“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì…
Chương 146: Ba người ngủ cùng nhau
Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng TrốnTác giả: Đường Tiểu CátTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì… Tử Khê lập tức cười nói với Nhạc Nhạc: "Đến đây, mẹ giúp con lau tóc."Nhạc Nhạc cầm khăn sà vào lòng Tử Khê, sau đó nói với Lâu Tử Hoán: "Ba ba bại hoại, đến phiên ba. Ba phải tắm đi, nếu không A Tử sẽ không cho ba ngủ cùng đâu nha."Lâu Tử Hoán nở nụ cười, đúng là tiểu quỷ đáng yêu. " Tiểu quỷ, con vừa tắm thì có sạch sẽ gì."Tử Khê nghe xong, mặt đỏ lên: "Nhạc Nhạc, con nói bậy bạ gì đó? Ba ba bại hoại sẽ đi luôn bây giờ.""Đã trễ thế này, làm sao còn phải ra về." Nhạc Nhạc không hiểu được nhìn cô, "Chúng ta cùng nhau ngủ là được rồi, giường rộng như vậy, cũng không phải không ngủ được. A Tử, mẹ không phải nói ngày mai dọn nhà sao, có ba ba bại hoại ờ đây, vừa lúc có thể giúp chúng ta dọn nhà nha!"Tử Khê không biết Nhạc Nhạc có thể nói như thế, mỗi một lý do đều có thể ngăn chặn miệng của cô. " Đồ đạc của chúng ta ít, không cần người hỗ trợ.""Làm sao không cần?" Nhạc Nhạc lập tức phản bác, "Chúng ta trở về lâu như vậy, đồ đạc cũng mua thêm rất nhiều. Mẹ không phải cũng mới mua đồ dùng trong nhà sao? Đến lúc đó còn muốn quét tước và nhiều việc nữa? A Tử, mẹ còn đón con đi học về nha! Lẽ nào mẹ nói muốn mời con ăn, thì ra là gạt con."Trời ạ! Cô làm sao lại chưa bao giờ biết Nhạc Nhạc nói ra mộ tràng, có lùi có tiến thật thận trọng. Giờ khắc này, cô mới sâu sắc hiểu được nhất Nhạc Nhạc không hổ là con gái của Lâu Tử Hoán.Lâu Tử Hoán nhìn Tử Khê bị Nhạc Nhạc hỏi không nói nên lời, thiếu chút nữa cười lớn. Con nhóc này, càng ngày càng thông minh."Thế nhưng ở đây không có quần áo của ba ba bại hoại con, ba ngủ ở đây cũng không tiện!" Cho dù như thế nào, cô cũng không nên giữ hắn qua đêm ở chỗ này."Cái này rất đơn giản nha! Gọi điện thoại cho phục vụ phòng dưới lầu, đem bộ quần áo phù hợp đến là được rồi! A Tử, mẹ làm gì mà không cho chú bại hoại ở lại đây, trước đây chúng ta không phải cũng ngủ cùng nhau sao?" Ánh mắt Nhạc Nhạc lấp lánh, còn len lén nháy mắt với Lâu Tử Hoán. Trước đây chú bại hoại không có xuất hiện, nó cho rằng chú bại hoại không muốn A Tử. Thế nhưng hiện tại chú bại hoại vẫn thích A Tử, nó đương nhiên phải giúp rồi!Tử Khê chỉ cảm thấy đau đầu, cô cầu cứu nhìn Lâu Tử Hoán, chỉ hy vọng hắn không hùa theo Nhạc Nhạc.Lâu Tử Hoán giống như không thấy lời cầu cứu của cô: "Anh gọi Thạch Nam đem y phục đến, anh đi tắm trước."Nhạc Nhạc lộ ra bộ dạng tươi cười thắng lợi: " A Tử, mẹ không phải muốn giúp con lau tóc sao? Sao dừng lại vậy!" Nó nhắm mắt lại, chờ mẹ hầu hạ.Tử Khê chỉ cảm thấy hiện tại Nhạc Nhạc đã không còn là con gái nhu thuận nghe lời nữa, mà là một tiểu ma nữ, khiến cô đau đầu không ngớt. Làm sao năm năm đã trôi qua mà không có gì thay đổi chứ?Lâu Tử Hoán tắm xong, khăn tắm quấn ngang hông đi ra. Mắt Tử Khê nhìn thấy liền đẩy hắn đi vào: "Anh điên rồi sao? Nhạc Nhạc đã là một cô bé rồi, anh cư nhiên c** tr*n đi ra."Lâu Tử Hoán ngẫm lại thấy không thích hợp, một tay lấy cô ép sát vào cánh cửa phòng tắm: "Vậy làm sao bây giờ, có phải em muốn để anh ngủ trong phòng tắm phải không?""Nếu anh muốn ở lại, ngủ trong phòng tắm cũng xứng đáng!" Cô một tay đẩy hắn ra, cho hắn một cái áo sơ mi ngắn cùng với một cái quần dài.Lâu Tử Hoán cau mày, sau cùng vẫn chấp nhận. Thế nhưng đổi lại Tử Khê lại không vui mừng nữa, Lâu Tử Hoán mặc áo phông quần sooc, lại không hề khôi hài, vóc người hắn cao lớn, áo sơ mi vừa tới thắt lưng, quần sooc không dài quá đầu gối, tóc ẩm ướt, đáng ghét, như vậy lại rất gợi cảm.
