Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…

Chương 202: Giam cầm và con rối

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Edit: taichung_miraThang máy chuyên dụng chạy xuống lầu 1, Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị đều vội vàng tìm kiếm trong đại sảnh của cao ốc“Chúng ta chia nhau tìm! Nhớ liên lạc điện thoại! Không tìm được thì cũng không càn gọi điện, sau 3h tập trung ở đây, nếu bất đắc dĩ, có thể liên hệ với cảnh sát cũng được” Tần Tấn Dương nhíu mày, trấn định nóiCái con người bám như khỉ đó, tại sao cứ đến Đài Loan là phải gặp chuyện chứ!Quang Nghị gật đầu, còn bày ra bộ dáng cười đùa, cũng trấn tĩnh nói: “Được! Liền theo như lời cậu nói! ĐI!”Hai người lập tức đi lấy xe, hùng hủng hổ hổ ra khỏi Cao ốc, thân thể hướng bên phải liền rẽ vào nhà gửi xe. Bọn họ căn bản cũng không chú ý đến thân ảnh màu hồng nhạt đang đứng ngoài cao ốcDu Tư Kỳ đưa lưng về phía họ, có chút nhàm chán nhìn bên kia đường, thì thầm trong miệng: “Sao lại lâu vậy! Tần ca ca thế nào mà vẫn chưa về!”“Bụng thật đói a…… Mình muốn ăn đồ ăn….” Sờ sờ bụng, dậm chân diễn tả nỗi oán giậnVừa nói vừa xoay người, hướng mặt ra hướng khác tiếp tục oánChính vào lúc này (nghe như truyện trinh thám ấy), Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị biến mất nơi khúc quanh của cao ốcDu Tư Kỳ cong người xuống, đấm chân của mình, cảm giác đau nhức vô lực. Gương mặt mềm mãi, có chút muốn khóc, lại chịu đựng không phát tác” Thật là đau a! Tần ca ca!”Còn phải đợi bao lâu nữa, cô vừa mệt lại vừa khát…Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị chia ra hai xe, hoàn toàn không có chút đầu mối tìm người trên đường phố Đài Bắc, rốt cuộc thì phải đi nơi nào tìm cô…“Quang Nghị! Gọi điện cho các khách sạn, hỏi xem có du khách nào tên Du Tư Kỳ ở đó không!” Tay Tần Tấn Dương cầm lái, cặp mắt nhìn chăm chú về phía trước, hướng về phía ống nghe nóiQuang Nghị nhanh chóng trả lời: “Được! Đã biết!”Cắt liên lạc, Tần Tấn Dương có chút phiền não nắm chặt tay lái. Chợt đạp chân ga, giống như một trận gió, chiếc benz nhanh chóng hướng về phía trướcLại qua nửa giờĐầu nghe bên kia vang lên tiếng “Ục, ục” anh đưa tay đè xuốngThanh âm Quang Nghị có chút hỗn loạn vang lên: “Tấn Dương! Tôi đã cho người điều tra! Tất cả khách sạn cao cấp của Đài Bắc, không có ghi chép ai tên Kỳ Kỳ cả!”“Đáng chết! Cái người đó rốt cuộc bám nơi khe nào chứ!” Lúc này, Tần Tấn Dương nóng nảy gầm nhẹNguyên bản là tâm tình phiền não, trong lòng còn lo lắng về Đồng Thiên Ái, không nghĩ tới bây giờ lại tìm tới tìm lui không ra hướng đi của Du Tư Kỳ. Chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?Tự nói với bản thân phải tỉnh táo, hít một hơi thật sâu: “Tìm thêm! Bất kể tìm được hay không, ba giờ về công ty!”