Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…

Chương 59

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Đến khách sạn xa hoa lần trước, nhân viên phục vụ cũng là những người hôm đó, mà ánh mắt anh ta nhìn cô làm cô rùng cả mình."Ăn đi!" Tần Tấn Dương đặt nĩa vào tay cô, nghiêm giọng ra lệnh.Đồng Thiên Ái vốn là không muốn ăn, nhưng dưới sự uy h**p của anh, k hông thể làm gì khác hơn là cầm nĩa bâng quơ ăn. Giống như nhai cỏ khô, không hề có chút cảm giác ngon lành gì.Trong đầu buồn bực ăn một lát, ngẩng đầu lên mải miết theo dõi anh, "Khi nào thì anh đột ngột có lòng tốt như vậy."Cô có đói bụng không, có ăn mì hay không, mắc mớ gì tới anh. Chẳng lẽ anh đột nhiên cắn rứt lương tâm? Hoặc là nói, anh đối đãi với mỗi đối tượng bao dưỡng, cũng quan tâm như vậy?"Này!" Đồng Thiên Ái để nĩa xuống, đôi tay vén ở trên bàn, nhìn anh.Tần Tấn Dương nhíu mày, hiển nhiên đối với cách mà cô gọi hết sức không vừa lòng, nâng lên khóe môi, "Không nên gọi tôi là ' Này ', nếu như em quên tên của tôi, vậy tôi cũng sẽ quên ' một tuần lễ ' ước hẹn!""Anh. . . . . ." Tức giận nhìn anh chằm chằm.Một lúc lâu sau, mắt có chút cay, đưa tay vuốt vuốt. Sau đó lại cúi đầu, trầm mặc ăn một ít thịt bò bít tết.Bên ngoài phòng VIP nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa, Tần Tấn Dương khẽ dựa ra sau, tùy ý liếc nhìn, nhân viên đứng phục vụ gần đó hiểu ý lập tức đi mở cửa.Cửa mở ra, Quan Nghị đưa gương mặt trắng noãn của tre con thoáng hiện. Thân hình cao lớn, gần như giáp cả cửa gian phòng, tầm mắt quét qua mọi người.Liếc mắt nhìn cô gái đang buồn bã cắm cúi ăn, nhìn Tần Tấn Dương cười trêu ghẹo, nhạo báng hỏi, "Không có quấy rầy các người chứ?""Cậu nói thử xem." Tần Tấn Dương lại hỏi ngược lại anh ta."Nói như vậy là tôi tới không phải lúc sao?" Quan Nghị cười lập lòe, nhưng không có một chút ý tứ muốn rời khỏi. Đi tới ghế trống trước bàn ăn, bình thản ngồi xuống.Đồng Thiên Ái vẫn cúi đầu, cũng không để ý tới người mới vào.Cô đang cùng miếng thịt bò bít tết trong dĩa đấu tranh kịch liệt, tay nắm dao quá mức dùng sức, xẹt qua cái dĩa, phát ra tiếng vang"Két ——" chói tai.Ghét! Cô ghét nhất ăn mấy loại thức ăn dành cho người có tiền này!Cô căn bản là không từng ăn bữa ăn Tây gì cả! Nhiều nhất là chỉ thấy qua trong phim truyền hình! Duy nhất một lần ăn bữa ăn tây, cũng là bị buộc làm thành kỳ đà cản mũi của Phương Tình cùng Quý đại ca .Ảo não cau mày, lại động mấy cái tay. Ba giây sau, tuyên cáo đấu tranh thất bại, rốt cuộc đem dao nĩa thả vào một bên, hơn nữa thề vĩnh viễn cũng không muốn liên quan gì đến chúng nó nữa.Thế nhưng chính là động tác đó, lại ở trong mắt hai người đàn ông này lại là biểu hiện rằng cô đang giận dỗi, nên cố ý không muốn ăn."Không thích ăn thịt bò bít tết sao? Đổi thứ khác đi!" Quan Nghị ôn hòa cười, ngẩng đầu khẽ ra hiệu, mở miệng phân phó, "Đem thịt bò bít tết dọn xuống đi, thay. . . . . ."". . . . . ." Đồng Thiên Ái có loại cảm giác muốn r*n r* , "Không. . . . . . Không phải. . . . . ."Tần Tấn Dương nhìn cô mặt lộ vẻ xanh xao, híp mắt quan sát cô, "Em thì thế nào?"