Tử Khê lập tức cười nói với Nhạc Nhạc: "Đến đây, mẹ giúp con lau tóc."
Nhạc Nhạc cầm khăn sà vào lòng Tử Khê, sau đó nói với Lâu Tử Hoán: "Ba
ba bại hoại, đến phiên ba. Ba phải tắm đi, nếu không A Tử sẽ không cho ba ngủ
cùng đâu nha."
Lâu Tử Hoán nở nụ cười, đúng là tiểu quỷ đáng yêu. "
Tiểu quỷ, con vừa tắm thì có sạch sẽ gì."
Tử Khê nghe xong, mặt đỏ lên:
"Nhạc Nhạc, con nói bậy bạ gì đó? Ba ba bại hoại sẽ đi luôn bây giờ."
"Đã trễ thế này, làm sao còn phải ra về." Nhạc Nhạc không hiểu được nhìn
cô, "Chúng ta cùng nhau ngủ là được rồi, giường rộng như vậy, cũng không phải
không ngủ được. A Tử, mẹ không phải nói ngày mai dọn nhà sao, có ba ba bại hoại
ờ đây, vừa lúc có thể giúp chúng ta dọn nhà nha!"
Tử Khê không biết Nhạc
Nhạc có thể nói như thế, mỗi một lý do đều có thể ngăn chặn miệng của cô. " Đồ
đạc của chúng ta ít, không cần người hỗ trợ."
"Làm sao không cần?" Nhạc
Nhạc lập tức phản bác, "Chúng ta trở về lâu như vậy, đồ đạc cũng mua thêm rất
nhiều. Mẹ không phải cũng mới mua đồ dùng trong nhà sao? Đến lúc đó còn muốn
quét tước và nhiều việc nữa? A Tử, mẹ còn đón con đi học về nha! Lẽ nào mẹ nói
muốn mời con ăn, thì ra là gạt con."
Trời ạ! Cô làm sao lại chưa bao giờ
biết Nhạc Nhạc nói ra mộ tràng, có lùi có tiến thật thận trọng. Giờ khắc này, cô
mới sâu sắc hiểu được nhất Nhạc Nhạc không hổ là con gái của Lâu Tử Hoán.
Lâu Tử Hoán nhìn Tử Khê bị Nhạc Nhạc hỏi không nói nên lời, thiếu chút
nữa cười lớn. Con nhóc này, càng ngày càng thông minh.
"Thế nhưng ở đây
không có quần áo của ba ba bại hoại con, ba ngủ ở đây cũng không tiện!" Cho dù
như thế nào, cô cũng không nên giữ hắn qua đêm ở chỗ này.
"Cái này rất
đơn giản nha! Gọi điện thoại cho phục vụ phòng dưới lầu, đem bộ quần áo phù hợp
đến là được rồi! A Tử, mẹ làm gì mà không cho chú bại hoại ở lại đây, trước đây
chúng ta không phải cũng ngủ cùng nhau sao?" Ánh mắt Nhạc Nhạc lấp lánh, còn len
lén nháy mắt với Lâu Tử Hoán. Trước đây chú bại hoại không có xuất hiện, nó cho
rằng chú bại hoại không muốn A Tử. Thế nhưng hiện tại chú bại hoại vẫn thích A
Tử, nó đương nhiên phải giúp rồi!
Tử Khê chỉ cảm thấy đau đầu, cô cầu
cứu nhìn Lâu Tử Hoán, chỉ hy vọng hắn không hùa theo Nhạc Nhạc.
