ngăn cản, thở dài: “Nếu như hoàng thượng tự mình qua đó, vậy bọn họ đều biết, sau này Tàn Nguyệt, càng thêm nguy hiểm!”“Cái này không sao, thái tử của trẫm, làm chuyện đến cả ông trời cũng giận như thế, trẫm qua nhìn một chút, bọn họ ai dám nói cái gì?”Hoàng thượng mở lớn mắt, Địch lão tướng quân cũng không nói gì nữa, Vạn công công vội vàng đuổi kịp, bất chấp mưa to, mấy người chạy tới Địch phủ.Nói lúc Hiên Vương mang theo thái y trở về, Tàn Nguyệt còn chưa tỉnh lại. Phía dưới chảy máu quá nhiều, thái y không có cách, tạm thời chỉ có thể mời bà đỡ tới, mất rất nhiều sức lực, cuối cùng cũng ngừng máu, hài tử lại chết non...Địch lão phu nhân chỉ ở một bên rơi lệ, mà thái y cùng đại phu, còn đang nắm chặt thời gian cứu người.“Tố Vân, hài tử...”“Vĩnh Hào, hài tử không còn, không còn...”Tiếng khóc ô ô, hòa với sấm sét bên ngoài, khiến người trong nhà đều nhịn không được rơi lệ. Hài tử, tất cả mọi người biết, đây là huyết mạch duy nhất của Địch gia, ai có thể biết, huyết mạch này, đối hoàng thượng mà nói, biểu thị cái gì?Tay hung hăng nắm lại, móng tay thật dài đâm vào lòng bàn tay, hoàng thượng dường như không biết, hai mắt nghiêm túc nhìn mưa to bên ngoài, nghe một tiếng tựa như tiếng sấm sét, tựa hồ, ngay cả ông trời đang lên án số phận tàn nhẫn...“Nhất định phải cứu sống nàng!”Nhìn thái y vội đến vội đi, hoàng thượng lạnh lùng nói.“Hoàng thượng, hoàng thượng...”Vạn công công đột nhiên chạy đến, y phục kề sát ở trên người, nước còn đang tí tách nhỏ giọt, tóc cũng hiện ra ẩm ướt, nhìn qua, lại mang theo một chút buồn cười.“Chuyện gì?”Chỉ là, giờ này khắc này, mọi người trong nhà, ai cũng không có buồn cười.Hoàng thượng vừa nhấc mày, Vạn công công đã biết hoàng thượng không kiên nhẫn, hắn vội vàng cứu người, thái giám Bạch công công bên người hoàng thượng vội vàng khụ một tiếng, nhỏ giọng nói:“Tiểu Vạn tử, có chuyện mau nói, có việc mau tấu!”
Rất khó cứu, nói cách khác không phải không thể cứu. Hoàng thượng kiên định đứng lên, uy nghiêm nói:
“Trẫm muốn đích thân tới, cầu phúc cho hoàng tôn của trẫm"
“Hoàng thượng, không thể, trăm triệu không thể!”
Địch lão tướng quân vội vã ngăn cản, thở dài: “Nếu như hoàng thượng tự mình
qua đó, vậy bọn họ đều biết, sau này Tàn Nguyệt, càng thêm nguy hiểm!”
“Cái này không sao, thái tử của trẫm, làm chuyện đến cả ông trời cũng giận
như thế, trẫm qua nhìn một chút, bọn họ ai dám nói cái gì?”
Hoàng thượng mở lớn mắt, Địch lão tướng quân cũng không nói gì nữa, Vạn công
công vội vàng đuổi kịp, bất chấp mưa to, mấy người chạy tới Địch phủ.
Nói lúc Hiên Vương mang theo thái y trở về, Tàn Nguyệt còn chưa tỉnh lại.
Phía dưới chảy máu quá nhiều, thái y không có cách, tạm thời chỉ có thể
mời bà đỡ tới, mất rất nhiều sức lực, cuối cùng cũng ngừng máu, hài tử
lại chết non...
Địch lão phu nhân chỉ ở một bên rơi lệ, mà thái y cùng đại phu, còn đang nắm chặt thời gian cứu người.
“Tố Vân, hài tử...”
“Vĩnh Hào, hài tử không còn, không còn...”
Tiếng khóc ô ô, hòa với sấm sét bên ngoài, khiến người trong nhà đều
nhịn không được rơi lệ. Hài tử, tất cả mọi người biết, đây là huyết
mạch duy nhất của Địch gia, ai có thể biết, huyết mạch này, đối hoàng
thượng mà nói, biểu thị cái gì?
