Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 240: Chữa tốt thành xấu

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Nhị nương, ta là sợ phấn trắng trong nếp nhăn của người rơi xuống, đập hư bát của người ...”Che miệng, Tàn Nguyệt hì hì cười, Cúc Văn phục hồi tinh thần lại, ngầm hiểu ý tứ của Tàn Nguyệt, trong nháy mắt nét mặt già nua đỏ lên...“Ha ha...”Cho tới bây giờ, chưa từng thấy Tàn Nguyệt nghịch ngợm, thái tử không chút khách khí cười ha hả. Hạo Nguyệt thấy thái tử nở nụ cười, nàng cũng chỉ che miệng lại, nghĩ một đằng nói một nẻo cười.“Tàn Nguyệt, không nghĩ tới, ngươi cũng sẽ nói giỡn...”Cười xong, nhìn Cúc Văn giận trừng mắt Tàn Nguyệt, lại im lặng, Tàn Nguyệt giống như không có việc gì, thái tử tâm tình tốt, thậm chí đều đã quên, chuyện Tàn Nguyệt tổn hại hắn.“ Ta nói cũng không phải sự thực!”Tàn Nguyệt ngẩng đầu, vô tội chớp mắt vài cái, thấy thái tử nhất thời dại ra, Hạo Nguyệt vẻ mặt ghen ghét, nàng vội vàng buông chiếc đũa, ôn nhu nói:“ Ta dùng xong, lui xuống trước, các người từ từ ăn đi...”“Tàn Nguyệt...”Tàn Nguyệt đứng lên, thái tử cũng đứng lên theo, một phen kéo Tàn Nguyệt, than thở:“ Chỉ ăn ít như thế? Ăn nhiều một chút đi!”Tàn Nguyệt quay đầu lại, nhìn mọi người hai mắt ngạc nhiên, nàng không dấu vết lui ra phía sau hai bước, nhẹ tay vung lên, không cẩn thận quét qua Hạo Nguyệt.“Tàn Nguyệt, ngươi đánh ta?”Chỉ là tay áo đụng phải mặt Hạo Nguyệt, Hạo Nguyệt che mặt, ủy khuất hô.“Xin lỗi, ta không có!”“Vừa rồi, ngươi đánh ta...”Vươn tay nắm cánh tay của thái tử, Hạo Nguyệt làm nũng nói.“ Nhị tỷ, ta vì sao phải đánh ngươi?”Tàn Nguyệt nhíu nhíu mày, lúc này, Hạo Nguyệt làm như vậy, thực sự có thể hấp dẫn chú ý của thái tử sao?Lắc đầu than nhẹ, Tàn Nguyệt buồn bã.“Hạo Nguyệt, không được hồ đồ, ăn!”Tuy rằng, thủ đoạn của Hạo Nguyệt là rất vụng về, nhưng mục đích của nàng đạt được, thái tử không hề dây dưa Tàn Nguyệt, mà kéo nàng ngồi xuống, thậm chí còn “Ôn nhu” gắp thức ăn cho nàng.“ Thái tử, mặt của người ta, thực sự đau quá...”Nắm tay của thái tử, Hạo Nguyệt làm nũng nói. Thái tử tuấn mi nhíu chặt, trong thanh âm mang theo không kiên nhẫn rõ ràng:“ Lát nữa ta qua tìm nàng!”

“Nhị nương, ta là sợ phấn trắng trong nếp nhăn của người rơi xuống, đập hư bát của người ...”

Che miệng, Tàn Nguyệt hì hì cười, Cúc Văn phục hồi tinh thần lại, ngầm hiểu ý tứ của Tàn Nguyệt, trong nháy mắt nét mặt già nua đỏ lên...

“Ha ha...”

Cho tới bây giờ, chưa từng thấy Tàn Nguyệt nghịch ngợm, thái tử không chút
khách khí cười ha hả. Hạo Nguyệt thấy thái tử nở nụ cười, nàng cũng chỉ
che miệng lại, nghĩ một đằng nói một nẻo cười.

“Tàn Nguyệt, không nghĩ tới, ngươi cũng sẽ nói giỡn...”

Cười xong, nhìn Cúc Văn giận trừng mắt Tàn Nguyệt, lại im lặng, Tàn Nguyệt
giống như không có việc gì, thái tử tâm tình tốt, thậm chí đều đã quên,
chuyện Tàn Nguyệt tổn hại hắn.

“ Ta nói cũng không phải sự thực!”

Tàn Nguyệt ngẩng đầu, vô tội chớp mắt vài cái, thấy thái tử nhất thời dại
ra, Hạo Nguyệt vẻ mặt ghen ghét, nàng vội vàng buông chiếc đũa, ôn nhu
nói:

“ Ta dùng xong, lui xuống trước, các người từ từ ăn đi...”

“Tàn Nguyệt...”

Tàn Nguyệt đứng lên, thái tử cũng đứng lên theo, một phen kéo Tàn Nguyệt, than thở:

“ Chỉ ăn ít như thế? Ăn nhiều một chút đi!”

