“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì…
Chương 22: Bản hợp đồng một trăm ngàn
Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng TrốnTác giả: Đường Tiểu CátTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì… Tử Khê đờ đẫn trở lại chỗ ngồi, bên tai còn vang lên câu nói vừa rồi kia của Lâu Tử Hoán, trò chơi vừa mới bắt đầu! Trò chơi gì, cô không cần chơi trò chơi gì cả, cô đã sớm rời khỏi chiến trường, cô vì sao còn phải hầu hắn chơi trò chơi!Lâu Tử Hoán cũng trở về, vẻ mặt hăng hái, biểu tình tái nhợt của Tử Khê làm hắn thấy sung sướng, hắn thích nhìn bộ dạng cô bị hắn dọa đến, muốn sau lưng hắn vụng trộm vui vẻ, An Tử Khê, cô nằm mơ.Tử Khê hận không thể xông lên xé nát gương mặt đáng giận kia của Lâu Tử Hoán, cô hít sâu một hơi nói: “Lâu tổng, chỉ sợ là thật có lỗi, tôi không thể đại diện cho nhãn hiệu của quý công ty, chỉ sợ anh phải tìm người khác.”Lâu Tử Hoán một chút cũng không ngoài ý muốn cô sẽ nói như vậy, nhưng thật ra Trần Hựu An bên cạnh cô lại vội vàng đỏ mặt. Cô ta cười ha ha kéo góc áo cô: “Lâu tổng đừng để ý, A Tử hay nói đùa, ngài đừng để ở trong lòng.”Lâu Tử Hoán cười nói: “Ra là nói đùa thì tốt rồi, thiết kế Trần, chúng ta ký hợp đồng. Nếu An tiểu thư không thể đại diện cho nhãn hiệu thời trang mới của công ty tôi, cô phải bồi thường hợp đồng một trăm ngàn!” Lời này tuy là nói với Trần Hựu An, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào Tử Khê, hắn muốn xem bộ dáng cô lâm vào đau đớn giãy dụa.Hắn quả nhiên là có chuẩn bị mà đến, Lâu Tử Hoán vì ngày hôm nay đã phải mất công chuẩn bị không ít a! Tim cô bắt đầu đập nhanh, sắc mặt trắng bệch, trong lòng bàn tay cũng toát ra mồ hôi lạnh. Người đàn ông trước mắt này, so với Lâu Tử Hoán năm đó càng đáng sợ hơn. Cô không thể hiểu nổi nhìn Trần Hựu An, chị Trần trước nay vốn cẩn thận chững chạc, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy.Vẻ mặt Trần Hựu An cầu xin cô, cô thật sự muốn cầm lấy túi xách hất đầu bước đi. Nhưng là, nghĩ đến lúc trước, tự cô không tìm thấy công việc, ngay cả cơm cũng không có để ăn, là chị Trần đã tìm cho cô có cơ hội được biểu diễn.Chị Trần là sư phụ, là ân nhân, là bạn của cô, cô không thể nhẫn tâm được. Chỉ sợ Lâu Tử Hoán đã điều tra rõ ràng về chuyện của cô, buổi biểu diễn hôm nay chỉ sợ cũng là âm mưu, chị Trần ở Paris khắp nơi bị đả kích chèn ép, sau khi trở về nước cũng không có người để ý tới, làm sao đột nhiên có thể có được cơ hội trưng bày ở hội thời trang lần này. Sau khi trưng bày thiết kế thành công, lập tức liền mời chị Trần làm nhà thiết kế, tiếp theo ký hợp đồng trị giá một trăm ngàn, ván cờ rõ ràng là đã bày xong, chờ cô nhập cuộc. Lâu Tử Hoán à Lâu Tử Hoán, An Tử Khê tôi rốt cuộc có tài đức gì, mà làm cho anh hao hết tâm tư như thế.Trên đường về, sắc mặt Trần Hựu An khó xử, vẻ mặt áy náy nhìn cô: “A Tử, em có thể mắng chị, nhưng là chị thật không có cách nào!”An Tử Khê ngồi ở ghế phụ, bên ngoài đèn neon đều bật sáng, lòng của cô lại rối bời không chịu nổi. Cô quay đầu sang hỏi: “Em muốn biết chân tướng!”Trần Hựu An lái xe cẩn thận, thở ra một hơi nói: “Em cũng biết, chị là ởPariscùng đường mới trở về nước. Nhưng là sau khi