Tác giả:

Nắng tắt. Chiều tà. Đêm xuống. Tôi - một chàng trai mười bảy tuổi - sức dài vai rộng. Sức sống tràn trề đang chết lặng trước bờ sông lộng gió. Vẫn là dòng sông hờ hững, vẫn là bờ tre quạnh quẽ. Cảnh vật dửng dưng. Tôi bước thẳng về ánh sáng hào hoa, một thứ ánh sáng đầy ma lực của hi vọng đổi đời. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh, thật nhanh về phía... bóng tối. Tim tôi nhàu nát bởi nỗi đau vô hình. Đôi tay gầy xơ xác, đôi mắt kèm nhèm lúc tỏ lúc mờ. Mẹ vẫn miệt mài thêu cho xong bức tranh làng quê yên ả dưới ánh đèn lù mù. Mẹ già, mắt kém, tay run. Ôi đôi mắt tuyệt đẹp sâu thẳm miên man ẩn chứa bao cung bậc cảm xúc trần thế đang từng ngày từng ngày bị hắc thần đêm tối vây quanh, công kích. Thay vì dũng cảm chiến đấu vì ánh sáng mẹ lại chọn cách ung dung đi vào con đường bóng tối. Vì con... Xin lỗi mẹ! Trường học không dành cho con. Con không thể bình yên bước đi trong khi mẹ âm thầm đau khổ. Mẹ đã hi sinh quá nhiều vì con rồi. Con yêu mẹ! Con sẽ không để cho nửa cuộc đời còn lại…

Chương 13

Ba Đường Thẳng Tam SongTác giả: Khả KỳTruyện Ngôn TìnhNắng tắt. Chiều tà. Đêm xuống. Tôi - một chàng trai mười bảy tuổi - sức dài vai rộng. Sức sống tràn trề đang chết lặng trước bờ sông lộng gió. Vẫn là dòng sông hờ hững, vẫn là bờ tre quạnh quẽ. Cảnh vật dửng dưng. Tôi bước thẳng về ánh sáng hào hoa, một thứ ánh sáng đầy ma lực của hi vọng đổi đời. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh, thật nhanh về phía... bóng tối. Tim tôi nhàu nát bởi nỗi đau vô hình. Đôi tay gầy xơ xác, đôi mắt kèm nhèm lúc tỏ lúc mờ. Mẹ vẫn miệt mài thêu cho xong bức tranh làng quê yên ả dưới ánh đèn lù mù. Mẹ già, mắt kém, tay run. Ôi đôi mắt tuyệt đẹp sâu thẳm miên man ẩn chứa bao cung bậc cảm xúc trần thế đang từng ngày từng ngày bị hắc thần đêm tối vây quanh, công kích. Thay vì dũng cảm chiến đấu vì ánh sáng mẹ lại chọn cách ung dung đi vào con đường bóng tối. Vì con... Xin lỗi mẹ! Trường học không dành cho con. Con không thể bình yên bước đi trong khi mẹ âm thầm đau khổ. Mẹ đã hi sinh quá nhiều vì con rồi. Con yêu mẹ! Con sẽ không để cho nửa cuộc đời còn lại… Có một cảm xúc không tên. Một cảm xúc mà bất cứ ai trong hoàn cảnh như tôi đều biết. Một cảm giác nhớ nhớ, thương thương, buồn buồn, vui vui. Nhớ thương đan xen, buồn vui lẫn lộn. Tình trạng ngẩn ngẩn, ngơ ngơ, rồi lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người kém trí. Cảm xúc mà người ta định nghĩa là tương tư. Tôi không biết có phải mình đang tương tư không? Nhưng tôi biết chắc mình đang có những dấu hiệu bất thường đó. Cũng chẳng cần thừa nhận vì chẳng ai bắt tôi thừa nhận. Chính tôi cũng không biết tôi đang làm gì nữa. Thằng Choi thấy tôi cứ ngồi ôm bồ câu tủm tỉm cười một mình liền chạy lại đặt tay lên trán tôi, rồi chạm vào trán nó. Nó lắc đầu: " Nóng thiệt". Đến một lúc nó cũng hết chịu nổi, nó lằm bằm:- Thằng điên!Tôi ư? Chẳng quan tâm. Tôi biết nó chẳng có ác ý. Nói hoài cũng chán nó bỏ đi. Còn tôi, cứ thế. Tôi thả lỏng người cảm nhận một cách đầy đủ nhất tình cảm của mình. Không ai đánh thuế và cấm đoán mơ mộng hay tưởng tượng. Tôi đang cùng bồ câu xây dựng một thế giới tuyệt đẹp chỉ có ba chúng tôi. À chính xác là bốn, tính cả mẹ tôi nữa.** Tôi nằm vật xuống giường. Khóa trái phòng. Tôi tưởng mình đã òa khóc nhưng mắt tôi căng và khô. Có lẽ sự trơ lì cảm xúc đã đào tạo ra một cô gái can đảm để vô cảm.Tôi co mình vào một góc tối. Đây không phải là lần đầu tiên tôi thức trắng đêm nhưng là lần đầu tiên tôi thức mà không suy nghĩ, không làm, không đọc, không học, không xem, không nghe và không nhúc nhích. Trước mắt tôi chỉ là màu xám xịt của bóng đêm.Ngạt! Ngột! Tôi ập nhanh, mở toang cửa sổ. Chỉ chậm một giây nữa là tôi đã chết vì thiếu oxy tự do rồi. Tôi quên hết sự cấm đoán của cánh cửa này vì nó hướng về phía dân nghèo. Cái tôi quan tâm, người tôi muốn gặp chỉ là anh: "HOÀNG TỬ MƯA"" Ôi! Hoàng tử mưa đã đến từ lúc nào mà không báo cho em biết. Anh dịu dàng nhẹ nhàng vì sợ em đang ngủ hay anh đã bỏ mặc vì sự phản bội của em?"

