“Lâm Phàm, trình tự chuyển ngành của cô đã hoàn tất nhưng chức vụ cô yêu cầu ở thành phố S cần điều chỉnh lại, nhanh nhất cũng phải ba tháng nữa mới có câu trả lời.” Một sĩ quan đứng tuổi dáng người đĩnh đạc ngồi sau bàn làm việc ngăn nắp, nhìn cô gái mặc đồ ngụy trang trước mặt.“Rõ!” Cô gái cao gầy đứng thẳng người, nét mặt bình tĩnh. “Không có chuyện gì thì về đi, nhớ sắp xếp báo cáo đàng hoàng.” Sĩ quan có phần luyến tiếc cô lính đặc công xuất sắc này. Tuy cô không đặc biệt xuất sắc ở một phương diện nào nhưng lại thuộc nhóm toàn năng, có điều bao nhiêu năm nay chưa từng xin nghỉ phép lấy một lần, có thể nói là không đặt chân ra khỏi doanh trại nửa bước. Lần này đột nhiên đề xuất yêu cầu chuyển ngành, còn xác định thành phố công tác nữa, làm ông trở tay không kịp. “Rõ!” Lâm Phàm thực hiện nghi thức chào tiêu chuẩn, xoay người chuẩn bị đi ra khỏi phòng. “Lâm Phàm, có thể nói cho tôi biết lý do không?” Sĩ quan thật sự không dằn lòng được, mở miệng hỏi thăm. Lâm Phàm lại làm một cú…
Chương 39
Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của TôiTác giả: Phạm ThuTruyện Ngôn Tình“Lâm Phàm, trình tự chuyển ngành của cô đã hoàn tất nhưng chức vụ cô yêu cầu ở thành phố S cần điều chỉnh lại, nhanh nhất cũng phải ba tháng nữa mới có câu trả lời.” Một sĩ quan đứng tuổi dáng người đĩnh đạc ngồi sau bàn làm việc ngăn nắp, nhìn cô gái mặc đồ ngụy trang trước mặt.“Rõ!” Cô gái cao gầy đứng thẳng người, nét mặt bình tĩnh. “Không có chuyện gì thì về đi, nhớ sắp xếp báo cáo đàng hoàng.” Sĩ quan có phần luyến tiếc cô lính đặc công xuất sắc này. Tuy cô không đặc biệt xuất sắc ở một phương diện nào nhưng lại thuộc nhóm toàn năng, có điều bao nhiêu năm nay chưa từng xin nghỉ phép lấy một lần, có thể nói là không đặt chân ra khỏi doanh trại nửa bước. Lần này đột nhiên đề xuất yêu cầu chuyển ngành, còn xác định thành phố công tác nữa, làm ông trở tay không kịp. “Rõ!” Lâm Phàm thực hiện nghi thức chào tiêu chuẩn, xoay người chuẩn bị đi ra khỏi phòng. “Lâm Phàm, có thể nói cho tôi biết lý do không?” Sĩ quan thật sự không dằn lòng được, mở miệng hỏi thăm. Lâm Phàm lại làm một cú… Lại nói ngày hôm đó bầu trời không một gợn mây, cả tòa nhà Tần thị đều tràn ngập trong bầu không khí ấm áp dễ chịu.Jepi bị Tần Vịnh giao nhiệm vụ quan trọng mới từ nơi xa xôi quay về, đang đứng trong phòng làm việc ở lầu chót cùng với mấy quản lý ngành ban chờ Tần Vịnh ra quyết định cuối cùng.“Đã tra ra là ai, vì sao còn giữ tên đó lại?” Lâm Lỗi không nhịn được hỏi, mấy quản lý bên cạnh đồng loạt gật đầu.Bọn họ làm hồ sơ giả, luôn bị tiết lộ ngay từ đầu, điều tra đủ hai năm rốt cuộc cũng tra ra tên gián điệp.Không thể không nói hắn ẩn mình thật sâu, nếu không phải lần này Jepi đi công tác nghe đội trưởng vô tình tiết lộ, bọn họ từ đầu chí cuối không hề nghi ngờ gã.“Thả dây dài mới câu được cá lớn.” Tần Vịnh cầm hồ sơ hợp đồng tỉ mỉ nghiên cứu xem có chỗ nào bất ổn không, vất cho Lâm Lỗi một đáp án mơ hồ.“Chủ tịch, bây giờ có rất nhiều người nhìn chằm chằm con đường kia, vũ khí trong tay chúng ta hình như không đủ cho lắm.” Jepi lại trình lên một tài liệu khác, lo lắng nói.Lông mày Tần Vịnh nhíu lại, vừa mới cầm lấy hồ sơ thì phòng làm việc vang lên một loạt tiếng chuông thanh thanh trong trẻo.Cầm lấy di động trên bàn, chỉ thấy màn hình nhấp nháy hình Lâm Phàm ôm Meowth, sắc mặt dịu đi ấn phím nghe.“A lô?” Còn đang nhìn chằm chằm tài liệu nghiên cứu số lượng vũ khí, tâm tình Tần Vịnh tốt hẳn lên, Lâm Phàm rất hiếm khi chủ động gọi điện thoại cho hắn, rốt cuộc biết nhớ hắn rồi? Quả nhiên sức hấp dẫn của mình tăng dần nhỉ.“Tần Vịnh… em…” Giọng nói hoang mang lo sợ của Lâm Phàm làm hắn ý thức được chắc chắn có chuyện rồi, vẫn dịu giọng vỗ về “Sao vậy? Từ từ nói.” Trời có sập xuống cũng còn Tần Vịnh hắn chống đỡ.“Em… Bác sĩ nói em bị động thai.” Lâm Phàm sắp khóc đến nơi, tay cầm điện thoại cũng phát run.“Ờ, chỉ là động thai thôi mà, không cần căng thẳng.” Tần Vịnh đặt hồ sơ xuống, miệng vẫn nhếch lên cười như cũ.Nụ cười duy trì được đúng ba giây bỗng dưng tắt ngúm “Thai!!!???”“Ừ, em không biết nên làm sao giờ.” Lâm Phàm bị giọng nói tự dưng vút lên của hắn làm hoảng hồn.“Thai! Mang… mang… mang… mang thai?!” Tần Vịnh lắp bắp nhắc lại lần nữa, vẻ mặt kinh ngạc kế đó là mừng như điên.Lâm Lỗi thính tai nghe được nội dung nói chuyện, bèn cười “Mày hát R&B à? Cũng có vần điệu ghê.”Các quản lý quay mặt nhìn nhau, xem ra hôm nay không chờ được quyết định cuối cùng rồi.