Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…

Chương 51

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Từ ổ chim sẻ mình đã ở ba năm đi ra, xe Benz vòng vo một vòng lớn , lại trở về khu cao ốc cao cấp mới vừa rồi.Đi vào gian phòng, nháy mắt một bức tranh thật to lần nữa khắc sâu vào tầm mắt.Bức tranh cô gái đó, rõ ràng chính là mình! Tại sao giờ khắc này ở trong mắt Đồng Thiên Ái, lại cảm thấy châm chọc như vậy. Bức tranh to đùng mỗi ngày nghênh ngang ở tại nơi này, nhắc nhở khế ước giữa cô và anh .Túi đeo lưng còn vác tại trên người, lại ôm chặt túi giấy to trong ngực. Đứng ở trước bức tranh khổng lồ này, cảm thấy mình vạn phần phải nhỏ bé cùng với hèn mọn."Em đang nghĩ gì thế?" Tần Tấn Dương đi tới bên người cô, liếc nhìn bức tranh, ánh mắt trở lại trên người cô.". . . . . . Không có gì. . . . . ." Vội vàng cúi đầu.Nhưng mà trong nội tâm lại là không nhịn được thầm mắng mình: Đồng Thiên Ái! Máy đang làm gì thế? Ở trước mặt của anh ta, lại đột nhiên ngẩn người? Mới vừa rồi, bộ dạng đáng thương của mày, , đã bị anh ta thấy được! Có biết hay không ? Làm sao mày có thể vô dụng như vậy ! Mày vẫn luôn rất kiên cường a! Cho nên, không thể bị bất luận kẻ nào, hoặc bất kỳ vật gì đánh ngã!Nghĩ như vậy, chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của anh.Khinh thường hừ lạnh, "Dù tôi đang suy nghĩ gì, cũng không liên quan đến anh! Đó là chuyện riêng của tôi! Hừ!"Nói xong, ôm chặt trong tay túi giấy, kiêu ngạo mà đi về hướng gian phòng.Cẩn thận từng li từng tí đem gì đó trong túi giấy lấy ra, nhất nhất trưng bày ở giường trên hai người.Hai bồn cây tiên nhân cầu, một chút tiểu thuyết nhàn tản bình thường thích xem, mấy bộ quần áo đơn giản tiện tắm rửa. Thời điểm tay sờ tới áo lót sát người, nhất thời hướng sau lưng nhìn sang."Uy!Anh không biết như anh thế rất không có lịch sự hay sao? Tôi muốn thu xếp đồ đạc, anh ở đó nhìn cái gì vậy!" Thở phì phò quát.Tần Tấn Dương đứng ở phía sau của cô, dựa vào cửa, nhìn cô sửa sang lại những thứ đồ vật mà cô mang từ chỗ của cô sang. Rốt cuộc chịu không nổi tò mò, đến gần bên người cô.Tầm mắt quét qua trên giường một đám vật lẫn lộn, nghiêng mắt nhìn đến áo lót trong túi giấy chưa lấy ra. Sợi dây trong lòng một lại bị gây xích mích nữa rồi, hai hàng mày kiếm, đột nhiên cau lại."Thiên Ái, không cần sửa sang lại những thứ này làm gì, tôi sẽ mua hết toàn bộ đồ mới cho em!"Thanh âm của anh rất nhẹ rât mềm mại, nụ cười của anh cũng rất dịu dàng, nhưng lại để cho cô cảm thấy khó chịu, khó chịu trái tim kiêu ngạo kia."Tần Đại tổng giám đốc!" Lần nữa kêu lên cái danh hiệu vĩ đại kia."Anh là đang khoe khoang tài lực của mình sao? Hay là đang dùng phương thức khác kể khổ tôi?"Cô thờ ơ cười cười, "Đúng a! Một bộ áo ngủ mặc ba năm, không có tiền thay thay mới đấy! Từ mùa hè mặc đến mùa đông, mặc tới mặc đi cứ mấy bộ y phục như thế.""Thế nhưng lại liên quan gì đến anh? Anh tiền nhiều nên không có việc làm sao? Vậy thì toàn bộ quyên cho Cô Nhi Viện ở Đài Loan đi!"Tần Tấn Dương nghe được lời nói này của cô, nụ cười nhất thời đọng lại ở trên môi. Nhìn cô kích động, nội tâm chợt yên lặng một mảnh.Một câu nói vô tâm, sẽ làm cô xúc động lớn đến thế sao?