Đến khách sạn xa hoa lần trước, nhân viên phục vụ cũng là những người hôm đó, mà ánh mắt anh ta nhìn cô làm cô rùng cả mình.

"Ăn đi!" Tần Tấn Dương đặt nĩa vào tay cô, nghiêm giọng ra lệnh.

Đồng Thiên Ái vốn là không muốn ăn, nhưng dưới sự uy h**p của anh, k hông
thể làm gì khác hơn là cầm nĩa bâng quơ ăn. Giống như nhai cỏ khô, không hề có chút cảm giác ngon lành gì.

Trong đầu buồn bực ăn một lát, ngẩng đầu lên mải miết theo dõi anh, "Khi nào thì anh đột ngột có lòng tốt như vậy."

Cô có đói bụng không, có ăn mì hay không, mắc mớ gì tới anh. Chẳng lẽ anh
đột nhiên cắn rứt lương tâm? Hoặc là nói, anh đối đãi với mỗi đối tượng
bao dưỡng, cũng quan tâm như vậy?

"Này!" Đồng Thiên Ái để nĩa xuống, đôi tay vén ở trên bàn, nhìn anh.

Tần Tấn Dương nhíu mày, hiển nhiên đối với cách mà cô gọi hết sức không vừa lòng, nâng lên khóe môi, "Không nên gọi tôi là ' Này ', nếu như em quên tên của tôi, vậy tôi cũng sẽ quên ' một tuần lễ ' ước hẹn!"

"Anh. . . . . ." Tức giận nhìn anh chằm chằm.

Một lúc lâu sau, mắt có chút cay, đưa tay vuốt vuốt. Sau đó lại cúi đầu, trầm mặc ăn một ít thịt bò bít tết.

Bên ngoài phòng VIP nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa, Tần Tấn Dương khẽ dựa ra sau, tùy ý liếc nhìn, nhân viên đứng phục vụ gần đó
hiểu ý lập tức đi mở cửa.

Cửa mở ra, Quan Nghị đưa gương mặt
trắng noãn của tre con thoáng hiện. Thân hình cao lớn, gần như giáp cả
cửa gian phòng, tầm mắt quét qua mọi người.

Liếc mắt nhìn cô gái
đang buồn bã cắm cúi ăn, nhìn Tần Tấn Dương cười trêu ghẹo, nhạo báng
hỏi, "Không có quấy rầy các người chứ?"

"Cậu nói thử xem." Tần Tấn Dương lại hỏi ngược lại anh ta.

"Nói như vậy là tôi tới không phải lúc sao?" Quan Nghị cười lập lòe, nhưng
không có một chút ý tứ muốn rời khỏi. Đi tới ghế trống trước bàn ăn,
bình thản ngồi xuống.

Đồng Thiên Ái vẫn cúi đầu, cũng không để ý tới người mới vào.

Cô đang cùng miếng thịt bò bít tết trong dĩa đấu tranh kịch liệt, tay nắm
dao quá mức dùng sức, xẹt qua cái dĩa, phát ra tiếng vang"Két ——" chói
tai.

Ghét! Cô ghét nhất ăn mấy loại thức ăn dành cho người có tiền này!

Cô căn bản là không từng ăn bữa ăn Tây gì cả! Nhiều nhất là chỉ thấy qua
trong phim truyền hình! Duy nhất một lần ăn bữa ăn tây, cũng là bị buộc
làm thành kỳ đà cản mũi của Phương Tình cùng Quý đại ca .

Ảo não
cau mày, lại động mấy cái tay. Ba giây sau, tuyên cáo đấu tranh thất
bại, rốt cuộc đem dao nĩa thả vào một bên, hơn nữa thề vĩnh viễn cũng
không muốn liên quan gì đến chúng nó nữa.

Thế nhưng chính là động tác đó, lại ở trong mắt hai người đàn ông này lại là biểu hiện rằng cô
đang giận dỗi, nên cố ý không muốn ăn.

"Không thích ăn thịt bò
bít tết sao? Đổi thứ khác đi!" Quan Nghị ôn hòa cười, ngẩng đầu khẽ ra
hiệu, mở miệng phân phó, "Đem thịt bò bít tết dọn xuống đi, thay. . . . . ."

". . . . . ." Đồng Thiên Ái có loại cảm giác muốn r*n r* , "Không. . . . . . Không phải. . . . . ."

Tần Tấn Dương nhìn cô mặt lộ vẻ xanh xao, híp mắt quan sát cô, "Em thì thế nào?"

