Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 350: Tra tấn ngọt ngào 5

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Tần tỷ thản nhiên cười, tuy rằng không biết quan hệ của Tàn Nguyệt cùng môn chủ, nhưng giữa trưa nhìn môn chủ nắm tay nàng tới, nàng liền đoán ra, quan hệ của hai người nhất định sâu.“A? Không thể nào, sao hắn có thể như vậy? Cơm nhất định phải ăn đúng giờ. . .”Tàn Nguyệt không vui chu miệng lên, trách không được gầy nhiều như vậy, thì ra, hắn không biết chăm sóc bản thân như vậy. . .“Tàn Nguyệt, có phải ngươi thích môn chủ không ?”Nhìn Tàn Nguyệt mất tự nhiên lộ ra tư thái xấu hổ của tiểu cô nương, Tần tỷ cười hỏi.“Đúng vậy, ta thích hắn, ta yêu hắn. . . . . .”Còn chưa nói dứt lời, đã thấy Tần tỷ mở to mắt, kinh ngạc nhìn đằng sau. Tàn Nguyệt vội vàng quay đầu, chỉ thấy hắn đứng ở cửa, mặt nạ bằng đồng sâu kín lóe lên, cũng không biết đã tới bao lâu. . . . . .“A. . . . . . Ngươi. . . . . . Sao ngươi lại tới đây. . . . . .”Mặt đỏ như máu, hắn đến đây lúc nào? Hắn nghe được bao nhiêu?Tuy rằng nàng không ngại nói với Tần tỷ, nhưng nói ở trước mặt hắn, nàng cũng sẽ thẹn thùng.Địch Mân kinh ngạc, hắn yêu Tàn Nguyệt, mặc dù lúc biết nàng qua lại nhiều như vậy, hắn muốn quên nàng, hận nàng, nhưng hắn không làm được, thế nào cũng làm không được.Đã từng, bọn họ cùng một chỗ, tốt đẹp như vậy. Nhưng mặc dù tình đến ở chỗ sâu, Tàn Nguyệt vẫn không nói ba chữ kia, nhưng hôm nay. . .Nàng thật sự thương hắn? Hay là, nàng đã nói quen ba chữ kia?“Tiểu Tần, vị này là. . . . . .”Một cái cô gái áo đen đi đến, nàng làm càn đánh giá Tàn Nguyệt mắc cỡ đỏ mặt, lạnh lùng hỏi.“Con tin!”Vẫn là âm thanh lạnh như băng, lại phát ra trước khi Tần tỷ nói chuyện, Địch Mân thản nhiên nói.“Con tin?”Chanh Sát nhíu mày, theo Địch Mân qua một bên ngồi ở bàn cơm, lạnh lùng nhìn Tàn Nguyệt:“Ngươi tên là gì?”“Chanh phó sứ, nàng gọi Tàn Nguyệt!”Tàn Nguyệt?Chanh Sát nhíu mày, như có suy nghĩ gì nhìn Xích Sát lạnh lùng ngồi một bên, cười lạnh nói:“Tàn Nguyệt, là nữ nhi của Liễu tướng ở kinh thành, thê tử của đại tướng quân Địch Mân đã qua đời - Liễu Tàn Nguyệt? Thiên mệnh sát tinh, khắc chồng khắc mẹ, cùng đương kim thái tử dây dưa không rõ, lại ở phủ của Ngũ hoàng tử phủ rất lâu - Liễu Tàn Nguyệt?”

Tần tỷ thản nhiên cười, tuy rằng không biết quan hệ của Tàn Nguyệt cùng môn chủ, nhưng giữa trưa nhìn môn chủ nắm tay nàng tới, nàng liền đoán ra,
quan hệ của hai người nhất định sâu.

“A? Không thể nào, sao hắn có thể như vậy? Cơm nhất định phải ăn đúng giờ. . .”

Tàn Nguyệt không vui chu miệng lên, trách không được gầy nhiều như vậy, thì ra, hắn không biết chăm sóc bản thân như vậy. . .

“Tàn Nguyệt, có phải ngươi thích môn chủ không ?”

Nhìn Tàn Nguyệt mất tự nhiên lộ ra tư thái xấu hổ của tiểu cô nương, Tần tỷ cười hỏi.

“Đúng vậy, ta thích hắn, ta yêu hắn. . . . . .”

Còn chưa nói dứt lời, đã thấy Tần tỷ mở to mắt, kinh ngạc nhìn đằng sau.
Tàn Nguyệt vội vàng quay đầu, chỉ thấy hắn đứng ở cửa, mặt nạ bằng đồng
sâu kín lóe lên, cũng không biết đã tới bao lâu. . . . . .

“A. . . . . . Ngươi. . . . . . Sao ngươi lại tới đây. . . . . .”

Mặt đỏ như máu, hắn đến đây lúc nào? Hắn nghe được bao nhiêu?

Tuy rằng nàng không ngại nói với Tần tỷ, nhưng nói ở trước mặt hắn, nàng cũng sẽ thẹn thùng.

Địch Mân kinh ngạc, hắn yêu Tàn Nguyệt, mặc dù lúc biết nàng qua lại nhiều
như vậy, hắn muốn quên nàng, hận nàng, nhưng hắn không làm được, thế nào cũng làm không được.