Từ ổ chim sẻ mình đã ở ba năm đi ra, xe Benz vòng vo một vòng lớn , lại trở về khu cao ốc cao cấp mới vừa rồi.

Đi vào gian phòng, nháy mắt một bức tranh thật to lần nữa khắc sâu vào tầm mắt.

Bức tranh cô gái đó, rõ ràng chính là mình! Tại sao giờ khắc này ở trong
mắt Đồng Thiên Ái, lại cảm thấy châm chọc như vậy. Bức tranh to đùng mỗi ngày nghênh ngang ở tại nơi này, nhắc nhở khế ước giữa cô và anh .

Túi đeo lưng còn vác tại trên người, lại ôm chặt túi giấy to trong ngực.
Đứng ở trước bức tranh khổng lồ này, cảm thấy mình vạn phần phải nhỏ bé
cùng với hèn mọn.

"Em đang nghĩ gì thế?" Tần Tấn Dương đi tới bên người cô, liếc nhìn bức tranh, ánh mắt trở lại trên người cô.

". . . . . . Không có gì. . . . . ." Vội vàng cúi đầu.

Nhưng mà trong nội tâm lại là không nhịn được thầm mắng mình: Đồng Thiên Ái!
Máy đang làm gì thế? Ở trước mặt của anh ta, lại đột nhiên ngẩn người?
Mới vừa rồi, bộ dạng đáng thương của mày, , đã bị anh ta thấy được! Có
biết hay không ? Làm sao mày có thể vô dụng như vậy ! Mày vẫn luôn rất
kiên cường a! Cho nên, không thể bị bất luận kẻ nào, hoặc bất kỳ vật gì
đánh ngã!

Nghĩ như vậy, chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của anh.

Khinh thường hừ lạnh, "Dù tôi đang suy nghĩ gì, cũng không liên quan đến anh! Đó là chuyện riêng của tôi! Hừ!"

Nói xong, ôm chặt trong tay túi giấy, kiêu ngạo mà đi về hướng gian phòng.

Cẩn thận từng li từng tí đem gì đó trong túi giấy lấy ra, nhất nhất trưng bày ở giường trên hai người.

Hai bồn cây tiên nhân cầu, một chút tiểu thuyết nhàn tản bình thường thích
xem, mấy bộ quần áo đơn giản tiện tắm rửa. Thời điểm tay sờ tới áo lót
sát người, nhất thời hướng sau lưng nhìn sang.

"Uy!Anh không biết như anh thế rất không có lịch sự hay sao? Tôi muốn thu xếp đồ đạc, anh ở đó nhìn cái gì vậy!" Thở phì phò quát.

Tần Tấn Dương đứng ở phía sau của cô, dựa vào cửa, nhìn cô sửa sang lại những thứ đồ vật mà cô
mang từ chỗ của cô sang. Rốt cuộc chịu không nổi tò mò, đến gần bên
người cô.

Tầm mắt quét qua trên giường một đám vật lẫn lộn,
nghiêng mắt nhìn đến áo lót trong túi giấy chưa lấy ra. Sợi dây trong
lòng một lại bị gây xích mích nữa rồi, hai hàng mày kiếm, đột nhiên cau
lại.

"Thiên Ái, không cần sửa sang lại những thứ này làm gì, tôi sẽ mua hết toàn bộ đồ mới cho em!"

Thanh âm của anh rất nhẹ rât mềm mại, nụ cười của anh cũng rất dịu dàng,
nhưng lại để cho cô cảm thấy khó chịu, khó chịu trái tim kiêu ngạo kia.

"Tần Đại tổng giám đốc!" Lần nữa kêu lên cái danh hiệu vĩ đại kia.

"Anh là đang khoe khoang tài lực của mình sao? Hay là đang dùng phương thức khác kể khổ tôi?"

Cô thờ ơ cười cười, "Đúng a! Một bộ áo ngủ mặc ba năm, không có tiền thay
thay mới đấy! Từ mùa hè mặc đến mùa đông, mặc tới mặc đi cứ mấy bộ y
phục như thế."

"Thế nhưng lại liên quan gì đến anh? Anh tiền
nhiều nên không có việc làm sao? Vậy thì toàn bộ quyên cho Cô Nhi Viện ở Đài Loan đi!"

Tần Tấn Dương nghe được lời nói này của cô, nụ
cười nhất thời đọng lại ở trên môi. Nhìn cô kích động, nội tâm chợt yên
lặng một mảnh.

Một câu nói vô tâm, sẽ làm cô xúc động lớn đến thế sao?

