Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…
Chương 38
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Tắm rửa sạch sẽ, mặc vào bộ quần áo ngủ, dép lê cũng không thèm xỏ, nàng cứ như vậy chân đất đi trên sàn nhà.Đồng Thiên Ái bưng thức ăn nhanh, mùi hương ngon lành của món cơm chiên xực vào mũi.Ừm! Đúng là vị cơm chiên của quán cơm kia rồi!Quả nhiên thật là ngon!Hơn nữa, vẫn là Bạch Minh ca mua cho nàng ăn!Thật sự là hạnh phúc a –Vừa ăn vừa bưng tới trước bức ảnh chụp, hai mắt nhìn mama trong ảnh, ánh mắt cũng trở nên ngây ngốc.Mama lúc nào cũng cuốn hút, khiến cho tâm tình nàng thật tốt ,mạt tươi cười phát ra nét ôn nhu mê người.“Mama…… Mama có thích nam nhân như vậy không?”“…… Hỏi con?…… Con cảm thấy anh ta…… Thành thực tốt lắm…… Hơn nữa săn sóc lại khoan hồng độ lượng…… Là quan trọng nhất…… Anh ấy làm cho con cảm giác thật chắc chắn……”Mama như cũ cười hiền dịu nhìn nàng, vẫn duy trì cảm giác trầm mặc nhất quán.Đồng Thiên Ái miệng nhai cơm chiên đều đều, mơ hồ nói không rõ:“Mama không nói lời nào? Không nói lời nào thì tức là không phản đối! Không phản đối thì phải là thích , đúng không ạ? Đúng đúng!”Phòng khách vang lên tiếng điện thoại “Reng reng – reng reng –” , Đồng Thiên Ái xoay người chạy tới.Một bàn tay đang cầm xuất cơm chiên, tay kia thì cầm lấy microphone, kẹp giữa bả vai với cổ, đem microphone cố định ở bên tai.Miệng còn ngậm chiếc đũa:“Alô — tôi là Thiên Ái –”“Di động như thế nào không gọi được?” Đầu kia điện thoại có giọng nam từ tính vang lên.Thanh âm này…… Hả?…… Ực!……Đồng Thiên Ái trên trán nhỏ mồ hôi hột, như thế nào lại là hắn?Hắn cư nhiên gọi điện thoại thảng tới nhà nàng!“Sao không nói lời nào? Chẳng lẽ là bởi vì nghe được thanh âm của ra liền kích động sao?”Giọng nam trêu tức tiếp tục vang lên.Nàng nói để trấn tĩnh bản thân, đè thấp thanh âm hỏi:“Ngươi vì sao biếtáố điện thoại nhà ta!”Điện thoại bên kia bật ra tiếng cười nặng nề, tiếp theo nói ra:“Chỉ cần là ta muốn biết chuyện gì, không có gì không có khả năng !”Đồng Thiên Ái “À” một tiếng, trong lòng đem hắn ra rủa mạ một chút.Đáng giận a!Tên nam nhân b**n th** này, ỷ thế mình có mấy cái đồng tiền dơ bẩn, không có tiền xem ngươi còn không tự tin được vậy không!“Từ ngày mai nếu không có chuyện gì, không được tắt máy! Nghe không ?”Hít sâu một hơi, nàng nói rành rọt từng chữ,“Nghe — rõ — rồi –” -Nói xong, không chờ đối phương mở miệng thêm lần nữa, nàng trực tiếp cắt đứt cuộc gọi.Tại phòng khách sạn xa hoa.Tần Tấn Dương đứng ở trước cửa sổ kính nhìn xuống màn đêm thâm trầm Đài Bắc.Nghe tiếng điện thoại bị cắt đứt, phát ra thanh âm“Tút tút–”, đem điện thoại di động tuỳ ý quăng sang một bên.Cư nhiên dám ngắt điện thoại của hắn, nàng là kẻ đầu tiên!Bắt nhím con phải phục tùng, xem ra so với tưởng tượng còn thú vị hơn……Một đôi tay trắng noãn, ôm từ sau lưng hắn.Mềm mại thân thể của nữ nhân dán trên người hắn.Xinh đẹp hương khí, mang theo hương thơm vừa mới tắm rửa.“Tấn Dương…… Em rất nhớ anh……” Nữ nhân làm nũng nói.
