-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy…
Chương 19: Tôi Thích Chị! Tôi Muốn Quên Chị
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… Tại nhà chung.12 thành viên còn lại đang vui sướng, mở một bữa tiệc nhỏ chúc mừng thành tích ngày hôm nay. Riêng Duy, cậu lại lặng lẽ bước đi trên phố nhỏ. Đằng sau là tiếng nói quen thuộc.- Duy. Tại sao cậu trốn tránh tôi? - My hét lênDuy không muốn người lại, vì biết rõ đằng sau mình là ai. Cậu sợ khi mình quay lại sẽ không kìm lòng được mà làm chuyện quá đáng.- Cậu trả lời tôi đi? Đừng như vậy. Cậu làm tôi buồn lắm, biết không?Thật sự thì Duy không thể chịu đựng được nữa. Trong lòng muốn chạy đến ôm My thật chặt, nhưng lại sợ sẽ làm My không vui. Cậu biết trong lòng My không có cậu.- Chị hỏi tại sao ư? - Duy lạnh nhạt- Đúng! sao cậu lại tỏ thái độ như vậy với tôi? Tại sao hả đồ điên? - My lại gào thét trong không gian tĩnh mịch. Chỉ có hai người- Tôi thích chị! Tôi muốn quên chị được chưa hả? - Duy đápMy như người mất hồn vậy. Cô mất thăng bằng sau câu nói đó.- Cậu,...cậu nói thích tôi sao?Duy không trả lời. Chỉ quay đi chỗ khác. không thèm liếc My lấy một cái- Giữa chúng ta không thể mà. Cậu cũng biết tôi hơn tuổi cậu. Bảo Duy cậu đẹp như vậy cớ sao phải thích người như tôi? Trên thế giới này thiếu gì người để cậu thích.Duy quay lại, khóe miệng nhếch lên. Thật sự My chưa bao giờ thấy cậu như vậy, chưa bao giờ nghĩ cậu sẽ cười với mình như vậy.- Tôi biết rõ câu trả lời của chị. Nên tôi mới phải như thế này. Chị tránh xa tôi đi! Thật khó chịu - Duy phải cố gắng lắm mới nói được những điều này. Làm tim cậu đau nhói.- Giữa tôi với cậu cũng có thể tồn tại tình chị - em mà.Duy không nói gì, bước đi. Có lẽ cậu đã quá đau để chấp nhận từ bỏ My.------Phía bên kia một bóng dáng cao, khuôn mặt anh tuấn. Đang nhìn họ. Miệng khẽ nhếch lên. - Muốn diễn thì phải diễn cho tốt. Bắt đầu đi - Giọng điệu ra lệnh, đáng sợ- Vâng thiếu gia - Người đầu dây bên kia trả lờiDường như sắp có chuyện đáng sợ xảy ra.
Tại nhà chung.
12 thành viên còn lại đang vui sướng, mở một bữa tiệc nhỏ chúc mừng thành tích ngày hôm nay. Riêng Duy, cậu lại lặng lẽ bước đi trên phố nhỏ. Đằng sau là tiếng nói quen thuộc.
- Duy. Tại sao cậu trốn tránh tôi? - My hét lên
Duy không muốn người lại, vì biết rõ đằng sau mình là ai. Cậu sợ khi mình quay lại sẽ không kìm lòng được mà làm chuyện quá đáng.
- Cậu trả lời tôi đi? Đừng như vậy. Cậu làm tôi buồn lắm, biết không?
Thật sự thì Duy không thể chịu đựng được nữa. Trong lòng muốn chạy đến ôm My thật chặt, nhưng lại sợ sẽ làm My không vui. Cậu biết trong lòng My không có cậu.
- Chị hỏi tại sao ư? - Duy lạnh nhạt
- Đúng! sao cậu lại tỏ thái độ như vậy với tôi? Tại sao hả đồ điên? - My lại gào thét trong không gian tĩnh mịch. Chỉ có hai người
- Tôi thích chị! Tôi muốn quên chị được chưa hả? - Duy đáp
My như người mất hồn vậy. Cô mất thăng bằng sau câu nói đó.
