“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì…
Chương 63: Dây dưa trong phòng tắm
Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng TrốnTác giả: Đường Tiểu CátTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì… Đi ăn với Hắc Chí Cương về, cô lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà của Lâu Tử Hoán.Căn nhà tối đen như mực, cô thở phào nhẹ nhõm. Vừa bật đèn lên, lại phát hiện ra Lâu Tử Hoán đang ngồi ở ghế sô-pha, cô hoảng sợ. Nhớ tới ban chiều hắn đối với cô thật nhẫn tâm, bỗng chốc nổi giận, không đếm xỉa tới hắn mà đi thẳng vào phòng tắm.Cô vừa mở nước nóng, Lâu Tử Hoán liền xông vào theo. Tuy rằng hai người đã từng vô số lần chung đụng, lõa lồ như vậy trước mặt hắn vẫn làm cô cảm thấy xấu hổ. Theo bản năng cầm lấy khăn tắm quấn quanh mình, một cỗ tức giận nổ tung trong ngực, cô quay về phía hắn la lên: "Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Tôi đang tắm, anh đi ra ngoài!"Lâu Tử Hoán trên người vẫn đang mặc âu phục, bị nước nóng từ trên bắn vào, cả người nhanh chóng bị ướt. Bộ âu phục được cắt may thủ công tinh xảo xa hoa như vậy liền bị hư hỏng. Hắn cũng chẳng buồn để ý, cô tức giận ư, hắn còn tức giận hơn. Tóm hai vai cô ấn vào tường: "An Tử Khê, cô thật to gan, dám quát lớn tiếng lên với tôi như vậy!"Bị xô đẩy, khăn tắm đang quấn quanh ngực bị rơi xuống, trong nháy mắt cô hoàn toàn khỏa thân trước mắt hắn. Hai tay cô tì lên ngực hắn, nhất thời bị vẻ giận dữ trên mặt hắn làm cho hoảng sợ. Với sức lực của Lâu Tử Hoán, một khi hắn đã nổi cơn thịnh nộ, cô làm sao có thể địch nổi. Cô không thể không hạ giọng nói khẽ: "Lâu Tử Hoán, anh muốn tìm tôi tính sổ cũng được, kiếm tôi trút giận cũng tốt, trước tiên có thể chờ tôi tắm rửa xong đã hay không."Lâu Tử Hoán ánh mắt từ trên lướt xuống, ngắm bọt nước trượt trên da thịt non mịn của cô, ngực tròn căng, núm đỏ tươi đến mê người. Hai tròng mắt tràn đầy tức giận của hắn liền bị buồn bã che kín, nhuốm chút sắc dục. Ngay lập tức, miệng lưỡi hắn khô ran, h* th*n cũng nhanh chóng bành trướng nóng bỏng.An Tử Khê quá quen thuộc với d*c v*ng của hắn, sợ tới mức thất kinh: "Lâu Tử Hoán, bây giờ tôi đang mệt muốn chết, anh buông tôi ra, buông ra!""Mệt muốn chết!" Hắn khéo léo tóm lấy b** ng*c xinh đẹp của cô, thô lỗ xoa bóp. Hắn nhìn cô chăm chú, vừa lòng thấy cô kinh hô th* d*c, "An Tử Khê, cô thật lợi hại! Xem ra, chiều nay Hắc Chí Cương đã khiến cho cô thực thỏa mãn đi? Tôi thật sự đã xem nhẹ cô rồi, An Tử Khê, cô đích thực có tài quyến rũ đàn ông. Vừa mới đó là ông anh, thoắt một cái đã là ông em, anh em Hắc gia đều thành nô lệ dưới gấu váy của cô cả rồi!"Tử Khê như thể lại bị hắn hung hăng đâm cho một nhát, đau đến cả người cứng đờ. "Lâu Tử Hoán, miệng lưỡi của anh thực thối tha!""Miệng lưỡi của tôi thối tha?" Lâu Tử Hoán không chút lưu tình nắm ngực nàng thật mạnh, "Chẳng lẽ tôi vu oan cho cô? Cô còn dám cãi, tôi vừa mới bước chân đi, cô không phải liền ngay tức khắc gọi Hắc Chí Cương tới đón cô sao? An Tử Khê, cô chớ quên, thỏa thuận giữa chúng ta còn chưa có hoàn thành, cô bây giờ vẫn còn là người đàn bà của tôi. Trước kia tôi đã từng cảnh cáo cô, không được phép thông đồng với người đàn ông khác, cô ngang nhiên coi lời tôi như gió thoảng