Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy…
Chương 256: Ý trời trêu ngươi
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Edit: Maria LiêuBeta: Ha.chiTần Tấn Dương nhìn thấy Du Ty Kỳ khóc, hiển nhiên là hốt hoảng.Nhưng trong tâm trí, lại nghĩ đến bộ dạng Đồng Thiên Ái khóc. Cô hiện tại ở nơi nào? Có phải hay không lại núp ở chỗ nào len lén khóc thút thít? Cô cho là hắn không cần cô sao?Nhưng hắn cũng không có chắc chắn!Cô là kiên quyết như thế bay tới Anh quốc! Cô sẽ như hắn, tin tưởng đối phương.Tần Tấn Dương đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Du Ty Kỳ, vừa ôm cô vào trong ngực, an ủi, "Đứa ngốc! Khóc cái gì đây? Biết chân tướng còn không vui vẻ sao?"Cái người khi cô còn bé hôn cô, nói ở bên cô cả đời cũng không rời đi, thật ra thì đang ở bên cạnh.Chỉ là, quỷ thần khiến xui, cô lại đem người kia coi là hắn."Không phải. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Không phải là không vui vẻ. . . . . ." Du Ty Kỳ ngừng tiếng khóc, âm thanh cũng là nghẹn ngào khàn khàn. Cô áo não nhíu đôi mi thanh tú, dáng vẻ vạn phần ủy khuất.Đột nhiên, mím mím môi, tính tình trẻ con hét lên, "Nếu như mà em sớm biết người kia là Quan Nghị! Nếu như mà em sớm biết là anh ấy, như vậy em cũng sẽ không hiểu lầm người đó là anh!"Nếu như vừa bắt đầu mà biết, như vậy cũng sẽ không đồng ý đám hỏi!Nếu như vừa bắt đầu mà biết, như vậy cũng sẽ không làm ra nhiều chuyện như vậy !Nếu như mới vừa bắt đầu mà biết, Thiên Ái cũng sẽ không mất tích!Tại sao có thể như vậy. . . . . . Tại sao có thể như vậy. . . . . .Là ý trời trêu ngươi à. . . . . .Lại có thể hoang đường như vậy. . . . . .Tần Tấn Dương thở dài một tiếng, cũng là khóc không ra nước mắt, hắn đã không suy nghĩ chu đáo. Cô khi còn bé lại thay đổi thích đeo bám với mình như thế, chỉ là bởi vì cái hiểu lầm đó. . . . . .Này, thật đúng là để cho hắn khó có thể tiếp nhận!Vừa nghĩ tới bởi vì cái hiểu lầm đó, mà gặp phải đủ loại chuyện. Hắn ảo não vạn phần, tại sao ngay lập đó hắn cũng không hỏi Du Ty Kỳ một chút, tại sao hắn không hỏi rõ nguyên nhân chứ?Hiện tại. . . . . . Đồng Thiên Ái. . . . . . Ngươi đang ở đâu. . . . . ."Thật xin lỗi. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." Du Ty Kỳ nỉ non tự nói, trong lòng đau khổ.Tần Tấn Dương lắc đầu một cái, nụ cười trên mặt cũng là bất đắc dĩ, còn mang theo chút chua cay, nhàn nhạt cười nói, "Lại nói càn! Em xin lỗi cái gì đây? Em không có lỗi gì với anh cả!"Không người nào sai. . . . . . Đây tất cả. . . . . . Không ai có lỗi. . . . . .Du Hạo Thiên thương yêu con gái của mình, muốn cho cô thứ muốn, ông ấy là sai sao?Ông ấy không sai!Gia gia của hắn bận tâm danh dự hai nhà cùng với cam kết của bạn bè, cho nên đi ép Đồng Thiên Ái! Gia Gia sai rồi sao?