Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…
Chương 446: Ảm đạm 3
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Là ta ngốc, mang theo mặt nạ bằng đồng ngươi còn có thể nhận ra ta, huống chi là mặt nạ mỏng này. . . .”Địch Mân chê cười, hai mắt ôn nhu như nước:“Nguyệt Nhi, ngươi nằm trước, ta đi lấy chút gì ăn. . . .”Tuy rằng, thay đổi khuôn mặt, nhưng không đổi, là ánh mắt của hắn. Tàn Nguyệt ngọt ngào trong lòng, nhưng cũng mang theo nhiều điểm chua xót ——Địch Mân, tại sao muốn cứu ta? Nếu sự xuất hiện của ta chỉ có thể gây cho ngươi bất hạnh, ta nguyện ý yên lặng rời đi. . . . . .Nhưng không hiểu , trời cao để cho ta tỉnh lại như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?Là để cho ta rời khỏi Địch Mân, hay là tiếp tục cùng Địch Mân gắn bó làm bạn?Hai mắt ẩm ướt, Tàn Nguyệt thở dài, có một người khẩn trương vì mình như vậy, là chuyện may mắn cỡ nào, nhưng cố tình, nàng. . . . . .Ai!Nghe được tiếng bước chân, Tàn Nguyệt vội quay đầu, nhìn Địch Mân cẩn thận bưng bát tới, miệng lẩm bẩm nói:“Chanh Sát nói, ngươi vừa tỉnh lại, chỉ có thể ăn chút cháo. Thích ứng vài ngày là được. . . .”Tàn Nguyệt gật gật đầu, khẽ cười nói:“Mân, ta ngủ đã lâu rồi sao?”Địch Mân vội vàng gật đầu:“Đúng vậy, ngươi ngủ hơn một tháng. Nguyệt Nhi, về sau không được ngủ như vậy nữa, ta sẽ lo lắng. . .”Hơn một tháng, thật sự đã lâu rồi. Cái mũi Tàn Nguyệt chua sót, nức nở nói:“Mân, ngươi cũng biết, ta. . . Ta nghĩ. . . Ta nghĩ về sau sẽ không còn được gặp lại ngươi. Lúc ấy. . .”Trên mặt ẩm ướt, một giọt nước mắt trong suốt hạ xuống, Địch Mân vươn tay, nhẹ nhàng giúp Tàn Nguyệt lau giọt lệ kia, thở dài:“Không có việc gì, chúng ta không phải không có chuyện gì sao? Xem ra trời cao cũng rất chiếu cố chúng ta, chúng ta đều còn sống, chứng tỏ hai người chúng ta mạng lớn. . . .”Thật sự là như vậy phải không?Tàn Nguyệt nghi hoặc nhìn Địch Mân, Địch Mân vội vàng gật đầu:“Không được suy nghĩ lung tung nữa, chờ ta xử lý xong chuyện bên này, chúng ta tìm nơi ẩn cư. Đến lúc đó, không để ý tới chuyện thị phi nhân gian, trải qua ngày chỉ ao ước uyên ương không ao ước tiên. . . .”Sẽ sao?Ngày như vậy, quá mức tốt đẹp, Tàn Nguyệt nhịn không được bắt đầu tinh tế tưởng tượng, trên mặt cũng nhiều tươi cười hơn.
“Là ta ngốc, mang theo mặt nạ bằng đồng ngươi còn có thể nhận ra ta, huống chi là mặt nạ mỏng này. . . .”
Địch Mân chê cười, hai mắt ôn nhu như nước:
“Nguyệt Nhi, ngươi nằm trước, ta đi lấy chút gì ăn. . . .”
Tuy rằng, thay đổi khuôn mặt, nhưng không đổi, là ánh mắt của hắn. Tàn
Nguyệt ngọt ngào trong lòng, nhưng cũng mang theo nhiều điểm chua xót ——
Địch Mân, tại sao muốn cứu ta? Nếu sự xuất hiện của ta chỉ có thể gây cho ngươi bất hạnh, ta nguyện ý yên lặng rời đi. . . . . .
Nhưng không hiểu , trời cao để cho ta tỉnh lại như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Là để cho ta rời khỏi Địch Mân, hay là tiếp tục cùng Địch Mân gắn bó làm bạn?
Hai mắt ẩm ướt, Tàn Nguyệt thở dài, có một người khẩn trương vì mình như
vậy, là chuyện may mắn cỡ nào, nhưng cố tình, nàng. . . . . .
Ai!
Nghe được tiếng bước chân, Tàn Nguyệt vội quay đầu, nhìn Địch Mân cẩn thận bưng bát tới, miệng lẩm bẩm nói:
“Chanh Sát nói, ngươi vừa tỉnh lại, chỉ có thể ăn chút cháo. Thích ứng vài ngày là được. . . .”
Tàn Nguyệt gật gật đầu, khẽ cười nói:
“Mân, ta ngủ đã lâu rồi sao?”
