- Con bé chết tiệt này, mày có làm việc nhanh đi không thì bảo! Bỗng một bàn tay chai sạn tàn nhẫn giáng mạnh vào khuôn mặt non nớt của một cô bé mười hai tuổi. Dưới ánh nến mờ ảo, hiện lên vóc dáng một cô gái nhỏ bé, tay túm chặt miếng giẻ lau chùi qua chùi lại nền nhà. - Cha nuôi, con… con vẫn đang làm việc mà... cha đừng đánh con nữa… - Mày còn dám cãi à! Người đàn ông xấu xí, cục cằn đó cúi xuống, lấy tay quẹt nhẹ một cái. Bỗng dưng mặt ông ta biến sắc, mắt hằn lên những tia đỏ, miệng gầm gừ như loài sói hoang. Chẳng ngờ ông ta ấn mạnh đầu cô bé xuống dưới đất: - Mày l**m... l**m sạch cho tao, mày lau nhà thế này à? l**m… l**m nhanh con ranh này! Cô bé nhất quyết không làm theo lời hăm dọa của lão cha nuôi. Mặt cô bị ông ta dùng lực ấn mạnh xuống sàn, đau đớn, khổ sở. Cô chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, có lẽ những đứa trẻ khác sẽ khóc, sẽ giãy dụa, nhưng riêng cô thì không. Cô không thể khóc, không thể giãy dụa, bởi lẽ khi làm như thế, cô sẽ mất sức cho những đợt hành hạ tiếp…
Chương 26: When you say nothing at all
Em Là Cánh Hoa Lưu LyTác giả: Bích PhươngTruyện Ngôn Tình- Con bé chết tiệt này, mày có làm việc nhanh đi không thì bảo! Bỗng một bàn tay chai sạn tàn nhẫn giáng mạnh vào khuôn mặt non nớt của một cô bé mười hai tuổi. Dưới ánh nến mờ ảo, hiện lên vóc dáng một cô gái nhỏ bé, tay túm chặt miếng giẻ lau chùi qua chùi lại nền nhà. - Cha nuôi, con… con vẫn đang làm việc mà... cha đừng đánh con nữa… - Mày còn dám cãi à! Người đàn ông xấu xí, cục cằn đó cúi xuống, lấy tay quẹt nhẹ một cái. Bỗng dưng mặt ông ta biến sắc, mắt hằn lên những tia đỏ, miệng gầm gừ như loài sói hoang. Chẳng ngờ ông ta ấn mạnh đầu cô bé xuống dưới đất: - Mày l**m... l**m sạch cho tao, mày lau nhà thế này à? l**m… l**m nhanh con ranh này! Cô bé nhất quyết không làm theo lời hăm dọa của lão cha nuôi. Mặt cô bị ông ta dùng lực ấn mạnh xuống sàn, đau đớn, khổ sở. Cô chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, có lẽ những đứa trẻ khác sẽ khóc, sẽ giãy dụa, nhưng riêng cô thì không. Cô không thể khóc, không thể giãy dụa, bởi lẽ khi làm như thế, cô sẽ mất sức cho những đợt hành hạ tiếp… Đêm hôm ấy, anh lặng lẽ đưa cô về phòng trọ, cũng may Hà Khanh đi chơi cùng bạn trai chưa về, nếu không chưa biết sẽ xảy ra chuyện động trời gì.Tú Long đặt cô nằm trên giường, vuốt má cô một cái rồi lấy chăn đắp cho cô. Anh ngồi bên mép giường nắm chặt tay cô một lúc lâu, tay cô bé và lạnh quá! Từng ngón tay hai người đan chéo vào nhau, hơi ấm lan tỏa khiến cô thức tỉnh, cô vẫn nhắm nghiền mắt để lừa anh. Không gian yên ắng đến nỗi dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của hai người.