Đứng ở trên lập trường của ông, ông cũng không sai!Du Ty Kỳ cũng không có sai!Như vậy đến tột cùng người sai là ai? Còn là. . . . . . Đây tất cả đều là ông trời an bài. . . . ."Tần ca ca! Chúng ta bây giờ đi gặp gia gia cùng cha! Bọn họ ở thư phòng lầu hai! Chúng ta bây giờ cần phải đi!" Du Ty Kỳ đưa tay nhỏ bé ra, loạn xạ lau đi nước mắt trên mặt.Tần Tấn Dương không nói gì, chỉ trầm mặc gật đầu một cái.Hai người một trước một sau ra khỏi phòng , sau đó đi xuống lầu.Ở cầu thang lầu hai, hướng hành lang bên trái đi tới. Hai người đi tới một gian phòng khép chặt, ăn ý liếc nhìn nhau, ngay sau đó ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào cửa phòng.Du Ty Kỳ gõ cửa, nhẹ nhàng nói, "Gia gia! Cha! Con cùng Tần ca ca có thể vào không?"Bên trong gian phòng, truyền đến âm thanh thâm trầm của Tần Nhân Tông, "Vào đi!"Nghe được câu này, Du Ty Kỳ nhìn Tần Tấn Dương bên cạnh. Lúc này mới đưa tay nắm lấy nắm cửa, đem cửa phòng mở ra. Cô trước đi vào, sau đó, Tần Tấn Dương cũng đi vào theo.Bên trong gian phòng, Tần Nhân Tông vẫn như cũ ngồi ở trên cái ghế lớn kia, mà trên tay của hắn còn nắm không rời gậy đầu rồng. Nhìn thấy người tới, hắn ngẩng đầu lên, nét mặt già nua làm cho người ta không thấy rõ thần sắc.Chú Quản vẫn là như cũ, trấn định đứng ở bên cạnh Tần Nhân Tông, thâm trầm chăm chú mà nhìn bọn họ.Du Hạo Thiên ngồi ở một bên trên ghế sa lon, giống nhau ngẩng đầu lên tò mò nhìn hai người. Tầm mắt liếc nhìn Tần Tấn Dương, cuối cùng dừng ở trên người con gái bảo bối của mình.Trong lòng cũng là hồ nghi , hai người bọn họ như thế nào lại đi cùng nhau rồi?Du Ty Kỳ đi tới trước mặt bọn họ, hiểu chuyện hô một tiếng, "Tần gia gia! Cha! Chú Quản!""Ừ!" Du Hạo Thiên buồn buồn lên tiếng."Kỳ Kỳ! Đi tới gia gia nơi đây!" Tần Nhân Tông vẫy tay về phía cô, lộ ra khuôn mặt hiền lành tươi cười.Du Ty Kỳ ngắm nhìn Tần Tấn Dương, giống nhau triển hiện nụ cười sáng lạn, đi tới bên cạnh Tần Nhân Tông, đôi tay ôm cổ tay của hắn, một bộ dạng thân mật, vui vẻ hòa thuận.Tần Tấn Dương nhìn người trong phòng, cuối cùng nhép nhép miệng, cũng là cảm giác nói không ra lời."Gia gia! Chú Du! Chú Quản!"Tần Nhân Tông nhìn đến bộ dạng hắn không cam không nguyện, trong lòng lại bắt đầu nổi lửa rồi, nhíu mày, "Con chính là như vậy đối đãi với trưởng bối hay sao? Không lễ phép như vậy?"Mặc dù, đối với người cháu này của mình, ông vẫn thương yêu.Nhưng cái tiểu tử thúi này, từ nhỏ liền hay đối nghịch với ông! Chính mình cũng hết cách với hắn!Tần Tấn Dương đang nhìn gia gia mình, không nói gì. Chỉ là trầm mặc nhìn chăm chú ông, mặc cho ông mắng."Tốt lắm! Anh Tần! Không dễ có dịp nói chuyện! Tấn Dương đến! Ngồi bên cạnh chú Du! Này về sau này, chú Du liền đem Kỳ Kỳ giao cho con rồi !" Du Hạo Thiên còn một lòng cho là con gái mình đã thuyết