“Em ở đâu! Anh lập tức chạy tới đó!” Tần Vịnh nhảy dựng lên tóm lấy áo khoác xông ra ngoài, hấp ta hấp tấp hệt như cậu chàng trẻ ranh vừa mới trưởng thành.“Ở bệnh viện XX gần đơn vị…” Lâm Phàm nói chưa xong đã bị Jepi ngắt ngang “Chủ tịch, số vũ khí này…?”“Mua! Mua nhiều vào làm súng chào bắn ăn mừng cho tôi!!” Jepi chỉ nhận được cái bóng chạy như ma đuổi của Tần Vịnh kèm câu trả lời chỉ còn dư âm văng vẳng của hắn.Vũ khí đạn dược… làm… súng chào… bắn?Vẻ mặt mọi người rúm ró.Lâm Lỗi ngu ngơ mấy phút sau cười hè hè cầm điện thoại lên “A lô ~~ mợ à ~ có một tin tốt một tin xấu, mợ muốn nghe cái nào trước?”….Mọi người lại vặn vẹo một trận.“Lâm Phàm!! Con anh đâu!!!” Vừa xông vào phòng chờ bệnh viện hai mắt Tần Vịnh đã sáng lòe hưng phấn hỏi Lâm Phàm đang lo lắng.Trân Hương đứng bên khinh bỉ trợn trắng mắt “Còn ngồi trong bụng vợ anh ấy.”“Tần Vịnh… Bác sĩ nói em động thai, nguy hiểm.” Lâm Phàm níu tay hắn, cảm thấy lòng vững vàng hơn nhiều.Tuy cô chưa chuẩn bị tư tưởng kỹ càng để làm mẹ nhưng vẫn đầy ắp mong chờ kết tinh của mình và Tần Vịnh.Có con cái gia đình này càng hoàn chỉnh hơn, lại tự trách mình hời hợt không để ý tới ngày kinh, dẫn tới kết quả như bây giờ.“Đừng sợ, ông trời cũng đừng mong dắt người của anh đi.” Tần Vịnh ngông cuồng, dè dè dặt dặt đỡ Lâm Phàm ngồi xuống, lại gọi mấy cuộc điện thoại.Lúc này một đoàn bác sĩ chủ nhiệm khoa từ thang máy đi ra, bước tới chỗ bọn họ, bên cạnh còn có một y tá đẩy một chiếc xe lăn.“Chủ tịch Tần, xin mời theo chúng tôi.” Một bác sĩ đứng tuổi đeo thẻ chủ nhiệm khoa sản lịch sự đưa tay mời.Lâm Phàm bị đặt lên xe lăn, sửng sốt.“Xe lăn?”“Ngoan, bây giờ chúng ta cẩn thận là thượng sách.” Tần Vịnh dịu giọng dỗ, theo bác sĩ đi thẳng vào thang máy, cùng Lâm Phàm làm kiểm tra kỹ lưỡng hơn.Trân Hương bị bỏ quên nhìn bóng dáng bọn họ khẽ thở dài, cô đơn thì thầm “Phàm Phàm, hi vọng cậu được hạnh phúc.Nếu thật sự Tần Vịnh có chuyện, tớ cũng sẽ cố hết sức bảo vệ cậu.” Bởi vì năm đó ở Myanmar, nếu cậu không kịp thời đẩy tớ ra, tớ đã bị bọn buôn m* t** bắn chết rồi.Câu sau cô không nói ra miệng, chỉ có ánh mắt phức tạp nhìn cửa thang máy khép kín.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Quả thật là động thai, đã truyền dịch an thai rồi không đáng lo nữa.Ba tháng đầu cực kỳ quan trọng, hiện giờ mới chừng hai tháng, tháng cuối cùng tốt nhất là nằm trên giường dưỡng thai.Sau này mỗi tháng đi kiểm tra một lần.” Chủ nhiệm khoa sản cười an ủi, may mà không có việc gì, bằng không bị giận cá chém thớt thì phiền to, cấp trên hết sức coi trọng bệnh nhân này.“Ha ha, được được được.” Tần Vịnh cười ngu ngốc không khép miệng lại được, đầu óc đã xoay mòng mòng bắt đầu mơ tưởng, tám tháng sau con của hắn và Lâm Phàm sẽ chào đời, đến chừng đó giống hắn, hay là giống Lâm Phàm nhỉ?~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Đương nhiên là giống mẹ! Cháu nội mẹ không giống mẹ thì giống ai?!” Nhà họ Tần, bà Tần kích động hét ầm lên, rốt cuộc sắp được bế cháu rồi, bà có thể bồng ra ngoài khoe được rồi! Đám chị em đã làm bà nội kia ăn của bà lâu lắm rồi, hôm nay rốt cuộc bà cũng ngóc đầu lên được.“Đã nghĩ tên xong chưa?” Biểu hiện của ông Tần không phấn khích như bà Tần nhưng đôi mắt híp thành đường chỉ đã bán đứng tâm tình ông.Tần Vịnh nghe xong lắc đầu, trong lòng thầm than đúng là gừng già vẫn cay hơn, nghĩ còn xa hơn hắn nữa “Ba, nhiệm vụ đặt tên này để con cho!” Sợ nhất là bị giành việc.“Nhưng còn chưa biết là con trai hay con gái…” Lâm Phàm nín thinh nhìn cả nhà, bàn tay đặt trên bụng dưới truyền đến cảm giác hạnh phúc đến choáng váng, trong này thai nghén một đứa bé, con của cô và Tần Vịnh.“Căn cứ truyền thống nhất mạch đơn truyền của nhà họ Tần ta, chắc chắn là con trai.” Bà Tần nói chắc như bắp rang, đứng phắt dậy chạy vô phòng ngủ tìm quyển sổ đặt tên, món đồ chơi này bà giấu lâu lắm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng có đất dụng võ.“Lỡ là con gái… mọi người…” Lâm Phàm lo lắng.“Nếu con mà sinh được cho ba một đứa cháu gái, phá vỡ truyền thống nhà họ Tần ta, ba tặng con một chiếc du thuyền.” Ông Tần hùng hồn tuyên bố, làm Tần Vịnh trợn trắng mắt “Ba nói xàm gì thế? Con gái con không thể bán, với lại du thuyền là sao? Sao không phải là tàu du lịch?”“Đánh chết mày giờ! Dám chỉ trích ba mày thế à!” Ông Tần trợn mắt với hắn, kế đó lập tức đổi sắc cười hiền từ với Lâm Phàm “Tàu du lịch cũng được.”