Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 451: Hội chùa

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Đều nói, hội chùa là có thần tiên hạ xuống, khí trời hôm nay đặc biệt tốt, gió nhẹ hơi hơi thổi tới trên mặt, cảm giác vô cùng thoải mái. . . . . .Hai người giả dạng nữ tử bình dân, dung mạo bình thường đến cực điểm, đi trên đường, tuyệt không để người chú ý.Tàn Nguyệt vui vẻ nhìn mọi người bận rộn trên đường, tuy bọn họ bận rộn, tuy trôi qua cũng rất vất vả, nhưng xem khuôn mặt tươi cười của bọn họ, cũng rất thỏa mãn.“Chanh, ngươi xem, nếu về sau có thể bận rộn kiếm ăn như vậy, cũng rất tốt. . . . . .”Nàng trước kia, rất thích thanh tĩnh, không thích nhiều người, nhưng hôm nay, bỗng nhiên liền mê náo nhiệt bên ngoài.Giống như, con chim sống một mình qá lâu, nhìn đến rừng cây, có một loại vui vẻ phát ra từ đáy lòng.“Được không? Bận rộn, mệt chết đi được. . . .”Chanh Sát bất mãn bĩu môi, nàng thích cuộc sống bây giờ, tuy rằng nguy hiểm, nhưng thực tự do.Nói sau, có một tri kỷ ở bên, có người cần nàng bảo vệ, nàng cảm thấy, cuộc sống trôi qua thật có vị.“Bận rộn cũng rất tốt. Chanh, kỳ thật, ta cuối cùng cảm giác, ngày bình bình đạm đạm, mới phong phú nhất. . .”“Ha ha. . . . . .”Tàn Nguyệt chưa nói xong, bên người bỗng nhiên vang lên một trận tiếng cười to, Tàn Nguyệt và Chanh Sát vội vàng quay đầu, đã thấy một lão hòa thượng quần áo thô thiển đứng ở phía sau.“Này, lão hoà thượng, ngươi cười cái gì?”Chanh Sát không vui nhăn mày, hòa thượng này nhìn không thuận mắt, trên người lại thối hoắc, khó ngửi chết.“Chanh, không cần như vậy, đại sư cũng không dễ dàng . . . . . .”Nhìn Chanh Sát đã tức giận, Tàn Nguyệt vội vàng kéo tay Chanh Sát, từ trong túi tiền lấy ra ít bạc đưa tới trong bát hòa thượng:“Lão sư phụ, không biết vừa rồi vì sao mà cười. . . . . .”Tàn Nguyệt vóc dáng tiều tụy nói xong, trong thanh âm không có một tia khinh thường.Kỳ thật xưa nay Tàn Nguyệt tính đạm, nếu không phải thật sự là chọc giận nàng, tính tình của nàng luôn rất tốt.“Vẫn là vị phu nhân tâm này tính thiện lương. Lão nạp cười là việc thế gian nên cười, ha ha. . . .”Nhìn hắn cũng không muốn nói, Tàn Nguyệt không tiếp tục truy vấn, kéo Chanh Sát đã không còn kiên nhẫn rời đi.

Đều nói, hội chùa là có thần tiên hạ xuống, khí trời hôm nay đặc biệt tốt,
gió nhẹ hơi hơi thổi tới trên mặt, cảm giác vô cùng thoải mái. . . . . .

Hai người giả dạng nữ tử bình dân, dung mạo bình thường đến cực điểm, đi trên đường, tuyệt không để người chú ý.

Tàn Nguyệt vui vẻ nhìn mọi người bận rộn trên đường, tuy bọn họ bận rộn,
tuy trôi qua cũng rất vất vả, nhưng xem khuôn mặt tươi cười của bọn họ,
cũng rất thỏa mãn.

“Chanh, ngươi xem, nếu về sau có thể bận rộn kiếm ăn như vậy, cũng rất tốt. . . . . .”

Nàng trước kia, rất thích thanh tĩnh, không thích nhiều người, nhưng hôm nay, bỗng nhiên liền mê náo nhiệt bên ngoài.

Giống như, con chim sống một mình qá lâu, nhìn đến rừng cây, có một loại vui vẻ phát ra từ đáy lòng.

“Được không? Bận rộn, mệt chết đi được. . . .”

Chanh Sát bất mãn bĩu môi, nàng thích cuộc sống bây giờ, tuy rằng nguy hiểm, nhưng thực tự do.

Nói sau, có một tri kỷ ở bên, có người cần nàng bảo vệ, nàng cảm thấy, cuộc sống trôi qua thật có vị.

“Bận rộn cũng rất tốt. Chanh, kỳ thật, ta cuối cùng cảm giác, ngày bình bình đạm đạm, mới phong phú nhất. . .”

