“ Tình yêu cũng giống như đang mộng du vậy, nếu đã quyết tâm chìm đắm thì bạn có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứnơi đâu. Nhưng một khi đã tỉnhlại, nếu không biết giữ thăng bằng, bạn sẽ rơi cho đến mãi mãi...” Xin chào, tôi là Mai Hán Khanh –28 tuổi. Tôi là cha của hai đứa nhóc sinh đôi, là chồng của người con gái mà tôi yêu nhất, là sếp bự của một công ty bất động sản, nói tóm lại, tôi là thằng đàn ông hạnh phúc nhất quả đất. Đây là một câu chuyện siêu tưởng của vợ tôi, hay nói đúng hơn, là câu chuyện của chúng tôi. Sau một thời gian cãi nhau í ắng, rồi thì chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, cuối cùng vợ tôi (lại) thắng, cho nên câu chuyện này sẽ được kể đan xenbằng ngôi thứ nhất và ngôi thứba, hy vọng không làm mọi người khó hiểu. Và bản thân tôi thì may mắn chiếm được chương mở đầu một cách hoành tráng như thế này đây (cho một tràng vỗ tay hê hê). Khụ, vợ ơi đừng nhéo anh nữa,anh vào vấn đề chính đây. == Câu chuyện bắt đầu vào năm ấy, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, là cái tuổi đẹp và…
Chương 3: Dậy thì - Vấn đề lịch sử để lại
Cô Em Nhầm Giường RồiTác giả: Gián Kêu Oai OáiTruyện Ngôn Tình“ Tình yêu cũng giống như đang mộng du vậy, nếu đã quyết tâm chìm đắm thì bạn có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứnơi đâu. Nhưng một khi đã tỉnhlại, nếu không biết giữ thăng bằng, bạn sẽ rơi cho đến mãi mãi...” Xin chào, tôi là Mai Hán Khanh –28 tuổi. Tôi là cha của hai đứa nhóc sinh đôi, là chồng của người con gái mà tôi yêu nhất, là sếp bự của một công ty bất động sản, nói tóm lại, tôi là thằng đàn ông hạnh phúc nhất quả đất. Đây là một câu chuyện siêu tưởng của vợ tôi, hay nói đúng hơn, là câu chuyện của chúng tôi. Sau một thời gian cãi nhau í ắng, rồi thì chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, cuối cùng vợ tôi (lại) thắng, cho nên câu chuyện này sẽ được kể đan xenbằng ngôi thứ nhất và ngôi thứba, hy vọng không làm mọi người khó hiểu. Và bản thân tôi thì may mắn chiếm được chương mở đầu một cách hoành tráng như thế này đây (cho một tràng vỗ tay hê hê). Khụ, vợ ơi đừng nhéo anh nữa,anh vào vấn đề chính đây. == Câu chuyện bắt đầu vào năm ấy, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, là cái tuổi đẹp và… “...Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh...”Trên đời này tuyệt đối không có vong hồn không có vong hồn không có vong hồn! Trong nhà tắm, Hán Khanh ngước nhìn khuôn mặt như gấu trúc của mình trong gương, miệng không ngớt lẩm bẩm.Sáng nay, khi hắn tỉnh giấc, chiếc giường đã trống trơn.Ý hắn là, trống lốc đến kinh hoàng luôn ấy!Cái cô nàng kì dị đêm qua đã bốc hơi, không một dấu vết.Hắn không tin đêm qua là một giấc mơ, bởi vì không giấc mơ nào lại có thể khiến một kẻ ham hưởng thụ như hắn có thểlết xác từ chiếc giường đế vương của mình xuống sô pha.Không một giấc mơ nào lại sống động và khiến hắn ám ảnh đến thế.Vậy nên, Mai thiếu gia, trong cơn hoảng loạn cực độ, đã gần như ép buộc bản thân phải tin rằng, đêm qua hắn đã gặp một vong hồn chưa siêu thoát.Amen. Đúng, một vong hồn......................... Tiếp :Dưới nhà bếp.