Địch Mân vội vàng gật đầu:
“Đúng vậy, ngươi ngủ hơn một tháng. Nguyệt Nhi, về sau không được ngủ như vậy nữa, ta sẽ lo lắng. . .”
Hơn một tháng, thật sự đã lâu rồi. Cái mũi Tàn Nguyệt chua sót, nức nở nói:
“Mân, ngươi cũng biết, ta. . . Ta nghĩ. . . Ta nghĩ về sau sẽ không còn được gặp lại ngươi. Lúc ấy. . .”
Trên mặt ẩm ướt, một giọt nước mắt trong suốt hạ xuống, Địch Mân vươn tay, nhẹ nhàng giúp Tàn Nguyệt lau giọt lệ kia, thở dài:
“Không có việc gì, chúng ta không phải không có chuyện gì sao? Xem ra trời cao cũng rất chiếu cố chúng ta, chúng ta đều còn sống, chứng tỏ hai người
chúng ta mạng lớn. . . .”
Thật sự là như vậy phải không?
Tàn Nguyệt nghi hoặc nhìn Địch Mân, Địch Mân vội vàng gật đầu:
“Không được suy nghĩ lung tung nữa, chờ ta xử lý xong chuyện bên này, chúng ta tìm nơi ẩn cư. Đến lúc đó, không để ý tới chuyện thị phi nhân gian,
trải qua ngày chỉ ao ước uyên ương không ao ước tiên. . . .”
Sẽ sao?
Ngày như vậy, quá mức tốt đẹp, Tàn Nguyệt nhịn không được bắt đầu tinh tế tưởng tượng, trên mặt cũng nhiều tươi cười hơn.
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… “Là ta ngốc, mang theo mặt nạ bằng đồng ngươi còn có thể nhận ra ta, huống chi là mặt nạ mỏng này. . . .”Địch Mân chê cười, hai mắt ôn nhu như nước:“Nguyệt Nhi, ngươi nằm trước, ta đi lấy chút gì ăn. . . .”Tuy rằng, thay đổi khuôn mặt, nhưng không đổi, là ánh mắt của hắn. Tàn Nguyệt ngọt ngào trong lòng, nhưng cũng mang theo nhiều điểm chua xót ——Địch Mân, tại sao muốn cứu ta? Nếu sự xuất hiện của ta chỉ có thể gây cho ngươi bất hạnh, ta nguyện ý yên lặng rời đi. . . . . .Nhưng không hiểu , trời cao để cho ta tỉnh lại như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?Là để cho ta rời khỏi Địch Mân, hay là tiếp tục cùng Địch Mân gắn bó làm bạn?Hai mắt ẩm ướt, Tàn Nguyệt thở dài, có một người khẩn trương vì mình như vậy, là chuyện may mắn cỡ nào, nhưng cố tình, nàng. . . . . .Ai!Nghe được tiếng bước chân, Tàn Nguyệt vội quay đầu, nhìn Địch Mân cẩn thận bưng bát tới, miệng lẩm bẩm nói:“Chanh Sát nói, ngươi vừa tỉnh lại, chỉ có thể ăn chút cháo. Thích ứng vài ngày là được. . . .”Tàn Nguyệt gật gật đầu, khẽ cười nói:“Mân, ta ngủ đã lâu rồi sao?”Địch Mân vội vàng gật đầu:“Đúng vậy, ngươi ngủ hơn một tháng. Nguyệt Nhi, về sau không được ngủ như vậy nữa, ta sẽ lo lắng. . .”Hơn một tháng, thật sự đã lâu rồi. Cái mũi Tàn Nguyệt chua sót, nức nở nói:“Mân, ngươi cũng biết, ta. . . Ta nghĩ. . . Ta nghĩ về sau sẽ không còn được gặp lại ngươi. Lúc ấy. . .”Trên mặt ẩm ướt, một giọt nước mắt trong suốt hạ xuống, Địch Mân vươn tay, nhẹ nhàng giúp Tàn Nguyệt lau giọt lệ kia, thở dài:“Không có việc gì, chúng ta không phải không có chuyện gì sao? Xem ra trời cao cũng rất chiếu cố chúng ta, chúng ta đều còn sống, chứng tỏ hai người chúng ta mạng lớn. . . .”Thật sự là như vậy phải không?Tàn Nguyệt nghi hoặc nhìn Địch Mân, Địch Mân vội vàng gật đầu:“Không được suy nghĩ lung tung nữa, chờ ta xử lý xong chuyện bên này, chúng ta tìm nơi ẩn cư. Đến lúc đó, không để ý tới chuyện thị phi nhân gian, trải qua ngày chỉ ao ước uyên ương không ao ước tiên. . . .”Sẽ sao?Ngày như vậy, quá mức tốt đẹp, Tàn Nguyệt nhịn không được bắt đầu tinh tế tưởng tượng, trên mặt cũng nhiều tươi cười hơn.