Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…

Chương 44

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Quá ghê tởm! Cô thực sự muốn đánh anh ta! Nhưng. . . . . . Lại không được. . . . . .Giận đùng đùng trừng mắt liếc anh một cái, đôi tay chống nạnh, một bộ ra dáng cung tiễn ."Thời gian không còn sớm! Tôi muốn đi ngủ rồi ! Nếu như anh chưa từng quên lời đã nói, tôi nhớ anh đã đáp ứng tôi một tuần lễ sẽ không chạm vào tôi? Cho nên bây giờ anh có thể đi!""Nếu như tôi không đi thì sao?" Giống như muốn đối nghịch cùng cô, nói cái gì đều cùng cô làm trái lại.Không đi? Không đi thì anh muốn làm gì? Cái tên đại dâm trùng này! Cô cũng biết anh ta không đáng tin mà! Quả nhiên đầy trong đầu đều là tư tưởng không tốt a!Phụ nữ của anh ta không phải rất nhiều sao? Làm gì nhất định chết quấn cô không thả!Đồng Thiên Ái liếc nhìn anh ta, khinh thường nói, "Không đi thì không đi! Dù sao chuyện anh đã hứa với tôi, đừng quên!""Chỗ của tôi chật hẹp, anh muốn lưu lại ngủ, ừ! Cho anh cái chăn, ngủ trên sofa hoặc là ngủ trên sàn nhà, tùy anh !"Ngủ trên sofa? Ngủ trên sàn nhà?Tần Tấn Dương liếc nhìn phòng ngủ cùng với chiếc giường đơn, lại nhìn gian phòng nhỏ hẹp, không nhịn được cau mày.Cái phòng này thật sự là quá nhỏ! Là người ở sao? Người phụ nữ của anh, lại ở loại địa phương này?"Tối mai theo tôi ăn cơm!" Trong lòng đã có tính toán, tầm mắt rơi vào trên người cô.Đồng Thiên Ái cũng không để ý tới anh, đem túi đeo lưng tùy ý ném sang một bên. Cắm đầu cắm cổ đi tới trước sô pha, ngồi xếp bằng xuống. Mở ti vi, đem âm lượng chỉnh thật cao, ý đồ coi anh như {người trong suốt}.Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy. . . . . . Trong lòng nói lảm nhảm.Tần Tấn Dương đối với việc cô lạnh lùng giống như không đáng lo, chuyện anh quyết định chưa bao giờ sẽ bởi vì bất luận kẻ nào mà thay đổi.Nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói, "Không nên quên hiệp nghị giữa chúng ta , nếu như em muốn đổi ý, vậy. . . . . .""Dừng ——" ghê tởm! Đồng Thiên Ái vội vàng ngăn cản, "Ăn cơm đúng không? Tôi biết rồi !"Tần Tấn Dương hài lòng gật đầu một cái, xoay người muốn rời đi.Cửa đã mở phân nửa, chợt dừng bước lại, cố ý nói, "Mới vừa rồi người đàn ông đó, nhìn qua có vài phần ngây ngốc. Thì ra là em thích kiểu đàn ông này."Nói xong, tiếng cười cười nhạo trầm thấp lại vang lên."Tần Tấn Dương, anh khốn kiếp!"Đồng Thiên Ái nắm lấy đệm dựa trên ghế sa lo, liền hướng trên người anh đập tới.Chỉ tiếc anh đã sớm lắc mình ra khỏi gian phòng , đệm dựa nặng nề nện ở trên cửa, phát ra giọng buồn buồn, lại rơi xuống trên đất.Trời mới biết! Tuần lễ trước vì cái đệm dựa này, còn cùng Phương Tình tranh cãi ầm ĩ một trận. Cô thích nhất những chú mèo Kit­ty, không bỏ được người khác đụng vào, hơn nữa đây chính là hình hiếm có đó!"Tần Tấn Dương! Tôi sẽ không để cho anh yên! Ghê tởm mà!"Đồng Thiên Ái đứng dậy đi tới trước cửa, đem đệm dựa nhấc lên, đau lòng phát thề.Trong lòng dấy lên ngọn lửa hừng hực, cuộc chiến của cô gái và chàng trai đó bắt đầu triển khai. Trong đầu Đồng Thiên Ái lẩn quẩn vô số ý niệm, mỗi ý niệm chủ đề đều là chỉnh gã b**n th** kia thật ác!

