Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 251: Thích khách

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Làm là thật còn diễn là giả. Kỳ thật không hề chỉ là một lời nói dối. Chỉ tiếc, đến khi Hạo Nguyệt biết thì đã hối hận, sớm biết vậy thì đã chẳng làm!Có lẽ trong lời nói của Tàn Nguyệt là thật, cũng có lẽ là bụng của Hạo Nguyệt thật sự có vấn đề. Thái Tử bọn họ chung quy không có ngủ lại. Mà Tàn Nguyệt cũng định 1 ngày sau sẽ trở về phủ Tướng quân, ở nơi đó chờ tin tức tốt của bọn hắn.Chính là ông trời chung quy sẽ không để cho cuộc sống của nàng quá mức bình thản. Hôm đó ban đêm, âm thanh binh binh bàng bàng vang lên làm nàng thức tỉnh khỏi giấc ngủ say. Tàn Nguyệt mở mắt ra, kinh ngạc nhìn hai bóng người bên ngoài.Trời ạ, ai có thể nói cho nàng biết, đây là tình huống gì?Hai người ở trong phòng của nàng đánh nhau? Hai Hắc y nhân? Là nội gián sao?Vẫn nói, bọn họ nửa đêm rảnh rỗi không có việc gì, tới đây luận bàn võ công?Mở mắt ra, nhìn ánh sáng lóe lên của hàn quang binh khí, trong lòng Tàn Nguyệt có chút không yên . . . . . .Muốn gọi người nhưng bọn họ ở gần như vậy. Nàng vừa kêu, không chừng người cứu mạng còn chưa tới thì cái mạng nhỏ của nàng có thể quy tiên rồi. . . . . .Chạy ra ngoài trốn, nàng không có võ công, chạy cũng không nhanh, có thể ở dưới tầm mắt của bọn họ mà đào tẩu sao?Có lẽ, việc duy nhất hiện tại nàng có thể làm , cũng chỉ có giả bộ ngủ.Tiếng hít thở, trước sau như một đều đều, thân mình cũng không nhúc nhích, chỉ có hai mắt, nhanh như chớp nhìn hai người bên ngoài, chỉ hy vọng bọn họ có thể nhanh chút đi khỏi, nhanh chút rời đi. . . . . ."Ngươi là ai? Tại sao muốn ngăn đường tài lộc của ta?"Rốt cục, nghe được có tiếng người nói, Tàn Nguyệt vội vàng lắng tai nghe, trừng mắt to, nhưng vô luận làm như thế nào,nàng cũng nhìn không ra, vừa nãu là ai nói."Không thể động đến nàng! Ít nhất, hiện tại không thể!"Thanh âm lạnh lùng, cho tới bây giờ Tàn Nguyệt chưa từng nhe thấy. Người thứ nhất nói chuyện cười hắc hắc:"Không thể động? Chê cười, tính mạng của nàng ta định rồi. . . . . ."Xoẹt một tiếng, Tàn Nguyệt chỉ thấy bóng dáng 1 người khụy xuống, không còn ánh sáng của binh khi, dường như có người bị thương. . . . . ."Ngươi. . . . . . Ngươi dùng ám khí. . . . . ."Có người chậm rãi rồi ngã xuống, người kia cười nói:"Binh bất yếm trá! Ám khí thì làm sao?""Không làm sao, nhưng ta muốn giữ lại mạng của ngươi. . . . . ."

Làm là thật còn diễn
là giả. Kỳ thật không hề chỉ là một lời nói dối. Chỉ tiếc, đến khi Hạo
Nguyệt biết thì đã hối hận, sớm biết vậy thì đã chẳng làm!

Có lẽ
trong lời nói của Tàn Nguyệt là thật, cũng có lẽ là bụng của Hạo Nguyệt
thật sự có vấn đề. Thái Tử bọn họ chung quy không có ngủ lại. Mà Tàn
Nguyệt cũng định 1 ngày sau sẽ trở về phủ Tướng quân, ở nơi đó chờ tin
tức tốt của bọn hắn.

Chính là ông trời chung quy sẽ không để cho
cuộc sống của nàng quá mức bình thản. Hôm đó ban đêm, âm thanh binh binh bàng bàng vang lên làm nàng thức tỉnh khỏi giấc ngủ say. Tàn Nguyệt mở
mắt ra, kinh ngạc nhìn hai bóng người bên ngoài.

Trời ạ, ai có thể nói cho nàng biết, đây là tình huống gì?

Hai người ở trong phòng của nàng đánh nhau? Hai Hắc y nhân? Là nội gián sao?

Vẫn nói, bọn họ nửa đêm rảnh rỗi không có việc gì, tới đây luận bàn võ công?

Mở mắt ra, nhìn ánh sáng lóe lên của hàn quang binh khí, trong lòng Tàn Nguyệt có chút không yên . . . . . .

Muốn gọi người nhưng bọn họ ở gần như vậy. Nàng vừa kêu, không chừng người
cứu mạng còn chưa tới thì cái mạng nhỏ của nàng có thể quy tiên rồi. . . . . .