…Mọi người hứng trí bừng bừng say sưa nghiên cứu tên đứa nhỏ, Lâm Phàm ngồi một bên lại đeo bộ mặt sầu não.“Sao vậy?” Tần Vịnh phát hiện ra, quan tâm hỏi.“Em mới đi làm chưa tới ba tháng, lại xin nghỉ đẻ…” Lâm Phàm khổ sở.Ông Tần bà Tần nhìn nhau một cái, trao đổi bằng mắt xong phái bà Tần ra mặt khuyên nhủ “Phàm Phàm, chuyện này để ba con giải quyết, con cứ yên tâm dưỡng thai đi.” Đợi sinh xong còn phải ở cữ, không tin con còn hơi sức mà về đội đặc nhiệm.Lâm Phàm nghe xong cau mày trầm ngâm hồi lâu.Cô không muốn lợi dụng đặc quyền, vả lại cô chỉ giỏi vũ lực, nếu sinh xong mà mất đi công việc này e là khó tìm được vị trí thích hợp, mặc dù làm bảo vệ cũng không sai nhưng hơi nhạt nhẽo.“Dạ… được rồi.” Dưới ánh mắt trông đợi của mọi người, cô không thể không gật đầu.“A lô? Tiểu San à, chị sắp làm bà nội rồi.Lâm Lỗi nhà em sao chẳng có động tĩnh gì thế?” Ăn cơm xong, bà Tần ôm điện thoại, chiếu theo danh bạ bấm từng số một thông báo, đặc biệt là đến số của mẹ Lâm Lỗi thì bà cực kỳ có hơi sức.Cái mặt kiêu ngạo đó đến ông Tần cũng nhìn không vừa mắt, khinh bỉ hừ một tiếng đi vào thư phòng.“A lô? Chủ tịch Lương à? Không có gì, hỏi thăm xem gần đây ông thế nào thôi? Ồ? Chơi golf hả? Sợ là không có thời gian đây, tôi sắp làm ông rồi… ha ha, nhờ phúc của ông.”Quả nhiên, không hổ là vợ chồng, nồi nào úp vung nấy.….Chủ tịch Lương ngắt điện thoại xong mặt đen sì, ông sắp làm ông nội với không có thời gian đánh golf thì liên quan quái gì nhau! Có phải ông đẻ đâu!Phòng ngủ.Lâm Phàm bị ép nằm trên giường dưỡng thai, đột nhiên nghĩ ra gì đó bèn nói với Tần Vịnh đang dựa vào đầu giường xem bách khoa toàn thư cho phụ nữ có thai “Ngày mai chúng ta về nhà đi, Meowth còn ở nhà.”“Ừ, anh bảo Harlan đi đón nó về đây, thời gian này chúng ta ở đây thôi, có người chăm sóc em.” Tần Vịnh còn đang chăm chú nghiên cứu quyển bách khoa toàn thư này, nội dung bên trong làm hắn thấm sâu câu học, học nữa học mãi.“Hình như anh coi trọng con hơn em…” Hiếm khi thấy Lâm Phàm oán trách như thế, mà Tần Vịnh vừa vặn lướt đến đoạn miêu tả tâm lý phụ nữ có thai biến đổi rất lớn, buồn vui bất chợt là phản ứng bình thường.Cười cười hôn lên trán cô một cái thật kêu “Nói bậy, nếu không phải con của em, quăng trước mặt anh anh còn lười xem.”“Thật chứ? Nếu là cái cô Tôn kia của anh thì sao?” Lâm Phàm ấm ức nhìn hắn.Chân mày Tần Vịnh giựt giựt, chuyện từ đời nảo đời nào rồi cũng lật lên được, phụ nữ mang thai quả nhiên là muốn nghịch thiên mà.“Em so sánh mình với cô ta không phải là tự hạ thấp bản thân sao! Ngoan, ngủ một chút đi, anh xuống lầu gọi Harlan đi đón Meowth về.” Hi vọng Meowth có thể dời đi sự chú ý của Lâm Phàm, bằng không ngay thời điểm mấu chốt này lại lật lại nợ cũ đây!“Anh đang trốn tránh vấn đề của em…” Sau lưng truyền đến giọng lên án yếu ớt của cô, làm hắn đành vác mặt quay lại ngồi xuống giường, nâng hai má cô lên chân thành nói “Lâm Phàm, em chỉ cần nhớ kỹ anh yêu em, mẹ của con anh chỉ có thể là em là được, sau này tuyệt đối không có người đàn bà nào nữa hết.”“Anh cam đoan?”“Chắc chắn…” Nói xong ánh mắt say mê hôn lên môi cô, chặn môi cô lại đề phòng cô tính nợ cũ.“Khụ… khụ khụ… con à… trước ba tháng phải kềm chế đó…” Bà Tần gọi điện thoại xong, đứng ở cửa hắng giọng nhắc nhở.“Mẹ! Mẹ không biết là phải gõ cửa à!!” Bị bắt tại trận, Tần Vịnh thẹn quá hóa giận hét lên, còn may là mới hôn thôi, bằng không với da mặt Lâm Phàm sợ là cả đời này cũng không dám về nhà, còn Lâm Phàm đã đổ người tới, vùi mặt vào ngực Tần Vịnh chết cũng không chịu chui ra.“Hai đứa bay không đóng cửa, tao gõ kiểu gì.Mẹ tới hỏi tụi bay một tiếng, bánh kẹo cưới phát hay không.Mày kích động cái gì, mẹ biết bọn trẻ chúng mày khó tránh khỏi nhiệt tình, có điều Phàm Phàm mới có bầu hai tháng còn động thai nữa, mày cũng… được được tao đi.” Bị Tần Vịnh trừng mắt bà Tần bất mãn ngậm miệng đi ra, nể mặt cháu nội bà không so đo với mày.Hình như chưa còn thông báo mấy chị em nữa, tiếp tục gọi điện thoại thôi.
Lại nói ngày hôm đó bầu trời không một gợn mây, cả tòa nhà Tần
thị đều tràn ngập trong bầu không khí ấm áp dễ chịu.
Jepi bị Tần Vịnh giao
nhiệm vụ quan trọng mới từ nơi xa xôi quay về, đang đứng trong phòng làm việc ở
lầu chót cùng với mấy quản lý ngành ban chờ Tần Vịnh ra quyết định cuối
cùng.“Đã tra ra là ai, vì sao còn giữ tên đó lại?” Lâm Lỗi không nhịn được hỏi,
mấy quản lý bên cạnh đồng loạt gật đầu.
Bọn họ làm hồ sơ giả,
luôn bị tiết lộ ngay từ đầu, điều tra đủ hai năm rốt cuộc cũng tra ra tên gián
điệp.
