Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…
Chương 299: Quỷ kế của Lâm Quý Phi
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Khát quá, đói quá!Năm ngày không ăn không uống, trên người của nàng không còn một chút khí lực, nếu không phải nương nói làm như vậy có thể không cần hòa thân, thì nàng sớm đã đứng lên ăn một bữa cơm no đủ."Ninh Nhi, ngoan, đứng lên ăn một chút gì"Ăn cái gì?Nghe được Hoàng Thượng nói, Ninh Nhi nhắm mắt lại, không hề để ý đến vẻ hiền lành của Hoàng Thượng, tức giận nói :"Phụ hoàng, Ninh Nhi không muôns lập gia đình, không muốn.""Ninh Nhi!"Thanh âm lớn hơn nhiều, cũng nghiêm khắc hơn nhiều. Trên giường, người run run hạ xuống, trong lòng sợ hãi, nhưng cố chấp không mở mắt ra, tiếp tục trầm mặc"Ninh Nhi, ngươi phải biết, đây là số mệnh của ngươi. Ngoan, đứng lên ăn chút gì?"Nhìn vẻ mặt sợ hãi của nàng, Hoàng Thượng chậm rãi hạ thấp giọng điệu, vẫn là phụ hoàng yêu thương của nàng. Nhưng Ninh Nhi không mở mắt, vẫn nằm không nhúc nhích."Ninh Nhi, đừng có cố chấp! Ngươi phải biết, cho dù là ngươi chết đói, phụ hoàng cũng sẽ gả ngươi đi"Trong lòng Hoàng Thượng đau xót, kỳ thật, Minh Vương thế nào, hắn so với ai khác đều rõ ràng, lãnh huyết vô tình, Ninh Nhi qua đó qua cũng chưa chắc trải qua được, chẳng bằng hiện tại liền"Ô ô ..."Nhắm mắt lại, Ninh Nhi thống khổ khóc lên, Lâm Quý Phi cuống quít tiến lên, Ninh Nhi đứng dậy ôm lấy Lâm Quý Phi, khóc lóc, rất thê thảm."Hoàng Thượng, Ninh Nhi vẫn còn con nít, người đừng dọa nàng"Lâm Quý Phi sốt ruột thở dài, Hoàng Thượng cả giận nói:"Trẫm ăn ngay nói thật. Ái phi, ngươi chiếu cố nàng, trẫm còn có việc""Ô ô, mẫu phi..."Ninh Nhi tiếp tục khóc , thấy Hoàng Thượng sắp rời đi, Lâm Quý Phi vội vàng nói:"Hoàng Thượng, kỳ thật cũng không cần nhất định phải gả Ninh Nhi"Hoàng Thượng cước bộ cứng đờ, thân mình ngẩn ra, hắn khó hiểu quay đầu lại:"Ái phi có ý gì...""Tìm người gả thay!""Phụ hoàng, mẫu phi, ta thật sự có thể không cần gả sao? Thật sự có thể chứ? Ta không muốn gả, ta không muốn lập gia đình"Giống như người chết đuối vớ được đám bèo, hai mắt Ninh Nhi sáng lên, nước mắt mênh mông hỏi"Không thể! Quốc gia đại sự, không thể trò đùa!"
Khát quá, đói quá!
Năm ngày không ăn không uống, trên người của nàng không còn một chút khí
lực, nếu không phải nương nói làm như vậy có thể không cần hòa thân, thì nàng sớm đã đứng lên ăn một bữa cơm no đủ.
"Ninh Nhi, ngoan, đứng lên ăn một chút gì"
Ăn cái gì?
Nghe được Hoàng Thượng nói, Ninh Nhi nhắm mắt lại, không hề để ý đến vẻ hiền lành của Hoàng Thượng, tức giận nói :
"Phụ hoàng, Ninh Nhi không muôns lập gia đình, không muốn."
"Ninh Nhi!"
Thanh âm lớn hơn nhiều, cũng nghiêm khắc hơn nhiều. Trên giường, người run
run hạ xuống, trong lòng sợ hãi, nhưng cố chấp không mở mắt ra, tiếp tục trầm mặc
"Ninh Nhi, ngươi phải biết, đây là số mệnh của ngươi. Ngoan, đứng lên ăn chút gì?"
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của nàng, Hoàng Thượng chậm rãi hạ thấp giọng điệu, vẫn
là phụ hoàng yêu thương của nàng. Nhưng Ninh Nhi không mở mắt, vẫn nằm
không nhúc nhích.
"Ninh Nhi, đừng có cố chấp! Ngươi phải biết, cho dù là ngươi chết đói, phụ hoàng cũng sẽ gả ngươi đi"
Trong lòng Hoàng Thượng đau xót, kỳ thật, Minh Vương thế nào, hắn so với ai
khác đều rõ ràng, lãnh huyết vô tình, Ninh Nhi qua đó qua cũng chưa chắc trải qua được, chẳng bằng hiện tại liền
"Ô ô ..."