Lâu Tử
Hoán giống như không thấy lời cầu cứu của cô: "Anh gọi Thạch Nam đem y phục đến,
anh đi tắm trước."
Nhạc Nhạc lộ ra bộ dạng tươi cười thắng lợi: " A Tử,
mẹ không phải muốn giúp con lau tóc sao? Sao dừng lại vậy!" Nó nhắm mắt lại,
chờ mẹ hầu hạ.
Tử Khê chỉ cảm thấy hiện tại Nhạc Nhạc đã không còn là
con gái nhu thuận nghe lời nữa, mà là một tiểu ma nữ, khiến cô đau đầu không
ngớt. Làm sao năm năm đã trôi qua mà không có gì thay đổi chứ?
Lâu Tử
Hoán tắm xong, khăn tắm quấn ngang hông đi ra. Mắt Tử Khê nhìn thấy liền đẩy hắn
đi vào: "Anh điên rồi sao? Nhạc Nhạc đã là một cô bé rồi, anh cư nhiên c** tr*n
đi ra."
Lâu Tử Hoán ngẫm lại thấy không thích hợp, một tay lấy cô ép sát
vào cánh cửa phòng tắm: "Vậy làm sao bây giờ, có phải em muốn để anh ngủ trong
phòng tắm phải không?"
"Nếu anh muốn ở lại, ngủ trong phòng tắm cũng
xứng đáng!" Cô một tay đẩy hắn ra, cho hắn một cái áo sơ mi ngắn cùng với một
cái quần dài.
Lâu Tử Hoán cau mày, sau cùng vẫn chấp nhận. Thế nhưng đổi
lại Tử Khê lại không vui mừng nữa, Lâu Tử Hoán mặc áo phông quần sooc, lại không
hề khôi hài, vóc người hắn cao lớn, áo sơ mi vừa tới thắt lưng, quần sooc không
dài quá đầu gối, tóc ẩm ướt, đáng ghét, như vậy lại rất gợi cảm.
Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng TrốnTác giả: Đường Tiểu CátTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“A!” Một chậu nước đá từ trên đổ xuống, làm ướt đẫm cả người Lâu Tử Khê. Cô nghe được âm thanh cười đùa của người bên ngoài. Tức giận không thể nhịn được, mở cửa phòng WC lao ra. Lâu Tử Khê với vẻ mặt đáng ghét đang xuất hiện trước mắt cô. Hắn đứng bên cạnh bảy, tám nam sinh, huýt gió: “Không hổ là hoa hậu giảng đường, vóc dáng quả nhiên rất đẹp.” Lâu Tử Khê cả kinh, cúi đầu xuống, đồng phục màu trắng dán sát da thịt, bó quanh hình dạng nội y. “Đáng khen, mới là nữ sinh mười sáu tuổi mà đã bắt đầu mặc nội y kh*** g**. Quả không hổ là con gái của kỹ nữ, tuổi còn nhỏ đã biết dụ dỗ người khác.” Cặp mắt Lâu Tử Hoán không có ý tốt, nhìn chằm ngực cô, vẻ mặt chế giễu. Lâu Tử Khê vội vàng ôm lấy trước ngực, tóc ẩm ướt dính lên hai bên má, trên lông mi vẫn còn vương bọt nước, nhìn vừa gợi cảm vừa thanh thuần, tất cả nam sinh nhìn thấy đều ngây người. Cô hiển nhiên không phát hiện ra, đôi mắt đẹp mang theo lửa giận trừng mắt nhìn hắn “Lâu Tử Hoán, tôi đâu có đắc tội với anh, anh dựa vào cái gì… Tử Khê lập tức cười nói với Nhạc Nhạc: "Đến đây, mẹ giúp con lau tóc."Nhạc Nhạc cầm khăn sà vào lòng Tử Khê, sau đó nói với Lâu Tử Hoán: "Ba ba bại hoại, đến phiên ba. Ba phải tắm đi, nếu không A Tử sẽ không cho ba ngủ cùng đâu nha."Lâu Tử Hoán nở nụ cười, đúng là tiểu quỷ đáng yêu. " Tiểu quỷ, con vừa tắm thì có sạch sẽ gì."Tử Khê nghe xong, mặt đỏ lên: "Nhạc Nhạc, con nói bậy bạ gì đó? Ba ba bại hoại sẽ đi luôn bây giờ.""