Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…
Chương 28
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Sáng sớm, vầng thái dương toả ra ánh sáng dịu nhẹ ôn hòa.Đồng Thiên Ái hướng người lái xe mà mỉm cười, nàng xuống taxi, tay đẩy cửa xe đóng lại.Người lái xe khởi động động cơ, nhanh chóng cách xa tòa nhà Tần thị, để lại Đồng Thiên Ái một thân đứng tại chỗ.Ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao ngất, mới cách mấy ngày, nàng cư nhiên lại đến nơi đây!Nghĩ tới việc sắp phải nhìn thấy cái tên b**n th** chết tiệt kia, trước mắt hiện lên vẻ mặt đắc ý tự phụ của hắn.Khoác lại ba lô, bỗng nhiên dùng sức, tay nắm thành quyền.Nàng xoay người đi được vài bước, lại đột nhiên dừng lại cước bộ.Đồng Thiên Ái! Lúc này đành phải uỷ khuất thôi ! Hãy dũng cảm mà đối diện a! Đi tìm hắn! Cùng hắn ngả bài! Đất ở Cô nhi viện nếu bị thu hồi, như vậy, các em nàng về sau phải sống ở đâu đây!Hơn nữa Từ mama cũng sẽ thương tâm đến chết mất !Nhất trí, Đồng Thiên Ái cứng ngắc quay người, bước nhanh tiến về tòa nhà Tần thị.Một ngày bận rộn lại bắt đầu , người người tới đây làm việc, cùng kiểu đồng phục công sở, trên mỗi một khuôn mặt đều mang theo vài phần cao ngạo.Bọn họ chắc chắn trăm phần trăm đều phải học quá cao đẳng, nhân tài đi du học ở nước ngoài phải chiếm tới tám phần.Cúi đầu đi tới quầy phục vụ, trong lòng nàng đang tính xem lần này nên lấy cớ gì để có thể gặp “Tần Đại tổng giám đốc”.Nhưng đúng lúc đó, phía sau đột nhiên có vụ gì đó khác thường náo động.Đồng Thiên Ái nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy đám người “ốc còn không mang nổi mình ốc” dàn hàng trước sau mà sắp xếp.Bọn họ cung kính cúi đầu, đều là im lặng không nói.Có chuyện gì ở đây vậy?Quân đội đang huấn luyện tân binh sao?Phía cuối đám người, thoáng hiện lên bóng dáng cao ngất : Tần Tấn Dương mặc Âu phục màu bạc, rất phù hợp với chiếc áo sơ mi đen ở bên trong, cúc áo trước ngực không cài, lộ ra khoảng ngực rộng lớn quyến rũ.Đôi môi mỏng hơi hơi cong, khóe miệng nhếch lên một tia cười mỉm.Tóc ngắn đen nhánh, một đôi mắt có thần sáng ngời, làm cho người ta không dám coi thường.Đi phía sau hắn chính là thư kí – Quan Nghị.Đồng Thiên Ái đứng ở xa xa chăm chú nhìn mãi tới khi bọn họ hướng tới thang máy mà đi đến.Chân trái hướng phía trước tiến một bước nhỏ, nhíu đôi mi thanh tú, sau đó chân phải cũng bước lên, hướng tới phía hai người chạy đuổi theo.“Chờ một chút! Chờ một chút!”Một tiếng la lớn vang lên giữa đại sảnh im lặng, có vẻ tiếng hét quá chói tai, khiến cho mọi người nhất tề tìm theo tiếng hét ma quay đầu lại.Vô số ánh mắt giờ này đều tập trung trên người cô gái mặc áo thun màu trắng cùng với quần bò.Tần Tấn dương nghe tiếng nữ nhân quen thuộc, trên mặt hiện lên một tia hứng thú.Động tác chậm chạp, hắn chậm rãi xoay người.Bắt gặp ánh mắt của nàng, có thể nhận thấy nàng hiện đang nhẫn nhịn, áp chế phẫn nộ, trầm mặc không nói.“Tần Đại tổng giám đốc, ta có chuyện muốn nói với ngài.” – Đồng Thiên Ái đến gần hắn, cố ý đè thấp giọng nói.Tần Tấn dương cúi đầu, thanh âm trầm thấp đều đều vang ở bên tai nàng“Ta đã nói trước rồi mà, chúng ta nhất định sẽ còn gặp mặt. Chào em, Đồng Thiên Ái!”