bên tai?""Anh đem tôi bỏ rơi ngay giữa vùng đồng không mông quạnh, lại không cho tôi tìm người tới đón? Lâu Tử Hoán, anh thực sự hận tôi đến vậy sao? Phải chăng tôi có chết giữa xa lộ kia anh mới vừa lòng!" Cô tủi thân tưởng chừng muốn rơi lệ, hắn không biết rằng, sau khi hắn bỏ cô lại trên đường lớn, trong lòng cô đã lo sợ cùng hoảng hốt đến thế nào. Đúng vậy, từ bé tới lớn, đã không biết bao lần cô bị người ta bỏ rơi. Trải qua mỗi lần như vậy đều khiến cô đau trí mạng. Rồi mỗi lần, cô đều tự mình kiên cường vượt qua.Mười tám tuổi, cô bị đuổi khỏi Lâu gia. Cô tự bảo mình rằng không có vấn đề gì, cô đã không để rơi một giọt nước mắt; ngay cả khi phải đối mặt với chính mình, cô cũng không cho phép mình yếu đuối. Bởi nếu cô có yếu đuối không gượng dậy nổi thì cũng chẳng ai thương hại cô, sẽ chỉ có mình cô đau đớn. Tựa như buổi chiều nay, trên đường lớn hoang tàn vắng vẻ, không biết đi đâu về đâu, cô cũng không cho phép mình sợ hãi. Lâu Tử Hoán có thể bỏ rơi cô không chút lưu tình, nhưng cô không thể để bản thân tuyệt vọng.Vậy mà giờ phút này, cảm giác sợ hãi tuyệt vọng lại dũng mãnh xông lên, hô hấp của cô như đông cứng lại, thân mình run rẩy bất lực. Thì ra ở trước mặt hắn, cô vẫn là yếu ớt không chịu nổi dù chỉ một đòn.
Đi ăn với Hắc Chí Cương về, cô lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà của Lâu Tử Hoán.
Căn nhà tối đen như mực, cô thở phào nhẹ nhõm. Vừa bật đèn lên, lại phát
hiện ra Lâu Tử Hoán đang ngồi ở ghế sô-pha, cô hoảng sợ. Nhớ tới ban
chiều hắn đối với cô thật nhẫn tâm, bỗng chốc nổi giận, không đếm xỉa
tới hắn mà đi thẳng vào phòng tắm.
Cô vừa mở nước nóng, Lâu Tử
Hoán liền xông vào theo. Tuy rằng hai người đã từng vô số lần chung
đụng, lõa lồ như vậy trước mặt hắn vẫn làm cô cảm thấy xấu hổ. Theo bản
năng cầm lấy khăn tắm quấn quanh mình, một cỗ tức giận nổ tung trong
ngực, cô quay về phía hắn la lên: "Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Tôi
đang tắm, anh đi ra ngoài!"
Lâu Tử Hoán trên người vẫn đang mặc
âu phục, bị nước nóng từ trên bắn vào, cả người nhanh chóng bị ướt. Bộ
âu phục được cắt may thủ công tinh xảo xa hoa như vậy liền bị hư hỏng.
Hắn cũng chẳng buồn để ý, cô tức giận ư, hắn còn tức giận hơn. Tóm hai
vai cô ấn vào tường: "An Tử Khê, cô thật to gan, dám quát lớn tiếng lên
với tôi như vậy!"
Bị xô đẩy, khăn tắm đang quấn quanh ngực bị rơi xuống, trong nháy mắt cô hoàn toàn khỏa thân trước mắt hắn. Hai tay cô
tì lên ngực hắn, nhất thời bị vẻ giận dữ trên mặt hắn làm cho hoảng sợ.
Với sức lực của Lâu Tử Hoán, một khi hắn đã nổi cơn thịnh nộ, cô làm sao có thể địch nổi. Cô không thể không hạ giọng nói khẽ: "Lâu Tử Hoán, anh muốn tìm tôi tính sổ cũng được, kiếm tôi trút giận cũng tốt, trước tiên có thể chờ tôi tắm rửa xong đã hay không."
Lâu Tử Hoán ánh mắt
từ trên lướt xuống, ngắm bọt nước trượt trên da thịt non mịn của cô,
ngực tròn căng, núm đỏ tươi đến mê người. Hai tròng mắt tràn đầy tức
giận của hắn liền bị buồn bã che kín, nhuốm chút sắc dục. Ngay lập tức,
miệng lưỡi hắn khô ran, h* th*n cũng nhanh chóng bành trướng nóng bỏng.
An Tử Khê quá quen thuộc với d*c v*ng của hắn, sợ tới mức thất kinh: "Lâu
Tử Hoán, bây giờ tôi đang mệt muốn chết, anh buông tôi ra, buông ra!"
