Cố Hàm Ninh lạnh lùng nhìn gã đàn ông mặc đồ âu màu đen nghiêm túc và trang trọng trước mắt, cho dù nét mặt giờ phút này tỏ ra bi thương, cũng không thể che hết sự tuấn tú phong lãng (*) của gã. [(*) phong lãng: vô cùng sáng sủa, rạng ngời] Lúc trước, bản thân mình bị hình tượng tốt đẹp này làm mờ mắt, từ đó, tình yêu duy nhất, cuộc hôn nhân duy nhất…. một sinh mạng duy nhất, đều chôn vùi trong tay gã! Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy lòng tràn đầy phẫn nộ, khiến cô lạnh buốt, rồi nóng phừng phực! Không, cho dù là nóng hay lạnh, cô đều không cảm nhận được nữa…. Trừ phẫn nộ, đau lòng, cùng đau khổ và hối tiếc, cái gì cũng đều không còn…. Cố Hàm Ninh lạnh lùng dời mắt khỏi Cao Thần, chuyển đến người phụ nữ bên cạnh cũng đang trưng vẻ mặt bi thương, khuyên nhủ an ủi gã. Bộ đồ công sở màu đen tinh tế, ngược lại tôn lên làn da trắng nõn của ả, dáng người thướt tha dưới bộ đồ công sở bó sát người, lộ ra sự quyến rũ đặc biệt. Ánh mắt Cố Hàm Ninh như lưỡi dao sắc bén, lạnh thấu xương đâm về phía Bạch…

Truyện chữ