Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 404: Không màng sinh tử 9

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Thoải mái ở trong mưa lộn mấy vòng, chơi đùa một hồi, rốt cục mới rời khỏi cơn mưa, tìm được cái sơn động kia, nhìn hai người ôm chặt nhau kia. . . .Hí hí. . . .Vài tiếng gọi, rốt cục nhìn thấy chủ nhân không bình thường, đi đến trước mặt hai người, nó bất an phất cái đuôi thật dài, ra sức l**m khuôn mặt không còn xanh đen của chủ nhân, một lần một lần . . . .Nhưng, giấc ngủ hai người rất sâu, mặc cho con ngựa thông minh kia kêu gọi thế nào, làm sao cũng không gọi bọn họ dậy nổi.Mộng quá mức ngọt, cho nên bọn họ không đành lòng từ trong mộng tỉnh lại. . . .Hay là trong hiện thực có quá nhiều bất đắc dĩ, bọn họ tình nguyện trầm mê cùng trong mộng.Thiên hạ thật lớn, mà hai vai của bọn họ lại quá nhỏ, trọng trách đè trên vai kia, không thoải mái giống như trong tưởng tượng. . . . .******“Hạo Nhi. . . . . .”Một mỹ nữ tuyệt sắc, thanh âm ôn nhu, mềm mại, vẻ mặt ý cười nhìn hắn.Nàng đưa tay, tay nàng đẹp quá, không tì vết, non mềm, ngón tay thon dài, móng tay không dày, phô ra màu hồng khỏe mạnh. . .Địch Mân cố gắng mở to mắt, nữ tử này là ai? Hài tử kia là ai? Tại sao cảm giác quen thuộc như vậy?“Hạo Nhi, lại đây, lại đây . . . . . .”Hài tử kia không lớn, đi đường thậm chí còn nghiêng ngả lảo đảo, môi hồng răng trắng khuôn mặt tuấn tú, suy tư nhìn chong chóng gió trong tay nữ tử, do dự có nên đi qua hay không.“Lại đây, Hạo Nhi, đến bên này của nương, đây là của ngươi. . . . . .”Nữ tử vẫn thản nhiên cười, chung quanh là mặt cỏ xanh xanh, mềm mại quá, cỏ xanh thoải mái vỗ về y phục của hắn, cách quần áo, lại như cũ có thể cảm thấy được cảm giác dịu dàng kia.“Hạo Nhi, lại đây, đến chỗ phụ hoàng. . . .”Một nam tử quần áo tím đậm đi tới, đứng ở bên cạnh nữ tử, vẻ mặt trìu mến nhìn hài tử kia. . . .“Lại đây, nếu không lại đây, sẽ không cho ngươi gặp nương ngươi. . . .”Kéo bả vai nữ tử, nam tử ôn nhu hôn lên trán nữ tử, nữ tử mặt phấn xấu hổ, lẩm bẩm giận nhìn nam tử một cái. . .

Thoải mái ở trong mưa lộn mấy vòng, chơi đùa một hồi, rốt cục mới rời khỏi
cơn mưa, tìm được cái sơn động kia, nhìn hai người ôm chặt nhau kia. . . .

Hí hí. . . .

Vài tiếng gọi, rốt cục nhìn thấy chủ nhân
không bình thường, đi đến trước mặt hai người, nó bất an phất cái đuôi
thật dài, ra sức l**m khuôn mặt không còn xanh đen của chủ nhân, một lần một lần . . . .

Nhưng, giấc ngủ hai người rất sâu, mặc cho con ngựa thông minh kia kêu gọi thế nào, làm sao cũng không gọi bọn họ dậy nổi.

Mộng quá mức ngọt, cho nên bọn họ không đành lòng từ trong mộng tỉnh lại. . . .

Hay là trong hiện thực có quá nhiều bất đắc dĩ, bọn họ tình nguyện trầm mê cùng trong mộng.

Thiên hạ thật lớn, mà hai vai của bọn họ lại quá nhỏ, trọng trách đè trên vai kia, không thoải mái giống như trong tưởng tượng. . . . .

******

“Hạo Nhi. . . . . .”

Một mỹ nữ tuyệt sắc, thanh âm ôn nhu, mềm mại, vẻ mặt ý cười nhìn hắn.

Nàng đưa tay, tay nàng đẹp quá, không tì vết, non mềm, ngón tay thon dài, móng tay không dày, phô ra màu hồng khỏe mạnh. . .