“Biết!” Âm thanh Quang Nghị mau lẹ truyền tớiCao ốc Tần thịĐồng Thiên Ái ngồi ở phòng làm việc nhỏ, ngơ ngác nhìn chẳm chằm hình ảnh trên máy vi tính. Ngón tay tùy ý gõ hai cái, lại phát hiện bản thân không biết phải làm những gìCô nên làm chút chuyện gì đó, như vậy mới có thể có chút động lựcÍt nhất, không thể cứ ngẩn người như vậyNếu cứ ngẩn người như vậy, cô sẽ nổi điên mất!Từ trên ghế đứng dậy, quyết định đem toàn bộ văn kiện tháng này sửa sang lại một lần. Đi tới trước tủ bát, đưa tay mở cửa tủ, lấy ra một phần văn kiện, đem chúng ôm vào trong lòng“Đế ý một chút, để ý! Đem mấy ngành xem lại một chút! Đúng!” Đồng Thiên Ái đọc niệm chúChỉ có để bản thân trở nên bận rộn, cô mới có thể không suy nghĩ nữa, mới có thể khắc chế bản thân. Tại sao muốn nhớ anh, sao trong đầu toàn là hình ảnh của anh, khiến bản thân không trấn tĩnh đượcĐứng trước tủ bát, trong đầu đột nhiên hiện lên hbooj dáng có chút lãnh đạm của anh lúc nãyĐây là chuyện chưa từng có, anh ấy đối với mình, bất kể là vì khế ước, cũng là chân thành đối đãi. Anh đối với cô, đều nóng bỏng như va yajNhưng mới vừa rồi, anh lại lạnh lùng như vậySợ… Đúng vậy… Khiến bản thân thấy sợ hãi cùng xa lạ…Chẳng lẽ đây mới là diện mạo thật của anh? Đúng hơn là nói, thật ra bản thân cô cũng chưa từng hiểu rõ anh. Đúng vậy! Từ đầu đến cuối đều là anh nắm lẫy dẫn đi, anh muốn cô làm gì, cô liền làm cái đó.Cho dù trong miệng có ý phản kháng. Nhưng hành động của cô, đều phụ thuộc vào anh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anhTrong giây lát, hai chữ “Con rối” phóng đại hiện lênMặc dù biết không nên dùng hai chữ này hình dung bản thân, quá khắc nghiệt! Nhưng bây giờ, cô bị giam cẩm trong thế giới của anh, như vậy, bản thân cùng “Con rối” thật sự giống nhauKỳ thực tập như thế nào? Tìm được soa bình như thế nào?Thật ra thì đến giờ, cô ở lại bên cạnh anh, chỉ là can tâm tình nguyện…Coi như trong miệng luôn nói: “Ghét anh, khinh thường anh”, nhưng đối mặt với anh lại làm nũng cùng lấy lòng, đối mặt với sự dịu dàng thâm tình trong mắt anh, lại vui vẻ chịu đựngNghĩ tới đây, bản thân cảm thấy có chút kinh khủngĐang cầm một đống lớn văn kiện, xoay người, thân thể không nhịn được dựa vào tủ bát. Tay run lên, mấy tầng văn kiện “bá lạp lạp” rơi xuống sàn nhàVội vàng ngồi xổm xuống, muốn nhặt những văn kiện kia. Chứ như vậy, văn kiện vốn ở trong ngực lại “Bá lạp lạp” rơi xuống, âm thanh nặng nề, giống như bản nhạc buồn vậyĐồng Thiên Ái hốt hoảng đưa tay nhặt lên mấy văn kiện, loạn xạ nhét vào trong ngực. Trong miệng còn thỉnh thoảng trách mình: “Đồng Thiên Ái! Ngươi đúng là đần! Có chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong!”Nhưng là mấy lần, rồi cũng mấy lần rơi raGiống như tình cảm, càng nóng lòng, càng khẩn trương, càng muốn bắt được, thì càng không thể có được nó! Tại sao có thể như vậy! Tại sao như vậy!Chán chường ngồi té trên mặt đất, cũng không cố kỵ sàn nhạ lạnh như băng cùng bụi bậm. Đôi tay che mặt, văn kiện rơi đầy đấtKhi nào thì chuyện này bắt đầu, cô đối với anh, không chỉ là thích…Khi nào thì chuyển biến, cô đối với anh, từ thích chuyển thành yêu…Không chỉ đơn thuẩn là sợ anh rời đi, sợ hơn nữa là anh không để ý đến côTần Tấn Dương…. Anh đang ở đâu…