Ông quản gia hốt hoảng đưa hai tay lên trời:- "Tôi xin lấy cái mạng già này ra mà thề, rõ ràng là cậu chủ sắp phát rồ đến nơi rồi, sáng nay cậu ấy cứ lẩm bẩm thứ gì đấy về vong hồn, rồi lại còn đứng chôn chân nhìn chăm chăm về phía giường, giống như nhìn quỷ dữ ấy!”Cô gia nhân xen vào:- "Phải phải, sáng nay cậu chủ còn bắt tôi phải thay toàn bộ ga giường và định vứt luôn hai cái gối, nhìn cậu hoảng loạn lắm, nhưng khi tôi vừa lên tới phòng thì cậu chủ bảo không cần nữa rồi đạp luôn tôi ra ngoài!” ( Hán Khanh đứng sau cánh cửa nhà bếp, sắc mặt đen sì như *** nồi, khẽ nuốt cục nghẹn từ cổ họng xuống.Làm thế quái nào mà hắn lại trở thành thiếu gia của một cái nhà toàn người điên thế này?Dậy...Dậy thì...Dậy thì ư????????Cái đám này, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.Được lắm, có khi ngay chiều nay, những tờ báo lá cải khắp nơi đồng loạt treo tít giật gân: “THIẾU GIA NHÀ HỌ MAI 17 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU DẬY THÌ” cũng nên, thật quá sức chịu đựng!!Nhưng thôi, những chuyện tào lao bí đao đó, hắn sẽ xử lí sau.Nhẹ nhàng và từ tốn, Hán Khanh quay người và chậm rãi bước trở lên cầu thang, vừa đi vừa suy nghĩ.Một lát sau, hắn đã vặn nấm đấm cửa phòng mình, và từ từ bước vào, thẳng tiến đến bên giường.Hắn thật bất cẩn quá, suýt chút nữa là đã để cho cô gia nhân lắm chuyện đó dọn mất vật chứng vô cùng quan trọng rồi.Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh.Cộc cộc cộc.- "Vào đi.” Hắn lập tức đứng thẳng người dậy, quay mặt nhìn về phía bầu trời đang hừng đông qua khung cửa sổ.- "Cậu chủ, tôi đem cà phê tới rồi đây. Đồng phục của cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mà, thưa cậu, có điều...” Người quản gia ngập ngừng.Im lặng.Một lúc sau, Hán Khanh quay người, nhìn thẳng vào mắt người quản gia già đang đứng trước mặt.- "Có chuyện gì?” Cặp mắt hổ phách trong vắt của hắn nheo lại, vừa thắc mắc vừa thờ ơ.Ông cụ thoáng bối rối.- "Trong tủ quần áo của cậu, chúng tôi vừa phát hiện đôi giày patin màu xanh của cậu đã biến mất. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi rồi, nhưng mà...Với lại, ổ bánh mì nhồi kem bà chủ chuẩn bị cho cậu cũng không cánh mà bay luôn rồi...chúng tôi...ờ...”Trong một giây, ông có cảm giác như đáy mắt cậu chủ của mình đột nhiên loé lên một tia sáng bí ẩn.Gần như là ánh cười.- "Hôm nay tôi đi giày thể thao cũng được, cảm ơn ông, còn bữa sáng thì không cần.”Hán Khanh đột nhiên lãnh đạm phẩy tay, ra hiệu ông quản gia được phép lui.Người quản gia già hết sức bất ngờ, nhưng cũng không dám nói gì thêm, khẽ cúi chào rồi lui dần ra cửa.Thật kì lạ, ngày thường cậu chủ thà đi chân đất cũng không mang thứ gì khác ngoài đôi giày ấy, vậy mà hôm nay... Ông quản gia hoang mang nghĩ thầm, rồi đột nhiên, ông vui sướng vỗ đùi đánh đét:- "À há, cậu chủ dậy thì rồi nên đáng yêu hẳn!!”Nhưng, vì người quản gia này không cẩn thận tiết chế âm lượng của mình, nên đã hại bạn Hán Khanh nào đấy đang nhấm nháp cà phê trong phòng bị sặc lên tới mũi. =.=
“...Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.
Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh...”
Trên đời này tuyệt đối không có vong hồn không có vong hồn không có vong hồn! Trong nhà tắm, Hán Khanh ngước nhìn khuôn mặt như gấu trúc của mình trong gương, miệng không ngớt lẩm bẩm.
Sáng nay, khi hắn tỉnh giấc, chiếc giường đã trống trơn.
Ý hắn là, trống lốc đến kinh hoàng luôn ấy!
Cái cô nàng kì dị đêm qua đã bốc hơi, không một dấu vết.
Hắn không tin đêm qua là một giấc mơ, bởi vì không giấc mơ nào lại có thể khiến một kẻ ham hưởng thụ như hắn có thểlết xác từ chiếc giường đế vương của mình xuống sô pha.
Không một giấc mơ nào lại sống động và khiến hắn ám ảnh đến thế.
Vậy nên, Mai thiếu gia, trong cơn hoảng loạn cực độ, đã gần như ép buộc bản thân phải tin rằng, đêm qua hắn đã gặp một vong hồn chưa siêu thoát.
Amen. Đúng, một vong hồn...
...................... Tiếp :
Dưới nhà bếp.
Ông quản gia hốt hoảng đưa hai tay lên trời:
- "Tôi xin lấy cái mạng già này ra mà thề, rõ ràng là cậu chủ sắp phát rồ đến nơi rồi, sáng nay cậu ấy cứ lẩm bẩm thứ gì đấy về vong hồn, rồi lại còn đứng chôn chân nhìn chăm chăm về phía giường, giống như nhìn quỷ dữ ấy!”
Cô gia nhân xen vào:
- "Phải phải, sáng nay cậu chủ còn bắt tôi phải thay toàn bộ ga giường và định vứt luôn hai cái gối, nhìn cậu hoảng loạn lắm, nhưng khi tôi vừa lên tới phòng thì cậu chủ bảo không cần nữa rồi đạp luôn tôi ra ngoài!” ( Hán Khanh đứng sau cánh cửa nhà bếp, sắc mặt đen sì như *** nồi, khẽ nuốt cục nghẹn từ cổ họng xuống.
Làm thế quái nào mà hắn lại trở thành thiếu gia của một cái nhà toàn người điên thế này?
Dậy...
Dậy thì...
Dậy thì ư????????
Cái đám này, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.
Được lắm, có khi ngay chiều nay, những tờ báo lá cải khắp nơi đồng loạt treo tít giật gân: “THIẾU GIA NHÀ HỌ MAI 17 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU DẬY THÌ” cũng nên, thật quá sức chịu đựng!!
Nhưng thôi, những chuyện tào lao bí đao đó, hắn sẽ xử lí sau.
Nhẹ nhàng và từ tốn, Hán Khanh quay người và chậm rãi bước trở lên cầu thang, vừa đi vừa suy nghĩ.
Một lát sau, hắn đã vặn nấm đấm cửa phòng mình, và từ từ bước vào, thẳng tiến đến bên giường.
Hắn thật bất cẩn quá, suýt chút nữa là đã để cho cô gia nhân lắm chuyện đó dọn mất vật chứng vô cùng quan trọng rồi.
Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.
Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh.
Cộc cộc cộc.
- "Vào đi.” Hắn lập tức đứng thẳng người dậy, quay mặt nhìn về phía bầu trời đang hừng đông qua khung cửa sổ.
- "Cậu chủ, tôi đem cà phê tới rồi đây. Đồng phục của cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mà, thưa cậu, có điều...” Người quản gia ngập ngừng.
Im lặng.
Một lúc sau, Hán Khanh quay người, nhìn thẳng vào mắt người quản gia già đang đứng trước mặt.
- "Có chuyện gì?” Cặp mắt hổ phách trong vắt của hắn nheo lại, vừa thắc mắc vừa thờ ơ.
Ông cụ thoáng bối rối.