Tắm rửa sạch sẽ, mặc vào bộ quần áo ngủ, dép lê cũng không thèm xỏ, nàng cứ như vậy chân đất đi trên sàn nhà.
Đồng Thiên Ái bưng thức ăn nhanh, mùi hương ngon lành của món cơm chiên xực vào mũi.
Ừm! Đúng là vị cơm chiên của quán cơm kia rồi!
Quả nhiên thật là ngon!
Hơn nữa, vẫn là Bạch Minh ca mua cho nàng ăn!
Thật sự là hạnh phúc a –
Vừa ăn vừa bưng tới trước bức ảnh chụp, hai mắt nhìn mama trong ảnh, ánh mắt cũng trở nên ngây ngốc.
Mama lúc nào cũng cuốn hút, khiến cho tâm tình nàng thật tốt ,mạt tươi cười phát ra nét ôn nhu mê người.
“Mama…… Mama có thích nam nhân như vậy không?”
“…… Hỏi con?…… Con cảm thấy anh ta…… Thành thực tốt lắm…… Hơn nữa săn sóc
lại khoan hồng độ lượng…… Là quan trọng nhất…… Anh ấy làm cho con cảm
giác thật chắc chắn……”
Mama như cũ cười hiền dịu nhìn nàng, vẫn duy trì cảm giác trầm mặc nhất quán.
Đồng Thiên Ái miệng nhai cơm chiên đều đều, mơ hồ nói không rõ:
“Mama không nói lời nào? Không nói lời nào thì tức là không phản đối! Không
phản đối thì phải là thích , đúng không ạ? Đúng đúng!”
Phòng khách vang lên tiếng điện thoại “Reng reng – reng reng –” , Đồng Thiên Ái xoay người chạy tới.
Một bàn tay đang cầm xuất cơm chiên, tay kia thì cầm lấy microphone, kẹp giữa bả vai với cổ, đem microphone cố định ở bên tai.
Miệng còn ngậm chiếc đũa:
“Alô — tôi là Thiên Ái –”
“Di động như thế nào không gọi được?” Đầu kia điện thoại có giọng nam từ tính vang lên.
Thanh âm này…… Hả?…… Ực!……
Đồng Thiên Ái trên trán nhỏ mồ hôi hột, như thế nào lại là hắn?
Hắn cư nhiên gọi điện thoại thảng tới nhà nàng!
“Sao không nói lời nào? Chẳng lẽ là bởi vì nghe được thanh âm của ra liền kích động sao?”
Giọng nam trêu tức tiếp tục vang lên.
Nàng nói để trấn tĩnh bản thân, đè thấp thanh âm hỏi:
“Ngươi vì sao biếtáố điện thoại nhà ta!”
Điện thoại bên kia bật ra tiếng cười nặng nề, tiếp theo nói ra:
“Chỉ cần là ta muốn biết chuyện gì, không có gì không có khả năng !”
Đồng Thiên Ái “À” một tiếng, trong lòng đem hắn ra rủa mạ một chút.
Đáng giận a!
Tên nam nhân b**n th** này, ỷ thế mình có mấy cái đồng tiền dơ bẩn, không có tiền xem ngươi còn không tự tin được vậy không!
“Từ ngày mai nếu không có chuyện gì, không được tắt máy! Nghe không ?”
Hít sâu một hơi, nàng nói rành rọt từng chữ,“Nghe — rõ — rồi –” -Nói xong,
không chờ đối phương mở miệng thêm lần nữa, nàng trực tiếp cắt đứt cuộc
gọi.
Tại phòng khách sạn xa hoa.
Tần Tấn Dương đứng ở trước cửa sổ kính nhìn xuống màn đêm thâm trầm Đài Bắc.
Nghe tiếng điện thoại bị cắt đứt, phát ra thanh âm“Tút tút–”, đem điện thoại di động tuỳ ý quăng sang một bên.
Cư nhiên dám ngắt điện thoại của hắn, nàng là kẻ đầu tiên!
Bắt nhím con phải phục tùng, xem ra so với tưởng tượng còn thú vị hơn……
Một đôi tay trắng noãn, ôm từ sau lưng hắn.
Mềm mại thân thể của nữ nhân dán trên người hắn.
Xinh đẹp hương khí, mang theo hương thơm vừa mới tắm rửa.
“Tấn Dương…… Em rất nhớ anh……” Nữ nhân làm nũng nói.