Edit: taichung_mira

Thang máy chuyên dụng chạy xuống lầu 1, Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị đều vội vàng tìm kiếm trong đại sảnh của cao ốc

“Chúng ta chia nhau tìm! Nhớ liên lạc điện thoại! Không tìm được thì
cũng không càn gọi điện, sau 3h tập trung ở đây, nếu bất đắc dĩ, có thể
liên hệ với cảnh sát cũng được” Tần Tấn Dương nhíu mày, trấn định nói

Cái con người bám như khỉ đó, tại sao cứ đến Đài Loan là phải gặp chuyện chứ!

Quang Nghị gật đầu, còn bày ra bộ dáng cười đùa, cũng trấn tĩnh nói: “Được! Liền theo như lời cậu nói! ĐI!”

Hai người lập tức đi lấy xe, hùng hủng hổ hổ ra khỏi Cao ốc, thân thể
hướng bên phải liền rẽ vào nhà gửi xe. Bọn họ căn bản cũng không chú ý
đến thân ảnh màu hồng nhạt đang đứng ngoài cao ốc

Du Tư Kỳ đưa lưng về phía họ, có chút nhàm chán nhìn bên kia đường, thì
thầm trong miệng: “Sao lại lâu vậy! Tần ca ca thế nào mà vẫn chưa về!”

“Bụng thật đói a…… Mình muốn ăn đồ ăn….” Sờ sờ bụng, dậm chân diễn tả nỗi oán giận

Vừa nói vừa xoay người, hướng mặt ra hướng khác tiếp tục oán

Chính vào lúc này (nghe như truyện trinh thám ấy), Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị biến mất nơi khúc quanh của cao ốc

Du Tư Kỳ cong người xuống, đấm chân của mình, cảm giác đau nhức vô lực.
Gương mặt mềm mãi, có chút muốn khóc, lại chịu đựng không phát tác” Thật là đau a! Tần ca ca!”

Còn phải đợi bao lâu nữa, cô vừa mệt lại vừa khát…

Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị chia ra hai xe, hoàn toàn không có chút
đầu mối tìm người trên đường phố Đài Bắc, rốt cuộc thì phải đi nơi nào
tìm cô…

“Quang Nghị! Gọi điện cho các khách sạn, hỏi xem có du khách nào tên Du
Tư Kỳ ở đó không!” Tay Tần Tấn Dương cầm lái, cặp mắt nhìn chăm chú về
phía trước, hướng về phía ống nghe nói

Quang Nghị nhanh chóng trả lời: “Được! Đã biết!”

Cắt liên lạc, Tần Tấn Dương có chút phiền não nắm chặt tay lái. Chợt đạp chân ga, giống như một trận gió, chiếc benz nhanh chóng hướng về phía
trước

Lại qua nửa giờ

Đầu nghe bên kia vang lên tiếng “Ục, ục” anh đưa tay đè xuống

Thanh âm Quang Nghị có chút hỗn loạn vang lên: “Tấn Dương! Tôi đã cho
người điều tra! Tất cả khách sạn cao cấp của Đài Bắc, không có ghi chép
ai tên Kỳ Kỳ cả!”

“Đáng chết! Cái người đó rốt cuộc bám nơi khe nào chứ!” Lúc này, Tần Tấn Dương nóng nảy gầm nhẹ

Nguyên bản là tâm tình phiền não, trong lòng còn lo lắng về Đồng Thiên
Ái, không nghĩ tới bây giờ lại tìm tới tìm lui không ra hướng đi của Du
Tư Kỳ. Chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?

Tự nói với bản thân phải tỉnh táo, hít một hơi thật sâu: “Tìm thêm! Bất kể tìm được hay không, ba giờ về công ty!”

“Biết!” Âm thanh Quang Nghị mau lẹ truyền tới

Cao ốc Tần thị

Đồng Thiên Ái ngồi ở phòng làm việc nhỏ, ngơ ngác nhìn chẳm chằm hình
ảnh trên máy vi tính. Ngón tay tùy ý gõ hai cái, lại phát hiện bản thân
không biết phải làm những gì

Cô nên làm chút chuyện gì đó, như vậy mới có thể có chút động lực

Ít nhất, không thể cứ ngẩn người như vậy

Nếu cứ ngẩn người như vậy, cô sẽ nổi điên mất!