Có một cảm xúc không tên. Một cảm xúc mà bất cứ ai trong hoàn cảnh như tôi đều biết. Một cảm giác nhớ nhớ, thương thương, buồn buồn, vui vui. Nhớ thương đan xen, buồn vui lẫn lộn. Tình trạng ngẩn ngẩn, ngơ ngơ, rồi lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người kém trí. Cảm xúc mà người ta định nghĩa là tương tư. Tôi không biết có phải mình đang tương tư không? Nhưng tôi biết chắc mình đang có những dấu hiệu bất thường đó. Cũng chẳng cần thừa nhận vì chẳng ai bắt tôi thừa nhận. Chính tôi cũng không biết tôi đang làm gì nữa. Thằng Choi thấy tôi cứ ngồi ôm bồ câu tủm tỉm cười một mình liền chạy lại đặt tay lên trán tôi, rồi chạm vào trán nó. Nó lắc đầu: " Nóng thiệt". Đến một lúc nó cũng hết chịu nổi, nó lằm bằm:

- Thằng điên!

Tôi ư? Chẳng quan tâm. Tôi biết nó chẳng có ác ý. Nói hoài cũng chán nó bỏ đi. Còn tôi, cứ thế. Tôi thả lỏng người cảm nhận một cách đầy đủ nhất tình cảm của mình. Không ai đánh thuế và cấm đoán mơ mộng hay tưởng tượng. Tôi đang cùng bồ câu xây dựng một thế giới tuyệt đẹp chỉ có ba chúng tôi. À chính xác là bốn, tính cả mẹ tôi nữa.

** Tôi nằm vật xuống giường. Khóa trái phòng. Tôi tưởng mình đã òa khóc nhưng mắt tôi căng và khô. Có lẽ sự trơ lì cảm xúc đã đào tạo ra một cô gái can đảm để vô cảm.

Tôi co mình vào một góc tối. Đây không phải là lần đầu tiên tôi thức trắng đêm nhưng là lần đầu tiên tôi thức mà không suy nghĩ, không làm, không đọc, không học, không xem, không nghe và không nhúc nhích. Trước mắt tôi chỉ là màu xám xịt của bóng đêm.

Ngạt! Ngột! Tôi ập nhanh, mở toang cửa sổ. Chỉ chậm một giây nữa là tôi đã chết vì thiếu oxy tự do rồi. Tôi quên hết sự cấm đoán của cánh cửa này vì nó hướng về phía dân nghèo. Cái tôi quan tâm, người tôi muốn gặp chỉ là anh: "HOÀNG TỬ MƯA"

" Ôi! Hoàng tử mưa đã đến từ lúc nào mà không báo cho em biết. Anh dịu dàng nhẹ nhàng vì sợ em đang ngủ hay anh đã bỏ mặc vì sự phản bội của em?"