"Mệt muốn chết!" Hắn khéo léo tóm lấy b** ng*c xinh đẹp của cô, thô lỗ xoa
bóp. Hắn nhìn cô chăm chú, vừa lòng thấy cô kinh hô th* d*c, "An Tử Khê, cô thật lợi hại! Xem ra, chiều nay Hắc Chí Cương đã khiến cho cô thực
thỏa mãn đi? Tôi thật sự đã xem nhẹ cô rồi, An Tử Khê, cô đích thực có
tài quyến rũ đàn ông. Vừa mới đó là ông anh, thoắt một cái đã là ông em, anh em Hắc gia đều thành nô lệ dưới gấu váy của cô cả rồi!"
Tử Khê như thể lại bị hắn hung hăng đâm cho một nhát, đau đến cả người cứng đờ. "Lâu Tử Hoán, miệng lưỡi của anh thực thối tha!"
"Miệng lưỡi của tôi thối tha?" Lâu Tử Hoán không chút lưu tình nắm ngực nàng
thật mạnh, "Chẳng lẽ tôi vu oan cho cô? Cô còn dám cãi, tôi vừa mới bước chân đi, cô không phải liền ngay tức khắc gọi Hắc Chí Cương tới đón cô
sao? An Tử Khê, cô chớ quên, thỏa thuận giữa chúng ta còn chưa có hoàn
thành, cô bây giờ vẫn còn là người đàn bà của tôi. Trước kia tôi đã từng cảnh cáo cô, không được phép thông đồng với người đàn ông khác, cô
ngang nhiên coi lời tôi như gió thoảng bên tai?"
"Anh đem tôi bỏ
rơi ngay giữa vùng đồng không mông quạnh, lại không cho tôi tìm người
tới đón? Lâu Tử Hoán, anh thực sự hận tôi đến vậy sao? Phải chăng tôi có chết giữa xa lộ kia anh mới vừa lòng!" Cô tủi thân tưởng chừng muốn rơi lệ, hắn không biết rằng, sau khi hắn bỏ cô lại trên đường lớn, trong
lòng cô đã lo sợ cùng hoảng hốt đến thế nào. Đúng vậy, từ bé tới lớn, đã không biết bao lần cô bị người ta bỏ rơi. Trải qua mỗi lần như vậy đều
khiến cô đau trí mạng. Rồi mỗi lần, cô đều tự mình kiên cường vượt qua.
Mười tám tuổi, cô bị đuổi khỏi Lâu gia. Cô tự bảo mình rằng không có vấn đề
gì, cô đã không để rơi một giọt nước mắt; ngay cả khi phải đối mặt với
chính mình, cô cũng không cho phép mình yếu đuối. Bởi nếu cô có yếu đuối không gượng dậy nổi thì cũng chẳng ai thương hại cô, sẽ chỉ có mình cô
đau đớn. Tựa như buổi chiều nay, trên đường lớn hoang tàn vắng vẻ, không biết đi đâu về đâu, cô cũng không cho phép mình sợ hãi. Lâu Tử Hoán có
thể bỏ rơi cô không chút lưu tình, nhưng cô không thể để bản thân tuyệt
vọng.
Vậy mà giờ phút này, cảm giác sợ hãi tuyệt vọng lại dũng
mãnh xông lên, hô hấp của cô như đông cứng lại, thân mình run rẩy bất
lực. Thì ra ở trước mặt hắn, cô vẫn là yếu ớt không chịu nổi dù chỉ một
đòn.
Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng TrốnTác giả: Đường Tiểu CátTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì… Đi ăn với Hắc Chí Cương về, cô lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà của Lâu Tử Hoán.Căn nhà tối đen như mực, cô thở phào nhẹ nhõm. Vừa bật đèn lên, lại phát hiện ra Lâu Tử Hoán đang ngồi ở ghế sô-pha, cô hoảng sợ. Nhớ tới ban chiều hắn đối với cô thật nhẫn tâm, bỗng chốc nổi giận, không đếm xỉa tới hắn mà đi thẳng vào phòng tắm.Cô vừa mở nước nóng, Lâu Tử Hoán liền xông vào theo. Tuy rằng hai người đã từng vô số lần chung đụng, lõa lồ như vậy trước mặt hắn vẫn làm cô cảm thấy xấu hổ. Theo bản năng cầm lấy khăn tắm quấn quanh mình, một cỗ tức giận nổ tung trong ngực, cô quay về phía hắn la lên: "Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Tôi đang tắm, anh đi ra ngoài!"Lâu Tử Hoán trên người vẫn đang mặc âu phục, bị nước nóng từ trên bắn vào, cả người nhanh chóng bị ướt. Bộ âu phục được cắt may thủ công tinh xảo xa hoa như vậy liền bị hư hỏng. Hắn cũng chẳng