Từ trên ghế đứng dậy, quyết định đem toàn bộ văn kiện tháng này sửa sang lại một lần. Đi tới trước tủ bát, đưa tay mở cửa tủ, lấy ra một phần
văn kiện, đem chúng ôm vào trong lòng

“Đế ý một chút, để ý! Đem mấy ngành xem lại một chút! Đúng!” Đồng Thiên Ái đọc niệm chú

Chỉ có để bản thân trở nên bận rộn, cô mới có thể không suy nghĩ nữa,
mới có thể khắc chế bản thân. Tại sao muốn nhớ anh, sao trong đầu toàn
là hình ảnh của anh, khiến bản thân không trấn tĩnh được

Đứng trước tủ bát, trong đầu đột nhiên hiện lên hbooj dáng có chút lãnh đạm của anh lúc nãy

Đây là chuyện chưa từng có, anh ấy đối với mình, bất kể là vì khế ước,
cũng là chân thành đối đãi. Anh đối với cô, đều nóng bỏng như va yaj

Nhưng mới vừa rồi, anh lại lạnh lùng như vậy

Sợ… Đúng vậy… Khiến bản thân thấy sợ hãi cùng xa lạ…

Chẳng lẽ đây mới là diện mạo thật của anh? Đúng hơn là nói, thật ra bản
thân cô cũng chưa từng hiểu rõ anh. Đúng vậy! Từ đầu đến cuối đều là anh nắm lẫy dẫn đi, anh muốn cô làm gì, cô liền làm cái đó.

Cho dù trong miệng có ý phản kháng. Nhưng hành động của cô, đều phụ thuộc vào anh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh

Trong giây lát, hai chữ “Con rối” phóng đại hiện lên

Mặc dù biết không nên dùng hai chữ này hình dung bản thân, quá khắc
nghiệt! Nhưng bây giờ, cô bị giam cẩm trong thế giới của anh, như vậy,
bản thân cùng “Con rối” thật sự giống nhau

Kỳ thực tập như thế nào? Tìm được soa bình như thế nào?

Thật ra thì đến giờ, cô ở lại bên cạnh anh, chỉ là can tâm tình nguyện…

Coi như trong miệng luôn nói: “Ghét anh, khinh thường anh”, nhưng đối
mặt với anh lại làm nũng cùng lấy lòng, đối mặt với sự dịu dàng thâm
tình trong mắt anh, lại vui vẻ chịu đựng

Nghĩ tới đây, bản thân cảm thấy có chút kinh khủng

Đang cầm một đống lớn văn kiện, xoay người, thân thể không nhịn được dựa vào tủ bát. Tay run lên, mấy tầng văn kiện “bá lạp lạp” rơi xuống sàn
nhà

Vội vàng ngồi xổm xuống, muốn nhặt những văn kiện kia. Chứ như vậy, văn
kiện vốn ở trong ngực lại “Bá lạp lạp” rơi xuống, âm thanh nặng nề,
giống như bản nhạc buồn vậy

Đồng Thiên Ái hốt hoảng đưa tay nhặt lên mấy văn kiện, loạn xạ nhét vào
trong ngực. Trong miệng còn thỉnh thoảng trách mình: “Đồng Thiên Ái!
Ngươi đúng là đần! Có chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong!”

Nhưng là mấy lần, rồi cũng mấy lần rơi ra

Giống như tình cảm, càng nóng lòng, càng khẩn trương, càng muốn bắt
được, thì càng không thể có được nó! Tại sao có thể như vậy! Tại sao như vậy!