Quá ghê tởm! Cô thực sự muốn đánh anh ta! Nhưng. . . . . . Lại không được. . . . . .

Giận đùng đùng trừng mắt liếc anh một cái, đôi tay chống nạnh, một bộ ra dáng cung tiễn .

"Thời gian không còn sớm! Tôi muốn đi ngủ rồi ! Nếu như anh chưa từng quên
lời đã nói, tôi nhớ anh đã đáp ứng tôi một tuần lễ sẽ không chạm vào
tôi? Cho nên bây giờ anh có thể đi!"

"Nếu như tôi không đi thì sao?" Giống như muốn đối nghịch cùng cô, nói cái gì đều cùng cô làm trái lại.

Không đi? Không đi thì anh muốn làm gì? Cái tên đại dâm trùng này! Cô cũng
biết anh ta không đáng tin mà! Quả nhiên đầy trong đầu đều là tư tưởng
không tốt a!

Phụ nữ của anh ta không phải rất nhiều sao? Làm gì nhất định chết quấn cô không thả!

Đồng Thiên Ái liếc nhìn anh ta, khinh thường nói, "Không đi thì không đi! Dù sao chuyện anh đã hứa với tôi, đừng quên!"

"Chỗ của tôi chật hẹp, anh muốn lưu lại ngủ, ừ! Cho anh cái chăn, ngủ trên sofa hoặc là ngủ trên sàn nhà, tùy anh !"

Ngủ trên sofa? Ngủ trên sàn nhà?

Tần Tấn Dương liếc nhìn phòng ngủ cùng với chiếc giường đơn, lại nhìn gian phòng nhỏ hẹp, không nhịn được cau mày.

Cái phòng này thật sự là quá nhỏ! Là người ở sao? Người phụ nữ của anh, lại ở loại địa phương này?

"Tối mai theo tôi ăn cơm!" Trong lòng đã có tính toán, tầm mắt rơi vào trên người cô.

Đồng Thiên Ái cũng không để ý tới anh, đem túi đeo lưng tùy ý ném sang một
bên. Cắm đầu cắm cổ đi tới trước sô pha, ngồi xếp bằng xuống. Mở ti vi,
đem âm lượng chỉnh thật cao, ý đồ coi anh như {người trong suốt}.

Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy. . . . . . Trong lòng nói lảm nhảm.

Tần Tấn Dương đối với việc cô lạnh lùng giống như không đáng lo, chuyện anh quyết định chưa bao giờ sẽ bởi vì bất luận kẻ nào mà thay đổi.

Nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói, "Không nên quên hiệp nghị giữa chúng ta , nếu như em muốn đổi ý, vậy. . . . . ."

"Dừng ——" ghê tởm! Đồng Thiên Ái vội vàng ngăn cản, "Ăn cơm đúng không? Tôi biết rồi !"

Tần Tấn Dương hài lòng gật đầu một cái, xoay người muốn rời đi.

Cửa đã mở phân nửa, chợt dừng bước lại, cố ý nói, "Mới vừa rồi người đàn
ông đó, nhìn qua có vài phần ngây ngốc. Thì ra là em thích kiểu đàn ông
này."

Nói xong, tiếng cười cười nhạo trầm thấp lại vang lên.

"Tần Tấn Dương, anh khốn kiếp!"

Đồng Thiên Ái nắm lấy đệm dựa trên ghế sa lo, liền hướng trên người anh đập tới.

Chỉ tiếc anh đã sớm lắc mình ra khỏi gian phòng , đệm dựa nặng nề nện ở
trên cửa, phát ra giọng buồn buồn, lại rơi xuống trên đất.

Trời
mới biết! Tuần lễ trước vì cái đệm dựa này, còn cùng Phương Tình tranh
cãi ầm ĩ một trận. Cô thích nhất những chú mèo Kit­ty, không bỏ được
người khác đụng vào, hơn nữa đây chính là hình hiếm có đó!

"Tần Tấn Dương! Tôi sẽ không để cho anh yên! Ghê tởm mà!"

Đồng Thiên Ái đứng dậy đi tới trước cửa, đem đệm dựa nhấc lên, đau lòng phát thề.

Trong lòng dấy lên ngọn lửa hừng hực, cuộc chiến của cô gái và chàng trai đó
bắt đầu triển khai. Trong đầu Đồng Thiên Ái lẩn quẩn vô số ý niệm, mỗi ý niệm chủ đề đều là chỉnh gã b**n th** kia thật ác!