Chạy ra ngoài trốn, nàng không có võ công, chạy cũng không nhanh, có thể ở dưới tầm mắt của bọn họ mà đào tẩu sao?

Có lẽ, việc duy nhất hiện tại nàng có thể làm , cũng chỉ có giả bộ ngủ.

Tiếng hít thở, trước sau như một đều đều, thân mình cũng không nhúc nhích,
chỉ có hai mắt, nhanh như chớp nhìn hai người bên ngoài, chỉ hy vọng
bọn họ có thể nhanh chút đi khỏi, nhanh chút rời đi. . . . . .

"Ngươi là ai? Tại sao muốn ngăn đường tài lộc của ta?"

Rốt cục, nghe được có tiếng người nói, Tàn Nguyệt vội vàng lắng tai nghe,
trừng mắt to, nhưng vô luận làm như thế nào,nàng cũng nhìn không ra, vừa nãu là ai nói.

"Không thể động đến nàng! Ít nhất, hiện tại không thể!"

Thanh âm lạnh lùng, cho tới bây giờ Tàn Nguyệt chưa từng nhe thấy. Người thứ nhất nói chuyện cười hắc hắc:

"Không thể động? Chê cười, tính mạng của nàng ta định rồi. . . . . ."

Xoẹt một tiếng, Tàn Nguyệt chỉ thấy bóng dáng 1 người khụy xuống, không còn
ánh sáng của binh khi, dường như có người bị thương. . . . . .

"Ngươi. . . . . . Ngươi dùng ám khí. . . . . ."

Có người chậm rãi rồi ngã xuống, người kia cười nói:

"Binh bất yếm trá! Ám khí thì làm sao?"

"Không làm sao, nhưng ta muốn giữ lại mạng của ngươi. . . . . ."

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Làm là thật còn diễn là giả. Kỳ thật không hề chỉ là một lời nói dối. Chỉ tiếc, đến khi Hạo Nguyệt biết thì đã hối hận, sớm biết vậy thì đã chẳng làm!Có lẽ trong lời nói của Tàn Nguyệt là thật, cũng có lẽ là bụng của Hạo Nguyệt thật sự có vấn đề. Thái Tử bọn họ chung quy không có ngủ lại. Mà Tàn Nguyệt cũng định 1 ngày sau sẽ trở về phủ Tướng quân, ở nơi đó chờ tin tức tốt của bọn hắn.Chính là ông trời chung quy sẽ không để cho cuộc sống của nàng quá mức bình thản. Hôm đó ban đêm, âm thanh binh binh bàng bàng vang lên làm nàng thức tỉnh khỏi giấc ngủ say. Tàn Nguyệt mở mắt ra, kinh ngạc nhìn hai bóng người bên ngoài.Trời ạ, ai có thể nói cho nàng biết, đây là tình huống gì?Hai người ở trong phòng của nàng đánh nhau? Hai Hắc y nhân? Là nội gián sao?Vẫn nói, bọn họ nửa đêm rảnh rỗi không có việc gì, tới đây luận bàn võ công?Mở mắt ra, nhìn ánh sáng lóe lên của hàn quang binh khí, trong lòng Tàn Nguyệt có chút không yên . . . . . .Muốn gọi người nhưng bọn họ ở gần như vậy. Nàng vừa kêu, không chừng người cứu mạng còn chưa tới thì cái mạng nhỏ của nàng có thể quy tiên rồi. . . . . .Chạy ra ngoài trốn, nàng không có võ công, chạy cũng không nhanh, có thể ở dưới tầm mắt của bọn họ mà đào tẩu sao?Có lẽ, việc duy nhất hiện tại nàng có thể làm , cũng chỉ có giả bộ ngủ.Tiếng hít thở, trước sau như một đều đều, thân mình cũng không nhúc nhích, chỉ có hai mắt, nhanh như chớp nhìn hai người bên ngoài, chỉ hy vọng bọn họ có thể nhanh chút đi khỏi, nhanh chút rời đi. . . . . ."Ngươi là ai? Tại sao muốn ngăn đường tài lộc của ta?"Rốt cục, nghe được có tiếng người nói, Tàn Nguyệt vội vàng lắng tai nghe, trừng mắt to, nhưng vô luận làm như thế nào,nàng cũng nhìn không ra, vừa nãu là ai nói."Không thể động đến nàng! Ít nhất, hiện tại không thể!"Thanh âm lạnh lùng, cho tới bây giờ Tàn Nguyệt chưa từng nhe thấy. Người thứ nhất nói chuyện cười hắc hắc:"Không thể động? Chê cười, tính mạng của nàng ta định rồi. . . . . ."Xoẹt một tiếng, Tàn Nguyệt chỉ thấy bóng dáng 1 người khụy xuống, không còn ánh sáng của binh khi, dường như có người bị thương. . . . . ."Ngươi. . . . . . Ngươi dùng ám khí. . . . . ."Có người chậm rãi rồi ngã xuống, người kia cười nói:"Binh bất yếm trá! Ám khí thì làm sao?""Không làm sao, nhưng ta muốn giữ lại mạng của ngươi. . . . . ."

Chương 251: Thích khách