Chán chường ngồi té trên mặt đất, cũng không cố kỵ sàn nhạ lạnh như băng cùng bụi bậm. Đôi tay che mặt, văn kiện rơi đầy đất

Khi nào thì chuyện này bắt đầu, cô đối với anh, không chỉ là thích…

Khi nào thì chuyển biến, cô đối với anh, từ thích chuyển thành yêu…

Không chỉ đơn thuẩn là sợ anh rời đi, sợ hơn nữa là anh không để ý đến cô

Tần Tấn Dương…. Anh đang ở đâu…

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Edit: taichung_miraThang máy chuyên dụng chạy xuống lầu 1, Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị đều vội vàng tìm kiếm trong đại sảnh của cao ốc“Chúng ta chia nhau tìm! Nhớ liên lạc điện thoại! Không tìm được thì cũng không càn gọi điện, sau 3h tập trung ở đây, nếu bất đắc dĩ, có thể liên hệ với cảnh sát cũng được” Tần Tấn Dương nhíu mày, trấn định nóiCái con người bám như khỉ đó, tại sao cứ đến Đài Loan là phải gặp chuyện chứ!Quang Nghị gật đầu, còn bày ra bộ dáng cười đùa, cũng trấn tĩnh nói: “Được! Liền theo như lời cậu nói! ĐI!”Hai người lập tức đi lấy xe, hùng hủng hổ hổ ra khỏi Cao ốc, thân thể hướng bên phải liền rẽ vào nhà gửi xe. Bọn họ căn bản cũng không chú ý đến thân ảnh màu hồng nhạt đang đứng ngoài cao ốcDu Tư Kỳ đưa lưng về phía họ, có chút nhàm chán nhìn bên kia đường, thì thầm trong miệng: “Sao lại lâu vậy! Tần ca ca thế nào mà vẫn chưa về!”“Bụng thật đói a…… Mình muốn ăn đồ ăn….” Sờ sờ bụng, dậm chân diễn tả nỗi oán giậnVừa nói vừa xoay người, hướng mặt ra hướng khác tiếp tục oánChính vào lúc này (nghe như truyện trinh thám ấy), Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị biến mất nơi khúc quanh của cao ốcDu Tư Kỳ cong người xuống, đấm chân của mình, cảm giác đau nhức vô lực. Gương mặt mềm mãi, có chút muốn khóc, lại chịu đựng không phát tác” Thật là đau a! Tần ca ca!”Còn phải đợi bao lâu nữa, cô vừa mệt lại vừa khát…Tần Tấn Dương cùng Quang Nghị chia ra hai xe, hoàn toàn không có chút đầu mối tìm người trên đường phố Đài Bắc, rốt cuộc thì phải đi nơi nào tìm cô…“Quang Nghị! Gọi điện cho các khách sạn, hỏi xem có du khách nào tên Du Tư Kỳ ở đó không!” Tay Tần Tấn Dương cầm lái, cặp mắt nhìn chăm chú về phía trước, hướng về phía ống nghe nóiQuang Nghị nhanh chóng trả lời: “Được! Đã biết!”Cắt liên lạc, Tần Tấn Dương có chút phiền não nắm chặt tay lái. Chợt đạp chân ga, giống như một trận gió, chiếc benz nhanh chóng hướng về phía trướcLại qua nửa giờĐầu nghe bên kia vang lên tiếng “Ục, ục” anh đưa tay đè xuốngThanh âm Quang Nghị có chút hỗn loạn vang lên: “Tấn Dương! Tôi đã cho người điều tra! Tất cả khách sạn cao cấp của Đài Bắc, không có ghi chép ai tên Kỳ Kỳ cả!”“Đáng chết! Cái người đó rốt cuộc bám nơi khe nào chứ!” Lúc này, Tần Tấn Dương nóng nảy gầm nhẹNguyên bản là tâm tình phiền não, trong lòng còn lo lắng về Đồng Thiên Ái, không nghĩ tới bây giờ lại tìm tới tìm lui không ra hướng đi của Du Tư Kỳ. Chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?Tự nói với bản thân phải tỉnh táo, hít một hơi thật sâu: “Tìm thêm! Bất kể tìm được hay không, ba giờ về công ty!”