Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…
Chương 35
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Một tháng thời gian! Suốt một tháng! Nàng sẽ chịu sự bài bố của hắn!Đồng Thiên Ái ngơ ngác nhìn hắn, cắn môi trầm mặc không nói.Hắn nở nụ tươi cười chói mắt, nhằm công khai biểu hiện quyền uy cùng với địa vị tuyệt vời của chính mình!Mà nàng, chỉ có một con đường sống duy nhất để lựa chọn!Vì cô nhi viện, vì các em trai em gái, còn cả mama nữa, nàng chấp nhận bất cứ giá nào!“Được! Ta đáp ứng ngươi! Ngươi ngươi phải lập hiệp nghị, đất ở cô nhi viện vĩnh viễn không cho thu hồi!”Đồng Thiên Ái không chút khiếp đảm, dũng cảm đón nhận ánh mắt của hắn.“Còn nữa,một tháng này, ngươi không được can thiệp vào sinh hoạt cá nhân của ta! Mặt khác, ngươi phải cho ta một tuần thích ứng thời gian!”“Trong vòng một tuần này, ta sẽ không cùng ngươi……cái kia……” – ban đầu còn kịch liệt rống lên một tiếng, đến cuối cùng lại thành yếu ớt văn ngâm.Tần Tấn Dương nhìn thấy nàng một bộ khẳng khái hy sinh, trong lòng lại buồn cười.Độ cong ở khóe môi lại tăng hơn, ngay cả ý cười trong đáy mắt cũng hiện lên sâu sắc.Đôi mắt thâm thúy hỗn loạn vạn phần thú vị.“Ok! Ta đáp ứng ngươi!” – Hắn chưa bao giờ thiếu nữ nhân, hơn nữa cũng không thích bắt ép nữ nhân!Xem ra ba mươi ngày này, hẳn sẽ không nhàm chán chút nào……Đồng Thiên Ái nhíu nhíu mày, xem kỹ ánh mắt hắn kia, trong lòng có chút lo ngại .Tên b**n th** chết tiệt này!Trong đầu đang tính kế gì nữa đây!Sẽ không phải bắt nàng trở thành người hầu sai vặt, hoặc là đem nàng ra tra tấn chứ? Ngô…… Rất khiến người ta hoài nghi nha……Không được! Không thể để bại dưới tay hắn ! Hắn tưởng biện pháp này có thể ép nàng làm nữ nhân của hắn sao?Nàng nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là “thực thích” ! Đồng Thiên Ái âm thầm nói trong bụng.Hai người ánh mắt dây dưa nửa ngày, ở không khí lý lóe không rõ tia lửa.Trên mặt cả hai đều là mỉm cười, cũng là đồng lòng mang kế hoạch nham hiểm.“Tuy rằng ngươi đã biết ta là ai! Nhưng là ta vẫn giới thiệu chính mình một lần nữa ! Ta là Tần Tấn Dương!”Đồng Thiên Ái khinh thường nhìn hắn, nheo lại ánh mắt.Đúng là tên b**n th** tự cao tự đại.Cư nhiên như vậy hướng người khác giới thiệu bản thân, sao hắn nói — “Ta là Tần Tấn Dương!” mà không nói – “Ta gọi là Tần Tấn dương!”Tự đại! Cuồng ngạo!“Tần Tấn dương! Từ giờ trở đi khế ước đạt thành!” Đồng Thiên Ái mở to hai mắt nhìn, hận không thể đem ánh mắt g**t ch*t hắn.“Ừ” một tiếng bình thản, một tay chống cằm, có chút hứng thú nhìn nàng,“Cuối cùng ta nói lần nữa! Bảo bối yêu quý! Nhớ kỹ! Lần sau không cần mang họ gọi tên ta!”Bảo bối? Buồn nôn –“Còn một điều nữa! Về sau không được gọi ta là ‘Bảo bối’!”Đồng Thiên Ái nhớ tới lần trước gặp “Õng ẹo tỷ tỷ”, lại cả Bonnie, đối với hắn như cỏ dại mọc hoang, đều gọi thật mật là “Bảo bối”, nghe xong cảm giác đúng là muốn nôn mửa.Tần Tấn Dương gật gật đầu, cố ý đè thấp thanh âm:“Thiên Ái!”Tên chính mình, bạn bè người thân cũng đã gọi tới hàng trăm hàng ngàn lần.Nhưng là từ trong miệng hắn đi ra, Đồng Thiên Ái trên mặt một trận tạo nhiệt, hai má bay lên hai đóa mây đỏ hồng.
