Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 378: Trúng độc 4

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Nguyệt Nhi, ta không sao. . . . . .”Bàn tay to, ôm chặt lấy nàng, dường như muốn nhập nàng vào trong thân thể.Cúi đầu, ngửi mùi thơm quen thuộc của cơ thể như có như không kia, ôm ấp ôn hương nhuyễn ngọc, thân mình Địch Mân đột nhiên căng thẳng, khô nóng trên người càng sâu, thiếu chút nữa hắn khống chế không nổi.Cúi đầu, nhìn môi đỏ sẫm dưới ánh trăng kia, Địch Mân bỗng nhiên rất muốn hôn . . . .Đụng lên trước, mặt nạ lạnh như băng trước mặt, ngăn trở hắn, hắn ảo não thở dài, xúc động muốn tháo mặt nạ trên mặt xuống.Cảm thấy thân mình Địch Mân cứng ngắc, lồng ngực lửa nóng, kiều nhan Tàn Nguyệt tối sầm lại, mặt đỏ đẹp đẽ như lửa. . .“Mân. . . . . .”Cảm giác được Địch Mân không thích, Tàn Nguyệt ngẩng đầu, nhìn cặp con ngươi sớm đỏ bừng kia. . .“Nguyệt Nhi, ta muốn. . . . .”Địch Mân nuốt nước miếng, Tàn Nguyệt như vậy quá mức mê người, làm cho hắn không bao giờ muốn nhẫn nại mấy tháng tưởng niệm với nàng nữa, chỉ muốn yêu thương một phen.“Mân, ta yêu ngươi. . . . . .”Thanh âm nhỏ như muỗi kêu, mặt Tàn Nguyệt đỏ bừng, cũng ủng hộ tâm Địch Mân, hắn vội vàng ôm lấy Tàn Nguyệt, sải bước tiêu sái đến bên giường, cẩn thận buông nàng xuống, nhỏ giọng nói:“Nguyệt Nhi, ta, muốn, ngươi. . . . . .”Bỏ qua mặt nạ chướng mắt trước mặt, môi lửa nóng tìm hôn môi đỏ của nàng, Tàn Nguyệt mở lớn mắt, nhưng trong phòng hắc ám, chỉ thấy qua qua bộ dạng của Địch Mân.“Nguyệt Nhi, nhắm mắt lại. . . . . .”Nhìn hai mắt cố gắng mở to kia, Địch Mân nhẹ cười, bàn tay to lén cởi ra quần áo duy nhất của Tàn Nguyệt và y phục đi đêm vướng bận kia, nói nhỏ:“Nguyệt Nhi, có thể sao?”Tàn Nguyệt thẹn thùng gật đầu, Địch Mân sủng nịch cười. . . .r*n r* động lòng người chậm rãi từ trong phòng truyền ra, Chanh Sát ngáp một cái, che miệng đi ra ngoài:“A, buồn ngủ quá, ngày mai, bọn họ hẳn là cũng không dậy sớm được. . . . . .”Đêm đang sâu, tình, đang dàiBóng đêm đen đặc, che một phòng lãng mạn. . . . . .

“Nguyệt Nhi, ta không sao. . . . . .”

Bàn tay to, ôm chặt lấy nàng, dường như muốn nhập nàng vào trong thân thể.

Cúi đầu, ngửi mùi thơm quen thuộc của cơ thể như có như không kia, ôm ấp ôn hương nhuyễn ngọc, thân mình Địch Mân đột nhiên căng thẳng, khô nóng
trên người càng sâu, thiếu chút nữa hắn khống chế không nổi.

Cúi đầu, nhìn môi đỏ sẫm dưới ánh trăng kia, Địch Mân bỗng nhiên rất muốn hôn . . . .

Đụng lên trước, mặt nạ lạnh như băng trước mặt, ngăn trở hắn, hắn ảo não thở dài, xúc động muốn tháo mặt nạ trên mặt xuống.

Cảm thấy thân mình Địch Mân cứng ngắc, lồng ngực lửa nóng, kiều nhan Tàn Nguyệt tối sầm lại, mặt đỏ đẹp đẽ như lửa. . .

“Mân. . . . . .”

Cảm giác được Địch Mân không thích, Tàn Nguyệt ngẩng đầu, nhìn cặp con ngươi sớm đỏ bừng kia. . .

“Nguyệt Nhi, ta muốn. . . . .”

Địch Mân nuốt nước miếng, Tàn Nguyệt như vậy quá mức mê người, làm cho hắn
không bao giờ muốn nhẫn nại mấy tháng tưởng niệm với nàng nữa, chỉ muốn
yêu thương một phen.

“Mân, ta yêu ngươi. . . . . .”