Không thể không nói hắn
ẩn mình thật sâu, nếu không phải lần này Jepi đi công tác nghe đội trưởng vô
tình tiết lộ, bọn họ từ đầu chí cuối không hề nghi ngờ gã.“Thả dây dài mới câu
được cá lớn.” Tần Vịnh cầm hồ sơ hợp đồng tỉ mỉ nghiên cứu xem có chỗ nào bất ổn
không, vất cho Lâm Lỗi một đáp án mơ hồ.“Chủ tịch, bây giờ có rất nhiều người
nhìn chằm chằm con đường kia, vũ khí trong tay chúng ta hình như không đủ cho lắm.”
Jepi lại trình lên một tài liệu khác, lo lắng nói.Lông mày Tần Vịnh nhíu lại, vừa
mới cầm lấy hồ sơ thì phòng làm việc vang lên một loạt tiếng chuông thanh thanh
trong trẻo.
Cầm lấy di động trên
bàn, chỉ thấy màn hình nhấp nháy hình Lâm Phàm ôm Meowth, sắc mặt dịu đi ấn
phím nghe.“A lô?” Còn đang nhìn chằm chằm tài liệu nghiên cứu số lượng vũ khí,
tâm tình Tần Vịnh tốt hẳn lên, Lâm Phàm rất hiếm khi chủ động gọi điện thoại
cho hắn, rốt cuộc biết nhớ hắn rồi? Quả nhiên sức hấp dẫn của mình tăng dần nhỉ.“Tần
Vịnh… em…” Giọng nói hoang mang lo sợ của Lâm Phàm làm hắn ý thức được chắc chắn
có chuyện rồi, vẫn dịu giọng vỗ về “Sao vậy? Từ từ nói.” Trời có sập xuống cũng
còn Tần Vịnh hắn chống đỡ.“Em… Bác sĩ nói em bị động thai.” Lâm Phàm sắp khóc đến
nơi, tay cầm điện thoại cũng phát run.“Ờ, chỉ là động thai thôi mà, không cần
căng thẳng.” Tần Vịnh đặt hồ sơ xuống, miệng vẫn nhếch lên cười như cũ.Nụ cười
duy trì được đúng ba giây bỗng dưng tắt ngúm “Thai!!!???”“Ừ, em không biết nên
làm sao giờ.” Lâm Phàm bị giọng nói tự dưng vút lên của hắn làm hoảng hồn.“Thai!
Mang… mang… mang… mang thai?!” Tần Vịnh lắp bắp nhắc lại lần nữa, vẻ mặt kinh
ngạc kế đó là mừng như điên.Lâm Lỗi thính tai nghe được nội dung nói chuyện,
bèn cười “Mày hát R&B à? Cũng có vần điệu ghê.”Các quản lý quay mặt nhìn
nhau, xem ra hôm nay không chờ được quyết định cuối cùng rồi.“Em ở đâu! Anh lập
tức chạy tới đó!” Tần Vịnh nhảy dựng lên tóm lấy áo khoác xông ra ngoài, hấp ta
hấp tấp hệt như cậu chàng trẻ ranh vừa mới trưởng thành.“Ở bệnh viện XX gần đơn
vị…” Lâm Phàm nói chưa xong đã bị Jepi ngắt ngang “Chủ tịch, số vũ khí
này…?”“Mua! Mua nhiều vào làm súng chào bắn ăn mừng cho tôi!!” Jepi chỉ nhận được
cái bóng chạy như ma đuổi của Tần Vịnh kèm câu trả lời chỉ còn dư âm văng vẳng
của hắn.Vũ khí đạn dược… làm… súng chào… bắn?Vẻ mặt mọi người rúm ró.Lâm Lỗi
ngu ngơ mấy phút sau cười hè hè cầm điện thoại lên “A lô ~~ mợ à ~ có một tin tốt
một tin xấu, mợ muốn nghe cái nào trước?”….Mọi người lại vặn vẹo một trận.“Lâm
Phàm!! Con anh đâu!!!” Vừa xông vào phòng chờ bệnh viện hai mắt Tần Vịnh đã
sáng lòe hưng phấn hỏi Lâm Phàm đang lo lắng.
Trân Hương đứng bên
khinh bỉ trợn trắng mắt “Còn ngồi trong bụng vợ anh ấy.”“Tần Vịnh… Bác sĩ nói
em động thai, nguy hiểm.” Lâm Phàm níu tay hắn, cảm thấy lòng vững vàng hơn nhiều.
Tuy cô chưa chuẩn bị
tư tưởng kỹ càng để làm mẹ nhưng vẫn đầy ắp mong chờ kết tinh của mình và Tần Vịnh.
Có con cái gia đình
này càng hoàn chỉnh hơn, lại tự trách mình hời hợt không để ý tới ngày kinh, dẫn
tới kết quả như bây giờ.“Đừng sợ, ông trời cũng đừng mong dắt người của anh
đi.” Tần Vịnh ngông cuồng, dè dè dặt dặt đỡ Lâm Phàm ngồi xuống, lại gọi mấy cuộc
điện thoại.Lúc này một đoàn bác sĩ chủ nhiệm khoa từ thang máy đi ra, bước tới
chỗ bọn họ, bên cạnh còn có một y tá đẩy một chiếc xe lăn.“Chủ tịch Tần, xin mời
theo chúng tôi.” Một bác sĩ đứng tuổi đeo thẻ chủ nhiệm khoa sản lịch sự đưa
tay mời.
Lâm Phàm bị đặt lên
xe lăn, sửng sốt.“Xe lăn?”“Ngoan, bây giờ chúng ta cẩn thận là thượng sách.” Tần
Vịnh dịu giọng dỗ, theo bác sĩ đi thẳng vào thang máy, cùng Lâm Phàm làm kiểm
tra kỹ lưỡng hơn.Trân Hương bị bỏ quên nhìn bóng dáng bọn họ khẽ thở dài, cô
đơn thì thầm “Phàm Phàm, hi vọng cậu được hạnh phúc.
Nếu thật sự Tần Vịnh
có chuyện, tớ cũng sẽ cố hết sức bảo vệ cậu.” Bởi vì năm đó ở Myanmar, nếu cậu
không kịp thời đẩy tớ ra, tớ đã bị bọn buôn m* t** bắn chết rồi.Câu sau cô
không nói ra miệng, chỉ có ánh mắt phức tạp nhìn cửa thang máy khép
kín.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Quả thật là động thai, đã truyền dịch an thai rồi
không đáng lo nữa.
Ba tháng đầu cực kỳ
quan trọng, hiện giờ mới chừng hai tháng, tháng cuối cùng tốt nhất là nằm trên
giường dưỡng thai.
