-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy…
Chương 26: Rốt Cuộc! Cậu Đang Ở Đâu?
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… ---Hôm nay, my đã trở về nhà chung. Nhật Anh đã rời khỏi cuộc thi, vì tình trạng sức khỏe. My thấy trống vắng lắm. Cô ra phòng khách tham gia cuộc trò chuyện của các thành viên.- Có ai thấy Bảo Duy đâu không? - My hỏiAi cũng lắc đầu lia lịa. Riêng Yến Nhi chịu trả lời cô- Chị không biết là cậu ấy đã bỏ thi rồi sao?My không hiểu mình vừa nghe được gì nữa. Nhật Anh đã đi, ngay cả Duy cũng bỏ cô đi là sao?.- Tại sao?- Tôi không biết - Yến Nhi đáp-----Một mình My nằm trên chiếc giường lớn. Cô cầm điện thoại bấm đi bấm lại số Duy, nhưng cậu không bắt máy.- Rốt cuộc cậu đang ở đâu? - My nói- Thôi không nghĩ nữa, đi tập hát.-----My đang tập hát đến đoạn cao trào, thì tiếng chuông điện thoại kêu.- Alo - Em rảnh không, ta đi chơi nhé. - Nhật Anh nói- Không được, em đang tập hát. Mai thi rồi, xin lỗi anh. để hôm khác nhá - My nói- Ừ - Nhật Anh lặng lẽ."Liệu Anh có giận không ta?" My cứ suy nghĩ vẩn vơ. Nên cả ngày hôm đấy chả tập trung được vào việc gì----Tại biệt thự Hoàng Duy- Duy này! Con quay lại Havard học đi. - Con chưa muốn. Thời gian 1 năm vẫn chưa hết - Duy đáp.- Con định học khóa sau sao?- Vâng - Duy- Sao con lại thế này cơ chứ? - Mẹ à! Là ba gọi con về mà, nên con mới phải tạm nghỉ một năm chứ - Duy đáp. Người phụ nữ bên cạnh cậu nhíu mày- Ba gọi con về để thay thế vị trí giám đốc, ai ngờ con lấy cuộc thi ra làm cái cớ. Bây giờ không cần nữa, con quay lại Anh không phải tốt hơn sao?.- Thôi mẹ ra ngoài đi! Con muốn yên tĩnh - Nói rồi cậu đẩy mẹ ra ngoài.Trong căn phòng rộng lớn. Duy nằm xuống giường mệt mỏi.- Bây giờ chị đang làm gì? - Duy tự hỏi" Mai là chung kết rồi, tôi sẽ xem chị biểu diễn, lặng lẽ thôi. Có lẽ là lần cuối tôi được thấy chị."
---
Hôm nay, my đã trở về nhà chung. Nhật Anh đã rời khỏi cuộc thi, vì tình trạng sức khỏe. My thấy trống vắng lắm. Cô ra phòng khách tham gia cuộc trò chuyện của các thành viên.
- Có ai thấy Bảo Duy đâu không? - My hỏi
Ai cũng lắc đầu lia lịa. Riêng Yến Nhi chịu trả lời cô
- Chị không biết là cậu ấy đã bỏ thi rồi sao?
My không hiểu mình vừa nghe được gì nữa. Nhật Anh đã đi, ngay cả Duy cũng bỏ cô đi là sao?.
- Tại sao?
- Tôi không biết - Yến Nhi đáp
-----
Một mình My nằm trên chiếc giường lớn. Cô cầm điện thoại bấm đi bấm lại số Duy, nhưng cậu không bắt máy.
- Rốt cuộc cậu đang ở đâu? - My nói
- Thôi không nghĩ nữa, đi tập hát.
-----
My đang tập hát đến đoạn cao trào, thì tiếng chuông điện thoại kêu.
- Alo
- Em rảnh không, ta đi chơi nhé. - Nhật Anh nói
- Không được, em đang tập hát. Mai thi rồi, xin lỗi anh. để hôm khác nhá - My nói
- Ừ - Nhật Anh lặng lẽ.