Một tháng thời gian! Suốt một tháng! Nàng sẽ chịu sự bài bố của hắn!
Đồng Thiên Ái ngơ ngác nhìn hắn, cắn môi trầm mặc không nói.
Hắn nở nụ tươi cười chói mắt, nhằm công khai biểu hiện quyền uy cùng với địa vị tuyệt vời của chính mình!
Mà nàng, chỉ có một con đường sống duy nhất để lựa chọn!
Vì cô nhi viện, vì các em trai em gái, còn cả mama nữa, nàng chấp nhận bất cứ giá nào!
“Được! Ta đáp ứng ngươi! Ngươi ngươi phải lập hiệp nghị, đất ở cô nhi viện vĩnh viễn không cho thu hồi!”
Đồng Thiên Ái không chút khiếp đảm, dũng cảm đón nhận ánh mắt của hắn.
“Còn nữa,một tháng này, ngươi không được can thiệp vào sinh hoạt cá nhân của ta! Mặt khác, ngươi phải cho ta một tuần thích ứng thời gian!”
“Trong vòng một tuần này, ta sẽ không cùng ngươi……cái kia……” – ban đầu còn
kịch liệt rống lên một tiếng, đến cuối cùng lại thành yếu ớt văn ngâm.
Tần Tấn Dương nhìn thấy nàng một bộ khẳng khái hy sinh, trong lòng lại buồn cười.
Độ cong ở khóe môi lại tăng hơn, ngay cả ý cười trong đáy mắt cũng hiện lên sâu sắc.
Đôi mắt thâm thúy hỗn loạn vạn phần thú vị.
“Ok! Ta đáp ứng ngươi!” – Hắn chưa bao giờ thiếu nữ nhân, hơn nữa cũng không thích bắt ép nữ nhân!
Xem ra ba mươi ngày này, hẳn sẽ không nhàm chán chút nào……
Đồng Thiên Ái nhíu nhíu mày, xem kỹ ánh mắt hắn kia, trong lòng có chút lo ngại .
Tên b**n th** chết tiệt này!
Trong đầu đang tính kế gì nữa đây!
Sẽ không phải bắt nàng trở thành người hầu sai vặt, hoặc là đem nàng ra tra tấn chứ? Ngô…… Rất khiến người ta hoài nghi nha……
Không được! Không thể để bại dưới tay hắn ! Hắn tưởng biện pháp này có thể ép nàng làm nữ nhân của hắn sao?
Nàng nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là “thực thích” ! Đồng Thiên Ái âm thầm nói trong bụng.
Hai người ánh mắt dây dưa nửa ngày, ở không khí lý lóe không rõ tia lửa.
Trên mặt cả hai đều là mỉm cười, cũng là đồng lòng mang kế hoạch nham hiểm.
“Tuy rằng ngươi đã biết ta là ai! Nhưng là ta vẫn giới thiệu chính mình một lần nữa ! Ta là Tần Tấn Dương!”
Đồng Thiên Ái khinh thường nhìn hắn, nheo lại ánh mắt.
Đúng là tên b**n th** tự cao tự đại.
Cư nhiên như vậy hướng người khác giới thiệu bản thân, sao hắn nói — “Ta
là Tần Tấn Dương!” mà không nói – “Ta gọi là Tần Tấn dương!”
Tự đại! Cuồng ngạo!
“Tần Tấn dương! Từ giờ trở đi khế ước đạt thành!” Đồng Thiên Ái mở to hai mắt nhìn, hận không thể đem ánh mắt g**t ch*t hắn.
“Ừ” một tiếng bình thản, một tay chống cằm, có chút hứng thú nhìn
nàng,“Cuối cùng ta nói lần nữa! Bảo bối yêu quý! Nhớ kỹ! Lần sau không
cần mang họ gọi tên ta!”
Bảo bối? Buồn nôn –
“Còn một điều nữa! Về sau không được gọi ta là ‘Bảo bối’!”
Đồng Thiên Ái nhớ tới lần trước gặp “Õng ẹo tỷ tỷ”, lại cả Bonnie, đối với
hắn như cỏ dại mọc hoang, đều gọi thật mật là “Bảo bối”, nghe xong cảm
giác đúng là muốn nôn mửa.
Tần Tấn Dương gật gật đầu, cố ý đè thấp thanh âm:
“Thiên Ái!”
Tên chính mình, bạn bè người thân cũng đã gọi tới hàng trăm hàng ngàn lần.
Nhưng là từ trong miệng hắn đi ra, Đồng Thiên Ái trên mặt một trận tạo nhiệt, hai má bay lên hai đóa mây đỏ hồng.
