-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy…
Chương 36: Oan Gia Ngõ Hẹp
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… ------Trải qua đêm đầu tiên ở nhà mới. My cảm thấy chưa quen lắm. còn chút bỡ ngỡ- Oa! Ngủ không ngon tý nào - My vươn vai mệt mỏi.Sau khi bước xuống giường cô lại vào nhà tắm. VSCN 30 phút sauĐiện thoại rung.- Hello, my love! đêm qua ngủ nhà mới có tốt không? - DuyMy nhăn mặt- Không tốt cho lắm - Giọng mệt mỏi, hình như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn- Vậy sao? Em ăn sáng chưa? - Duy hỏi- Em chưa! Hôm nay không nấu bữa sáng được đành phải ra ngoài ăn, anh muốn đi không? - MyDuy dơ tay nhìn đồng hồ- Bây giờ thì không được rồi! xin lỗi em nhé.- Vâng! Không sao - Nói rồi My cúp máy------Chán nản vì phải đi ăn sáng một mình, cô thở dài. Nhưng vẫn cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho ai đó.- Diệp Thảo à! Bạn đi ăn sáng với mình được khôngĐầu dây bên kia trả lời- Ok! Cả sáng hôm nay tớ rảnh. Ăn xong ta đi mua sắm nhé.tút....tút....tútDiệp Thảo nói xong tắt máy luôn không cần biết My sẽ trả lời thế nào..My lại thở dài, bước đi trong làn gió hiu quạnh chớm lạnh của mùa thu. Bỗng nhiên trước mặt mình lại xuất hiện một hình bóng quen thuộc lạnh lùng- Anh theo dõi tôi sao? Mẹ tôi đã phải vào tù. Bây giờ cứ coi như mẹ tôi đã trả hết nợ cho mẹ anh. Xin anh đừng làm khổ tôi nữa. - My khẩn khoản- Tôi đâu có ý định làm khổ em. Chỉ là nhà tôi gần đây. - Nhật AnhMy nghe như sét đánh ngang tai. Hàng xóm của mình là tên ác độc này sao?- Cái? Cái gì?Nhật Anh đưa mắt nhìn từ dưới chân lên đến đầu My.- Em mặc như vậy mà không lạnh sao? - Nhật AnhMy chỉ khoác một chiếc áo cardigan dáng dài. Bên trong mặc một chiếc áo crop và quần short bò.- Không! Tôi ổn - myThấy My miệng nói "ổn" nhưng bàn tay cứ bám chặt lấy khủy bên kia. Nhật Anh mang áo khoác của mình, khoác lên người My- Này! Tôi không cần nhé. Dù anh làm gì thì tôi cũng không có ý định thích anh lại đâu. - My kiên quyết- Mặc vào đi. Phải biết giữ gìn sức khỏe. Em mà cứ chống đối tôi sẽ khiến em phải đau khổ - Nhật Anh đe dọaMy không nói gì chỉ bước đi, rồi mới sực nhớ ra điều gì. Đứng khựng lại, cởi áo khoác trên người trả cho Nhật Anh- Sao không mặc- Tôi với anh không cùng đường - My- Tôi cũng đi ăn sáng - Nhật Anh- Sao anh biết tôi đi ăn? - My hỏiNhật Anh mỉm cười- Do vừa nãy em nói chuyện rủ Diệp Thảo đi ăn. Nhân tiện tôi cũng chưa có gì bỏ vào bụng nên đi luôn cùng em. Đi thôi sắp muộn rồiNói rồi Nhật Anh lại cầm lấy áo khoác, khoác cho My. Rồi lôi cô vào xe. Lao đi vun vút----Lát sau tại quán ănDiệp Thảo đã chờ ở đây lâu. Có chút bực dọc, nhưng khi nhìn thấy My đang bước đến bên cạnh còn có một người con trai, Thảo hiếu kì- Ai đây My? - Diệp Thảo- À! Hàng xóm ý mà. - My- Hàng xóm sao? Thế cái áo khoác kia của ai? Một anh chàng bí ẩn à ? - Thảo càng hỏi nhiều hơn- Là bạn trai cũ - Nhật Anh chữa cháyDiệp Thảo đưa mắt nhìn sang Nhật Anh.