Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…

Chương 12

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… sau giờ ngọ, nắng vàng ươm , trên bầu trời thỉnh thoảng có đám mây trắng trôi qua lững lờbên trong giảng đường ,1 giáo sư tuổi trên năm mươi ,râu bạc, đang say sưa giảng về đề tài "Hành động nghệ thuật”vị trí cuối cùng trong giảng đường , Phương Tình cầm tuần san minh tinh , nhàm chán đọc cho qua thời gianQuay đầu liếc mắt nữ nhân đang ngủ như heo bên cạnh, trong lòng bất đắc dĩ ai thán.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, giáo sư râu bạc nói một tiếng, hết giờ, sinh viên ồn ào tản ra khỏi chỗ."Thiên Ái! Thiên Ái?" Phương Tình đẩy nàng, lớn tiếng rống, "Trẻ nhỏ —— ngày —— yêu —— "Đồng Thiên Ái chợt từ chỗ ngồi nhảy lên lên, "thưa thầy, em đang ... đang suy nghĩ về hành động nghệ thuật!"Phản ứng của nàng, khiến Phương Tình dở khóc dở cười, "Thiên Ái! Bây giờ đã tan lớp !"Nghe được câu này, Đồng Thiên Ái mới từ buồn ngủ trong trạng thái thanh tĩnh. Quét mắt một vòng nhìn giảng đường trống rỗng,hai mắt trừng lớn , vô tội nhìn Phương Tình, cộc lốc cười."Thiên Ái, tối ngày hôm qua cậu không ngủ à!" Phương Tình nhìn vành mắt đen sẫm của nàng , lo lắng hỏi.Đồng Thiên Ái cúi đầu sửa sang lại trên bàn quyển sách, lơ đãng đáp."Tối ngày hôm qua phòng trọ Tiểu Lâm có việc, cho nên mình liền làm thay . Nói cách khác mình tối ngày hôm qua buôn bág tiền lời những hai ngày !"Đem quyển sách bỏ vào ba lô, một tay ôm cổ tay Phương Tình , ngẩng đầu hướng về phía nàng giơ tay chữ V"Đồng Thiên Ái! cậu ...""Tiểu Tình, quý đại ca tới!" Đồng Thiên Ái mắt liếc thấy người tới, một đôi mắt trán phóng tia sáng. Giống như là nhìn thấy cứu tinh, hưng phấn mà rống to."Lại muốn nói sang chuyện khác sao?""Hướng Phàm đi Anh quốc tiếp nhận huấn luyện muộn ba tháng, bây giờ còn sai mười ngày, hắn làm sao trở lại.""Lại muốn dùng chiêu này lừa gạt mình ? Mong cậu tìm chiêu nào đặc biệt chút! mình mới không biết..."Phương Tình trừng mắt liếc nàng, làm bộ quay đầu nhìn lại. Lời nói chưa ra khỏi miệng, bỗng nhìn thấy hình ảnh Hướng Phàm trước mắtAnh mặc bộ trang phục Tây Âu màu đen, cà vạt nới rộng trên cổ áo, bộ dạng phong trần mệt mỏi , hiển nhiên là vừa xuống phi cơ.tuấn nhan như ngày thường , có chút xấu hổ mỉm cười.Hướng Đồng Thiên Ái gật đầu, tầm mắt rơi trên người Phương Tình .Đồng Thiên Ái thấy mặt Phương Tình ngây ngốc, đem đẩy nàng Về phía Quý Hướng Phàm. Vội vàng chạy xa, quay đầu lại nhìn hai khuôn mặt đều đỏ hồng, cố ý nháy mắt"Quý đại ca, bây giờ trịnh trọng đem gửi cho anh : đồ” của ta !"trừng hai mắt, "Anh có muốn hay không kiểm hàng, xem một chút có phải hay không đầy đủ không sứt mẻ nha?"Sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi giảng đường, nghe xa xa tiếng giận quát lớn .Đồng Thiên Ái ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trong lòng bỗng nhiên có chút không vui. Khí trời tốt như vậy, thật là thích hợp nói chuyện yêu đươn a!Cúi đầu nhìn đồng hồ, "Hỏng bét! Bị muộn rồi!"