Ba Đường Thẳng Tam SongTác giả: Khả KỳTruyện Ngôn TìnhNắng tắt. Chiều tà. Đêm xuống. Tôi - một chàng trai mười bảy tuổi - sức dài vai rộng. Sức sống tràn trề đang chết lặng trước bờ sông lộng gió. Vẫn là dòng sông hờ hững, vẫn là bờ tre quạnh quẽ. Cảnh vật dửng dưng. Tôi bước thẳng về ánh sáng hào hoa, một thứ ánh sáng đầy ma lực của hi vọng đổi đời. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh, thật nhanh về phía... bóng tối. Tim tôi nhàu nát bởi nỗi đau vô hình. Đôi tay gầy xơ xác, đôi mắt kèm nhèm lúc tỏ lúc mờ. Mẹ vẫn miệt mài thêu cho xong bức tranh làng quê yên ả dưới ánh đèn lù mù. Mẹ già, mắt kém, tay run. Ôi đôi mắt tuyệt đẹp sâu thẳm miên man ẩn chứa bao cung bậc cảm xúc trần thế đang từng ngày từng ngày bị hắc thần đêm tối vây quanh, công kích. Thay vì dũng cảm chiến đấu vì ánh sáng mẹ lại chọn cách ung dung đi vào con đường bóng tối. Vì con... Xin lỗi mẹ! Trường học không dành cho con. Con không thể bình yên bước đi trong khi mẹ âm thầm đau khổ. Mẹ đã hi sinh quá nhiều vì con rồi. Con yêu mẹ! Con sẽ không để cho nửa cuộc đời còn lại… Có một cảm xúc không tên. Một cảm xúc mà bất cứ ai trong hoàn cảnh như tôi đều biết. Một cảm giác nhớ nhớ, thương thương, buồn buồn, vui vui. Nhớ thương đan xen, buồn vui lẫn lộn. Tình trạng ngẩn ngẩn, ngơ ngơ, rồi lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người kém trí. Cảm xúc mà người ta định nghĩa là tương tư. Tôi không biết có phải mình đang tương tư không? Nhưng tôi biết chắc mình đang có những dấu hiệu bất thường đó. Cũng chẳng cần thừa nhận vì chẳng ai bắt tôi thừa nhận. Chính tôi cũng không biết tôi đang làm gì nữa. Thằng Choi thấy tôi cứ ngồi ôm bồ câu tủm tỉm cười một mình liền chạy lại đặt tay lên trán tôi, rồi chạm vào trán nó. Nó lắc đầu: " Nóng thiệt". Đến một lúc nó cũng hết chịu nổi, nó lằm bằm:- Thằng điên!Tôi ư? Chẳng quan tâm. Tôi biết nó chẳng có ác ý. Nói hoài cũng chán nó bỏ đi. Còn tôi, cứ thế. Tôi thả lỏng người cảm nhận một cách đầy đủ nhất tình cảm của mình. Không ai đánh thuế và cấm đoán mơ mộng hay tưởng tượng. Tôi đang cùng bồ câu xây dựng một thế giới tuyệt đẹp chỉ có ba chúng tôi. À chính xác là bốn, tính cả mẹ tôi nữa.** Tôi nằm vật xuống giường. Khóa trái phòng. Tôi tưởng mình đã òa khóc nhưng mắt tôi căng và khô. Có lẽ sự trơ lì cảm xúc đã đào tạo ra một cô gái can đảm để vô cảm.Tôi co mình vào một góc tối. Đây không phải là lần đầu tiên tôi thức trắng đêm nhưng là lần đầu tiên tôi thức mà không suy nghĩ, không làm, không đọc, không học, không xem, không nghe và không nhúc nhích. Trước mắt tôi chỉ là màu xám xịt của bóng đêm.Ngạt! Ngột! Tôi ập nhanh, mở toang cửa sổ. Chỉ chậm một giây nữa là tôi đã chết vì thiếu oxy tự do rồi. Tôi quên hết sự cấm đoán của cánh cửa này vì nó hướng về phía dân nghèo. Cái tôi quan tâm, người tôi muốn gặp chỉ là anh: "HOÀNG TỬ MƯA"" Ôi! Hoàng tử mưa đã đến từ lúc nào mà không báo cho em biết. Anh dịu dàng nhẹ nhàng vì sợ em đang ngủ hay anh đã bỏ mặc vì sự phản bội của em?"

Chương 13