Địch Mân cố gắng mở to mắt, nữ tử này là ai? Hài tử kia là ai? Tại sao cảm giác quen thuộc như vậy?

“Hạo Nhi, lại đây, lại đây . . . . . .”

Hài tử kia không lớn, đi đường thậm chí còn nghiêng ngả lảo đảo, môi hồng
răng trắng khuôn mặt tuấn tú, suy tư nhìn chong chóng gió trong tay nữ
tử, do dự có nên đi qua hay không.

“Lại đây, Hạo Nhi, đến bên này của nương, đây là của ngươi. . . . . .”

Nữ tử vẫn thản nhiên cười, chung quanh là mặt cỏ xanh xanh, mềm mại quá,
cỏ xanh thoải mái vỗ về y phục của hắn, cách quần áo, lại như cũ có thể
cảm thấy được cảm giác dịu dàng kia.

“Hạo Nhi, lại đây, đến chỗ phụ hoàng. . . .”

Một nam tử quần áo tím đậm đi tới, đứng ở bên cạnh nữ tử, vẻ mặt trìu mến nhìn hài tử kia. . . .

“Lại đây, nếu không lại đây, sẽ không cho ngươi gặp nương ngươi. . . .”

Kéo bả vai nữ tử, nam tử ôn nhu hôn lên trán nữ tử, nữ tử mặt phấn xấu hổ, lẩm bẩm giận nhìn nam tử một cái. . .

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Thoải mái ở trong mưa lộn mấy vòng, chơi đùa một hồi, rốt cục mới rời khỏi cơn mưa, tìm được cái sơn động kia, nhìn hai người ôm chặt nhau kia. . . .Hí hí. . . .Vài tiếng gọi, rốt cục nhìn thấy chủ nhân không bình thường, đi đến trước mặt hai người, nó bất an phất cái đuôi thật dài, ra sức l**m khuôn mặt không còn xanh đen của chủ nhân, một lần một lần . . . .Nhưng, giấc ngủ hai người rất sâu, mặc cho con ngựa thông minh kia kêu gọi thế nào, làm sao cũng không gọi bọn họ dậy nổi.Mộng quá mức ngọt, cho nên bọn họ không đành lòng từ trong mộng tỉnh lại. . . .Hay là trong hiện thực có quá nhiều bất đắc dĩ, bọn họ tình nguyện trầm mê cùng trong mộng.Thiên hạ thật lớn, mà hai vai của bọn họ lại quá nhỏ, trọng trách đè trên vai kia, không thoải mái giống như trong tưởng tượng. . . . .******“Hạo Nhi. . . . . .”Một mỹ nữ tuyệt sắc, thanh âm ôn nhu, mềm mại, vẻ mặt ý cười nhìn hắn.Nàng đưa tay, tay nàng đẹp quá, không tì vết, non mềm, ngón tay thon dài, móng tay không dày, phô ra màu hồng khỏe mạnh. . .Địch Mân cố gắng mở to mắt, nữ tử này là ai? Hài tử kia là ai? Tại sao cảm giác quen thuộc như vậy?“Hạo Nhi, lại đây, lại đây . . . . . .”Hài tử kia không lớn, đi đường thậm chí còn nghiêng ngả lảo đảo, môi hồng răng trắng khuôn mặt tuấn tú, suy tư nhìn chong chóng gió trong tay nữ tử, do dự có nên đi qua hay không.“Lại đây, Hạo Nhi, đến bên này của nương, đây là của ngươi. . . . . .”Nữ tử vẫn thản nhiên cười, chung quanh là mặt cỏ xanh xanh, mềm mại quá, cỏ xanh thoải mái vỗ về y phục của hắn, cách quần áo, lại như cũ có thể cảm thấy được cảm giác dịu dàng kia.“Hạo Nhi, lại đây, đến chỗ phụ hoàng. . . .”Một nam tử quần áo tím đậm đi tới, đứng ở bên cạnh nữ tử, vẻ mặt trìu mến nhìn hài tử kia. . . .“Lại đây, nếu không lại đây, sẽ không cho ngươi gặp nương ngươi. . . .”Kéo bả vai nữ tử, nam tử ôn nhu hôn lên trán nữ tử, nữ tử mặt phấn xấu hổ, lẩm bẩm giận nhìn nam tử một cái. . .

Chương 404: Không màng sinh tử 9