về nước, vẫn không có công ty nào muốn mời chị, cho dù tìm được việc cũng chỉ có thể làm trợ lý cho người ta. Ba tháng trước chị cùng Uông Kiến Bân sang Mĩ tham gia một buổi biểu diễn thời trang, Lâu tổng cũng tham gia buổi biểu diễn thời trang mùa đông kia. Sau buổi biểu diễn, anh ta mời chị đi ăn cơm, nói ngưỡng mộ tài năng của chị, có thể tài trợ cho chị tham gia hội thời trang mùa hè lần này, nếu thành công, mời chị làm thiết kế chính cho nhãn hiệu thời trang Hi Hi. Nhưng hắn cũng có một điều kiện duy nhất, chính là em. Chị lúc ấy cũng thấy kỳ quái, Lâu tổng làm sao có thể quen biết em, nhưng là trên thực tế cũng không phải chị không đồng ý. Chị rất cần thành công, em cũng biết Nghiên Nghiên nhà chị bị bệnh tim bẩm sinh, Tống Tranh bây giờ muốn ly hôn với chị, anh ta bỏ qua không cần Nghiên Nghiên. Cho dù Nghiên Nghiên thật sự muốn anh ta, chị cũng không có khả năng yên tâm. Chị cần tiền để làm phẫu thuật cho Nghiên Nghiên, chị thật là cùng đường rồi!”Hốc mắt cô ta đỏ lên, nhớ tới khuôn mặt tươi cười hồng hào đáng yêu của Nghiên Nghiên, nó mới 12 tuổi, nhưng là cô cho tới bây giờ chưa thấy nó khóc bao giờ. Nó thiện lương hiểu chuyện, mỗi lần nhìn thấy cô, liền thích ôm lấy cô, nói với cô về những chuyện thú vị ở lớp học. Đứa con gái đáng yêu như vậy, ai có thể không yêu nó, ai có thể không thương nó!“Kỳ thật theo chị thấy, em cũng Lâu tổng là quen biết từ trước có phải hay không, khẳng định hắn sẽ không đơn giản chỉ mời em làm người phát ngôn cho sản phẩm. Lúc ở Mĩ, chị đã nghĩ qua, nhưng là Tống Tranh mỗi ngày đều bắt chị ký vào đơn ly hôn, chị thật là không có biện pháp. Chị chỉ có thể tự thôi miên mình, Lâu tổng chính là ngưỡng mộ em, cùng lắm là muốn theo đuổi em. Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì! A Tử, em có thể mắng chị, có thể đánh chị, lần này là chị Trần thực có lỗi với em!”“Chị Trần, không có việc gì!” Cô bày ra khuôn mặt tươi cười, lau đi nước mắt ở khóe mắt, “Lâu Tử Hoán sẽ không đối xử với em thế nào! Hơn nữa đây cũng là một cơ hội mà, chị cũng biết, phòng ở của em còn thiếu kỳ cuối, lúc này kiếm một khoản nhỏ, vừa lúc cần đến!”Trần Hựu An cũng nhìn ra, Tử Khê đang an ủi mình. Nhưng là chuyện đã đến nước này, chỉ có thể kiên trì đi tiếp, các cô đã không còn đường lui rồi.
Tử Khê đờ đẫn trở lại chỗ ngồi, bên tai còn vang lên câu nói vừa rồi kia của Lâu Tử Hoán, trò chơi vừa mới bắt đầu! Trò chơi gì, cô không cần chơi trò chơi gì cả, cô đã sớm rời khỏi chiến trường, cô vì sao còn phải hầu hắn chơi trò chơi!
Lâu Tử Hoán cũng trở về, vẻ mặt hăng hái, biểu tình tái nhợt của Tử Khê làm hắn thấy sung sướng, hắn thích nhìn bộ dạng cô bị hắn dọa đến, muốn sau lưng hắn vụng trộm vui vẻ, An Tử Khê, cô nằm mơ.
Tử Khê hận
không thể xông lên xé nát gương mặt đáng giận kia của Lâu Tử Hoán, cô
hít sâu một hơi nói: “Lâu tổng, chỉ sợ là thật có lỗi, tôi không thể đại diện cho nhãn hiệu của quý công ty, chỉ sợ anh phải tìm người khác.”
Lâu Tử Hoán một chút cũng không ngoài ý muốn cô sẽ nói như vậy, nhưng thật
ra Trần Hựu An bên cạnh cô lại vội vàng đỏ mặt. Cô ta cười ha ha kéo góc áo cô: “Lâu tổng đừng để ý, A Tử hay nói đùa, ngài đừng để ở trong
lòng.”