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Quá ghê tởm! Cô thực sự muốn đánh anh ta! Nhưng. . . . . . Lại không được. . . . . .Giận đùng đùng trừng mắt liếc anh một cái, đôi tay chống nạnh, một bộ ra dáng cung tiễn ."Thời gian không còn sớm! Tôi muốn đi ngủ rồi ! Nếu như anh chưa từng quên lời đã nói, tôi nhớ anh đã đáp ứng tôi một tuần lễ sẽ không chạm vào tôi? Cho nên bây giờ anh có thể đi!""Nếu như tôi không đi thì sao?" Giống như muốn đối nghịch cùng cô, nói cái gì đều cùng cô làm trái lại.Không đi? Không đi thì anh muốn làm gì? Cái tên đại dâm trùng này! Cô cũng biết anh ta không đáng tin mà! Quả nhiên đầy trong đầu đều là tư tưởng không tốt a!Phụ nữ của anh ta không phải rất nhiều sao? Làm gì nhất định chết quấn cô không thả!Đồng Thiên Ái liếc nhìn anh ta, khinh thường nói, "Không đi thì không đi! Dù sao chuyện anh đã hứa với tôi, đừng quên!""Chỗ của tôi chật hẹp, anh muốn lưu lại ngủ, ừ! Cho anh cái chăn, ngủ trên sofa hoặc là ngủ trên sàn nhà, tùy anh !"Ngủ trên sofa? Ngủ trên sàn nhà?Tần Tấn Dương liếc nhìn phòng ngủ cùng với chiếc giường đơn, lại nhìn gian phòng nhỏ hẹp, không nhịn được cau mày.Cái phòng này thật sự là quá nhỏ! Là người ở sao? Người phụ nữ của anh, lại ở loại địa phương này?"Tối mai theo tôi ăn cơm!" Trong lòng đã có tính toán, tầm mắt rơi vào trên người cô.Đồng Thiên Ái cũng không để ý tới anh, đem túi đeo lưng tùy ý ném sang một bên. Cắm đầu cắm cổ đi tới trước sô pha, ngồi xếp bằng xuống. Mở ti vi, đem âm lượng chỉnh thật cao, ý đồ coi anh như {người trong suốt}.Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy. . . . . . Trong lòng nói lảm nhảm.Tần Tấn Dương đối với việc cô lạnh lùng giống như không đáng lo, chuyện anh quyết định chưa bao giờ sẽ bởi vì bất luận kẻ nào mà thay đổi.Nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói, "Không nên quên hiệp nghị giữa chúng ta , nếu như em muốn đổi ý, vậy. . . . . .""Dừng ——" ghê tởm! Đồng Thiên Ái vội vàng ngăn cản, "Ăn cơm đúng không? Tôi biết rồi !"Tần Tấn Dương hài lòng gật đầu một cái, xoay người muốn rời đi.Cửa đã mở phân nửa, chợt dừng bước lại, cố ý nói, "Mới vừa rồi người đàn ông đó, nhìn qua có vài phần ngây ngốc. Thì ra là em thích kiểu đàn ông này."Nói xong, tiếng cười cười nhạo trầm thấp lại vang lên."Tần Tấn Dương, anh khốn kiếp!"Đồng Thiên Ái nắm lấy đệm dựa trên ghế sa lo, liền hướng trên người anh đập tới.Chỉ tiếc anh đã sớm lắc mình ra khỏi gian phòng , đệm dựa nặng nề nện ở trên cửa, phát ra giọng buồn buồn, lại rơi xuống trên đất.Trời mới biết! Tuần lễ trước vì cái đệm dựa này, còn cùng Phương Tình tranh cãi ầm ĩ một trận. Cô thích nhất những chú mèo Kit­ty, không bỏ được người khác đụng vào, hơn nữa đây chính là hình hiếm có đó!"Tần Tấn Dương! Tôi sẽ không để cho anh yên! Ghê tởm mà!"Đồng Thiên Ái đứng dậy đi tới trước cửa, đem đệm dựa nhấc lên, đau lòng phát thề.Trong lòng dấy lên ngọn lửa hừng hực, cuộc chiến của cô gái và chàng trai đó bắt đầu triển khai. Trong đầu Đồng Thiên Ái lẩn quẩn vô số ý niệm, mỗi ý niệm chủ đề đều là chỉnh gã b**n th** kia thật ác!

Chương 44