- À! thì ra là Nhật Anh sao? - ThảoNhật Anh không nói gì, lại kéo My ngồi xuống bàn. Diệp Thảo lại không khỏi bất ngờ trước hành động đó, dán mắt vào hai người..Lát sau trên bàn ăn là 3 đĩa thức ăn đơn giản cho bữa sáng, bánh mì sandwich, trứng cuộn, bánh kem và cộng thêm cả sữa..- Tôi vào nhà vệ sinh chút - Nhật Anh.Hai cô nàng xinh đẹp như chẳng để ý đến anh vẫn tiếp tục nói chuyện- Anh ta đẹp trai quá đi! Hơn hẳn Bảo Duy- Kệ chứ! Đẹp nhưng mà độc - MyThảo không hiểu rõ ý nghĩa câu nói của My, chỉ mở to đôi mắt nhìn cô..Một lúc sau Nhật Anh quay trở lại.- Lát ăn xong! Anh có thể đi mua sắm với chúng tôi không? Hôm nay tôi không mang vệ sĩ - Thảo hỏi.Nhật Anh quay ra nhìn My rồi mới khẽ đồng ý.
------
Trải qua đêm đầu tiên ở nhà mới. My cảm thấy chưa quen lắm. còn chút bỡ ngỡ
- Oa! Ngủ không ngon tý nào - My vươn vai mệt mỏi.
Sau khi bước xuống giường cô lại vào nhà tắm. VSCN
30 phút sau
Điện thoại rung.
- Hello, my love! đêm qua ngủ nhà mới có tốt không? - Duy
My nhăn mặt
- Không tốt cho lắm - Giọng mệt mỏi, hình như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn
- Vậy sao? Em ăn sáng chưa? - Duy hỏi
- Em chưa! Hôm nay không nấu bữa sáng được đành phải ra ngoài ăn, anh muốn đi không? - My
Duy dơ tay nhìn đồng hồ
- Bây giờ thì không được rồi! xin lỗi em nhé.
- Vâng! Không sao - Nói rồi My cúp máy
------
Chán nản vì phải đi ăn sáng một mình, cô thở dài. Nhưng vẫn cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho ai đó.
- Diệp Thảo à! Bạn đi ăn sáng với mình được không
Đầu dây bên kia trả lời
- Ok! Cả sáng hôm nay tớ rảnh. Ăn xong ta đi mua sắm nhé.
tút....tút....tút
Diệp Thảo nói xong tắt máy luôn không cần biết My sẽ trả lời thế nào.
.
My lại thở dài, bước đi trong làn gió hiu quạnh chớm lạnh của mùa thu. Bỗng nhiên trước mặt mình lại xuất hiện một hình bóng quen thuộc lạnh lùng
- Anh theo dõi tôi sao? Mẹ tôi đã phải vào tù. Bây giờ cứ coi như mẹ tôi đã trả hết nợ cho mẹ anh. Xin anh đừng làm khổ tôi nữa. - My khẩn khoản
- Tôi đâu có ý định làm khổ em. Chỉ là nhà tôi gần đây. - Nhật Anh
My nghe như sét đánh ngang tai. Hàng xóm của mình là tên ác độc này sao?
- Cái? Cái gì?
Nhật Anh đưa mắt nhìn từ dưới chân lên đến đầu My.
- Em mặc như vậy mà không lạnh sao? - Nhật Anh
My chỉ khoác một chiếc áo cardigan dáng dài. Bên trong mặc một chiếc áo crop và quần short bò.