Lâu Tử Hoán cười nói: “Ra là nói đùa thì tốt rồi, thiết kế Trần, chúng ta ký hợp đồng. Nếu An tiểu thư không thể đại diện cho nhãn hiệu thời trang mới của công ty tôi, cô phải bồi thường hợp đồng một
trăm ngàn!” Lời này tuy là nói với Trần Hựu An, nhưng ánh mắt hắn lại
nhìn chằm chằm vào Tử Khê, hắn muốn xem bộ dáng cô lâm vào đau đớn giãy
dụa.
Hắn quả nhiên là có chuẩn bị mà đến, Lâu Tử Hoán vì ngày hôm nay đã phải mất công chuẩn bị không ít a! Tim cô bắt đầu đập nhanh, sắc mặt trắng bệch, trong lòng bàn tay cũng toát ra mồ hôi lạnh. Người đàn
ông trước mắt này, so với Lâu Tử Hoán năm đó càng đáng sợ hơn. Cô không
thể hiểu nổi nhìn Trần Hựu An, chị Trần trước nay vốn cẩn thận chững
chạc, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy.
Vẻ mặt Trần Hựu An
cầu xin cô, cô thật sự muốn cầm lấy túi xách hất đầu bước đi. Nhưng là,
nghĩ đến lúc trước, tự cô không tìm thấy công việc, ngay cả cơm cũng
không có để ăn, là chị Trần đã tìm cho cô có cơ hội được biểu diễn.
Chị Trần là sư phụ, là ân nhân, là bạn của cô, cô không thể nhẫn tâm được.
Chỉ sợ Lâu Tử Hoán đã điều tra rõ ràng về chuyện của cô, buổi biểu diễn
hôm nay chỉ sợ cũng là âm mưu, chị Trần ở Paris khắp nơi bị đả kích chèn ép, sau khi trở về nước cũng không có người để ý tới, làm sao đột nhiên có thể có được cơ hội trưng bày ở hội thời trang lần này. Sau khi trưng bày thiết kế thành công, lập tức liền mời chị Trần làm nhà thiết kế,
tiếp theo ký hợp đồng trị giá một trăm ngàn, ván cờ rõ ràng là đã bày
xong, chờ cô nhập cuộc. Lâu Tử Hoán à Lâu Tử Hoán, An Tử Khê tôi rốt
cuộc có tài đức gì, mà làm cho anh hao hết tâm tư như thế.
Trên
đường về, sắc mặt Trần Hựu An khó xử, vẻ mặt áy náy nhìn cô: “A Tử, em
có thể mắng chị, nhưng là chị thật không có cách nào!”
An Tử Khê
ngồi ở ghế phụ, bên ngoài đèn neon đều bật sáng, lòng của cô lại rối bời không chịu nổi. Cô quay đầu sang hỏi: “Em muốn biết chân tướng!”
Trần Hựu An lái xe cẩn thận, thở ra một hơi nói: “Em cũng biết, chị là
ởPariscùng đường mới trở về nước. Nhưng là sau khi về nước, vẫn không có công ty nào muốn mời chị, cho dù tìm được việc cũng chỉ có thể làm trợ
lý cho người ta. Ba tháng trước chị cùng Uông Kiến Bân sang Mĩ tham gia
một buổi biểu diễn thời trang, Lâu tổng cũng tham gia buổi biểu diễn
thời trang mùa đông kia. Sau buổi biểu diễn, anh ta mời chị đi ăn cơm,
nói ngưỡng mộ tài năng của chị, có thể tài trợ cho chị tham gia hội thời trang mùa hè lần này, nếu thành công, mời chị làm thiết kế chính cho
nhãn hiệu thời trang Hi Hi. Nhưng hắn cũng có một điều kiện duy nhất,
chính là em. Chị lúc ấy cũng thấy kỳ quái, Lâu tổng làm sao có thể quen
biết em, nhưng là trên thực tế cũng không phải chị không đồng ý. Chị rất cần thành công, em cũng biết Nghiên Nghiên nhà chị bị bệnh tim bẩm
sinh, Tống Tranh bây giờ muốn ly hôn với chị, anh ta bỏ qua không cần
Nghiên Nghiên. Cho dù Nghiên Nghiên thật sự muốn anh ta, chị cũng không
có khả năng yên tâm. Chị cần tiền để làm phẫu thuật cho Nghiên Nghiên,
chị thật là cùng đường rồi!”
Hốc mắt cô ta đỏ lên, nhớ tới khuôn
mặt tươi cười hồng hào đáng yêu của Nghiên Nghiên, nó mới 12 tuổi, nhưng là cô cho tới bây giờ chưa thấy nó khóc bao giờ. Nó thiện lương hiểu
chuyện, mỗi lần nhìn thấy cô, liền thích ôm lấy cô, nói với cô về những
chuyện thú vị ở lớp học. Đứa con gái đáng yêu như vậy, ai có thể không
yêu nó, ai có thể không thương nó!
