CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…
Chương 3: Trở về. Oan gia gặp gỡ (2)
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Kết thúc cuộc nói chuyện với ngoại, nó lên trực thăng bay thẳng về biệt thự Snow tại Việt Nam. Căn biệt thự xa hoa nằm ẩn mình trong vườn hoa hồng đen. Tráng lệ và cô độc đến đáng sợ. Nó đi vào nhà, gót giầy lướt nhẹ trên sàn, cơ hồ ko một tiếng động, khí chất ưu nhã, cao quý, thanh thoát nhẹ nhàng - hình mẫu hoàn hảo của bậc nữ hoàng người người sùng kính. Hai hàng người hầu cúi đầu cung kính: kính chào tiểu thư. Ko một ai dám ngẩng đầu lên dù rất muốn chiêm ngưỡng dung nhan vị tiểu thư xinh đẹp hoàn hảo tuyệt thế đã trở thành truyền thuyết, bởi đơn giản: Họ còn muốn-sống. Nó vẫn bước, từng bước đi dứt khoát, hàn khí toả ra bức người, ko một chút để ý đến dáng vẻ run rẩy của người làm. Đến phòng khách, khẽ ngả người trên chiếc sô pha nạm thạch anh tím, hơi nghiếng đầu lăng nghe những gì vị quản gia già đang chuẩn bị nói:- Thưa tiểu thư, lão phu nhân muốn tiểu thư đi học lại, như những hs cùng tuổi, tại...ngôi trường đó.Sắc mặt nó chợt đen đi, hàn khí ngày một toả ra nhiều hơn,giọng nói lãnh khốc tựa núi băng nghìn năm:- Ngôi trường đó?Lão quản gia run rẩy: - Chính nó. trường Diệu thầnĐôi môi tuyệt mỹ nhếch lên nụ cười nửa miệng mê hồn, nét mặt tĩnh lặng tựa mặt hồ ko gợn sóng:- Chuẩn bị đi, để lộ dù chỉ nửa chữ về thân phận của tôi, ông tự biết hậu quả. Nó nói rồi quay lưng bước lên lầu.
Kết thúc cuộc nói chuyện với ngoại, nó lên trực thăng bay thẳng về biệt thự Snow tại Việt Nam. Căn biệt thự xa hoa nằm ẩn mình trong vườn hoa hồng đen. Tráng lệ và cô độc đến đáng sợ. Nó đi vào nhà, gót giầy lướt nhẹ trên sàn, cơ hồ ko một tiếng động, khí chất ưu nhã, cao quý, thanh thoát nhẹ nhàng - hình mẫu hoàn hảo của bậc nữ hoàng người người sùng kính. Hai hàng người hầu cúi đầu cung kính: kính chào tiểu thư. Ko một ai dám ngẩng đầu lên dù rất muốn chiêm ngưỡng dung nhan vị tiểu thư xinh đẹp hoàn hảo tuyệt thế đã trở thành truyền thuyết, bởi đơn giản: Họ còn muốn-sống.
Nó vẫn bước, từng bước đi dứt khoát, hàn khí toả ra bức người, ko một chút để ý đến dáng vẻ run rẩy của người làm. Đến phòng khách, khẽ ngả người trên chiếc sô pha nạm thạch anh tím, hơi nghiếng đầu lăng nghe những gì vị quản gia già đang chuẩn bị nói:
- Thưa tiểu thư, lão phu nhân muốn tiểu thư đi học lại, như những hs cùng tuổi, tại...ngôi trường đó.
Sắc mặt nó chợt đen đi, hàn khí ngày một toả ra nhiều hơn,giọng nói lãnh khốc tựa núi băng nghìn năm:
- Ngôi trường đó?
Lão quản gia run rẩy:
- Chính nó. trường Diệu thần
Đôi môi tuyệt mỹ nhếch lên nụ cười nửa miệng mê hồn, nét mặt tĩnh lặng tựa mặt hồ ko gợn sóng:
- Chuẩn bị đi, để lộ dù chỉ nửa chữ về thân phận của tôi, ông tự biết hậu quả.
Nó nói rồi quay lưng bước lên lầu.
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Kết thúc cuộc nói chuyện với ngoại, nó lên trực thăng bay thẳng về biệt thự Snow tại Việt Nam. Căn biệt thự xa hoa nằm ẩn mình trong vườn hoa hồng đen. Tráng lệ và cô độc đến đáng sợ. Nó đi vào nhà, gót giầy lướt nhẹ trên sàn, cơ hồ ko một tiếng động, khí chất ưu nhã, cao quý, thanh thoát nhẹ nhàng - hình mẫu hoàn hảo của bậc nữ hoàng người người sùng kính. Hai hàng người hầu cúi đầu cung kính: kính chào tiểu thư. Ko một ai dám ngẩng đầu lên dù rất muốn chiêm ngưỡng dung nhan vị tiểu thư xinh đẹp hoàn hảo tuyệt thế đã trở thành truyền thuyết, bởi đơn giản: Họ còn muốn-sống. Nó vẫn bước, từng bước đi dứt khoát, hàn khí toả ra bức người, ko một chút để ý đến dáng vẻ run rẩy của người làm. Đến phòng khách, khẽ ngả người trên chiếc sô pha nạm thạch anh tím, hơi nghiếng đầu lăng nghe những gì vị quản gia già đang chuẩn bị nói:- Thưa tiểu thư, lão phu nhân muốn tiểu thư đi học lại, như những hs cùng tuổi, tại...ngôi trường đó.Sắc mặt nó chợt đen đi, hàn khí ngày một toả ra nhiều hơn,giọng nói lãnh khốc tựa núi băng nghìn năm:- Ngôi trường đó?Lão quản gia run rẩy: - Chính nó. trường Diệu thầnĐôi môi tuyệt mỹ nhếch lên nụ cười nửa miệng mê hồn, nét mặt tĩnh lặng tựa mặt hồ ko gợn sóng:- Chuẩn bị đi, để lộ dù chỉ nửa chữ về thân phận của tôi, ông tự biết hậu quả. Nó nói rồi quay lưng bước lên lầu.