Thanh
âm nhỏ như muỗi kêu, mặt Tàn Nguyệt đỏ bừng, cũng ủng hộ tâm Địch Mân,
hắn vội vàng ôm lấy Tàn Nguyệt, sải bước tiêu sái đến bên giường, cẩn
thận buông nàng xuống, nhỏ giọng nói:

“Nguyệt Nhi, ta, muốn, ngươi. . . . . .”

Bỏ qua mặt nạ chướng mắt trước mặt, môi lửa nóng tìm hôn môi đỏ của nàng,
Tàn Nguyệt mở lớn mắt, nhưng trong phòng hắc ám, chỉ thấy qua qua bộ
dạng của Địch Mân.

“Nguyệt Nhi, nhắm mắt lại. . . . . .”

Nhìn hai mắt cố gắng mở to kia, Địch Mân nhẹ cười, bàn tay to lén cởi ra
quần áo duy nhất của Tàn Nguyệt và y phục đi đêm vướng bận kia, nói nhỏ:

“Nguyệt Nhi, có thể sao?”

Tàn Nguyệt thẹn thùng gật đầu, Địch Mân sủng nịch cười. . . .

r*n r* động lòng người chậm rãi từ trong phòng truyền ra, Chanh Sát ngáp một cái, che miệng đi ra ngoài:

“A, buồn ngủ quá, ngày mai, bọn họ hẳn là cũng không dậy sớm được. . . . . .”

Đêm đang sâu, tình, đang dài

Bóng đêm đen đặc, che một phòng lãng mạn. . . . . .

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Nguyệt Nhi, ta không sao. . . . . .”Bàn tay to, ôm chặt lấy nàng, dường như muốn nhập nàng vào trong thân thể.Cúi đầu, ngửi mùi thơm quen thuộc của cơ thể như có như không kia, ôm ấp ôn hương nhuyễn ngọc, thân mình Địch Mân đột nhiên căng thẳng, khô nóng trên người càng sâu, thiếu chút nữa hắn khống chế không nổi.Cúi đầu, nhìn môi đỏ sẫm dưới ánh trăng kia, Địch Mân bỗng nhiên rất muốn hôn . . . .Đụng lên trước, mặt nạ lạnh như băng trước mặt, ngăn trở hắn, hắn ảo não thở dài, xúc động muốn tháo mặt nạ trên mặt xuống.Cảm thấy thân mình Địch Mân cứng ngắc, lồng ngực lửa nóng, kiều nhan Tàn Nguyệt tối sầm lại, mặt đỏ đẹp đẽ như lửa. . .“Mân. . . . . .”Cảm giác được Địch Mân không thích, Tàn Nguyệt ngẩng đầu, nhìn cặp con ngươi sớm đỏ bừng kia. . .“Nguyệt Nhi, ta muốn. . . . .”Địch Mân nuốt nước miếng, Tàn Nguyệt như vậy quá mức mê người, làm cho hắn không bao giờ muốn nhẫn nại mấy tháng tưởng niệm với nàng nữa, chỉ muốn yêu thương một phen.“Mân, ta yêu ngươi. . . . . .”Thanh âm nhỏ như muỗi kêu, mặt Tàn Nguyệt đỏ bừng, cũng ủng hộ tâm Địch Mân, hắn vội vàng ôm lấy Tàn Nguyệt, sải bước tiêu sái đến bên giường, cẩn thận buông nàng xuống, nhỏ giọng nói:“Nguyệt Nhi, ta, muốn, ngươi. . . . . .”Bỏ qua mặt nạ chướng mắt trước mặt, môi lửa nóng tìm hôn môi đỏ của nàng, Tàn Nguyệt mở lớn mắt, nhưng trong phòng hắc ám, chỉ thấy qua qua bộ dạng của Địch Mân.“Nguyệt Nhi, nhắm mắt lại. . . . . .”Nhìn hai mắt cố gắng mở to kia, Địch Mân nhẹ cười, bàn tay to lén cởi ra quần áo duy nhất của Tàn Nguyệt và y phục đi đêm vướng bận kia, nói nhỏ:“Nguyệt Nhi, có thể sao?”Tàn Nguyệt thẹn thùng gật đầu, Địch Mân sủng nịch cười. . . .r*n r* động lòng người chậm rãi từ trong phòng truyền ra, Chanh Sát ngáp một cái, che miệng đi ra ngoài:“A, buồn ngủ quá, ngày mai, bọn họ hẳn là cũng không dậy sớm được. . . . . .”Đêm đang sâu, tình, đang dàiBóng đêm đen đặc, che một phòng lãng mạn. . . . . .

Chương 378: Trúng độc 4