- Ngủ ngoan nha cô bé. Nửa đêm không được đạp chăn ra đâu đấy! - Anh giơ tay xoa nhẹ đầu cô rồi đứng dậy.Cô bất giác mở mắt ra, thấy hình bóng anh lờ mờ dưới đèn ngủ, khoảnh khắc anh quay người đi, cô đánh bạo vươn bàn tay nhỏ bé ra nắm lấy bàn tay đang ở rất gần bên mình kia.Cô nín thở, tim đập thình thịch, tay vẫn gắt gao nắm chặt tay anh, vết thương lòng bỗng chốc rỉ máu, cô không muốn rời xa anh thêm nữa. Tử Di choàng dậy nhanh nhất có thể, ôm chầm lấy Tú Long từ phía sau, gục đầu vào vai anh, khó khăn cất tiếng nói:- Em biết dù mình có van xin thế nào anh vẫn không thể ở lại bên em. Vậy nên hãy cho em ôm anh một lát, một lát thôi.Cô cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng khóc bật ra, vậy nên cả người cứ run lên nhè nhẹ, bờ môi căng mọng rỉ ra một chút máu lại chẳng may quẹt vào chiếc áo sơ mi trắng tinh anh đang mặc trên người.Có tiếng mở cổng! Là Hà Khanh về! Cô cuống quýt buông anh ra rồi khóa cửa chính lại.- Nó là fan cuồng của anh đấy! Nếu anh không mau trốn đi thì sẽ biết mặt nó ngay!Cô lóng ngóng chạy ra chạy vào. Không được, cái tủ này quá bé với người anh. Còn nhà vệ sinh? Càng không được!- Này con bé kia! Đang định chơi cái trò gì thế hả? Có mở cửa ra cho tao vào nhà không! - Hà Khanh đập cửa ầm ầm.- Từ từ đã tao ra liền đây! - Cô giả vờ hét vọng ra.*Đôi lời tác giả: Vì bận chuyện học hành nên mình sẽ drop truyện một thời gian. Rất xin lỗi độc giả, mình cũng rất muốn viết nhanh thật nhanh để câu chuyện tình giữa Tú Long và Tử Di có một cái kết, nhưng không phải bây giờ >.
Đêm hôm ấy, anh lặng lẽ đưa cô về phòng trọ, cũng may Hà Khanh đi chơi cùng bạn trai chưa về, nếu không chưa biết sẽ xảy ra chuyện động trời gì.
Tú Long đặt cô nằm trên giường, vuốt má cô một cái rồi lấy chăn đắp cho cô. Anh ngồi bên mép giường nắm chặt tay cô một lúc lâu, tay cô bé và lạnh quá! Từng ngón tay hai người đan chéo vào nhau, hơi ấm lan tỏa khiến cô thức tỉnh, cô vẫn nhắm nghiền mắt để lừa anh. Không gian yên ắng đến nỗi dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của hai người.
- Ngủ ngoan nha cô bé. Nửa đêm không được đạp chăn ra đâu đấy! - Anh giơ tay xoa nhẹ đầu cô rồi đứng dậy.
Cô bất giác mở mắt ra, thấy hình bóng anh lờ mờ dưới đèn ngủ, khoảnh khắc anh quay người đi, cô đánh bạo vươn bàn tay nhỏ bé ra nắm lấy bàn tay đang ở rất gần bên mình kia.
Cô nín thở, tim đập thình thịch, tay vẫn gắt gao nắm chặt tay anh, vết thương lòng bỗng chốc rỉ máu, cô không muốn rời xa anh thêm nữa. Tử Di choàng dậy nhanh nhất có thể, ôm chầm lấy Tú Long từ phía sau, gục đầu vào vai anh, khó khăn cất tiếng nói:
- Em biết dù mình có van xin thế nào anh vẫn không thể ở lại bên em. Vậy nên hãy cho em ôm anh một lát, một lát thôi.
Cô cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng khóc bật ra, vậy nên cả người cứ run lên nhè nhẹ, bờ môi căng mọng rỉ ra một chút máu lại chẳng may quẹt vào chiếc áo sơ mi trắng tinh anh đang mặc trên người.
Có tiếng mở cổng! Là Hà Khanh về! Cô cuống quýt buông anh ra rồi khóa cửa chính lại.
- Nó là fan cuồng của anh đấy! Nếu anh không mau trốn đi thì sẽ biết mặt nó ngay!
Cô lóng ngóng chạy ra chạy vào. Không được, cái tủ này quá bé với người anh. Còn nhà vệ sinh? Càng không được!
- Này con bé kia! Đang định chơi cái trò gì thế hả? Có mở cửa ra cho tao vào nhà không! - Hà Khanh đập cửa ầm ầm.
- Từ từ đã tao ra liền đây! - Cô giả vờ hét vọng ra.
*Đôi lời tác giả: Vì bận chuyện học hành nên mình sẽ drop truyện một thời gian. Rất xin lỗi độc giả, mình cũng rất muốn viết nhanh thật nhanh để câu chuyện tình giữa Tú Long và Tử Di có một cái kết, nhưng không phải bây giờ >.