Sau này mỗi tháng đi
kiểm tra một lần.” Chủ nhiệm khoa sản cười an ủi, may mà không có việc gì, bằng
không bị giận cá chém thớt thì phiền to, cấp trên hết sức coi trọng bệnh nhân
này.“Ha ha, được được được.” Tần Vịnh cười ngu ngốc không khép miệng lại được,
đầu óc đã xoay mòng mòng bắt đầu mơ tưởng, tám tháng sau con của hắn và Lâm
Phàm sẽ chào đời, đến chừng đó giống hắn, hay là giống Lâm Phàm nhỉ?~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Đương
nhiên là giống mẹ! Cháu nội mẹ không giống mẹ thì giống ai?!” Nhà họ Tần, bà Tần
kích động hét ầm lên, rốt cuộc sắp được bế cháu rồi, bà có thể bồng ra ngoài
khoe được rồi! Đám chị em đã làm bà nội kia ăn của bà lâu lắm rồi, hôm nay rốt
cuộc bà cũng ngóc đầu lên được.“Đã nghĩ tên xong chưa?” Biểu hiện của ông Tần
không phấn khích như bà Tần nhưng đôi mắt híp thành đường chỉ đã bán đứng tâm
tình ông.Tần Vịnh nghe xong lắc đầu, trong lòng thầm than đúng là gừng già vẫn
cay hơn, nghĩ còn xa hơn hắn nữa “Ba, nhiệm vụ đặt tên này để con cho!” Sợ nhất
là bị giành việc.“Nhưng còn chưa biết là con trai hay con gái…” Lâm Phàm nín
thinh nhìn cả nhà, bàn tay đặt trên bụng dưới truyền đến cảm giác hạnh phúc đến
choáng váng, trong này thai nghén một đứa bé, con của cô và Tần Vịnh.“Căn cứ
truyền thống nhất mạch đơn truyền của nhà họ Tần ta, chắc chắn là con trai.” Bà
Tần nói chắc như bắp rang, đứng phắt dậy chạy vô phòng ngủ tìm quyển sổ đặt
tên, món đồ chơi này bà giấu lâu lắm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng có đất dụng võ.“Lỡ
là con gái… mọi người…” Lâm Phàm lo lắng.“Nếu con mà sinh được cho ba một đứa
cháu gái, phá vỡ truyền thống nhà họ Tần ta, ba tặng con một chiếc du thuyền.”
Ông Tần hùng hồn tuyên bố, làm Tần Vịnh trợn trắng mắt “Ba nói xàm gì thế? Con
gái con không thể bán, với lại du thuyền là sao? Sao không phải là tàu du lịch?”“Đánh
chết mày giờ! Dám chỉ trích ba mày thế à!” Ông Tần trợn mắt với hắn, kế đó lập
tức đổi sắc cười hiền từ với Lâm Phàm “Tàu du lịch cũng được.”…Mọi người hứng
trí bừng bừng say sưa nghiên cứu tên đứa nhỏ, Lâm Phàm ngồi một bên lại đeo bộ
mặt sầu não.“Sao vậy?” Tần Vịnh phát hiện ra, quan tâm hỏi.“Em mới đi làm chưa
tới ba tháng, lại xin nghỉ đẻ…” Lâm Phàm khổ sở.Ông Tần bà Tần nhìn nhau một
cái, trao đổi bằng mắt xong phái bà Tần ra mặt khuyên nhủ “Phàm Phàm, chuyện
này để ba con giải quyết, con cứ yên tâm dưỡng thai đi.” Đợi sinh xong còn phải
ở cữ, không tin con còn hơi sức mà về đội đặc nhiệm.Lâm Phàm nghe xong cau mày
trầm ngâm hồi lâu.
Cô không muốn lợi dụng
đặc quyền, vả lại cô chỉ giỏi vũ lực, nếu sinh xong mà mất đi công việc này e
là khó tìm được vị trí thích hợp, mặc dù làm bảo vệ cũng không sai nhưng hơi nhạt
nhẽo.“Dạ… được rồi.” Dưới ánh mắt trông đợi của mọi người, cô không thể không gật
đầu.“A lô? Tiểu San à, chị sắp làm bà nội rồi.
Lâm Lỗi nhà em sao chẳng
có động tĩnh gì thế?” Ăn cơm xong, bà Tần ôm điện thoại, chiếu theo danh bạ bấm
từng số một thông báo, đặc biệt là đến số của mẹ Lâm Lỗi thì bà cực kỳ có hơi sức.Cái
mặt kiêu ngạo đó đến ông Tần cũng nhìn không vừa mắt, khinh bỉ hừ một tiếng đi
vào thư phòng.“A lô? Chủ tịch Lương à? Không có gì, hỏi thăm xem gần đây ông thế
nào thôi? Ồ? Chơi golf hả? Sợ là không có thời gian đây, tôi sắp làm ông rồi…
ha ha, nhờ phúc của ông.”Quả nhiên, không hổ là vợ chồng, nồi nào úp vung nấy.….Chủ
tịch Lương ngắt điện thoại xong mặt đen sì, ông sắp làm ông nội với không có thời
gian đánh golf thì liên quan quái gì nhau! Có phải ông đẻ đâu!Phòng ngủ.