phục được hắn, mở miệng toát hợp.Không đợi Tần Tấn Dương mở miệng, đứng ở bên cạnh Tần Nhân Tông, Du Ty Kỳ mở miệng trước."Cha! Trước con không phải đã nói với cho sao? Làm sao cha vẫn không hiểu chứ?" Cô bĩu môi.Sau đó, đi tới bên cạnh Du Hạo Thiên, làm nũng bên cạnh hắn ngồi xuống, một đôi tay nhỏ bé ôm hắn, đầu tựa vào bờ vai của hắn, vừa thân mật cọ xát."Cha! Con không thích Tần ca ca! Cho nên không muốn cùng Tần ca ca kết hôn!""Bởi vì. . . . . . Kỳ Kỳ đã có người mình thích. . . . . ."Du Hạo Thiên trợn to hai mắt, nghiêng đầu sang chỗ khác giật mình nhìn con gái bảo bối của mình, tò mò hỏi "Kỳ Kỳ không phải thích Tấn Dương sao?""Trước kia cho rằng. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Không phải anh ấy. . . . . ." Du Ty Kỳ có chút ngượng ngùng, cũng là ngọt ngào nói.
Edit: Maria Liêu
Beta: Ha.chi
Tần Tấn Dương nhìn thấy Du Ty Kỳ khóc, hiển nhiên là hốt hoảng.
Nhưng trong tâm trí, lại nghĩ đến bộ dạng Đồng Thiên Ái khóc. Cô hiện
tại ở nơi nào? Có phải hay không lại núp ở chỗ nào len lén khóc thút
thít? Cô cho là hắn không cần cô sao?
Nhưng hắn cũng không có chắc chắn!
Cô là kiên quyết như thế bay tới Anh quốc! Cô sẽ như hắn, tin tưởng đối phương.
Tần Tấn Dương đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Du Ty Kỳ, vừa ôm cô vào trong ngực, an ủi, "Đứa ngốc! Khóc cái gì đây? Biết chân tướng còn không vui
vẻ sao?"
Cái người khi cô còn bé hôn cô, nói ở bên cô cả đời cũng không rời đi, thật ra thì đang ở bên cạnh.
Chỉ là, quỷ thần khiến xui, cô lại đem người kia coi là hắn.
"Không phải. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Không phải là không vui vẻ. . . . . ." Du Ty Kỳ ngừng tiếng khóc, âm thanh cũng là nghẹn ngào khàn
khàn. Cô áo não nhíu đôi mi thanh tú, dáng vẻ vạn phần ủy khuất.
Đột nhiên, mím mím môi, tính tình trẻ con hét lên, "Nếu như mà em sớm
biết người kia là Quan Nghị! Nếu như mà em sớm biết là anh ấy, như vậy
em cũng sẽ không hiểu lầm người đó là anh!"
Nếu như vừa bắt đầu mà biết, như vậy cũng sẽ không đồng ý đám hỏi!
Nếu như vừa bắt đầu mà biết, như vậy cũng sẽ không làm ra nhiều chuyện như vậy !
Nếu như mới vừa bắt đầu mà biết, Thiên Ái cũng sẽ không mất tích!
Tại sao có thể như vậy. . . . . . Tại sao có thể như vậy. . . . . .
Là ý trời trêu ngươi à. . . . . .
Lại có thể hoang đường như vậy. . . . . .
Tần Tấn Dương thở dài một tiếng, cũng là khóc không ra nước mắt, hắn đã
không suy nghĩ chu đáo. Cô khi còn bé lại thay đổi thích đeo bám với
mình như thế, chỉ là bởi vì cái hiểu lầm đó. . . . . .
Này, thật đúng là để cho hắn khó có thể tiếp nhận!
Vừa nghĩ tới bởi vì cái hiểu lầm đó, mà gặp phải đủ loại chuyện. Hắn ảo
não vạn phần, tại sao ngay lập đó hắn cũng không hỏi Du Ty Kỳ một chút,
tại sao hắn không hỏi rõ nguyên nhân chứ?