“Kỳ thật theo chị thấy, em
cũng Lâu tổng là quen biết từ trước có phải hay không, khẳng định hắn sẽ không đơn giản chỉ mời em làm người phát ngôn cho sản phẩm. Lúc ở Mĩ,
chị đã nghĩ qua, nhưng là Tống Tranh mỗi ngày đều bắt chị ký vào đơn ly
hôn, chị thật là không có biện pháp. Chị chỉ có thể tự thôi miên mình,
Lâu tổng chính là ngưỡng mộ em, cùng lắm là muốn theo đuổi em. Không có
vấn đề gì, không có vấn đề gì! A Tử, em có thể mắng chị, có thể đánh
chị, lần này là chị Trần thực có lỗi với em!”
“Chị Trần, không có việc gì!” Cô bày ra khuôn mặt tươi cười, lau đi nước mắt ở khóe mắt,
“Lâu Tử Hoán sẽ không đối xử với em thế nào! Hơn nữa đây cũng là một cơ
hội mà, chị cũng biết, phòng ở của em còn thiếu kỳ cuối, lúc này kiếm
một khoản nhỏ, vừa lúc cần đến!”
Trần Hựu An cũng nhìn ra, Tử Khê đang an ủi mình. Nhưng là chuyện đã đến nước này, chỉ có thể kiên trì
đi tiếp, các cô đã không còn đường lui rồi.
Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng TrốnTác giả: Đường Tiểu CátTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì… Tử Khê đờ đẫn trở lại chỗ ngồi, bên tai còn vang lên câu nói vừa rồi kia của Lâu Tử Hoán, trò chơi vừa mới bắt đầu! Trò chơi gì, cô không cần chơi trò chơi gì cả, cô đã sớm rời khỏi chiến trường, cô vì sao còn phải hầu hắn chơi trò chơi!Lâu Tử Hoán cũng trở về, vẻ mặt hăng hái, biểu tình tái nhợt của Tử Khê làm hắn thấy sung sướng, hắn thích nhìn bộ dạng cô bị hắn dọa đến, muốn sau lưng hắn vụng trộm vui vẻ, An Tử Khê, cô nằm mơ.Tử Khê hận không thể xông lên xé nát gương mặt đáng giận kia của Lâu Tử Hoán, cô hít sâu một hơi nói: “Lâu tổng, chỉ sợ là thật có lỗi, tôi không thể đại diện cho nhãn hiệu của quý công ty, chỉ sợ anh phải tìm người khác.”Lâu Tử Hoán một chút cũng không ngoài ý muốn cô sẽ nói như vậy, nhưng thật ra Trần Hựu An bên cạnh cô lại vội vàng đỏ mặt. Cô ta cười ha ha kéo góc áo cô: “Lâu tổng đừng để ý, A Tử hay nói đùa, ngài đừng để ở trong lòng.”Lâu Tử Hoán cười nói: “Ra là nói đùa thì tốt rồi, thiết kế Trần, chúng ta ký hợp đồng. Nếu An tiểu thư không thể đại diện cho nhãn hiệu thời trang mới của công ty tôi, cô phải bồi thường hợp đồng một trăm ngàn!” Lời này tuy là nói với Trần Hựu An, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào Tử Khê, hắn muốn xem bộ dáng cô lâm vào đau đớn giãy dụa.Hắn quả nhiên là có chuẩn bị mà đến, Lâu Tử Hoán vì ngày hôm nay đã phải mất công chuẩn bị không ít a! Tim cô bắt đầu đập nhanh, sắc mặt trắng bệch, trong lòng bàn tay cũng toát ra mồ hôi lạnh. Người đàn ông trước mắt này, so với Lâu Tử Hoán năm đó càng đáng sợ hơn. Cô không thể hiểu nổi nhìn Trần Hựu An, chị Trần trước nay vốn cẩn thận chững chạc, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy.Vẻ mặt Trần Hựu An cầu xin cô, cô thật sự muốn cầm lấy túi xách hất đầu bước đi. Nhưng là, nghĩ đến lúc trước, tự cô không tìm thấy công việc, ngay cả cơm cũng không có để ăn, là chị Trần đã tìm cho cô có cơ hội được biểu diễn.Chị Trần là sư phụ, là ân nhân, là bạn của cô, cô không thể nhẫn tâm được. Chỉ sợ Lâu Tử Hoán đã điều tra rõ ràng về chuyện của cô, buổi biểu diễn hôm nay chỉ sợ cũng là âm mưu, chị