Sáng sớm, vầng thái dương toả ra ánh sáng dịu nhẹ ôn hòa.
Đồng Thiên Ái hướng người lái xe mà mỉm cười, nàng xuống taxi, tay đẩy cửa xe đóng lại.
Người lái xe khởi động động cơ, nhanh chóng cách xa tòa nhà Tần thị, để lại Đồng Thiên Ái một thân đứng tại chỗ.
Ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao ngất, mới cách mấy ngày, nàng cư nhiên lại đến nơi đây!
Nghĩ tới việc sắp phải nhìn thấy cái tên b**n th** chết tiệt kia, trước mắt hiện lên vẻ mặt đắc ý tự phụ của hắn.
Khoác lại ba lô, bỗng nhiên dùng sức, tay nắm thành quyền.
Nàng xoay người đi được vài bước, lại đột nhiên dừng lại cước bộ.
Đồng Thiên Ái! Lúc này đành phải uỷ khuất thôi ! Hãy dũng cảm mà đối diện a! Đi tìm hắn! Cùng hắn ngả bài! Đất ở Cô nhi viện nếu bị thu hồi, như
vậy, các em nàng về sau phải sống ở đâu đây!
Hơn nữa Từ mama cũng sẽ thương tâm đến chết mất !
Nhất trí, Đồng Thiên Ái cứng ngắc quay người, bước nhanh tiến về tòa nhà Tần thị.
Một ngày bận rộn lại bắt đầu , người người tới đây làm việc, cùng kiểu đồng phục công sở, trên mỗi một khuôn mặt đều mang theo vài phần cao ngạo.
Bọn họ chắc chắn trăm phần trăm đều phải học quá cao đẳng, nhân tài đi du học ở nước ngoài phải chiếm tới tám phần.
Cúi đầu đi tới quầy phục vụ, trong lòng nàng đang tính xem lần này nên lấy cớ gì để có thể gặp “Tần Đại tổng giám đốc”.
Nhưng đúng lúc đó, phía sau đột nhiên có vụ gì đó khác thường náo động.
Đồng Thiên Ái nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy đám người “ốc còn không mang nổi mình ốc” dàn hàng trước sau mà sắp xếp.
Bọn họ cung kính cúi đầu, đều là im lặng không nói.
Có chuyện gì ở đây vậy?
Quân đội đang huấn luyện tân binh sao?
Phía cuối đám người, thoáng hiện lên bóng dáng cao ngất : Tần Tấn Dương mặc
Âu phục màu bạc, rất phù hợp với chiếc áo sơ mi đen ở bên trong, cúc áo
trước ngực không cài, lộ ra khoảng ngực rộng lớn quyến rũ.
Đôi môi mỏng hơi hơi cong, khóe miệng nhếch lên một tia cười mỉm.
Tóc ngắn đen nhánh, một đôi mắt có thần sáng ngời, làm cho người ta không dám coi thường.
Đi phía sau hắn chính là thư kí – Quan Nghị.
Đồng Thiên Ái đứng ở xa xa chăm chú nhìn mãi tới khi bọn họ hướng tới thang máy mà đi đến.
Chân trái hướng phía trước tiến một bước nhỏ, nhíu đôi mi thanh tú, sau đó
chân phải cũng bước lên, hướng tới phía hai người chạy đuổi theo.
“Chờ một chút! Chờ một chút!”
Một tiếng la lớn vang lên giữa đại sảnh im lặng, có vẻ tiếng hét quá chói
tai, khiến cho mọi người nhất tề tìm theo tiếng hét ma quay đầu lại.
Vô số ánh mắt giờ này đều tập trung trên người cô gái mặc áo thun màu trắng cùng với quần bò.
Tần Tấn dương nghe tiếng nữ nhân quen thuộc, trên mặt hiện lên một tia hứng thú.
Động tác chậm chạp, hắn chậm rãi xoay người.
Bắt gặp ánh mắt của nàng, có thể nhận thấy nàng hiện đang nhẫn nhịn, áp chế phẫn nộ, trầm mặc không nói.
“Tần Đại tổng giám đốc, ta có chuyện muốn nói với ngài.” – Đồng Thiên Ái đến gần hắn, cố ý đè thấp giọng nói.
Tần Tấn dương cúi đầu, thanh âm trầm thấp đều đều vang ở bên tai nàng“Ta đã nói trước rồi mà, chúng ta nhất định sẽ còn gặp mặt. Chào em, Đồng Thiên Ái!”