- Không! Tôi ổn - my
Thấy My miệng nói "ổn" nhưng bàn tay cứ bám chặt lấy khủy bên kia. Nhật Anh mang áo khoác của mình, khoác lên người My
- Này! Tôi không cần nhé. Dù anh làm gì thì tôi cũng không có ý định thích anh lại đâu. - My kiên quyết
- Mặc vào đi. Phải biết giữ gìn sức khỏe. Em mà cứ chống đối tôi sẽ khiến em phải đau khổ - Nhật Anh đe dọa
My không nói gì chỉ bước đi, rồi mới sực nhớ ra điều gì. Đứng khựng lại, cởi áo khoác trên người trả cho Nhật Anh
- Sao không mặc
- Tôi với anh không cùng đường - My
- Tôi cũng đi ăn sáng - Nhật Anh
- Sao anh biết tôi đi ăn? - My hỏi
Nhật Anh mỉm cười
- Do vừa nãy em nói chuyện rủ Diệp Thảo đi ăn. Nhân tiện tôi cũng chưa có gì bỏ vào bụng nên đi luôn cùng em. Đi thôi sắp muộn rồi
Nói rồi Nhật Anh lại cầm lấy áo khoác, khoác cho My. Rồi lôi cô vào xe. Lao đi vun vút
----
Lát sau tại quán ăn
Diệp Thảo đã chờ ở đây lâu. Có chút bực dọc, nhưng khi nhìn thấy My đang bước đến bên cạnh còn có một người con trai, Thảo hiếu kì
- Ai đây My? - Diệp Thảo
- À! Hàng xóm ý mà. - My
- Hàng xóm sao? Thế cái áo khoác kia của ai? Một anh chàng bí ẩn à ? - Thảo càng hỏi nhiều hơn
- Là bạn trai cũ - Nhật Anh chữa cháy
Diệp Thảo đưa mắt nhìn sang Nhật Anh.
- À! thì ra là Nhật Anh sao? - Thảo
Nhật Anh không nói gì, lại kéo My ngồi xuống bàn. Diệp Thảo lại không khỏi bất ngờ trước hành động đó, dán mắt vào hai người.
.
Lát sau trên bàn ăn là 3 đĩa thức ăn đơn giản cho bữa sáng, bánh mì sandwich, trứng cuộn, bánh kem và cộng thêm cả sữa.
.
- Tôi vào nhà vệ sinh chút - Nhật Anh.
Hai cô nàng xinh đẹp như chẳng để ý đến anh vẫn tiếp tục nói chuyện
- Anh ta đẹp trai quá đi! Hơn hẳn Bảo Duy
- Kệ chứ! Đẹp nhưng mà độc - My
Thảo không hiểu rõ ý nghĩa câu nói của My, chỉ mở to đôi mắt nhìn cô.
.
Một lúc sau Nhật Anh quay trở lại.
- Lát ăn xong! Anh có thể đi mua sắm với chúng tôi không? Hôm nay tôi không mang vệ sĩ - Thảo hỏi
.
Nhật Anh quay ra nhìn My rồi mới khẽ đồng ý.
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… ------Trải qua đêm đầu tiên ở nhà mới. My cảm thấy chưa quen lắm. còn chút bỡ ngỡ- Oa! Ngủ không ngon tý nào - My vươn vai mệt mỏi.Sau khi bước xuống giường cô lại vào nhà tắm. VSCN 30 phút sauĐiện thoại rung.- Hello, my love! đêm qua ngủ nhà mới có tốt không? - DuyMy nhăn mặt- Không tốt cho lắm - Giọng mệt mỏi, hình như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn- Vậy sao? Em ăn sáng chưa? - Duy hỏi- Em chưa! Hôm nay không nấu bữa sáng được đành phải ra ngoài ăn, anh muốn đi không? - MyDuy dơ tay nhìn đồng hồ- Bây giờ thì không được rồi! xin lỗi em nhé.- Vâng! Không sao - Nói rồi My cúp máy------Chán nản vì phải đi ăn sáng một mình, cô thở dài. Nhưng vẫn cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho ai đó.