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Đến khách sạn xa hoa lần trước, nhân viên phục vụ cũng là những người hôm đó, mà ánh mắt anh ta nhìn cô làm cô rùng cả mình."Ăn đi!" Tần Tấn Dương đặt nĩa vào tay cô, nghiêm giọng ra lệnh.Đồng Thiên Ái vốn là không muốn ăn, nhưng dưới sự uy h**p của anh, k hông thể làm gì khác hơn là cầm nĩa bâng quơ ăn. Giống như nhai cỏ khô, không hề có chút cảm giác ngon lành gì.Trong đầu buồn bực ăn một lát, ngẩng đầu lên mải miết theo dõi anh, "Khi nào thì anh đột ngột có lòng tốt như vậy."Cô có đói bụng không, có ăn mì hay không, mắc mớ gì tới anh. Chẳng lẽ anh đột nhiên cắn rứt lương tâm? Hoặc là nói, anh đối đãi với mỗi đối tượng bao dưỡng, cũng quan tâm như vậy?"Này!" Đồng Thiên Ái để nĩa xuống, đôi tay vén ở trên bàn, nhìn anh.Tần Tấn Dương nhíu mày, hiển nhiên đối với cách mà cô gọi hết sức không vừa lòng, nâng lên khóe môi, "Không nên gọi tôi là ' Này ', nếu như em quên tên của tôi, vậy tôi cũng sẽ quên ' một tuần lễ ' ước hẹn!""Anh. . . . . ." Tức giận nhìn anh chằm chằm.Một lúc lâu sau, mắt có chút cay, đưa tay vuốt vuốt. Sau đó lại cúi đầu, trầm mặc ăn một ít thịt bò bít tết.Bên ngoài phòng VIP nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa, Tần Tấn Dương khẽ dựa ra sau, tùy ý liếc nhìn, nhân viên đứng phục vụ gần đó hiểu ý lập tức đi mở cửa.Cửa mở ra, Quan Nghị đưa gương mặt trắng noãn của tre con thoáng hiện. Thân hình cao lớn, gần như giáp cả cửa gian phòng, tầm mắt quét qua mọi người.Liếc mắt nhìn cô gái đang buồn bã cắm cúi ăn, nhìn Tần Tấn Dương cười trêu ghẹo, nhạo báng hỏi, "Không có quấy rầy các người chứ?""Cậu nói thử xem." Tần Tấn Dương lại hỏi ngược lại anh ta."Nói như vậy là tôi tới không phải lúc sao?" Quan Nghị cười lập lòe, nhưng không có một chút ý tứ muốn rời khỏi. Đi tới ghế trống trước bàn ăn, bình thản ngồi xuống.Đồng Thiên Ái vẫn cúi đầu, cũng không để ý tới người mới vào.Cô đang cùng miếng thịt bò bít tết trong dĩa đấu tranh kịch liệt, tay nắm dao quá mức dùng sức, xẹt qua cái dĩa, phát ra tiếng vang"Két ——" chói tai.Ghét! Cô ghét nhất ăn mấy loại thức ăn dành cho người có tiền này!Cô căn bản là không từng ăn bữa ăn Tây gì cả! Nhiều nhất là chỉ thấy qua trong phim truyền hình! Duy nhất một lần ăn bữa ăn tây, cũng là bị buộc làm thành kỳ đà cản mũi của Phương Tình cùng Quý đại ca .Ảo não cau mày, lại động mấy cái tay. Ba giây sau, tuyên cáo đấu tranh thất bại, rốt cuộc đem dao nĩa thả vào một bên, hơn nữa thề vĩnh viễn cũng không muốn liên quan gì đến chúng nó nữa.Thế nhưng chính là động tác đó, lại ở trong mắt hai người đàn ông này lại là biểu hiện rằng cô đang giận dỗi, nên cố ý không muốn ăn."Không thích ăn thịt bò bít tết sao? Đổi thứ khác đi!" Quan Nghị ôn hòa cười, ngẩng đầu khẽ ra hiệu, mở miệng phân phó, "Đem thịt bò bít tết dọn xuống đi, thay. . . . . ."". . . . . ." Đồng Thiên Ái có loại cảm giác muốn r*n r* , "Không. . . . . . Không phải. . . . . ."Tần Tấn Dương nhìn cô mặt lộ vẻ xanh xao, híp mắt quan sát cô, "Em thì thế nào?"

Chương 59