- "Trong tủ quần áo của cậu, chúng tôi vừa phát hiện đôi giày patin màu xanh của cậu đã biến mất. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi rồi, nhưng mà...Với lại, ổ bánh mì nhồi kem bà chủ chuẩn bị cho cậu cũng không cánh mà bay luôn rồi...chúng tôi...ờ...”
Trong một giây, ông có cảm giác như đáy mắt cậu chủ của mình đột nhiên loé lên một tia sáng bí ẩn.
Gần như là ánh cười.
- "Hôm nay tôi đi giày thể thao cũng được, cảm ơn ông, còn bữa sáng thì không cần.”
Hán Khanh đột nhiên lãnh đạm phẩy tay, ra hiệu ông quản gia được phép lui.
Người quản gia già hết sức bất ngờ, nhưng cũng không dám nói gì thêm, khẽ cúi chào rồi lui dần ra cửa.
Thật kì lạ, ngày thường cậu chủ thà đi chân đất cũng không mang thứ gì khác ngoài đôi giày ấy, vậy mà hôm nay... Ông quản gia hoang mang nghĩ thầm, rồi đột nhiên, ông vui sướng vỗ đùi đánh đét:
- "À há, cậu chủ dậy thì rồi nên đáng yêu hẳn!!”
Nhưng, vì người quản gia này không cẩn thận tiết chế âm lượng của mình, nên đã hại bạn Hán Khanh nào đấy đang nhấm nháp cà phê trong phòng bị sặc lên tới mũi. =.=
Cô Em Nhầm Giường RồiTác giả: Gián Kêu Oai OáiTruyện Ngôn Tình“ Tình yêu cũng giống như đang mộng du vậy, nếu đã quyết tâm chìm đắm thì bạn có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứnơi đâu. Nhưng một khi đã tỉnhlại, nếu không biết giữ thăng bằng, bạn sẽ rơi cho đến mãi mãi...” Xin chào, tôi là Mai Hán Khanh –28 tuổi. Tôi là cha của hai đứa nhóc sinh đôi, là chồng của người con gái mà tôi yêu nhất, là sếp bự của một công ty bất động sản, nói tóm lại, tôi là thằng đàn ông hạnh phúc nhất quả đất. Đây là một câu chuyện siêu tưởng của vợ tôi, hay nói đúng hơn, là câu chuyện của chúng tôi. Sau một thời gian cãi nhau í ắng, rồi thì chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, cuối cùng vợ tôi (lại) thắng, cho nên câu chuyện này sẽ được kể đan xenbằng ngôi thứ nhất và ngôi thứba, hy vọng không làm mọi người khó hiểu. Và bản thân tôi thì may mắn chiếm được chương mở đầu một cách hoành tráng như thế này đây (cho một tràng vỗ tay hê hê). Khụ, vợ ơi đừng nhéo anh nữa,anh vào vấn đề chính đây. == Câu chuyện bắt đầu vào năm ấy, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, là cái tuổi đẹp và… “...Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh...”Trên đời này tuyệt đối không có vong hồn không có vong hồn không có vong hồn! Trong nhà tắm, Hán Khanh ngước nhìn khuôn mặt như gấu trúc của mình trong gương, miệng không ngớt lẩm bẩm.Sáng nay, khi hắn tỉnh giấc, chiếc giường đã trống trơn.Ý hắn là, trống lốc đến kinh hoàng luôn ấy!Cái cô nàng kì dị đêm qua đã bốc hơi, không một dấu vết.Hắn không tin đêm qua là một giấc mơ, bởi vì không giấc mơ nào lại có thể khiến một kẻ ham hưởng thụ như hắn có thểlết xác từ chiếc giường đế vương của mình xuống sô pha.Không một giấc mơ nào lại sống động và khiến hắn ám ảnh đến thế.Vậy nên, Mai thiếu gia, trong cơn hoảng loạn cực độ, đã gần như ép buộc bản thân phải tin rằng, đêm qua hắn đã gặp một vong hồn chưa siêu thoát.Amen. Đúng, một vong hồn......................... Tiếp :Dưới nhà bếp.