sau giờ ngọ, nắng vàng ươm , trên bầu trời thỉnh thoảng có đám mây trắng trôi qua lững lờ

bên trong giảng đường ,1 giáo sư tuổi trên năm mươi ,râu bạc, đang say sưa giảng về đề tài "Hành động nghệ thuật”

vị trí cuối cùng trong giảng đường , Phương Tình cầm tuần san minh tinh , nhàm chán đọc cho qua thời gian

Quay đầu liếc mắt nữ nhân đang ngủ như heo bên cạnh, trong lòng bất đắc dĩ ai thán.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, giáo sư râu bạc nói một tiếng, hết giờ, sinh viên ồn ào tản ra khỏi chỗ.

"Thiên Ái! Thiên Ái?" Phương Tình đẩy nàng, lớn tiếng rống, "Trẻ nhỏ —— ngày —— yêu —— "

Đồng Thiên Ái chợt từ chỗ ngồi nhảy lên lên, "thưa thầy, em đang ... đang suy nghĩ về hành động nghệ thuật!"

Phản ứng của nàng, khiến Phương Tình dở khóc dở cười, "Thiên Ái! Bây giờ đã tan lớp !"

Nghe được câu này, Đồng Thiên Ái mới từ buồn ngủ trong trạng thái thanh
tĩnh. Quét mắt một vòng nhìn giảng đường trống rỗng,hai mắt trừng lớn ,
vô tội nhìn Phương Tình, cộc lốc cười.

"Thiên Ái, tối ngày hôm qua cậu không ngủ à!" Phương Tình nhìn vành mắt đen sẫm của nàng , lo lắng hỏi.

Đồng Thiên Ái cúi đầu sửa sang lại trên bàn quyển sách, lơ đãng đáp.

"Tối ngày hôm qua phòng trọ Tiểu Lâm có việc, cho nên mình liền làm thay .
Nói cách khác mình tối ngày hôm qua buôn bág tiền lời những hai ngày !"

Đem quyển sách bỏ vào ba lô, một tay ôm cổ tay Phương Tình , ngẩng đầu hướng về phía nàng giơ tay chữ V

"Đồng Thiên Ái! cậu ..."

"Tiểu Tình, quý đại ca tới!" Đồng Thiên Ái mắt liếc thấy người tới, một đôi
mắt trán phóng tia sáng. Giống như là nhìn thấy cứu tinh, hưng phấn mà
rống to.

"Lại muốn nói sang chuyện khác sao?"

"Hướng Phàm đi Anh quốc tiếp nhận huấn luyện muộn ba tháng, bây giờ còn sai mười ngày, hắn làm sao trở lại."

"Lại muốn dùng chiêu này lừa gạt mình ? Mong cậu tìm chiêu nào đặc biệt chút! mình mới không biết..."

Phương Tình trừng mắt liếc nàng, làm bộ quay đầu nhìn lại. Lời nói chưa ra
khỏi miệng, bỗng nhìn thấy hình ảnh Hướng Phàm trước mắt

Anh mặc bộ trang phục Tây Âu màu đen, cà vạt nới rộng trên cổ áo, bộ dạng phong trần mệt mỏi , hiển nhiên là vừa xuống phi cơ.

tuấn nhan như ngày thường , có chút xấu hổ mỉm cười.

Hướng Đồng Thiên Ái gật đầu, tầm mắt rơi trên người Phương Tình .

Đồng Thiên Ái thấy mặt Phương Tình ngây ngốc, đem đẩy nàng Về phía Quý Hướng Phàm. Vội vàng chạy xa, quay đầu lại nhìn hai khuôn mặt đều đỏ hồng, cố ý nháy mắt

"Quý đại ca, bây giờ trịnh trọng đem gửi cho anh : đồ” của ta !"

trừng hai mắt, "Anh có muốn hay không kiểm hàng, xem một chút có phải hay không đầy đủ không sứt mẻ nha?"

Sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi giảng đường, nghe xa xa tiếng giận quát lớn .

Đồng Thiên Ái ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trong lòng bỗng
nhiên có chút không vui. Khí trời tốt như vậy, thật là thích hợp nói
chuyện yêu đươn a!

Cúi đầu nhìn đồng hồ, "Hỏng bét! Bị muộn rồi!"