Hiện tại. . . . . . Đồng Thiên Ái. . . . . . Ngươi đang ở đâu. . . . . .
"Thật xin lỗi. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." Du Ty Kỳ nỉ non tự nói, trong lòng đau khổ.
Tần Tấn Dương lắc đầu một cái, nụ cười trên mặt cũng là bất đắc dĩ, còn
mang theo chút chua cay, nhàn nhạt cười nói, "Lại nói càn! Em xin lỗi
cái gì đây? Em không có lỗi gì với anh cả!"
Không người nào sai. . . . . . Đây tất cả. . . . . . Không ai có lỗi. . . . . .
Du Hạo Thiên thương yêu con gái của mình, muốn cho cô thứ muốn, ông ấy là sai sao?
Ông ấy không sai!
Gia gia của hắn bận tâm danh dự hai nhà cùng với cam kết của bạn bè, cho nên đi ép Đồng Thiên Ái! Gia Gia sai rồi sao?
Đứng ở trên lập trường của ông, ông cũng không sai!
Du Ty Kỳ cũng không có sai!
Như vậy đến tột cùng người sai là ai? Còn là. . . . . . Đây tất cả đều là ông trời an bài. . . . .
"Tần ca ca! Chúng ta bây giờ đi gặp gia gia cùng cha! Bọn họ ở thư phòng lầu hai! Chúng ta bây giờ cần phải đi!" Du Ty Kỳ đưa tay nhỏ bé ra,
loạn xạ lau đi nước mắt trên mặt.
Tần Tấn Dương không nói gì, chỉ trầm mặc gật đầu một cái.
Hai người một trước một sau ra khỏi phòng , sau đó đi xuống lầu.
Ở cầu thang lầu hai, hướng hành lang bên trái đi tới. Hai người đi tới
một gian phòng khép chặt, ăn ý liếc nhìn nhau, ngay sau đó ngẩng đầu
lên, nhìn chăm chú vào cửa phòng.
Du Ty Kỳ gõ cửa, nhẹ nhàng nói, "Gia gia! Cha! Con cùng Tần ca ca có thể vào không?"
Bên trong gian phòng, truyền đến âm thanh thâm trầm của Tần Nhân Tông, "Vào đi!"
Nghe được câu này, Du Ty Kỳ nhìn Tần Tấn Dương bên cạnh. Lúc này mới đưa tay nắm lấy nắm cửa, đem cửa phòng mở ra. Cô trước đi vào, sau đó, Tần
Tấn Dương cũng đi vào theo.
Bên trong gian phòng, Tần Nhân Tông vẫn như cũ ngồi ở trên cái ghế lớn
kia, mà trên tay của hắn còn nắm không rời gậy đầu rồng. Nhìn thấy người tới, hắn ngẩng đầu lên, nét mặt già nua làm cho người ta không thấy rõ
thần sắc.
Chú Quản vẫn là như cũ, trấn định đứng ở bên cạnh Tần Nhân Tông, thâm trầm chăm chú mà nhìn bọn họ.
Du Hạo Thiên ngồi ở một bên trên ghế sa lon, giống nhau ngẩng đầu lên tò mò nhìn hai người. Tầm mắt liếc nhìn Tần Tấn Dương, cuối cùng dừng ở
trên người con gái bảo bối của mình.
Trong lòng cũng là hồ nghi , hai người bọn họ như thế nào lại đi cùng nhau rồi?
Du Ty Kỳ đi tới trước mặt bọn họ, hiểu chuyện hô một tiếng, "Tần gia gia! Cha! Chú Quản!"
"Ừ!" Du Hạo Thiên buồn buồn lên tiếng.
"Kỳ Kỳ! Đi tới gia gia nơi đây!" Tần Nhân Tông vẫy tay về phía cô, lộ ra khuôn mặt hiền lành tươi cười.