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Một tháng thời gian! Suốt một tháng! Nàng sẽ chịu sự bài bố của hắn!Đồng Thiên Ái ngơ ngác nhìn hắn, cắn môi trầm mặc không nói.Hắn nở nụ tươi cười chói mắt, nhằm công khai biểu hiện quyền uy cùng với địa vị tuyệt vời của chính mình!Mà nàng, chỉ có một con đường sống duy nhất để lựa chọn!Vì cô nhi viện, vì các em trai em gái, còn cả mama nữa, nàng chấp nhận bất cứ giá nào!“Được! Ta đáp ứng ngươi! Ngươi ngươi phải lập hiệp nghị, đất ở cô nhi viện vĩnh viễn không cho thu hồi!”Đồng Thiên Ái không chút khiếp đảm, dũng cảm đón nhận ánh mắt của hắn.“Còn nữa,một tháng này, ngươi không được can thiệp vào sinh hoạt cá nhân của ta! Mặt khác, ngươi phải cho ta một tuần thích ứng thời gian!”“Trong vòng một tuần này, ta sẽ không cùng ngươi……cái kia……” – ban đầu còn kịch liệt rống lên một tiếng, đến cuối cùng lại thành yếu ớt văn ngâm.Tần Tấn Dương nhìn thấy nàng một bộ khẳng khái hy sinh, trong lòng lại buồn cười.Độ cong ở khóe môi lại tăng hơn, ngay cả ý cười trong đáy mắt cũng hiện lên sâu sắc.Đôi mắt thâm thúy hỗn loạn vạn phần thú vị.“Ok! Ta đáp ứng ngươi!” – Hắn chưa bao giờ thiếu nữ nhân, hơn nữa cũng không thích bắt ép nữ nhân!Xem ra ba mươi ngày này, hẳn sẽ không nhàm chán chút nào……Đồng Thiên Ái nhíu nhíu mày, xem kỹ ánh mắt hắn kia, trong lòng có chút lo ngại .Tên b**n th** chết tiệt này!Trong đầu đang tính kế gì nữa đây!Sẽ không phải bắt nàng trở thành người hầu sai vặt, hoặc là đem nàng ra tra tấn chứ? Ngô…… Rất khiến người ta hoài nghi nha……Không được! Không thể để bại dưới tay hắn ! Hắn tưởng biện pháp này có thể ép nàng làm nữ nhân của hắn sao?Nàng nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là “thực thích” ! Đồng Thiên Ái âm thầm nói trong bụng.Hai người ánh mắt dây dưa nửa ngày, ở không khí lý lóe không rõ tia lửa.Trên mặt cả hai đều là mỉm cười, cũng là đồng lòng mang kế hoạch nham hiểm.“Tuy rằng ngươi đã biết ta là ai! Nhưng là ta vẫn giới thiệu chính mình một lần nữa ! Ta là Tần Tấn Dương!”Đồng Thiên Ái khinh thường nhìn hắn, nheo lại ánh mắt.Đúng là tên b**n th** tự cao tự đại.Cư nhiên như vậy hướng người khác giới thiệu bản thân, sao hắn nói — “Ta là Tần Tấn Dương!” mà không nói – “Ta gọi là Tần Tấn dương!”Tự đại! Cuồng ngạo!“Tần Tấn dương! Từ giờ trở đi khế ước đạt thành!” Đồng Thiên Ái mở to hai mắt nhìn, hận không thể đem ánh mắt g**t ch*t hắn.“Ừ” một tiếng bình thản, một tay chống cằm, có chút hứng thú nhìn nàng,“Cuối cùng ta nói lần nữa! Bảo bối yêu quý! Nhớ kỹ! Lần sau không cần mang họ gọi tên ta!”Bảo bối? Buồn nôn –“Còn một điều nữa! Về sau không được gọi ta là ‘Bảo bối’!”Đồng Thiên Ái nhớ tới lần trước gặp “Õng ẹo tỷ tỷ”, lại cả Bonnie, đối với hắn như cỏ dại mọc hoang, đều gọi thật mật là “Bảo bối”, nghe xong cảm giác đúng là muốn nôn mửa.Tần Tấn Dương gật gật đầu, cố ý đè thấp thanh âm:“Thiên Ái!”Tên chính mình, bạn bè người thân cũng đã gọi tới hàng trăm hàng ngàn lần.Nhưng là từ trong miệng hắn đi ra, Đồng Thiên Ái trên mặt một trận tạo nhiệt, hai má bay lên hai đóa mây đỏ hồng.