"Liệu Anh có giận không ta?" My cứ suy nghĩ vẩn vơ. Nên cả ngày hôm đấy chả tập trung được vào việc gì
----
Tại biệt thự Hoàng Duy
- Duy này! Con quay lại Havard học đi.
- Con chưa muốn. Thời gian 1 năm vẫn chưa hết - Duy đáp.
- Con định học khóa sau sao?
- Vâng - Duy
- Sao con lại thế này cơ chứ?
- Mẹ à! Là ba gọi con về mà, nên con mới phải tạm nghỉ một năm chứ - Duy đáp
.
Người phụ nữ bên cạnh cậu nhíu mày
- Ba gọi con về để thay thế vị trí giám đốc, ai ngờ con lấy cuộc thi ra làm cái cớ. Bây giờ không cần nữa, con quay lại Anh không phải tốt hơn sao?.
- Thôi mẹ ra ngoài đi! Con muốn yên tĩnh - Nói rồi cậu đẩy mẹ ra ngoài.
Trong căn phòng rộng lớn. Duy nằm xuống giường mệt mỏi.
- Bây giờ chị đang làm gì? - Duy tự hỏi
" Mai là chung kết rồi, tôi sẽ xem chị biểu diễn, lặng lẽ thôi. Có lẽ là lần cuối tôi được thấy chị."
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… ---Hôm nay, my đã trở về nhà chung. Nhật Anh đã rời khỏi cuộc thi, vì tình trạng sức khỏe. My thấy trống vắng lắm. Cô ra phòng khách tham gia cuộc trò chuyện của các thành viên.- Có ai thấy Bảo Duy đâu không? - My hỏiAi cũng lắc đầu lia lịa. Riêng Yến Nhi chịu trả lời cô- Chị không biết là cậu ấy đã bỏ thi rồi sao?My không hiểu mình vừa nghe được gì nữa. Nhật Anh đã đi, ngay cả Duy cũng bỏ cô đi là sao?.- Tại sao?- Tôi không biết - Yến Nhi đáp-----Một mình My nằm trên chiếc giường lớn. Cô cầm điện thoại bấm đi bấm lại số Duy, nhưng cậu không bắt máy.- Rốt cuộc cậu đang ở đâu? - My nói- Thôi không nghĩ nữa, đi tập hát.-----My đang tập hát đến đoạn cao trào, thì tiếng chuông điện thoại kêu.- Alo - Em rảnh không, ta đi chơi nhé. - Nhật Anh nói- Không được, em đang tập hát. Mai thi rồi, xin lỗi anh. để hôm khác nhá - My nói- Ừ - Nhật Anh lặng lẽ."Liệu Anh có giận không ta?" My cứ suy nghĩ vẩn vơ. Nên cả ngày hôm đấy chả tập trung được vào việc gì----Tại biệt thự Hoàng Duy- Duy này! Con quay lại Havard học đi. - Con chưa muốn. Thời gian 1 năm vẫn chưa hết - Duy đáp.- Con định học khóa sau sao?- Vâng - Duy- Sao con lại thế này cơ chứ? - Mẹ à! Là ba gọi con về mà, nên con mới phải tạm nghỉ một năm chứ - Duy đáp. Người phụ nữ bên cạnh cậu nhíu mày- Ba gọi con về để thay thế vị trí giám đốc, ai ngờ con lấy cuộc thi ra làm cái cớ. Bây giờ không cần nữa, con quay lại Anh không phải tốt hơn sao?.- Thôi mẹ ra ngoài đi! Con muốn yên tĩnh - Nói rồi cậu đẩy mẹ ra ngoài.Trong căn phòng rộng lớn. Duy nằm xuống giường mệt mỏi.- Bây giờ chị đang làm gì? - Duy tự hỏi" Mai là chung kết rồi, tôi sẽ xem chị biểu diễn, lặng lẽ thôi. Có lẽ là lần cuối tôi được thấy chị."