Đã trễ thế này, làm sao còn phải ra về." Nhạc Nhạc không hiểu được nhìn cô, "Chúng ta cùng nhau ngủ là được rồi, giường rộng như vậy, cũng không phải không ngủ được. A Tử, mẹ không phải nói ngày mai dọn nhà sao, có ba ba bại hoại ờ đây, vừa lúc có thể giúp chúng ta dọn nhà nha!"Tử Khê không biết Nhạc Nhạc có thể nói như thế, mỗi một lý do đều có thể ngăn chặn miệng của cô. " Đồ đạc của chúng ta ít, không cần người hỗ trợ.""Làm sao không cần?" Nhạc Nhạc lập tức phản bác, "Chúng ta trở về lâu như vậy, đồ đạc cũng mua thêm rất nhiều. Mẹ không phải cũng mới mua đồ dùng trong nhà sao? Đến lúc đó còn muốn quét tước và nhiều việc nữa? A Tử, mẹ còn đón con đi học về nha! Lẽ nào mẹ nói muốn mời con ăn, thì ra là gạt con."Trời ạ! Cô làm sao lại chưa bao giờ biết Nhạc Nhạc nói ra mộ tràng, có lùi có tiến thật thận trọng. Giờ khắc này, cô mới sâu sắc hiểu được nhất Nhạc Nhạc không hổ là con gái của Lâu Tử Hoán.Lâu Tử Hoán nhìn Tử Khê bị Nhạc Nhạc hỏi không nói nên lời, thiếu chút nữa cười lớn. Con nhóc này, càng ngày càng thông minh."Thế nhưng ở đây không có quần áo của ba ba bại hoại con, ba ngủ ở đây cũng không tiện!" Cho dù như thế nào, cô cũng không nên giữ hắn qua đêm ở chỗ này."Cái này rất đơn giản nha! Gọi điện thoại cho phục vụ phòng dưới lầu, đem bộ quần áo phù hợp đến là được rồi! A Tử, mẹ làm gì mà không cho chú bại hoại ở lại đây, trước đây chúng ta không phải cũng ngủ cùng nhau sao?" Ánh mắt Nhạc Nhạc lấp lánh, còn len lén nháy mắt với Lâu Tử Hoán. Trước đây chú bại hoại không có xuất hiện, nó cho rằng chú bại hoại không muốn A Tử. Thế nhưng hiện tại chú bại hoại vẫn thích A Tử, nó đương nhiên phải giúp rồi!Tử Khê chỉ cảm thấy đau đầu, cô cầu cứu nhìn Lâu Tử Hoán, chỉ hy vọng hắn không hùa theo Nhạc Nhạc.Lâu Tử Hoán giống như không thấy lời cầu cứu của cô: "Anh gọi Thạch Nam đem y phục đến, anh đi tắm trước."Nhạc Nhạc lộ ra bộ dạng tươi cười thắng lợi: " A Tử, mẹ không phải muốn giúp con lau tóc sao? Sao dừng lại vậy!" Nó nhắm mắt lại, chờ mẹ hầu hạ.Tử Khê chỉ cảm thấy hiện tại Nhạc Nhạc đã không còn là con gái nhu thuận nghe lời nữa, mà là một tiểu ma nữ, khiến cô đau đầu không ngớt. Làm sao năm năm đã trôi qua mà không có gì thay đổi chứ?Lâu Tử Hoán tắm xong, khăn tắm quấn ngang hông đi ra. Mắt Tử Khê nhìn thấy liền đẩy hắn đi vào: "Anh điên rồi sao? Nhạc Nhạc đã là một cô bé rồi, anh cư nhiên c** tr*n đi ra."Lâu Tử Hoán ngẫm lại thấy không thích hợp, một tay lấy cô ép sát vào cánh cửa phòng tắm: "Vậy làm sao bây giờ, có phải em muốn để anh ngủ trong phòng tắm phải không?""Nếu anh muốn ở lại, ngủ trong phòng tắm cũng xứng đáng!" Cô một tay đẩy hắn ra, cho hắn một cái áo sơ mi ngắn cùng với một cái quần dài.Lâu Tử Hoán cau mày, sau cùng vẫn chấp nhận. Thế nhưng đổi lại Tử Khê lại không vui mừng nữa, Lâu Tử Hoán mặc áo phông quần sooc, lại không hề khôi hài, vóc người hắn cao lớn, áo sơ mi vừa tới thắt lưng, quần sooc không dài quá đầu gối, tóc ẩm ướt, đáng ghét, như vậy lại rất gợi cảm.