Lâm Phàm bị ép nằm
trên giường dưỡng thai, đột nhiên nghĩ ra gì đó bèn nói với Tần Vịnh đang dựa
vào đầu giường xem bách khoa toàn thư cho phụ nữ có thai “Ngày mai chúng ta về
nhà đi, Meowth còn ở nhà.”“Ừ, anh bảo Harlan đi đón nó về đây, thời gian này
chúng ta ở đây thôi, có người chăm sóc em.” Tần Vịnh còn đang chăm chú nghiên cứu
quyển bách khoa toàn thư này, nội dung bên trong làm hắn thấm sâu câu học, học
nữa học mãi.“Hình như anh coi trọng con hơn em…” Hiếm khi thấy Lâm Phàm oán
trách như thế, mà Tần Vịnh vừa vặn lướt đến đoạn miêu tả tâm lý phụ nữ có thai
biến đổi rất lớn, buồn vui bất chợt là phản ứng bình thường.Cười cười hôn lên
trán cô một cái thật kêu “Nói bậy, nếu không phải con của em, quăng trước mặt
anh anh còn lười xem.”“Thật chứ? Nếu là cái cô Tôn kia của anh thì sao?” Lâm
Phàm ấm ức nhìn hắn.Chân mày Tần Vịnh giựt giựt, chuyện từ đời nảo đời nào rồi
cũng lật lên được, phụ nữ mang thai quả nhiên là muốn nghịch thiên mà.“Em so
sánh mình với cô ta không phải là tự hạ thấp bản thân sao! Ngoan, ngủ một chút
đi, anh xuống lầu gọi Harlan đi đón Meowth về.” Hi vọng Meowth có thể dời đi sự
chú ý của Lâm Phàm, bằng không ngay thời điểm mấu chốt này lại lật lại nợ cũ
đây!“Anh đang trốn tránh vấn đề của em…” Sau lưng truyền đến giọng lên án yếu ớt
của cô, làm hắn đành vác mặt quay lại ngồi xuống giường, nâng hai má cô lên
chân thành nói “Lâm Phàm, em chỉ cần nhớ kỹ anh yêu em, mẹ của con anh chỉ có
thể là em là được, sau này tuyệt đối không có người đàn bà nào nữa hết.”“Anh
cam đoan?”“Chắc chắn…” Nói xong ánh mắt say mê hôn lên môi cô, chặn môi cô lại
đề phòng cô tính nợ cũ.“Khụ… khụ khụ… con à… trước ba tháng phải kềm chế đó…”
Bà Tần gọi điện thoại xong, đứng ở cửa hắng giọng nhắc nhở.“Mẹ! Mẹ không biết
là phải gõ cửa à!!” Bị bắt tại trận, Tần Vịnh thẹn quá hóa giận hét lên, còn
may là mới hôn thôi, bằng không với da mặt Lâm Phàm sợ là cả đời này cũng không
dám về nhà, còn Lâm Phàm đã đổ người tới, vùi mặt vào ngực Tần Vịnh chết cũng
không chịu chui ra.“Hai đứa bay không đóng cửa, tao gõ kiểu gì.
Mẹ tới hỏi tụi bay một
tiếng, bánh kẹo cưới phát hay không.
Mày kích động cái gì,
mẹ biết bọn trẻ chúng mày khó tránh khỏi nhiệt tình, có điều Phàm Phàm mới có bầu
hai tháng còn động thai nữa, mày cũng… được được tao đi.” Bị Tần Vịnh trừng mắt
bà Tần bất mãn ngậm miệng đi ra, nể mặt cháu nội bà không so đo với mày.
Hình như chưa còn
thông báo mấy chị em nữa, tiếp tục gọi điện thoại thôi.
Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của TôiTác giả: Phạm ThuTruyện Ngôn Tình“Lâm Phàm, trình tự chuyển ngành của cô đã hoàn tất nhưng chức vụ cô yêu cầu ở thành phố S cần điều chỉnh lại, nhanh nhất cũng phải ba tháng nữa mới có câu trả lời.” Một sĩ quan đứng tuổi dáng người đĩnh đạc ngồi sau bàn làm việc ngăn nắp, nhìn cô gái mặc đồ ngụy trang trước mặt.“Rõ!” Cô gái cao gầy đứng thẳng người, nét mặt bình tĩnh. “Không có chuyện gì thì về đi, nhớ sắp xếp báo cáo đàng hoàng.” Sĩ quan có phần luyến tiếc cô lính đặc công xuất sắc này. Tuy cô không đặc biệt xuất sắc ở một phương diện nào nhưng lại thuộc nhóm toàn năng, có điều bao nhiêu năm nay chưa từng xin nghỉ phép lấy một lần, có thể nói là không đặt chân ra khỏi doanh trại nửa bước. Lần này đột nhiên đề xuất yêu cầu chuyển ngành, còn xác định thành phố công tác nữa, làm ông trở tay không kịp. “Rõ!” Lâm Phàm thực hiện nghi thức chào tiêu chuẩn, xoay người chuẩn bị đi ra khỏi phòng. “Lâm Phàm, có thể nói cho tôi biết lý do không?” Sĩ quan thật sự không dằn lòng được, mở miệng hỏi thăm. Lâm Phàm lại làm một cú… Lại nói ngày hôm đó bầu trời không một gợn mây, cả tòa nhà Tần thị đều tràn ngập trong bầu không khí ấm áp dễ chịu.Jepi bị Tần Vịnh giao nhiệm vụ quan trọng mới từ nơi xa xôi quay về, đang đứng trong phòng làm việc ở lầu chót cùng với mấy quản lý ngành ban chờ Tần Vịnh ra quyết định cuối cùng.“Đã tra ra là ai, vì sao còn giữ tên đó lại?” Lâm Lỗi không nhịn được hỏi, mấy quản lý bên cạnh đồng loạt gật đầu.Bọn họ làm hồ sơ giả, luôn bị tiết lộ ngay từ đầu, điều tra đủ hai năm rốt cuộc cũng tra ra tên gián điệp.Không thể không nói hắn ẩn mình thật sâu, nếu không phải lần này Jepi đi công tác nghe đội trưởng vô tình tiết lộ, bọn họ từ đầu chí cuối không hề nghi ngờ gã.“Thả dây dài mới câu được cá lớn.” Tần Vịnh cầm hồ sơ hợp đồng tỉ mỉ nghiên cứu xem có chỗ nào bất ổn không, vất cho Lâm Lỗi một đáp án mơ hồ.“Chủ tịch, bây giờ có rất nhiều người nhìn chằm chằm con đường kia, vũ khí trong tay chúng ta hình như không đủ cho lắm.” Jepi lại trình lên một tài liệu khác, lo lắng nói.Lông mày Tần Vịnh nhíu lại, vừa mới cầm lấy hồ sơ thì phòng làm việc vang lên một loạt tiếng chuông thanh thanh trong trẻo.Cầm lấy di động trên bàn, chỉ thấy màn hình nhấp nháy hình Lâm Phàm ôm Meowth, sắc mặt dịu đi ấn phím nghe.