- Diệp Thảo à! Bạn đi ăn sáng với mình được khôngĐầu dây bên kia trả lời- Ok! Cả sáng hôm nay tớ rảnh. Ăn xong ta đi mua sắm nhé.tút....tút....tútDiệp Thảo nói xong tắt máy luôn không cần biết My sẽ trả lời thế nào..My lại thở dài, bước đi trong làn gió hiu quạnh chớm lạnh của mùa thu. Bỗng nhiên trước mặt mình lại xuất hiện một hình bóng quen thuộc lạnh lùng- Anh theo dõi tôi sao? Mẹ tôi đã phải vào tù. Bây giờ cứ coi như mẹ tôi đã trả hết nợ cho mẹ anh. Xin anh đừng làm khổ tôi nữa. - My khẩn khoản- Tôi đâu có ý định làm khổ em. Chỉ là nhà tôi gần đây. - Nhật AnhMy nghe như sét đánh ngang tai. Hàng xóm của mình là tên ác độc này sao?- Cái? Cái gì?Nhật Anh đưa mắt nhìn từ dưới chân lên đến đầu My.- Em mặc như vậy mà không lạnh sao? - Nhật AnhMy chỉ khoác một chiếc áo cardigan dáng dài. Bên trong mặc một chiếc áo crop và quần short bò.- Không! Tôi ổn - myThấy My miệng nói "ổn" nhưng bàn tay cứ bám chặt lấy khủy bên kia. Nhật Anh mang áo khoác của mình, khoác lên người My- Này! Tôi không cần nhé. Dù anh làm gì thì tôi cũng không có ý định thích anh lại đâu. - My kiên quyết- Mặc vào đi. Phải biết giữ gìn sức khỏe. Em mà cứ chống đối tôi sẽ khiến em phải đau khổ - Nhật Anh đe dọaMy không nói gì chỉ bước đi, rồi mới sực nhớ ra điều gì. Đứng khựng lại, cởi áo khoác trên người trả cho Nhật Anh- Sao không mặc- Tôi với anh không cùng đường - My- Tôi cũng đi ăn sáng - Nhật Anh- Sao anh biết tôi đi ăn? - My hỏiNhật Anh mỉm cười- Do vừa nãy em nói chuyện rủ Diệp Thảo đi ăn. Nhân tiện tôi cũng chưa có gì bỏ vào bụng nên đi luôn cùng em. Đi thôi sắp muộn rồiNói rồi Nhật Anh lại cầm lấy áo khoác, khoác cho My. Rồi lôi cô vào xe. Lao đi vun vút----Lát sau tại quán ănDiệp Thảo đã chờ ở đây lâu. Có chút bực dọc, nhưng khi nhìn thấy My đang bước đến bên cạnh còn có một người con trai, Thảo hiếu kì- Ai đây My? - Diệp Thảo- À! Hàng xóm ý mà. - My- Hàng xóm sao? Thế cái áo khoác kia của ai? Một anh chàng bí ẩn à ? - Thảo càng hỏi nhiều hơn- Là bạn trai cũ - Nhật Anh chữa cháyDiệp Thảo đưa mắt nhìn sang Nhật Anh.- À! thì ra là Nhật Anh sao? - ThảoNhật Anh không nói gì, lại kéo My ngồi xuống bàn. Diệp Thảo lại không khỏi bất ngờ trước hành động đó, dán mắt vào hai người..Lát sau trên bàn ăn là 3 đĩa thức ăn đơn giản cho bữa sáng, bánh mì sandwich, trứng cuộn, bánh kem và cộng thêm cả sữa..- Tôi vào nhà vệ sinh chút - Nhật Anh.Hai cô nàng xinh đẹp như chẳng để ý đến anh vẫn tiếp tục nói chuyện- Anh ta đẹp trai quá đi! Hơn hẳn Bảo Duy- Kệ chứ! Đẹp nhưng mà độc - MyThảo không hiểu rõ ý nghĩa câu nói của My, chỉ mở to đôi mắt nhìn cô..Một lúc sau Nhật Anh quay trở lại.- Lát ăn xong! Anh có thể đi mua sắm với chúng tôi không? Hôm nay tôi không mang vệ sĩ - Thảo hỏi.Nhật Anh quay ra nhìn My rồi mới khẽ đồng ý.