Đã từng, bọn họ cùng một chỗ, tốt đẹp như
vậy. Nhưng mặc dù tình đến ở chỗ sâu, Tàn Nguyệt vẫn không nói ba chữ
kia, nhưng hôm nay. . .

Nàng thật sự thương hắn? Hay là, nàng đã nói quen ba chữ kia?

“Tiểu Tần, vị này là. . . . . .”

Một cái cô gái áo đen đi đến, nàng làm càn đánh giá Tàn Nguyệt mắc cỡ đỏ mặt, lạnh lùng hỏi.

“Con tin!”

Vẫn là âm thanh lạnh như băng, lại phát ra trước khi Tần tỷ nói chuyện, Địch Mân thản nhiên nói.

“Con tin?”

Chanh Sát nhíu mày, theo Địch Mân qua một bên ngồi ở bàn cơm, lạnh lùng nhìn Tàn Nguyệt:

“Ngươi tên là gì?”

“Chanh phó sứ, nàng gọi Tàn Nguyệt!”

Tàn Nguyệt?

Chanh Sát nhíu mày, như có suy nghĩ gì nhìn Xích Sát lạnh lùng ngồi một bên, cười lạnh nói:

“Tàn Nguyệt, là nữ nhi của Liễu tướng ở kinh thành, thê tử của đại tướng
quân Địch Mân đã qua đời - Liễu Tàn Nguyệt? Thiên mệnh sát tinh, khắc
chồng khắc mẹ, cùng đương kim thái tử dây dưa không rõ, lại ở phủ của
Ngũ hoàng tử phủ rất lâu - Liễu Tàn Nguyệt?”

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Tần tỷ thản nhiên cười, tuy rằng không biết quan hệ của Tàn Nguyệt cùng môn chủ, nhưng giữa trưa nhìn môn chủ nắm tay nàng tới, nàng liền đoán ra, quan hệ của hai người nhất định sâu.“A? Không thể nào, sao hắn có thể như vậy? Cơm nhất định phải ăn đúng giờ. . .”Tàn Nguyệt không vui chu miệng lên, trách không được gầy nhiều như vậy, thì ra, hắn không biết chăm sóc bản thân như vậy. . .“Tàn Nguyệt, có phải ngươi thích môn chủ không ?”Nhìn Tàn Nguyệt mất tự nhiên lộ ra tư thái xấu hổ của tiểu cô nương, Tần tỷ cười hỏi.“Đúng vậy, ta thích hắn, ta yêu hắn. . . . . .”Còn chưa nói dứt lời, đã thấy Tần tỷ mở to mắt, kinh ngạc nhìn đằng sau. Tàn Nguyệt vội vàng quay đầu, chỉ thấy hắn đứng ở cửa, mặt nạ bằng đồng sâu kín lóe lên, cũng không biết đã tới bao lâu. . . . . .“A. . . . . . Ngươi. . . . . . Sao ngươi lại tới đây. . . . . .”Mặt đỏ như máu, hắn đến đây lúc nào? Hắn nghe được bao nhiêu?Tuy rằng nàng không ngại nói với Tần tỷ, nhưng nói ở trước mặt hắn, nàng cũng sẽ thẹn thùng.Địch Mân kinh ngạc, hắn yêu Tàn Nguyệt, mặc dù lúc biết nàng qua lại nhiều như vậy, hắn muốn quên nàng, hận nàng, nhưng hắn không làm được, thế nào cũng làm không được.Đã từng, bọn họ cùng một chỗ, tốt đẹp như vậy. Nhưng mặc dù tình đến ở chỗ sâu, Tàn Nguyệt vẫn không nói ba chữ kia, nhưng hôm nay. . .Nàng thật sự thương hắn? Hay là, nàng đã nói quen ba chữ kia?“Tiểu Tần, vị này là. . . . . .”Một cái cô gái áo đen đi đến, nàng làm càn đánh giá Tàn Nguyệt mắc cỡ đỏ mặt, lạnh lùng hỏi.“Con tin!”Vẫn là âm thanh lạnh như băng, lại phát ra trước khi Tần tỷ nói chuyện, Địch Mân thản nhiên nói.“Con tin?”Chanh Sát nhíu mày, theo Địch Mân qua một bên ngồi ở bàn cơm, lạnh lùng nhìn Tàn Nguyệt:“Ngươi tên là gì?”“Chanh phó sứ, nàng gọi Tàn Nguyệt!”Tàn Nguyệt?Chanh Sát nhíu mày, như có suy nghĩ gì nhìn Xích Sát lạnh lùng ngồi một bên, cười lạnh nói:“Tàn Nguyệt, là nữ nhi của Liễu tướng ở kinh thành, thê tử của đại tướng quân Địch Mân đã qua đời - Liễu Tàn Nguyệt? Thiên mệnh sát tinh, khắc chồng khắc mẹ, cùng đương kim thái tử dây dưa không rõ, lại ở phủ của Ngũ hoàng tử phủ rất lâu - Liễu Tàn Nguyệt?”

Chương 350: Tra tấn ngọt ngào 5