Em Là Cánh Hoa Lưu LyTác giả: Bích PhươngTruyện Ngôn Tình- Con bé chết tiệt này, mày có làm việc nhanh đi không thì bảo! Bỗng một bàn tay chai sạn tàn nhẫn giáng mạnh vào khuôn mặt non nớt của một cô bé mười hai tuổi. Dưới ánh nến mờ ảo, hiện lên vóc dáng một cô gái nhỏ bé, tay túm chặt miếng giẻ lau chùi qua chùi lại nền nhà. - Cha nuôi, con… con vẫn đang làm việc mà... cha đừng đánh con nữa… - Mày còn dám cãi à! Người đàn ông xấu xí, cục cằn đó cúi xuống, lấy tay quẹt nhẹ một cái. Bỗng dưng mặt ông ta biến sắc, mắt hằn lên những tia đỏ, miệng gầm gừ như loài sói hoang. Chẳng ngờ ông ta ấn mạnh đầu cô bé xuống dưới đất: - Mày l**m... l**m sạch cho tao, mày lau nhà thế này à? l**m… l**m nhanh con ranh này! Cô bé nhất quyết không làm theo lời hăm dọa của lão cha nuôi. Mặt cô bị ông ta dùng lực ấn mạnh xuống sàn, đau đớn, khổ sở. Cô chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, có lẽ những đứa trẻ khác sẽ khóc, sẽ giãy dụa, nhưng riêng cô thì không. Cô không thể khóc, không thể giãy dụa, bởi lẽ khi làm như thế, cô sẽ mất sức cho những đợt hành hạ tiếp… Đêm hôm ấy, anh lặng lẽ đưa cô về phòng trọ, cũng may Hà Khanh đi chơi cùng bạn trai chưa về, nếu không chưa biết sẽ xảy ra chuyện động trời gì.Tú Long đặt cô nằm trên giường, vuốt má cô một cái rồi lấy chăn đắp cho cô. Anh ngồi bên mép giường nắm chặt tay cô một lúc lâu, tay cô bé và lạnh quá! Từng ngón tay hai người đan chéo vào nhau, hơi ấm lan tỏa khiến cô thức tỉnh, cô vẫn nhắm nghiền mắt để lừa anh. Không gian yên ắng đến nỗi dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của hai người.- Ngủ ngoan nha cô bé. Nửa đêm không được đạp chăn ra đâu đấy! - Anh giơ tay xoa nhẹ đầu cô rồi đứng dậy.Cô bất giác mở mắt ra, thấy hình bóng anh lờ mờ dưới đèn ngủ, khoảnh khắc anh quay người đi, cô đánh bạo vươn bàn tay nhỏ bé ra nắm lấy bàn tay đang ở rất gần bên mình kia.Cô nín thở, tim đập thình thịch, tay vẫn gắt gao nắm chặt tay anh, vết thương lòng bỗng chốc rỉ máu, cô không muốn rời xa anh thêm nữa. Tử Di choàng dậy nhanh nhất có thể, ôm chầm lấy Tú Long từ phía sau, gục đầu vào vai anh, khó khăn cất tiếng nói:- Em biết dù mình có van xin thế nào anh vẫn không thể ở lại bên em. Vậy nên hãy cho em ôm anh một lát, một lát thôi.Cô cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng khóc bật ra, vậy nên cả người cứ run lên nhè nhẹ, bờ môi căng mọng rỉ ra một chút máu lại chẳng may quẹt vào chiếc áo sơ mi trắng tinh anh đang mặc trên người.Có tiếng mở cổng! Là Hà Khanh về! Cô cuống quýt buông anh ra rồi khóa cửa chính lại.- Nó là fan cuồng của anh đấy! Nếu anh không mau trốn đi thì sẽ biết mặt nó ngay!Cô lóng ngóng chạy ra chạy vào. Không được, cái tủ này quá bé với người anh. Còn nhà vệ sinh? Càng không được!- Này con bé kia! Đang định chơi cái trò gì thế hả? Có mở cửa ra cho tao vào nhà không! - Hà Khanh đập cửa ầm ầm.- Từ từ đã tao ra liền đây! - Cô giả vờ hét vọng ra.*Đôi lời tác giả: Vì bận chuyện học hành nên mình sẽ drop truyện một thời gian. Rất xin lỗi độc giả, mình cũng rất muốn viết nhanh thật nhanh để câu chuyện tình giữa Tú Long và Tử Di có một cái kết, nhưng không phải bây giờ >.