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Tắm rửa sạch sẽ, mặc vào bộ quần áo ngủ, dép lê cũng không thèm xỏ, nàng cứ như vậy chân đất đi trên sàn nhà.Đồng Thiên Ái bưng thức ăn nhanh, mùi hương ngon lành của món cơm chiên xực vào mũi.Ừm! Đúng là vị cơm chiên của quán cơm kia rồi!Quả nhiên thật là ngon!Hơn nữa, vẫn là Bạch Minh ca mua cho nàng ăn!Thật sự là hạnh phúc a –Vừa ăn vừa bưng tới trước bức ảnh chụp, hai mắt nhìn mama trong ảnh, ánh mắt cũng trở nên ngây ngốc.Mama lúc nào cũng cuốn hút, khiến cho tâm tình nàng thật tốt ,mạt tươi cười phát ra nét ôn nhu mê người.“Mama…… Mama có thích nam nhân như vậy không?”“…… Hỏi con?…… Con cảm thấy anh ta…… Thành thực tốt lắm…… Hơn nữa săn sóc lại khoan hồng độ lượng…… Là quan trọng nhất…… Anh ấy làm cho con cảm giác thật chắc chắn……”Mama như cũ cười hiền dịu nhìn nàng, vẫn duy trì cảm giác trầm mặc nhất quán.Đồng Thiên Ái miệng nhai cơm chiên đều đều, mơ hồ nói không rõ:“Mama không nói lời nào? Không nói lời nào thì tức là không phản đối! Không phản đối thì phải là thích , đúng không ạ? Đúng đúng!”Phòng khách vang lên tiếng điện thoại “Reng reng – reng reng –” , Đồng Thiên Ái xoay người chạy tới.Một bàn tay đang cầm xuất cơm chiên, tay kia thì cầm lấy microphone, kẹp giữa bả vai với cổ, đem microphone cố định ở bên tai.Miệng còn ngậm chiếc đũa:“Alô — tôi là Thiên Ái –”“Di động như thế nào không gọi được?” Đầu kia điện thoại có giọng nam từ tính vang lên.Thanh âm này…… Hả?…… Ực!……Đồng Thiên Ái trên trán nhỏ mồ hôi hột, như thế nào lại là hắn?Hắn cư nhiên gọi điện thoại thảng tới nhà nàng!“Sao không nói lời nào? Chẳng lẽ là bởi vì nghe được thanh âm của ra liền kích động sao?”Giọng nam trêu tức tiếp tục vang lên.Nàng nói để trấn tĩnh bản thân, đè thấp thanh âm hỏi:“Ngươi vì sao biếtáố điện thoại nhà ta!”Điện thoại bên kia bật ra tiếng cười nặng nề, tiếp theo nói ra:“Chỉ cần là ta muốn biết chuyện gì, không có gì không có khả năng !”Đồng Thiên Ái “À” một tiếng, trong lòng đem hắn ra rủa mạ một chút.Đáng giận a!Tên nam nhân b**n th** này, ỷ thế mình có mấy cái đồng tiền dơ bẩn, không có tiền xem ngươi còn không tự tin được vậy không!“Từ ngày mai nếu không có chuyện gì, không được tắt máy! Nghe không ?”Hít sâu một hơi, nàng nói rành rọt từng chữ,“Nghe — rõ — rồi –” -Nói xong, không chờ đối phương mở miệng thêm lần nữa, nàng trực tiếp cắt đứt cuộc gọi.Tại phòng khách sạn xa hoa.Tần Tấn Dương đứng ở trước cửa sổ kính nhìn xuống màn đêm thâm trầm Đài Bắc.Nghe tiếng điện thoại bị cắt đứt, phát ra thanh âm“Tút tút–”, đem điện thoại di động tuỳ ý quăng sang một bên.Cư nhiên dám ngắt điện thoại của hắn, nàng là kẻ đầu tiên!Bắt nhím con phải phục tùng, xem ra so với tưởng tượng còn thú vị hơn……Một đôi tay trắng noãn, ôm từ sau lưng hắn.Mềm mại thân thể của nữ nhân dán trên người hắn.Xinh đẹp hương khí, mang theo hương thơm vừa mới tắm rửa.“Tấn Dương…… Em rất nhớ anh……” Nữ nhân làm nũng nói.