Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 320: Đường hòa thân ngàn dặm xa xôi 5

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Tiểu Mạt, có chút kỳ quái!Nàng cảm giác được, nhưng, nên tin tưởng nàng sao?Nàng rốt cuộc gạt mình những gì? Tại sao phải gạt mình?Nhắm mắt lại, Tàn Nguyệt che dấu sự không yên tĩnh trong lòng. Dựa vào trực giác, nàng tin tưởng Tiểu Mạt không hại nàng!Nhưng, lời nói của Ngũ hoàng tử lại luôn quanh quẩn ở bên tai, Tàn Nguyệt lo lắng, mười lăm ngày qua đi, thuốc nàng cũng uống xong, thân mình cũng tốt lên.Tiểu Mạt không nói, nàng cũng không nên hỏiTrong lòng càng thêm bất an, nhưng mí mắt lại nặng nề, từ từ nhắm lại , rất nhanh ngủ mất.Nhìn Tàn Nguyệt nằm ngủ, Tiểu Mạt giúp Tàn Nguyệt đắp kín mền, ánh mắt phục tạp nhìn nàng, sâu kín hít một hơiTiểu thư, phu nhân, bọn ta không biết nên xưng hô với nàng như thế nàoTàn Nguyệt, có lẽ, hiện tại nàng không hiểu, nhưng sớm muộn gì Tiểu Mạt đều nói cho người biết chân tướngTiểu Mạt sẽ không hại người, thật sự sẽ không hại ngườiMặc dù là bất đắc dĩ, Tiểu Mạt cũng sẽ không thương tổn ngườiNgày hôm sau, trong lúc ngủ mơ, lại ngửit hấy được mùi máu tươiTàn Nguyệt nhăn mặt nhìu mày, mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy cặp mắt to sầu lo của Tiểu Mạt"Tiểu thư, người đã tỉnh, dậy uống thuốc "Tiểu Mạt mặt mang ý cười, thật cẩn thận nhìn Tàn NguyệtLại là thuốc, vì sao nàng luôn muốn mình uống thuốc?Ánh mắt của Tàn Nguyệt tối sầm lại, không hờn giận mặc quần áo tử tế, rửa mặt chải đầu xong, nhưng không bưng bát thuốc còn hơi nóng trên bàn lên"Tiểu thư, phải mau một chút, nếu không lát nữa thuốc sẽ nguội"Tiểu Mạt lấy lòng cười, Tàn Nguyệt bất đắc dĩ, đành phải bưng thuốc trên bàn lên, chuẩn bị đưa đến bên miệng"A"Một tiếng thở nhẹ, tay không cẩn thận buông lỏng, chén thuốc liền rơi xuống, rơi thẳng xuống đất."Tiểu thư"Tiểu Mạt hoảng sợ kêu lên, tay nhanh chóng, một phen lao đến đỡ chén thuốcNhưng nước thuốc vẫn chảy ra một chút, nước thuốc màu đen rớt xuống đất, trong bát thuốc vơi gần một nửa

Tiểu Mạt, có chút kỳ quái!

Nàng cảm giác được, nhưng, nên tin tưởng nàng sao?

Nàng rốt cuộc gạt mình những gì? Tại sao phải gạt mình?

Nhắm mắt lại, Tàn Nguyệt che dấu sự không yên tĩnh trong lòng. Dựa vào trực giác, nàng tin tưởng Tiểu Mạt không hại nàng!

Nhưng, lời nói của Ngũ hoàng tử lại luôn quanh quẩn ở bên tai, Tàn Nguyệt lo
lắng, mười lăm ngày qua đi, thuốc nàng cũng uống xong, thân mình cũng
tốt lên.

Tiểu Mạt không nói, nàng cũng không nên hỏi

Trong lòng càng thêm bất an, nhưng mí mắt lại nặng nề, từ từ nhắm lại , rất nhanh ngủ mất.

Nhìn Tàn Nguyệt nằm ngủ, Tiểu Mạt giúp Tàn Nguyệt đắp kín mền, ánh mắt phục tạp nhìn nàng, sâu kín hít một hơi

Tiểu thư, phu nhân, bọn ta không biết nên xưng hô với nàng như thế nào

Tàn Nguyệt, có lẽ, hiện tại nàng không hiểu, nhưng sớm muộn gì Tiểu Mạt đều nói cho người biết chân tướng

Tiểu Mạt sẽ không hại người, thật sự sẽ không hại người

Mặc dù là bất đắc dĩ, Tiểu Mạt cũng sẽ không thương tổn người

Ngày hôm sau, trong lúc ngủ mơ, lại ngửit hấy được mùi máu tươi

Tàn Nguyệt nhăn mặt nhìu mày, mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy cặp mắt to sầu lo của Tiểu Mạt

"Tiểu thư, người đã tỉnh, dậy uống thuốc "

Tiểu Mạt mặt mang ý cười, thật cẩn thận nhìn Tàn Nguyệt

Lại là thuốc, vì sao nàng luôn muốn mình uống thuốc?