buồn để ý, cô tức giận ư, hắn còn tức giận hơn. Tóm hai vai cô ấn vào tường: "An Tử Khê, cô thật to gan, dám quát lớn tiếng lên với tôi như vậy!"Bị xô đẩy, khăn tắm đang quấn quanh ngực bị rơi xuống, trong nháy mắt cô hoàn toàn khỏa thân trước mắt hắn. Hai tay cô tì lên ngực hắn, nhất thời bị vẻ giận dữ trên mặt hắn làm cho hoảng sợ. Với sức lực của Lâu Tử Hoán, một khi hắn đã nổi cơn thịnh nộ, cô làm sao có thể địch nổi. Cô không thể không hạ giọng nói khẽ: "Lâu Tử Hoán, anh muốn tìm tôi tính sổ cũng được, kiếm tôi trút giận cũng tốt, trước tiên có thể chờ tôi tắm rửa xong đã hay không."Lâu Tử Hoán ánh mắt từ trên lướt xuống, ngắm bọt nước trượt trên da thịt non mịn của cô, ngực tròn căng, núm đỏ tươi đến mê người. Hai tròng mắt tràn đầy tức giận của hắn liền bị buồn bã che kín, nhuốm chút sắc dục. Ngay lập tức, miệng lưỡi hắn khô ran, h* th*n cũng nhanh chóng bành trướng nóng bỏng.An Tử Khê quá quen thuộc với d*c v*ng của hắn, sợ tới mức thất kinh: "Lâu Tử Hoán, bây giờ tôi đang mệt muốn chết, anh buông tôi ra, buông ra!""Mệt muốn chết!" Hắn khéo léo tóm lấy b** ng*c xinh đẹp của cô, thô lỗ xoa bóp. Hắn nhìn cô chăm chú, vừa lòng thấy cô kinh hô th* d*c, "An Tử Khê, cô thật lợi hại! Xem ra, chiều nay Hắc Chí Cương đã khiến cho cô thực thỏa mãn đi? Tôi thật sự đã xem nhẹ cô rồi, An Tử Khê, cô đích thực có tài quyến rũ đàn ông. Vừa mới đó là ông anh, thoắt một cái đã là ông em, anh em Hắc gia đều thành nô lệ dưới gấu váy của cô cả rồi!"Tử Khê như thể lại bị hắn hung hăng đâm cho một nhát, đau đến cả người cứng đờ. "Lâu Tử Hoán, miệng lưỡi của anh thực thối tha!""Miệng lưỡi của tôi thối tha?" Lâu Tử Hoán không chút lưu tình nắm ngực nàng thật mạnh, "Chẳng lẽ tôi vu oan cho cô? Cô còn dám cãi, tôi vừa mới bước chân đi, cô không phải liền ngay tức khắc gọi Hắc Chí Cương tới đón cô sao? An Tử Khê, cô chớ quên, thỏa thuận giữa chúng ta còn chưa có hoàn thành, cô bây giờ vẫn còn là người đàn bà của tôi. Trước kia tôi đã từng cảnh cáo cô, không được phép thông đồng với người đàn ông khác, cô ngang nhiên coi lời tôi như gió thoảng bên tai?""Anh đem tôi bỏ rơi ngay giữa vùng đồng không mông quạnh, lại không cho tôi tìm người tới đón? Lâu Tử Hoán, anh thực sự hận tôi đến vậy sao? Phải chăng tôi có chết giữa xa lộ kia anh mới vừa lòng!" Cô tủi thân tưởng chừng muốn rơi lệ, hắn không biết rằng, sau khi hắn bỏ cô lại trên đường lớn, trong lòng cô đã lo sợ cùng hoảng hốt đến thế nào. Đúng vậy, từ bé tới lớn, đã không biết bao lần cô bị người ta bỏ rơi. Trải qua mỗi lần như vậy đều khiến cô đau trí mạng. Rồi mỗi lần, cô đều tự mình kiên cường vượt qua.Mười tám tuổi, cô bị đuổi khỏi Lâu gia. Cô tự bảo mình rằng không có vấn đề gì, cô đã không để rơi một giọt nước mắt; ngay cả khi phải đối mặt với chính mình, cô cũng không cho phép mình yếu đuối. Bởi nếu cô có yếu đuối không gượng dậy nổi thì cũng chẳng ai thương hại cô, sẽ chỉ có mình cô đau đớn. Tựa như buổi chiều nay, trên đường lớn hoang tàn vắng vẻ, không biết đi đâu về đâu, cô cũng không cho phép mình sợ hãi. Lâu Tử Hoán có thể bỏ rơi cô không chút lưu tình, nhưng cô không thể để bản thân tuyệt vọng.Vậy mà giờ phút này, cảm giác sợ hãi tuyệt vọng lại dũng mãnh xông lên, hô hấp của cô như đông cứng lại, thân mình run rẩy bất lực. Thì ra ở trước mặt hắn, cô vẫn là yếu ớt không chịu nổi dù chỉ một đòn.