Tàn Nguyệt quay đầu lại, nhìn mọi người hai mắt ngạc nhiên, nàng không dấu
vết lui ra phía sau hai bước, nhẹ tay vung lên, không cẩn thận quét qua
Hạo Nguyệt.

“Tàn Nguyệt, ngươi đánh ta?”

Chỉ là tay áo đụng phải mặt Hạo Nguyệt, Hạo Nguyệt che mặt, ủy khuất hô.

“Xin lỗi, ta không có!”

“Vừa rồi, ngươi đánh ta...”

Vươn tay nắm cánh tay của thái tử, Hạo Nguyệt làm nũng nói.

“ Nhị tỷ, ta vì sao phải đánh ngươi?”

Tàn Nguyệt nhíu nhíu mày, lúc này, Hạo Nguyệt làm như vậy, thực sự có thể hấp dẫn chú ý của thái tử sao?

Lắc đầu than nhẹ, Tàn Nguyệt buồn bã.

“Hạo Nguyệt, không được hồ đồ, ăn!”

Tuy rằng, thủ đoạn của Hạo Nguyệt là rất vụng về, nhưng mục đích của nàng
đạt được, thái tử không hề dây dưa Tàn Nguyệt, mà kéo nàng ngồi xuống,
thậm chí còn “Ôn nhu” gắp thức ăn cho nàng.

“ Thái tử, mặt của người ta, thực sự đau quá...”

Nắm tay của thái tử, Hạo Nguyệt làm nũng nói. Thái tử tuấn mi nhíu chặt, trong thanh âm mang theo không kiên nhẫn rõ ràng:

“ Lát nữa ta qua tìm nàng!”

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Nhị nương, ta là sợ phấn trắng trong nếp nhăn của người rơi xuống, đập hư bát của người ...”Che miệng, Tàn Nguyệt hì hì cười, Cúc Văn phục hồi tinh thần lại, ngầm hiểu ý tứ của Tàn Nguyệt, trong nháy mắt nét mặt già nua đỏ lên...“Ha ha...”Cho tới bây giờ, chưa từng thấy Tàn Nguyệt nghịch ngợm, thái tử không chút khách khí cười ha hả. Hạo Nguyệt thấy thái tử nở nụ cười, nàng cũng chỉ che miệng lại, nghĩ một đằng nói một nẻo cười.“Tàn Nguyệt, không nghĩ tới, ngươi cũng sẽ nói giỡn...”Cười xong, nhìn Cúc Văn giận trừng mắt Tàn Nguyệt, lại im lặng, Tàn Nguyệt giống như không có việc gì, thái tử tâm tình tốt, thậm chí đều đã quên, chuyện Tàn Nguyệt tổn hại hắn.“ Ta nói cũng không phải sự thực!”Tàn Nguyệt ngẩng đầu, vô tội chớp mắt vài cái, thấy thái tử nhất thời dại ra, Hạo Nguyệt vẻ mặt ghen ghét, nàng vội vàng buông chiếc đũa, ôn nhu nói:“ Ta dùng xong, lui xuống trước, các người từ từ ăn đi...”“Tàn Nguyệt...”Tàn Nguyệt đứng lên, thái tử cũng đứng lên theo, một phen kéo Tàn Nguyệt, than thở:“ Chỉ ăn ít như thế? Ăn nhiều một chút đi!”Tàn Nguyệt quay đầu lại, nhìn mọi người hai mắt ngạc nhiên, nàng không dấu vết lui ra phía sau hai bước, nhẹ tay vung lên, không cẩn thận quét qua Hạo Nguyệt.“Tàn Nguyệt, ngươi đánh ta?”Chỉ là tay áo đụng phải mặt Hạo Nguyệt, Hạo Nguyệt che mặt, ủy khuất hô.“Xin lỗi, ta không có!”“Vừa rồi, ngươi đánh ta...”Vươn tay nắm cánh tay của thái tử, Hạo Nguyệt làm nũng nói.“ Nhị tỷ, ta vì sao phải đánh ngươi?”Tàn Nguyệt nhíu nhíu mày, lúc này, Hạo Nguyệt làm như vậy, thực sự có thể hấp dẫn chú ý của thái tử sao?Lắc đầu than nhẹ, Tàn Nguyệt buồn bã.“Hạo Nguyệt, không được hồ đồ, ăn!”Tuy rằng, thủ đoạn của Hạo Nguyệt là rất vụng về, nhưng mục đích của nàng đạt được, thái tử không hề dây dưa Tàn Nguyệt, mà kéo nàng ngồi xuống, thậm chí còn “Ôn nhu” gắp thức ăn cho nàng.“ Thái tử, mặt của người ta, thực sự đau quá...”Nắm tay của thái tử, Hạo Nguyệt làm nũng nói. Thái tử tuấn mi nhíu chặt, trong thanh âm mang theo không kiên nhẫn rõ ràng:“ Lát nữa ta qua tìm nàng!”

Chương 240: Chữa tốt thành xấu