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Từ ổ chim sẻ mình đã ở ba năm đi ra, xe Benz vòng vo một vòng lớn , lại trở về khu cao ốc cao cấp mới vừa rồi.Đi vào gian phòng, nháy mắt một bức tranh thật to lần nữa khắc sâu vào tầm mắt.Bức tranh cô gái đó, rõ ràng chính là mình! Tại sao giờ khắc này ở trong mắt Đồng Thiên Ái, lại cảm thấy châm chọc như vậy. Bức tranh to đùng mỗi ngày nghênh ngang ở tại nơi này, nhắc nhở khế ước giữa cô và anh .Túi đeo lưng còn vác tại trên người, lại ôm chặt túi giấy to trong ngực. Đứng ở trước bức tranh khổng lồ này, cảm thấy mình vạn phần phải nhỏ bé cùng với hèn mọn."Em đang nghĩ gì thế?" Tần Tấn Dương đi tới bên người cô, liếc nhìn bức tranh, ánh mắt trở lại trên người cô.". . . . . . Không có gì. . . . . ." Vội vàng cúi đầu.Nhưng mà trong nội tâm lại là không nhịn được thầm mắng mình: Đồng Thiên Ái! Máy đang làm gì thế? Ở trước mặt của anh ta, lại đột nhiên ngẩn người? Mới vừa rồi, bộ dạng đáng thương của mày, , đã bị anh ta thấy được! Có biết hay không ? Làm sao mày có thể vô dụng như vậy ! Mày vẫn luôn rất kiên cường a! Cho nên, không thể bị bất luận kẻ nào, hoặc bất kỳ vật gì đánh ngã!Nghĩ như vậy, chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của anh.Khinh thường hừ lạnh, "Dù tôi đang suy nghĩ gì, cũng không liên quan đến anh! Đó là chuyện riêng của tôi! Hừ!"Nói xong, ôm chặt trong tay túi giấy, kiêu ngạo mà đi về hướng gian phòng.Cẩn thận từng li từng tí đem gì đó trong túi giấy lấy ra, nhất nhất trưng bày ở giường trên hai người.Hai bồn cây tiên nhân cầu, một chút tiểu thuyết nhàn tản bình thường thích xem, mấy bộ quần áo đơn giản tiện tắm rửa. Thời điểm tay sờ tới áo lót sát người, nhất thời hướng sau lưng nhìn sang."Uy!Anh không biết như anh thế rất không có lịch sự hay sao? Tôi muốn thu xếp đồ đạc, anh ở đó nhìn cái gì vậy!" Thở phì phò quát.Tần Tấn Dương đứng ở phía sau của cô, dựa vào cửa, nhìn cô sửa sang lại những thứ đồ vật mà cô mang từ chỗ của cô sang. Rốt cuộc chịu không nổi tò mò, đến gần bên người cô.Tầm mắt quét qua trên giường một đám vật lẫn lộn, nghiêng mắt nhìn đến áo lót trong túi giấy chưa lấy ra. Sợi dây trong lòng một lại bị gây xích mích nữa rồi, hai hàng mày kiếm, đột nhiên cau lại."Thiên Ái, không cần sửa sang lại những thứ này làm gì, tôi sẽ mua hết toàn bộ đồ mới cho em!"Thanh âm của anh rất nhẹ rât mềm mại, nụ cười của anh cũng rất dịu dàng, nhưng lại để cho cô cảm thấy khó chịu, khó chịu trái tim kiêu ngạo kia."Tần Đại tổng giám đốc!" Lần nữa kêu lên cái danh hiệu vĩ đại kia."Anh là đang khoe khoang tài lực của mình sao? Hay là đang dùng phương thức khác kể khổ tôi?"Cô thờ ơ cười cười, "Đúng a! Một bộ áo ngủ mặc ba năm, không có tiền thay thay mới đấy! Từ mùa hè mặc đến mùa đông, mặc tới mặc đi cứ mấy bộ y phục như thế.""Thế nhưng lại liên quan gì đến anh? Anh tiền nhiều nên không có việc làm sao? Vậy thì toàn bộ quyên cho Cô Nhi Viện ở Đài Loan đi!"Tần Tấn Dương nghe được lời nói này của cô, nụ cười nhất thời đọng lại ở trên môi. Nhìn cô kích động, nội tâm chợt yên lặng một mảnh.Một câu nói vô tâm, sẽ làm cô xúc động lớn đến thế sao?

Chương 51