“Ha ha. . . . . .”

Tàn Nguyệt chưa nói xong, bên người bỗng nhiên vang lên một trận tiếng cười to, Tàn Nguyệt và Chanh Sát vội vàng quay đầu, đã thấy một lão hòa
thượng quần áo thô thiển đứng ở phía sau.

“Này, lão hoà thượng, ngươi cười cái gì?”

Chanh Sát không vui nhăn mày, hòa thượng này nhìn không thuận mắt, trên người lại thối hoắc, khó ngửi chết.

“Chanh, không cần như vậy, đại sư cũng không dễ dàng . . . . . .”

Nhìn Chanh Sát đã tức giận, Tàn Nguyệt vội vàng kéo tay Chanh Sát, từ trong túi tiền lấy ra ít bạc đưa tới trong bát hòa thượng:

“Lão sư phụ, không biết vừa rồi vì sao mà cười. . . . . .”

Tàn Nguyệt vóc dáng tiều tụy nói xong, trong thanh âm không có một tia khinh thường.

Kỳ thật xưa nay Tàn Nguyệt tính đạm, nếu không phải thật sự là chọc giận nàng, tính tình của nàng luôn rất tốt.

“Vẫn là vị phu nhân tâm này tính thiện lương. Lão nạp cười là việc thế gian nên cười, ha ha. . . .”

Nhìn hắn cũng không muốn nói, Tàn Nguyệt không tiếp tục truy vấn, kéo Chanh Sát đã không còn kiên nhẫn rời đi.

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Đều nói, hội chùa là có thần tiên hạ xuống, khí trời hôm nay đặc biệt tốt, gió nhẹ hơi hơi thổi tới trên mặt, cảm giác vô cùng thoải mái. . . . . .Hai người giả dạng nữ tử bình dân, dung mạo bình thường đến cực điểm, đi trên đường, tuyệt không để người chú ý.Tàn Nguyệt vui vẻ nhìn mọi người bận rộn trên đường, tuy bọn họ bận rộn, tuy trôi qua cũng rất vất vả, nhưng xem khuôn mặt tươi cười của bọn họ, cũng rất thỏa mãn.“Chanh, ngươi xem, nếu về sau có thể bận rộn kiếm ăn như vậy, cũng rất tốt. . . . . .”Nàng trước kia, rất thích thanh tĩnh, không thích nhiều người, nhưng hôm nay, bỗng nhiên liền mê náo nhiệt bên ngoài.Giống như, con chim sống một mình qá lâu, nhìn đến rừng cây, có một loại vui vẻ phát ra từ đáy lòng.“Được không? Bận rộn, mệt chết đi được. . . .”Chanh Sát bất mãn bĩu môi, nàng thích cuộc sống bây giờ, tuy rằng nguy hiểm, nhưng thực tự do.Nói sau, có một tri kỷ ở bên, có người cần nàng bảo vệ, nàng cảm thấy, cuộc sống trôi qua thật có vị.“Bận rộn cũng rất tốt. Chanh, kỳ thật, ta cuối cùng cảm giác, ngày bình bình đạm đạm, mới phong phú nhất. . .”“Ha ha. . . . . .”Tàn Nguyệt chưa nói xong, bên người bỗng nhiên vang lên một trận tiếng cười to, Tàn Nguyệt và Chanh Sát vội vàng quay đầu, đã thấy một lão hòa thượng quần áo thô thiển đứng ở phía sau.“Này, lão hoà thượng, ngươi cười cái gì?”Chanh Sát không vui nhăn mày, hòa thượng này nhìn không thuận mắt, trên người lại thối hoắc, khó ngửi chết.“Chanh, không cần như vậy, đại sư cũng không dễ dàng . . . . . .”Nhìn Chanh Sát đã tức giận, Tàn Nguyệt vội vàng kéo tay Chanh Sát, từ trong túi tiền lấy ra ít bạc đưa tới trong bát hòa thượng:“Lão sư phụ, không biết vừa rồi vì sao mà cười. . . . . .”Tàn Nguyệt vóc dáng tiều tụy nói xong, trong thanh âm không có một tia khinh thường.Kỳ thật xưa nay Tàn Nguyệt tính đạm, nếu không phải thật sự là chọc giận nàng, tính tình của nàng luôn rất tốt.“Vẫn là vị phu nhân tâm này tính thiện lương. Lão nạp cười là việc thế gian nên cười, ha ha. . . .”Nhìn hắn cũng không muốn nói, Tàn Nguyệt không tiếp tục truy vấn, kéo Chanh Sát đã không còn kiên nhẫn rời đi.

Chương 451: Hội chùa