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Sáng sớm, vầng thái dương toả ra ánh sáng dịu nhẹ ôn hòa.Đồng Thiên Ái hướng người lái xe mà mỉm cười, nàng xuống taxi, tay đẩy cửa xe đóng lại.Người lái xe khởi động động cơ, nhanh chóng cách xa tòa nhà Tần thị, để lại Đồng Thiên Ái một thân đứng tại chỗ.Ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao ngất, mới cách mấy ngày, nàng cư nhiên lại đến nơi đây!Nghĩ tới việc sắp phải nhìn thấy cái tên b**n th** chết tiệt kia, trước mắt hiện lên vẻ mặt đắc ý tự phụ của hắn.Khoác lại ba lô, bỗng nhiên dùng sức, tay nắm thành quyền.Nàng xoay người đi được vài bước, lại đột nhiên dừng lại cước bộ.Đồng Thiên Ái! Lúc này đành phải uỷ khuất thôi ! Hãy dũng cảm mà đối diện a! Đi tìm hắn! Cùng hắn ngả bài! Đất ở Cô nhi viện nếu bị thu hồi, như vậy, các em nàng về sau phải sống ở đâu đây!Hơn nữa Từ mama cũng sẽ thương tâm đến chết mất !Nhất trí, Đồng Thiên Ái cứng ngắc quay người, bước nhanh tiến về tòa nhà Tần thị.Một ngày bận rộn lại bắt đầu , người người tới đây làm việc, cùng kiểu đồng phục công sở, trên mỗi một khuôn mặt đều mang theo vài phần cao ngạo.Bọn họ chắc chắn trăm phần trăm đều phải học quá cao đẳng, nhân tài đi du học ở nước ngoài phải chiếm tới tám phần.Cúi đầu đi tới quầy phục vụ, trong lòng nàng đang tính xem lần này nên lấy cớ gì để có thể gặp “Tần Đại tổng giám đốc”.Nhưng đúng lúc đó, phía sau đột nhiên có vụ gì đó khác thường náo động.Đồng Thiên Ái nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy đám người “ốc còn không mang nổi mình ốc” dàn hàng trước sau mà sắp xếp.Bọn họ cung kính cúi đầu, đều là im lặng không nói.Có chuyện gì ở đây vậy?Quân đội đang huấn luyện tân binh sao?Phía cuối đám người, thoáng hiện lên bóng dáng cao ngất : Tần Tấn Dương mặc Âu phục màu bạc, rất phù hợp với chiếc áo sơ mi đen ở bên trong, cúc áo trước ngực không cài, lộ ra khoảng ngực rộng lớn quyến rũ.Đôi môi mỏng hơi hơi cong, khóe miệng nhếch lên một tia cười mỉm.Tóc ngắn đen nhánh, một đôi mắt có thần sáng ngời, làm cho người ta không dám coi thường.Đi phía sau hắn chính là thư kí – Quan Nghị.Đồng Thiên Ái đứng ở xa xa chăm chú nhìn mãi tới khi bọn họ hướng tới thang máy mà đi đến.Chân trái hướng phía trước tiến một bước nhỏ, nhíu đôi mi thanh tú, sau đó chân phải cũng bước lên, hướng tới phía hai người chạy đuổi theo.“Chờ một chút! Chờ một chút!”Một tiếng la lớn vang lên giữa đại sảnh im lặng, có vẻ tiếng hét quá chói tai, khiến cho mọi người nhất tề tìm theo tiếng hét ma quay đầu lại.Vô số ánh mắt giờ này đều tập trung trên người cô gái mặc áo thun màu trắng cùng với quần bò.Tần Tấn dương nghe tiếng nữ nhân quen thuộc, trên mặt hiện lên một tia hứng thú.Động tác chậm chạp, hắn chậm rãi xoay người.Bắt gặp ánh mắt của nàng, có thể nhận thấy nàng hiện đang nhẫn nhịn, áp chế phẫn nộ, trầm mặc không nói.“Tần Đại tổng giám đốc, ta có chuyện muốn nói với ngài.” – Đồng Thiên Ái đến gần hắn, cố ý đè thấp giọng nói.Tần Tấn dương cúi đầu, thanh âm trầm thấp đều đều vang ở bên tai nàng“Ta đã nói trước rồi mà, chúng ta nhất định sẽ còn gặp mặt. Chào em, Đồng Thiên Ái!”