“A lô?” Còn đang nhìn chằm chằm tài liệu nghiên cứu số lượng vũ khí, tâm tình Tần Vịnh tốt hẳn lên, Lâm Phàm rất hiếm khi chủ động gọi điện thoại cho hắn, rốt cuộc biết nhớ hắn rồi? Quả nhiên sức hấp dẫn của mình tăng dần nhỉ.“Tần Vịnh… em…” Giọng nói hoang mang lo sợ của Lâm Phàm làm hắn ý thức được chắc chắn có chuyện rồi, vẫn dịu giọng vỗ về “Sao vậy? Từ từ nói.” Trời có sập xuống cũng còn Tần Vịnh hắn chống đỡ.“Em… Bác sĩ nói em bị động thai.” Lâm Phàm sắp khóc đến nơi, tay cầm điện thoại cũng phát run.“Ờ, chỉ là động thai thôi mà, không cần căng thẳng.” Tần Vịnh đặt hồ sơ xuống, miệng vẫn nhếch lên cười như cũ.Nụ cười duy trì được đúng ba giây bỗng dưng tắt ngúm “Thai!!!???”“Ừ, em không biết nên làm sao giờ.” Lâm Phàm bị giọng nói tự dưng vút lên của hắn làm hoảng hồn.“Thai! Mang… mang… mang… mang thai?!” Tần Vịnh lắp bắp nhắc lại lần nữa, vẻ mặt kinh ngạc kế đó là mừng như điên.Lâm Lỗi thính tai nghe được nội dung nói chuyện, bèn cười “Mày hát R&B à? Cũng có vần điệu ghê.”Các quản lý quay mặt nhìn nhau, xem ra hôm nay không chờ được quyết định cuối cùng rồi.“Em ở đâu! Anh lập tức chạy tới đó!” Tần Vịnh nhảy dựng lên tóm lấy áo khoác xông ra ngoài, hấp ta hấp tấp hệt như cậu chàng trẻ ranh vừa mới trưởng thành.“Ở bệnh viện XX gần đơn vị…” Lâm Phàm nói chưa xong đã bị Jepi ngắt ngang “Chủ tịch, số vũ khí này…?”“Mua! Mua nhiều vào làm súng chào bắn ăn mừng cho tôi!!” Jepi chỉ nhận được cái bóng chạy như ma đuổi của Tần Vịnh kèm câu trả lời chỉ còn dư âm văng vẳng của hắn.Vũ khí đạn dược… làm… súng chào… bắn?Vẻ mặt mọi người rúm ró.Lâm Lỗi ngu ngơ mấy phút sau cười hè hè cầm điện thoại lên “A lô ~~ mợ à ~ có một tin tốt một tin xấu, mợ muốn nghe cái nào trước?”….Mọi người lại vặn vẹo một trận.“Lâm Phàm!! Con anh đâu!!!” Vừa xông vào phòng chờ bệnh viện hai mắt Tần Vịnh đã sáng lòe hưng phấn hỏi Lâm Phàm đang lo lắng.Trân Hương đứng bên khinh bỉ trợn trắng mắt “Còn ngồi trong bụng vợ anh ấy.”“Tần Vịnh… Bác sĩ nói em động thai, nguy hiểm.” Lâm Phàm níu tay hắn, cảm thấy lòng vững vàng hơn nhiều.Tuy cô chưa chuẩn bị tư tưởng kỹ càng để làm mẹ nhưng vẫn đầy ắp mong chờ kết tinh của mình và Tần Vịnh.Có con cái gia đình này càng hoàn chỉnh hơn, lại tự trách mình hời hợt không để ý tới ngày kinh, dẫn tới kết quả như bây giờ.“Đừng sợ, ông trời cũng đừng mong dắt người của anh đi.” Tần Vịnh ngông cuồng, dè dè dặt dặt đỡ Lâm Phàm ngồi xuống, lại gọi mấy cuộc điện thoại.Lúc này một đoàn bác sĩ chủ nhiệm khoa từ thang máy đi ra, bước tới chỗ bọn họ, bên cạnh còn có một y tá đẩy một chiếc xe lăn.“Chủ tịch Tần, xin mời theo chúng tôi.” Một bác sĩ đứng tuổi đeo thẻ chủ nhiệm khoa sản lịch sự đưa tay mời.Lâm Phàm bị đặt lên xe lăn, sửng sốt.“Xe lăn?”“Ngoan, bây giờ chúng ta cẩn thận là thượng sách.” Tần Vịnh dịu giọng dỗ, theo bác sĩ đi thẳng vào thang máy, cùng Lâm Phàm làm kiểm tra kỹ lưỡng hơn.Trân Hương bị bỏ quên nhìn bóng dáng bọn họ khẽ thở dài, cô đơn thì thầm “Phàm Phàm, hi vọng cậu được hạnh phúc.Nếu thật sự Tần Vịnh có chuyện, tớ cũng sẽ cố hết sức bảo vệ cậu.” Bởi vì năm đó ở Myanmar, nếu cậu không kịp thời đẩy tớ ra, tớ đã bị bọn buôn m* t** bắn chết rồi.Câu sau cô không nói ra miệng, chỉ có ánh mắt phức tạp nhìn cửa thang máy khép kín.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Quả thật là động thai, đã truyền dịch an thai rồi không đáng lo nữa.Ba tháng đầu cực kỳ quan trọng, hiện giờ mới chừng hai tháng, tháng cuối cùng tốt nhất là nằm trên giường dưỡng thai.Sau này mỗi tháng đi kiểm tra một lần.” Chủ nhiệm khoa sản cười an ủi, may mà không có việc gì, bằng không bị giận cá chém thớt thì phiền to, cấp trên hết sức coi trọng bệnh nhân này.“Ha ha, được được được.” Tần Vịnh cười ngu ngốc không khép miệng lại được, đầu óc đã xoay mòng mòng bắt đầu mơ tưởng, tám tháng sau con của hắn và Lâm Phàm sẽ chào đời, đến chừng đó giống hắn, hay là giống Lâm Phàm nhỉ?~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Đương nhiên là giống mẹ! Cháu nội mẹ không giống mẹ thì giống ai?!” Nhà họ Tần, bà Tần kích động hét ầm lên, rốt cuộc sắp được bế cháu rồi, bà có thể bồng ra ngoài khoe được rồi! Đám chị em đã làm bà nội kia ăn của bà lâu lắm rồi, hôm nay rốt cuộc bà cũng ngóc đầu lên được.“Đã nghĩ tên xong chưa?” Biểu hiện của ông Tần không phấn khích như bà Tần nhưng đôi mắt híp thành đường chỉ đã bán đứng tâm tình ông.Tần Vịnh nghe xong lắc đầu, trong lòng thầm than đúng là gừng già vẫn cay hơn, nghĩ còn xa hơn hắn nữa “Ba, nhiệm vụ đặt tên này để con cho!” Sợ nhất là bị giành việc.“Nhưng còn chưa biết là con trai hay con gái…” Lâm Phàm nín thinh nhìn cả nhà, bàn tay đặt trên bụng dưới truyền đến cảm giác hạnh phúc đến choáng váng, trong này thai nghén một đứa bé, con của cô và Tần Vịnh.