Trần ở Paris khắp nơi bị đả kích chèn ép, sau khi trở về nước cũng không có người để ý tới, làm sao đột nhiên có thể có được cơ hội trưng bày ở hội thời trang lần này. Sau khi trưng bày thiết kế thành công, lập tức liền mời chị Trần làm nhà thiết kế, tiếp theo ký hợp đồng trị giá một trăm ngàn, ván cờ rõ ràng là đã bày xong, chờ cô nhập cuộc. Lâu Tử Hoán à Lâu Tử Hoán, An Tử Khê tôi rốt cuộc có tài đức gì, mà làm cho anh hao hết tâm tư như thế.Trên đường về, sắc mặt Trần Hựu An khó xử, vẻ mặt áy náy nhìn cô: “A Tử, em có thể mắng chị, nhưng là chị thật không có cách nào!”An Tử Khê ngồi ở ghế phụ, bên ngoài đèn neon đều bật sáng, lòng của cô lại rối bời không chịu nổi. Cô quay đầu sang hỏi: “Em muốn biết chân tướng!”Trần Hựu An lái xe cẩn thận, thở ra một hơi nói: “Em cũng biết, chị là ởPariscùng đường mới trở về nước. Nhưng là sau khi về nước, vẫn không có công ty nào muốn mời chị, cho dù tìm được việc cũng chỉ có thể làm trợ lý cho người ta. Ba tháng trước chị cùng Uông Kiến Bân sang Mĩ tham gia một buổi biểu diễn thời trang, Lâu tổng cũng tham gia buổi biểu diễn thời trang mùa đông kia. Sau buổi biểu diễn, anh ta mời chị đi ăn cơm, nói ngưỡng mộ tài năng của chị, có thể tài trợ cho chị tham gia hội thời trang mùa hè lần này, nếu thành công, mời chị làm thiết kế chính cho nhãn hiệu thời trang Hi Hi. Nhưng hắn cũng có một điều kiện duy nhất, chính là em. Chị lúc ấy cũng thấy kỳ quái, Lâu tổng làm sao có thể quen biết em, nhưng là trên thực tế cũng không phải chị không đồng ý. Chị rất cần thành công, em cũng biết Nghiên Nghiên nhà chị bị bệnh tim bẩm sinh, Tống Tranh bây giờ muốn ly hôn với chị, anh ta bỏ qua không cần Nghiên Nghiên. Cho dù Nghiên Nghiên thật sự muốn anh ta, chị cũng không có khả năng yên tâm. Chị cần tiền để làm phẫu thuật cho Nghiên Nghiên, chị thật là cùng đường rồi!”Hốc mắt cô ta đỏ lên, nhớ tới khuôn mặt tươi cười hồng hào đáng yêu của Nghiên Nghiên, nó mới 12 tuổi, nhưng là cô cho tới bây giờ chưa thấy nó khóc bao giờ. Nó thiện lương hiểu chuyện, mỗi lần nhìn thấy cô, liền thích ôm lấy cô, nói với cô về những chuyện thú vị ở lớp học. Đứa con gái đáng yêu như vậy, ai có thể không yêu nó, ai có thể không thương nó!“Kỳ thật theo chị thấy, em cũng Lâu tổng là quen biết từ trước có phải hay không, khẳng định hắn sẽ không đơn giản chỉ mời em làm người phát ngôn cho sản phẩm. Lúc ở Mĩ, chị đã nghĩ qua, nhưng là Tống Tranh mỗi ngày đều bắt chị ký vào đơn ly hôn, chị thật là không có biện pháp. Chị chỉ có thể tự thôi miên mình, Lâu tổng chính là ngưỡng mộ em, cùng lắm là muốn theo đuổi em. Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì! A Tử, em có thể mắng chị, có thể đánh chị, lần này là chị Trần thực có lỗi với em!”“Chị Trần, không có việc gì!” Cô bày ra khuôn mặt tươi cười, lau đi nước mắt ở khóe mắt, “Lâu Tử Hoán sẽ không đối xử với em thế nào! Hơn nữa đây cũng là một cơ hội mà, chị cũng biết, phòng ở của em còn thiếu kỳ cuối, lúc này kiếm một khoản nhỏ, vừa lúc cần đến!”Trần Hựu An cũng nhìn ra, Tử Khê đang an ủi mình. Nhưng là chuyện đã đến nước này, chỉ có thể kiên trì đi tiếp, các cô đã không còn đường lui rồi.