“Biết!” Âm thanh Quang Nghị mau lẹ truyền tớiCao ốc Tần thịĐồng Thiên Ái ngồi ở phòng làm việc nhỏ, ngơ ngác nhìn chẳm chằm hình ảnh trên máy vi tính. Ngón tay tùy ý gõ hai cái, lại phát hiện bản thân không biết phải làm những gìCô nên làm chút chuyện gì đó, như vậy mới có thể có chút động lựcÍt nhất, không thể cứ ngẩn người như vậyNếu cứ ngẩn người như vậy, cô sẽ nổi điên mất!Từ trên ghế đứng dậy, quyết định đem toàn bộ văn kiện tháng này sửa sang lại một lần. Đi tới trước tủ bát, đưa tay mở cửa tủ, lấy ra một phần văn kiện, đem chúng ôm vào trong lòng“Đế ý một chút, để ý! Đem mấy ngành xem lại một chút! Đúng!” Đồng Thiên Ái đọc niệm chúChỉ có để bản thân trở nên bận rộn, cô mới có thể không suy nghĩ nữa, mới có thể khắc chế bản thân. Tại sao muốn nhớ anh, sao trong đầu toàn là hình ảnh của anh, khiến bản thân không trấn tĩnh đượcĐứng trước tủ bát, trong đầu đột nhiên hiện lên hbooj dáng có chút lãnh đạm của anh lúc nãyĐây là chuyện chưa từng có, anh ấy đối với mình, bất kể là vì khế ước, cũng là chân thành đối đãi. Anh đối với cô, đều nóng bỏng như va yajNhưng mới vừa rồi, anh lại lạnh lùng như vậySợ… Đúng vậy… Khiến bản thân thấy sợ hãi cùng xa lạ…Chẳng lẽ đây mới là diện mạo thật của anh? Đúng hơn là nói, thật ra bản thân cô cũng chưa từng hiểu rõ anh. Đúng vậy! Từ đầu đến cuối đều là anh nắm lẫy dẫn đi, anh muốn cô làm gì, cô liền làm cái đó.Cho dù trong miệng có ý phản kháng. Nhưng hành động của cô, đều phụ thuộc vào anh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anhTrong giây lát, hai chữ “Con rối” phóng đại hiện lênMặc dù biết không nên dùng hai chữ này hình dung bản thân, quá khắc nghiệt! Nhưng bây giờ, cô bị giam cẩm trong thế giới của anh, như vậy, bản thân cùng “Con rối” thật sự giống nhauKỳ thực tập như thế nào? Tìm được soa bình như thế nào?Thật ra thì đến giờ, cô ở lại bên cạnh anh, chỉ là can tâm tình nguyện…Coi như trong miệng luôn nói: “Ghét anh, khinh thường anh”, nhưng đối mặt với anh lại làm nũng cùng lấy lòng, đối mặt với sự dịu dàng thâm tình trong mắt anh, lại vui vẻ chịu đựngNghĩ tới đây, bản thân cảm thấy có chút kinh khủngĐang cầm một đống lớn văn kiện, xoay người, thân thể không nhịn được dựa vào tủ bát. Tay run lên, mấy tầng văn kiện “bá lạp lạp” rơi xuống sàn nhàVội vàng ngồi xổm xuống, muốn nhặt những văn kiện kia. Chứ như vậy, văn kiện vốn ở trong ngực lại “Bá lạp lạp” rơi xuống, âm thanh nặng nề, giống như bản nhạc buồn vậyĐồng Thiên Ái hốt hoảng đưa tay nhặt lên mấy văn kiện, loạn xạ nhét vào trong ngực. Trong miệng còn thỉnh thoảng trách mình: “Đồng Thiên Ái! Ngươi đúng là đần! Có chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong!”Nhưng là mấy lần, rồi cũng mấy lần rơi raGiống như tình cảm, càng nóng lòng, càng khẩn trương, càng muốn bắt được, thì càng không thể có được nó! Tại sao có thể như vậy! Tại sao như vậy!Chán chường ngồi té trên mặt đất, cũng không cố kỵ sàn nhạ lạnh như băng cùng bụi bậm. Đôi tay che mặt, văn kiện rơi đầy đấtKhi nào thì chuyện này bắt đầu, cô đối với anh, không chỉ là thích…Khi nào thì chuyển biến, cô đối với anh, từ thích chuyển thành yêu…Không chỉ đơn thuẩn là sợ anh rời đi, sợ hơn nữa là anh không để ý đến côTần Tấn Dương…. Anh đang ở đâu…

Chương 202: Giam cầm và con rối