“Căn cứ truyền thống nhất mạch đơn truyền của nhà họ Tần ta, chắc chắn là con trai.” Bà Tần nói chắc như bắp rang, đứng phắt dậy chạy vô phòng ngủ tìm quyển sổ đặt tên, món đồ chơi này bà giấu lâu lắm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng có đất dụng võ.“Lỡ là con gái… mọi người…” Lâm Phàm lo lắng.“Nếu con mà sinh được cho ba một đứa cháu gái, phá vỡ truyền thống nhà họ Tần ta, ba tặng con một chiếc du thuyền.” Ông Tần hùng hồn tuyên bố, làm Tần Vịnh trợn trắng mắt “Ba nói xàm gì thế? Con gái con không thể bán, với lại du thuyền là sao? Sao không phải là tàu du lịch?”“Đánh chết mày giờ! Dám chỉ trích ba mày thế à!” Ông Tần trợn mắt với hắn, kế đó lập tức đổi sắc cười hiền từ với Lâm Phàm “Tàu du lịch cũng được.”…Mọi người hứng trí bừng bừng say sưa nghiên cứu tên đứa nhỏ, Lâm Phàm ngồi một bên lại đeo bộ mặt sầu não.“Sao vậy?” Tần Vịnh phát hiện ra, quan tâm hỏi.“Em mới đi làm chưa tới ba tháng, lại xin nghỉ đẻ…” Lâm Phàm khổ sở.Ông Tần bà Tần nhìn nhau một cái, trao đổi bằng mắt xong phái bà Tần ra mặt khuyên nhủ “Phàm Phàm, chuyện này để ba con giải quyết, con cứ yên tâm dưỡng thai đi.” Đợi sinh xong còn phải ở cữ, không tin con còn hơi sức mà về đội đặc nhiệm.Lâm Phàm nghe xong cau mày trầm ngâm hồi lâu.Cô không muốn lợi dụng đặc quyền, vả lại cô chỉ giỏi vũ lực, nếu sinh xong mà mất đi công việc này e là khó tìm được vị trí thích hợp, mặc dù làm bảo vệ cũng không sai nhưng hơi nhạt nhẽo.“Dạ… được rồi.” Dưới ánh mắt trông đợi của mọi người, cô không thể không gật đầu.“A lô? Tiểu San à, chị sắp làm bà nội rồi.Lâm Lỗi nhà em sao chẳng có động tĩnh gì thế?” Ăn cơm xong, bà Tần ôm điện thoại, chiếu theo danh bạ bấm từng số một thông báo, đặc biệt là đến số của mẹ Lâm Lỗi thì bà cực kỳ có hơi sức.Cái mặt kiêu ngạo đó đến ông Tần cũng nhìn không vừa mắt, khinh bỉ hừ một tiếng đi vào thư phòng.“A lô? Chủ tịch Lương à? Không có gì, hỏi thăm xem gần đây ông thế nào thôi? Ồ? Chơi golf hả? Sợ là không có thời gian đây, tôi sắp làm ông rồi… ha ha, nhờ phúc của ông.”Quả nhiên, không hổ là vợ chồng, nồi nào úp vung nấy.….Chủ tịch Lương ngắt điện thoại xong mặt đen sì, ông sắp làm ông nội với không có thời gian đánh golf thì liên quan quái gì nhau! Có phải ông đẻ đâu!Phòng ngủ.Lâm Phàm bị ép nằm trên giường dưỡng thai, đột nhiên nghĩ ra gì đó bèn nói với Tần Vịnh đang dựa vào đầu giường xem bách khoa toàn thư cho phụ nữ có thai “Ngày mai chúng ta về nhà đi, Meowth còn ở nhà.”“Ừ, anh bảo Harlan đi đón nó về đây, thời gian này chúng ta ở đây thôi, có người chăm sóc em.” Tần Vịnh còn đang chăm chú nghiên cứu quyển bách khoa toàn thư này, nội dung bên trong làm hắn thấm sâu câu học, học nữa học mãi.“Hình như anh coi trọng con hơn em…” Hiếm khi thấy Lâm Phàm oán trách như thế, mà Tần Vịnh vừa vặn lướt đến đoạn miêu tả tâm lý phụ nữ có thai biến đổi rất lớn, buồn vui bất chợt là phản ứng bình thường.Cười cười hôn lên trán cô một cái thật kêu “Nói bậy, nếu không phải con của em, quăng trước mặt anh anh còn lười xem.”“Thật chứ? Nếu là cái cô Tôn kia của anh thì sao?” Lâm Phàm ấm ức nhìn hắn.Chân mày Tần Vịnh giựt giựt, chuyện từ đời nảo đời nào rồi cũng lật lên được, phụ nữ mang thai quả nhiên là muốn nghịch thiên mà.“Em so sánh mình với cô ta không phải là tự hạ thấp bản thân sao! Ngoan, ngủ một chút đi, anh xuống lầu gọi Harlan đi đón Meowth về.” Hi vọng Meowth có thể dời đi sự chú ý của Lâm Phàm, bằng không ngay thời điểm mấu chốt này lại lật lại nợ cũ đây!“Anh đang trốn tránh vấn đề của em…” Sau lưng truyền đến giọng lên án yếu ớt của cô, làm hắn đành vác mặt quay lại ngồi xuống giường, nâng hai má cô lên chân thành nói “Lâm Phàm, em chỉ cần nhớ kỹ anh yêu em, mẹ của con anh chỉ có thể là em là được, sau này tuyệt đối không có người đàn bà nào nữa hết.”“Anh cam đoan?”“Chắc chắn…” Nói xong ánh mắt say mê hôn lên môi cô, chặn môi cô lại đề phòng cô tính nợ cũ.“Khụ… khụ khụ… con à… trước ba tháng phải kềm chế đó…” Bà Tần gọi điện thoại xong, đứng ở cửa hắng giọng nhắc nhở.“Mẹ! Mẹ không biết là phải gõ cửa à!!” Bị bắt tại trận, Tần Vịnh thẹn quá hóa giận hét lên, còn may là mới hôn thôi, bằng không với da mặt Lâm Phàm sợ là cả đời này cũng không dám về nhà, còn Lâm Phàm đã đổ người tới, vùi mặt vào ngực Tần Vịnh chết cũng không chịu chui ra.“Hai đứa bay không đóng cửa, tao gõ kiểu gì.Mẹ tới hỏi tụi bay một tiếng, bánh kẹo cưới phát hay không.Mày kích động cái gì, mẹ biết bọn trẻ chúng mày khó tránh khỏi nhiệt tình, có điều Phàm Phàm mới có bầu hai tháng còn động thai nữa, mày cũng… được được tao đi.” Bị Tần Vịnh trừng mắt bà Tần bất mãn ngậm miệng đi ra, nể mặt cháu nội bà không so đo với mày.Hình như chưa còn thông báo mấy chị em nữa, tiếp tục gọi điện thoại thôi.