Nhắm
mắt lại, Ninh Nhi thống khổ khóc lên, Lâm Quý Phi cuống quít tiến lên,
Ninh Nhi đứng dậy ôm lấy Lâm Quý Phi, khóc lóc, rất thê thảm.
"Hoàng Thượng, Ninh Nhi vẫn còn con nít, người đừng dọa nàng"
Lâm Quý Phi sốt ruột thở dài, Hoàng Thượng cả giận nói:
"Trẫm ăn ngay nói thật. Ái phi, ngươi chiếu cố nàng, trẫm còn có việc"
"Ô ô, mẫu phi..."
Ninh Nhi tiếp tục khóc , thấy Hoàng Thượng sắp rời đi, Lâm Quý Phi vội vàng nói:
"Hoàng Thượng, kỳ thật cũng không cần nhất định phải gả Ninh Nhi"
Hoàng Thượng cước bộ cứng đờ, thân mình ngẩn ra, hắn khó hiểu quay đầu lại:
"Ái phi có ý gì..."
"Tìm người gả thay!"
"Phụ hoàng, mẫu phi, ta thật sự có thể không cần gả sao? Thật sự có thể chứ? Ta không muốn gả, ta không muốn lập gia đình"
Giống như người chết đuối vớ được đám bèo, hai mắt Ninh Nhi sáng lên, nước mắt mênh mông hỏi
"Không thể! Quốc gia đại sự, không thể trò đùa!"
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Khát quá, đói quá!Năm ngày không ăn không uống, trên người của nàng không còn một chút khí lực, nếu không phải nương nói làm như vậy có thể không cần hòa thân, thì nàng sớm đã đứng lên ăn một bữa cơm no đủ."Ninh Nhi, ngoan, đứng lên ăn một chút gì"Ăn cái gì?Nghe được Hoàng Thượng nói, Ninh Nhi nhắm mắt lại, không hề để ý đến vẻ hiền lành của Hoàng Thượng, tức giận nói :"Phụ hoàng, Ninh Nhi không muôns lập gia đình, không muốn.""Ninh Nhi!"Thanh âm lớn hơn nhiều, cũng nghiêm khắc hơn nhiều. Trên giường, người run run hạ xuống, trong lòng sợ hãi, nhưng cố chấp không mở mắt ra, tiếp tục trầm mặc"Ninh Nhi, ngươi phải biết, đây là số mệnh của ngươi. Ngoan, đứng lên ăn chút gì?"Nhìn vẻ mặt sợ hãi của nàng, Hoàng Thượng chậm rãi hạ thấp giọng điệu, vẫn là phụ hoàng yêu thương của nàng. Nhưng Ninh Nhi không mở mắt, vẫn nằm không nhúc nhích."Ninh Nhi, đừng có cố chấp! Ngươi phải biết, cho dù là ngươi chết đói, phụ hoàng cũng sẽ gả ngươi đi"Trong lòng Hoàng Thượng đau xót, kỳ thật, Minh Vương thế nào, hắn so với ai khác đều rõ ràng, lãnh huyết vô tình, Ninh Nhi qua đó qua cũng chưa chắc trải qua được, chẳng bằng hiện tại liền"Ô ô ..."Nhắm mắt lại, Ninh Nhi thống khổ khóc lên, Lâm Quý Phi cuống quít tiến lên, Ninh Nhi đứng dậy ôm lấy Lâm Quý Phi, khóc lóc, rất thê thảm."Hoàng Thượng, Ninh Nhi vẫn còn con nít, người đừng dọa nàng"Lâm Quý Phi sốt ruột thở dài, Hoàng Thượng cả giận nói:"Trẫm ăn ngay nói thật. Ái phi, ngươi chiếu cố nàng, trẫm còn có việc""Ô ô, mẫu phi..."Ninh Nhi tiếp tục khóc , thấy Hoàng Thượng sắp rời đi, Lâm Quý Phi vội vàng nói:"Hoàng Thượng, kỳ thật cũng không cần nhất định phải gả Ninh Nhi"Hoàng Thượng cước bộ cứng đờ, thân mình ngẩn ra, hắn khó hiểu quay đầu lại:"Ái phi có ý gì...""Tìm người gả thay!""Phụ hoàng, mẫu phi, ta thật sự có thể không cần gả sao? Thật sự có thể chứ? Ta không muốn gả, ta không muốn lập gia đình"Giống như người chết đuối vớ được đám bèo, hai mắt Ninh Nhi sáng lên, nước mắt mênh mông hỏi"Không thể! Quốc gia đại sự, không thể trò đùa!"