Tay hung hăng nắm lại, móng tay
thật dài đâm vào lòng bàn tay, hoàng thượng dường như không biết, hai
mắt nghiêm túc nhìn mưa to bên ngoài, nghe một tiếng tựa như tiếng sấm
sét, tựa hồ, ngay cả ông trời đang lên án số phận tàn nhẫn...
“Nhất định phải cứu sống nàng!”
Nhìn thái y vội đến vội đi, hoàng thượng lạnh lùng nói.
“Hoàng thượng, hoàng thượng...”
Vạn công công đột nhiên chạy đến, y phục kề sát ở trên người, nước còn đang tí tách nhỏ giọt, tóc cũng hiện ra ẩm ướt, nhìn qua, lại mang theo một
chút buồn cười.
“Chuyện gì?”
Chỉ là, giờ này khắc này, mọi người trong nhà, ai cũng không có buồn cười.
Hoàng thượng vừa nhấc mày, Vạn công công đã biết hoàng thượng không kiên
nhẫn, hắn vội vàng cứu người, thái giám Bạch công công bên người hoàng
thượng vội vàng khụ một tiếng, nhỏ giọng nói:
“Tiểu Vạn tử, có chuyện mau nói, có việc mau tấu!”
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Rất khó cứu, nói cách khác không phải không thể cứu. Hoàng thượng kiên định đứng lên, uy nghiêm nói:“Trẫm muốn đích thân tới, cầu phúc cho hoàng tôn của trẫm"“Hoàng thượng, không thể, trăm triệu không thể!”Địch lão tướng quân vội vã ngăn cản, thở dài: “Nếu như hoàng thượng tự mình qua đó, vậy bọn họ đều biết, sau này Tàn Nguyệt, càng thêm nguy hiểm!”“Cái này không sao, thái tử của trẫm, làm chuyện đến cả ông trời cũng giận như thế, trẫm qua nhìn một chút, bọn họ ai dám nói cái gì?”Hoàng thượng mở lớn mắt, Địch lão tướng quân cũng không nói gì nữa, Vạn công công vội vàng đuổi kịp, bất chấp mưa to, mấy người chạy tới Địch phủ.Nói lúc Hiên Vương mang theo thái y trở về, Tàn Nguyệt còn chưa tỉnh lại. Phía dưới chảy máu quá nhiều, thái y không có cách, tạm thời chỉ có thể mời bà đỡ tới, mất rất nhiều sức lực, cuối cùng cũng ngừng máu, hài tử lại chết non...Địch lão phu nhân chỉ ở một bên rơi lệ, mà thái y cùng đại phu, còn đang nắm chặt thời gian cứu người.“Tố Vân, hài tử...”“Vĩnh Hào, hài tử không còn, không còn...”Tiếng khóc ô ô, hòa với sấm sét bên ngoài, khiến người trong nhà đều nhịn không được rơi lệ. Hài tử, tất cả mọi người biết, đây là huyết mạch duy nhất của Địch gia, ai có thể biết, huyết mạch này, đối hoàng thượng mà nói, biểu thị cái gì?Tay hung hăng nắm lại, móng tay thật dài đâm vào lòng bàn tay, hoàng thượng dường như không biết, hai mắt nghiêm túc nhìn mưa to bên ngoài, nghe một tiếng tựa như tiếng sấm sét, tựa hồ, ngay cả ông trời đang lên án số phận tàn nhẫn...“Nhất định phải cứu sống nàng!”Nhìn thái y vội đến vội đi, hoàng thượng lạnh lùng nói.“Hoàng thượng, hoàng thượng...”Vạn công công đột nhiên chạy đến, y phục kề sát ở trên người, nước còn đang tí tách nhỏ giọt, tóc cũng hiện ra ẩm ướt, nhìn qua, lại mang theo một chút buồn cười.“Chuyện gì?”Chỉ là, giờ này khắc này, mọi người trong nhà, ai cũng không có buồn cười.Hoàng thượng vừa nhấc mày, Vạn công công đã biết hoàng thượng không kiên nhẫn, hắn vội vàng cứu người, thái giám Bạch công công bên người hoàng thượng vội vàng khụ một tiếng, nhỏ giọng nói:“Tiểu Vạn tử, có chuyện mau nói, có việc mau tấu!”