- Cậu,...cậu nói thích tôi sao?
Duy không trả lời. Chỉ quay đi chỗ khác. không thèm liếc My lấy một cái
- Giữa chúng ta không thể mà. Cậu cũng biết tôi hơn tuổi cậu. Bảo Duy cậu đẹp như vậy cớ sao phải thích người như tôi? Trên thế giới này thiếu gì người để cậu thích.
Duy quay lại, khóe miệng nhếch lên. Thật sự My chưa bao giờ thấy cậu như vậy, chưa bao giờ nghĩ cậu sẽ cười với mình như vậy.
- Tôi biết rõ câu trả lời của chị. Nên tôi mới phải như thế này. Chị tránh xa tôi đi! Thật khó chịu - Duy phải cố gắng lắm mới nói được những điều này. Làm tim cậu đau nhói.
- Giữa tôi với cậu cũng có thể tồn tại tình chị - em mà.
Duy không nói gì, bước đi. Có lẽ cậu đã quá đau để chấp nhận từ bỏ My.
------
Phía bên kia một bóng dáng cao, khuôn mặt anh tuấn. Đang nhìn họ. Miệng khẽ nhếch lên.
- Muốn diễn thì phải diễn cho tốt. Bắt đầu đi - Giọng điệu ra lệnh, đáng sợ
- Vâng thiếu gia - Người đầu dây bên kia trả lời
Dường như sắp có chuyện đáng sợ xảy ra.
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… Tại nhà chung.12 thành viên còn lại đang vui sướng, mở một bữa tiệc nhỏ chúc mừng thành tích ngày hôm nay. Riêng Duy, cậu lại lặng lẽ bước đi trên phố nhỏ. Đằng sau là tiếng nói quen thuộc.- Duy. Tại sao cậu trốn tránh tôi? - My hét lênDuy không muốn người lại, vì biết rõ đằng sau mình là ai. Cậu sợ khi mình quay lại sẽ không kìm lòng được mà làm chuyện quá đáng.- Cậu trả lời tôi đi? Đừng như vậy. Cậu làm tôi buồn lắm, biết không?Thật sự thì Duy không thể chịu đựng được nữa. Trong lòng muốn chạy đến ôm My thật chặt, nhưng lại sợ sẽ làm My không vui. Cậu biết trong lòng My không có cậu.- Chị hỏi tại sao ư? - Duy lạnh nhạt- Đúng! sao cậu lại tỏ thái độ như vậy với tôi? Tại sao hả đồ điên? - My lại gào thét trong không gian tĩnh mịch. Chỉ có hai người- Tôi thích chị! Tôi muốn quên chị được chưa hả? - Duy đápMy như người mất hồn vậy. Cô mất thăng bằng sau câu nói đó.- Cậu,...cậu nói thích tôi sao?Duy không trả lời. Chỉ quay đi chỗ khác. không thèm liếc My lấy một cái- Giữa chúng ta không thể mà. Cậu cũng biết tôi hơn tuổi cậu. Bảo Duy cậu đẹp như vậy cớ sao phải thích người như tôi? Trên thế giới này thiếu gì người để cậu thích.Duy quay lại, khóe miệng nhếch lên. Thật sự My chưa bao giờ thấy cậu như vậy, chưa bao giờ nghĩ cậu sẽ cười với mình như vậy.- Tôi biết rõ câu trả lời của chị. Nên tôi mới phải như thế này. Chị tránh xa tôi đi! Thật khó chịu - Duy phải cố gắng lắm mới nói được những điều này. Làm tim cậu đau nhói.- Giữa tôi với cậu cũng có thể tồn tại tình chị - em mà.Duy không nói gì, bước đi. Có lẽ cậu đã quá đau để chấp nhận từ bỏ My.------Phía bên kia một bóng dáng cao, khuôn mặt anh tuấn. Đang nhìn họ. Miệng khẽ nhếch lên. - Muốn diễn thì phải diễn cho tốt. Bắt đầu đi - Giọng điệu ra lệnh, đáng sợ- Vâng thiếu gia - Người đầu dây bên kia trả lờiDường như sắp có chuyện đáng sợ xảy ra.