Ánh mắt của Tàn Nguyệt tối sầm lại, không hờn giận mặc quần áo tử tế, rửa
mặt chải đầu xong, nhưng không bưng bát thuốc còn hơi nóng trên bàn lên

"Tiểu thư, phải mau một chút, nếu không lát nữa thuốc sẽ nguội"

Tiểu Mạt lấy lòng cười, Tàn Nguyệt bất đắc dĩ, đành phải bưng thuốc trên bàn lên, chuẩn bị đưa đến bên miệng

"A"

Một tiếng thở nhẹ, tay không cẩn thận buông lỏng, chén thuốc liền rơi xuống, rơi thẳng xuống đất.

"Tiểu thư"

Tiểu Mạt hoảng sợ kêu lên, tay nhanh chóng, một phen lao đến đỡ chén thuốc

Nhưng nước thuốc vẫn chảy ra một chút, nước thuốc màu đen rớt xuống đất, trong bát thuốc vơi gần một nửa

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Tiểu Mạt, có chút kỳ quái!Nàng cảm giác được, nhưng, nên tin tưởng nàng sao?Nàng rốt cuộc gạt mình những gì? Tại sao phải gạt mình?Nhắm mắt lại, Tàn Nguyệt che dấu sự không yên tĩnh trong lòng. Dựa vào trực giác, nàng tin tưởng Tiểu Mạt không hại nàng!Nhưng, lời nói của Ngũ hoàng tử lại luôn quanh quẩn ở bên tai, Tàn Nguyệt lo lắng, mười lăm ngày qua đi, thuốc nàng cũng uống xong, thân mình cũng tốt lên.Tiểu Mạt không nói, nàng cũng không nên hỏiTrong lòng càng thêm bất an, nhưng mí mắt lại nặng nề, từ từ nhắm lại , rất nhanh ngủ mất.Nhìn Tàn Nguyệt nằm ngủ, Tiểu Mạt giúp Tàn Nguyệt đắp kín mền, ánh mắt phục tạp nhìn nàng, sâu kín hít một hơiTiểu thư, phu nhân, bọn ta không biết nên xưng hô với nàng như thế nàoTàn Nguyệt, có lẽ, hiện tại nàng không hiểu, nhưng sớm muộn gì Tiểu Mạt đều nói cho người biết chân tướngTiểu Mạt sẽ không hại người, thật sự sẽ không hại ngườiMặc dù là bất đắc dĩ, Tiểu Mạt cũng sẽ không thương tổn ngườiNgày hôm sau, trong lúc ngủ mơ, lại ngửit hấy được mùi máu tươiTàn Nguyệt nhăn mặt nhìu mày, mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy cặp mắt to sầu lo của Tiểu Mạt"Tiểu thư, người đã tỉnh, dậy uống thuốc "Tiểu Mạt mặt mang ý cười, thật cẩn thận nhìn Tàn NguyệtLại là thuốc, vì sao nàng luôn muốn mình uống thuốc?Ánh mắt của Tàn Nguyệt tối sầm lại, không hờn giận mặc quần áo tử tế, rửa mặt chải đầu xong, nhưng không bưng bát thuốc còn hơi nóng trên bàn lên"Tiểu thư, phải mau một chút, nếu không lát nữa thuốc sẽ nguội"Tiểu Mạt lấy lòng cười, Tàn Nguyệt bất đắc dĩ, đành phải bưng thuốc trên bàn lên, chuẩn bị đưa đến bên miệng"A"Một tiếng thở nhẹ, tay không cẩn thận buông lỏng, chén thuốc liền rơi xuống, rơi thẳng xuống đất."Tiểu thư"Tiểu Mạt hoảng sợ kêu lên, tay nhanh chóng, một phen lao đến đỡ chén thuốcNhưng nước thuốc vẫn chảy ra một chút, nước thuốc màu đen rớt xuống đất, trong bát thuốc vơi gần một nửa

Chương 320: Đường hòa thân ngàn dặm xa xôi 5