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… sau giờ ngọ, nắng vàng ươm , trên bầu trời thỉnh thoảng có đám mây trắng trôi qua lững lờbên trong giảng đường ,1 giáo sư tuổi trên năm mươi ,râu bạc, đang say sưa giảng về đề tài "Hành động nghệ thuật”vị trí cuối cùng trong giảng đường , Phương Tình cầm tuần san minh tinh , nhàm chán đọc cho qua thời gianQuay đầu liếc mắt nữ nhân đang ngủ như heo bên cạnh, trong lòng bất đắc dĩ ai thán.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, giáo sư râu bạc nói một tiếng, hết giờ, sinh viên ồn ào tản ra khỏi chỗ."Thiên Ái! Thiên Ái?" Phương Tình đẩy nàng, lớn tiếng rống, "Trẻ nhỏ —— ngày —— yêu —— "Đồng Thiên Ái chợt từ chỗ ngồi nhảy lên lên, "thưa thầy, em đang ... đang suy nghĩ về hành động nghệ thuật!"Phản ứng của nàng, khiến Phương Tình dở khóc dở cười, "Thiên Ái! Bây giờ đã tan lớp !"Nghe được câu này, Đồng Thiên Ái mới từ buồn ngủ trong trạng thái thanh tĩnh. Quét mắt một vòng nhìn giảng đường trống rỗng,hai mắt trừng lớn , vô tội nhìn Phương Tình, cộc lốc cười."Thiên Ái, tối ngày hôm qua cậu không ngủ à!" Phương Tình nhìn vành mắt đen sẫm của nàng , lo lắng hỏi.Đồng Thiên Ái cúi đầu sửa sang lại trên bàn quyển sách, lơ đãng đáp."Tối ngày hôm qua phòng trọ Tiểu Lâm có việc, cho nên mình liền làm thay . Nói cách khác mình tối ngày hôm qua buôn bág tiền lời những hai ngày !"Đem quyển sách bỏ vào ba lô, một tay ôm cổ tay Phương Tình , ngẩng đầu hướng về phía nàng giơ tay chữ V"Đồng Thiên Ái! cậu ...""Tiểu Tình, quý đại ca tới!" Đồng Thiên Ái mắt liếc thấy người tới, một đôi mắt trán phóng tia sáng. Giống như là nhìn thấy cứu tinh, hưng phấn mà rống to."Lại muốn nói sang chuyện khác sao?""Hướng Phàm đi Anh quốc tiếp nhận huấn luyện muộn ba tháng, bây giờ còn sai mười ngày, hắn làm sao trở lại.""Lại muốn dùng chiêu này lừa gạt mình ? Mong cậu tìm chiêu nào đặc biệt chút! mình mới không biết..."Phương Tình trừng mắt liếc nàng, làm bộ quay đầu nhìn lại. Lời nói chưa ra khỏi miệng, bỗng nhìn thấy hình ảnh Hướng Phàm trước mắtAnh mặc bộ trang phục Tây Âu màu đen, cà vạt nới rộng trên cổ áo, bộ dạng phong trần mệt mỏi , hiển nhiên là vừa xuống phi cơ.tuấn nhan như ngày thường , có chút xấu hổ mỉm cười.Hướng Đồng Thiên Ái gật đầu, tầm mắt rơi trên người Phương Tình .Đồng Thiên Ái thấy mặt Phương Tình ngây ngốc, đem đẩy nàng Về phía Quý Hướng Phàm. Vội vàng chạy xa, quay đầu lại nhìn hai khuôn mặt đều đỏ hồng, cố ý nháy mắt"Quý đại ca, bây giờ trịnh trọng đem gửi cho anh : đồ” của ta !"trừng hai mắt, "Anh có muốn hay không kiểm hàng, xem một chút có phải hay không đầy đủ không sứt mẻ nha?"Sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi giảng đường, nghe xa xa tiếng giận quát lớn .Đồng Thiên Ái ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trong lòng bỗng nhiên có chút không vui. Khí trời tốt như vậy, thật là thích hợp nói chuyện yêu đươn a!Cúi đầu nhìn đồng hồ, "Hỏng bét! Bị muộn rồi!"

Chương 12