Du Ty Kỳ ngắm nhìn Tần Tấn Dương, giống nhau triển hiện nụ cười sáng
lạn, đi tới bên cạnh Tần Nhân Tông, đôi tay ôm cổ tay của hắn, một bộ
dạng thân mật, vui vẻ hòa thuận.
Tần Tấn Dương nhìn người trong phòng, cuối cùng nhép nhép miệng, cũng là cảm giác nói không ra lời.
"Gia gia! Chú Du! Chú Quản!"
Tần Nhân Tông nhìn đến bộ dạng hắn không cam không nguyện, trong lòng
lại bắt đầu nổi lửa rồi, nhíu mày, "Con chính là như vậy đối đãi với
trưởng bối hay sao? Không lễ phép như vậy?"
Mặc dù, đối với người cháu này của mình, ông vẫn thương yêu.
Nhưng cái tiểu tử thúi này, từ nhỏ liền hay đối nghịch với ông! Chính mình cũng hết cách với hắn!
Tần Tấn Dương đang nhìn gia gia mình, không nói gì. Chỉ là trầm mặc nhìn chăm chú ông, mặc cho ông mắng.
"Tốt lắm! Anh Tần! Không dễ có dịp nói chuyện! Tấn Dương đến! Ngồi bên
cạnh chú Du! Này về sau này, chú Du liền đem Kỳ Kỳ giao cho con rồi !"
Du Hạo Thiên còn một lòng cho là con gái mình đã thuyết phục được hắn,
mở miệng toát hợp.
Không đợi Tần Tấn Dương mở miệng, đứng ở bên cạnh Tần Nhân Tông, Du Ty Kỳ mở miệng trước.
"Cha! Trước con không phải đã nói với cho sao? Làm sao cha vẫn không hiểu chứ?" Cô bĩu môi.
Sau đó, đi tới bên cạnh Du Hạo Thiên, làm nũng bên cạnh hắn ngồi xuống,
một đôi tay nhỏ bé ôm hắn, đầu tựa vào bờ vai của hắn, vừa thân mật cọ
xát.
"Cha! Con không thích Tần ca ca! Cho nên không muốn cùng Tần ca ca kết hôn!"
"Bởi vì. . . . . . Kỳ Kỳ đã có người mình thích. . . . . ."
Du Hạo Thiên trợn to hai mắt, nghiêng đầu sang chỗ khác giật mình nhìn
con gái bảo bối của mình, tò mò hỏi "Kỳ Kỳ không phải thích Tấn Dương
sao?"
"Trước kia cho rằng. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Không phải anh ấy. . . . . ." Du Ty Kỳ có chút ngượng ngùng, cũng là ngọt ngào nói.
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng TàiTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Ngôn TìnhTrong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ r*n r* một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy… Edit: Maria LiêuBeta: Ha.chiTần Tấn Dương nhìn thấy Du Ty Kỳ khóc, hiển nhiên là hốt hoảng.Nhưng trong tâm trí, lại nghĩ đến bộ dạng Đồng Thiên Ái khóc. Cô hiện tại ở nơi nào? Có phải hay không lại núp ở chỗ nào len lén khóc thút thít? Cô cho là hắn không cần cô sao?Nhưng hắn cũng không có chắc chắn!Cô là kiên quyết như thế bay tới Anh quốc! Cô sẽ như hắn, tin tưởng đối phương.Tần Tấn Dương đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Du Ty Kỳ, vừa ôm cô vào trong ngực, an ủi, "Đứa ngốc! Khóc cái gì đây? Biết chân tướng còn không vui vẻ sao?"Cái người khi cô còn bé hôn cô, nói ở bên cô cả đời cũng không rời đi, thật ra thì đang ở bên cạnh.Chỉ là, quỷ thần khiến xui, cô lại đem người kia coi là hắn."Không phải. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Không phải là không vui vẻ. . . . . ." Du Ty Kỳ ngừng tiếng khóc, âm thanh cũng là nghẹn ngào khàn khàn. Cô áo não nhíu đôi mi thanh tú, dáng vẻ vạn phần ủy khuất.Đột nhiên, mím mím môi, tính tình trẻ con hét lên, "Nếu như mà em sớm biết người kia là Quan Nghị! Nếu như mà em sớm biết là anh ấy, như vậy em cũng sẽ không hiểu lầm người đó là anh!"Nếu như vừa bắt đầu mà biết, như vậy cũng sẽ không đồng ý đám hỏi!Nếu như vừa bắt đầu mà biết, như vậy cũng sẽ không làm ra nhiều chuyện như vậy !Nếu như mới vừa bắt đầu mà biết, Thiên Ái cũng sẽ không mất tích!Tại sao có thể như vậy. . . . . . Tại sao có thể như vậy. . . . . .Là ý trời trêu ngươi à. . . . . .Lại có thể hoang đường như vậy. . . . . .Tần Tấn Dương thở dài một tiếng, cũng là khóc không ra nước mắt, hắn đã không suy nghĩ chu đáo. Cô khi còn bé lại thay đổi thích đeo bám với mình như thế, chỉ là bởi vì cái hiểu lầm đó. . . . . .Này, thật đúng là để cho hắn khó có thể tiếp nhận!Vừa nghĩ tới bởi vì cái hiểu lầm đó, mà gặp phải đủ loại chuyện. Hắn ảo não vạn phần, tại sao ngay lập đó hắn cũng không hỏi Du Ty Kỳ một chút, tại sao hắn không hỏi rõ nguyên nhân chứ?Hiện tại. . . . . . Đồng Thiên Ái. . . . . . Ngươi đang ở đâu. . . . . ."Thật xin lỗi. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." Du Ty Kỳ nỉ non tự nói, trong lòng đau khổ.Tần Tấn Dương lắc đầu một cái, nụ cười trên mặt cũng là bất đắc dĩ, còn mang theo chút chua cay, nhàn nhạt cười nói, "Lại nói càn! Em xin lỗi cái gì đây? Em không có lỗi gì với anh cả!"Không người nào sai. . . . . . Đây tất cả. . . . . . Không ai có lỗi. . . . . .Du Hạo Thiên thương yêu con gái của mình, muốn cho cô thứ muốn, ông ấy là sai sao?Ông ấy không sai!Gia gia của hắn bận tâm danh dự hai nhà cùng với cam kết của bạn bè, cho nên đi ép Đồng Thiên Ái! Gia Gia sai rồi sao?Đứng ở trên lập trường của ông, ông cũng không sai!Du Ty Kỳ cũng không có sai!Như vậy đến tột cùng người sai là ai? Còn là. . . . . . Đây tất cả đều là ông trời an bài. . . . ."Tần ca ca! Chúng ta bây giờ đi gặp gia gia cùng cha! Bọn họ ở thư phòng lầu hai! Chúng ta bây giờ cần phải đi!" Du Ty Kỳ đưa tay nhỏ bé ra, loạn xạ lau đi nước mắt trên mặt.Tần Tấn Dương không nói gì, chỉ trầm mặc gật đầu một cái.Hai người một trước một sau ra khỏi phòng , sau đó đi xuống lầu.