Ông quản gia hốt hoảng đưa hai tay lên trời:- "Tôi xin lấy cái mạng già này ra mà thề, rõ ràng là cậu chủ sắp phát rồ đến nơi rồi, sáng nay cậu ấy cứ lẩm bẩm thứ gì đấy về vong hồn, rồi lại còn đứng chôn chân nhìn chăm chăm về phía giường, giống như nhìn quỷ dữ ấy!”Cô gia nhân xen vào:- "Phải phải, sáng nay cậu chủ còn bắt tôi phải thay toàn bộ ga giường và định vứt luôn hai cái gối, nhìn cậu hoảng loạn lắm, nhưng khi tôi vừa lên tới phòng thì cậu chủ bảo không cần nữa rồi đạp luôn tôi ra ngoài!” ( Hán Khanh đứng sau cánh cửa nhà bếp, sắc mặt đen sì như *** nồi, khẽ nuốt cục nghẹn từ cổ họng xuống.Làm thế quái nào mà hắn lại trở thành thiếu gia của một cái nhà toàn người điên thế này?Dậy...Dậy thì...Dậy thì ư????????Cái đám này, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.Được lắm, có khi ngay chiều nay, những tờ báo lá cải khắp nơi đồng loạt treo tít giật gân: “THIẾU GIA NHÀ HỌ MAI 17 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU DẬY THÌ” cũng nên, thật quá sức chịu đựng!!Nhưng thôi, những chuyện tào lao bí đao đó, hắn sẽ xử lí sau.Nhẹ nhàng và từ tốn, Hán Khanh quay người và chậm rãi bước trở lên cầu thang, vừa đi vừa suy nghĩ.Một lát sau, hắn đã vặn nấm đấm cửa phòng mình, và từ từ bước vào, thẳng tiến đến bên giường.Hắn thật bất cẩn quá, suýt chút nữa là đã để cho cô gia nhân lắm chuyện đó dọn mất vật chứng vô cùng quan trọng rồi.Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh.Cộc cộc cộc.- "Vào đi.” Hắn lập tức đứng thẳng người dậy, quay mặt nhìn về phía bầu trời đang hừng đông qua khung cửa sổ.- "Cậu chủ, tôi đem cà phê tới rồi đây. Đồng phục của cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mà, thưa cậu, có điều...” Người quản gia ngập ngừng.Im lặng.Một lúc sau, Hán Khanh quay người, nhìn thẳng vào mắt người quản gia già đang đứng trước mặt.- "Có chuyện gì?” Cặp mắt hổ phách trong vắt của hắn nheo lại, vừa thắc mắc vừa thờ ơ.Ông cụ thoáng bối rối.- "Trong tủ quần áo của cậu, chúng tôi vừa phát hiện đôi giày patin màu xanh của cậu đã biến mất. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi rồi, nhưng mà...Với lại, ổ bánh mì nhồi kem bà chủ chuẩn bị cho cậu cũng không cánh mà bay luôn rồi...chúng tôi...ờ...”Trong một giây, ông có cảm giác như đáy mắt cậu chủ của mình đột nhiên loé lên một tia sáng bí ẩn.Gần như là ánh cười.- "Hôm nay tôi đi giày thể thao cũng được, cảm ơn ông, còn bữa sáng thì không cần.”Hán Khanh đột nhiên lãnh đạm phẩy tay, ra hiệu ông quản gia được phép lui.Người quản gia già hết sức bất ngờ, nhưng cũng không dám nói gì thêm, khẽ cúi chào rồi lui dần ra cửa.Thật kì lạ, ngày thường cậu chủ thà đi chân đất cũng không mang thứ gì khác ngoài đôi giày ấy, vậy mà hôm nay... Ông quản gia hoang mang nghĩ thầm, rồi đột nhiên, ông vui sướng vỗ đùi đánh đét:- "À há, cậu chủ dậy thì rồi nên đáng yêu hẳn!!”Nhưng, vì người quản gia này không cẩn thận tiết chế âm lượng của mình, nên đã hại bạn Hán Khanh nào đấy đang nhấm nháp cà phê trong phòng bị sặc lên tới mũi. =.=