Ở cầu thang lầu hai, hướng hành lang bên trái đi tới. Hai người đi tới một gian phòng khép chặt, ăn ý liếc nhìn nhau, ngay sau đó ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào cửa phòng.Du Ty Kỳ gõ cửa, nhẹ nhàng nói, "Gia gia! Cha! Con cùng Tần ca ca có thể vào không?"Bên trong gian phòng, truyền đến âm thanh thâm trầm của Tần Nhân Tông, "Vào đi!"Nghe được câu này, Du Ty Kỳ nhìn Tần Tấn Dương bên cạnh. Lúc này mới đưa tay nắm lấy nắm cửa, đem cửa phòng mở ra. Cô trước đi vào, sau đó, Tần Tấn Dương cũng đi vào theo.Bên trong gian phòng, Tần Nhân Tông vẫn như cũ ngồi ở trên cái ghế lớn kia, mà trên tay của hắn còn nắm không rời gậy đầu rồng. Nhìn thấy người tới, hắn ngẩng đầu lên, nét mặt già nua làm cho người ta không thấy rõ thần sắc.Chú Quản vẫn là như cũ, trấn định đứng ở bên cạnh Tần Nhân Tông, thâm trầm chăm chú mà nhìn bọn họ.Du Hạo Thiên ngồi ở một bên trên ghế sa lon, giống nhau ngẩng đầu lên tò mò nhìn hai người. Tầm mắt liếc nhìn Tần Tấn Dương, cuối cùng dừng ở trên người con gái bảo bối của mình.Trong lòng cũng là hồ nghi , hai người bọn họ như thế nào lại đi cùng nhau rồi?Du Ty Kỳ đi tới trước mặt bọn họ, hiểu chuyện hô một tiếng, "Tần gia gia! Cha! Chú Quản!""Ừ!" Du Hạo Thiên buồn buồn lên tiếng."Kỳ Kỳ! Đi tới gia gia nơi đây!" Tần Nhân Tông vẫy tay về phía cô, lộ ra khuôn mặt hiền lành tươi cười.Du Ty Kỳ ngắm nhìn Tần Tấn Dương, giống nhau triển hiện nụ cười sáng lạn, đi tới bên cạnh Tần Nhân Tông, đôi tay ôm cổ tay của hắn, một bộ dạng thân mật, vui vẻ hòa thuận.Tần Tấn Dương nhìn người trong phòng, cuối cùng nhép nhép miệng, cũng là cảm giác nói không ra lời."Gia gia! Chú Du! Chú Quản!"Tần Nhân Tông nhìn đến bộ dạng hắn không cam không nguyện, trong lòng lại bắt đầu nổi lửa rồi, nhíu mày, "Con chính là như vậy đối đãi với trưởng bối hay sao? Không lễ phép như vậy?"Mặc dù, đối với người cháu này của mình, ông vẫn thương yêu.Nhưng cái tiểu tử thúi này, từ nhỏ liền hay đối nghịch với ông! Chính mình cũng hết cách với hắn!Tần Tấn Dương đang nhìn gia gia mình, không nói gì. Chỉ là trầm mặc nhìn chăm chú ông, mặc cho ông mắng."Tốt lắm! Anh Tần! Không dễ có dịp nói chuyện! Tấn Dương đến! Ngồi bên cạnh chú Du! Này về sau này, chú Du liền đem Kỳ Kỳ giao cho con rồi !" Du Hạo Thiên còn một lòng cho là con gái mình đã thuyết phục được hắn, mở miệng toát hợp.Không đợi Tần Tấn Dương mở miệng, đứng ở bên cạnh Tần Nhân Tông, Du Ty Kỳ mở miệng trước."Cha! Trước con không phải đã nói với cho sao? Làm sao cha vẫn không hiểu chứ?" Cô bĩu môi.Sau đó, đi tới bên cạnh Du Hạo Thiên, làm nũng bên cạnh hắn ngồi xuống, một đôi tay nhỏ bé ôm hắn, đầu tựa vào bờ vai của hắn, vừa thân mật cọ xát."Cha! Con không thích Tần ca ca! Cho nên không muốn cùng Tần ca ca kết hôn!""Bởi vì. . . . . . Kỳ Kỳ đã có người mình thích. . . . . ."Du Hạo Thiên trợn to hai mắt, nghiêng đầu sang chỗ khác giật mình nhìn con gái bảo bối của mình, tò mò hỏi "Kỳ Kỳ không phải thích Tấn Dương sao?""Trước kia cho rằng. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Không phải anh ấy. . . . . ." Du Ty Kỳ có chút ngượng ngùng, cũng là ngọt ngào nói.