Sân bay Hamburg nước Đức, một cô gái kéo vali nặng trĩu qua cổng lớn, ở trong đám người phần lớn cao to, trông có vẻ rất nhỏ bé. Cô mặc áo bông thật dày, vì thế căn bản nhìn không ra dáng người, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn thanh tú và mái tóc dài xõa xuống giống thác nước l khiến ngời ta kh qun. Mt to linh hoạt đang tò mò đnh gi thnh ph xa lạ ny, độ cong lng my nhu m xinh đẹp v thức nhăn lại một chỗ. Ly tờ giy trong túi ra, nh kỹ s điện thoại v địa chỉ bn trn, c đã lin lạc từ trc vi một c gi Trung Quc đang du học ở Hamburg thng qua internet, tn Lm Nhã Khiết, hiện đang học ở đại học A học viện nghệ thuật Hamburg. Nhưng mà hôm này lại không có thời gian đến đón cô, lúc này trong lòng Thái Gia Tuyền đang chửi Lâm Nhã Khiết NN lần. Nhưng sau khi mắng xong đành phải bất lực đi đến trạm taxi…. Sau khi taxi dừng ở trước cổng vào tòa nhà, đau lòng đưa tiền boa cho tài xế. Thái Gia Tuyền kéo hành lý xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà gọn gàng sạch sẽ, dường như có vẻ không tệ lắm. Đây là một xã…
Chương 45: Cuộc hẹn khó hiểu
Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc HắcTác giả: Thiên Lại Thần ThoạiTruyện Ngôn TìnhSân bay Hamburg nước Đức, một cô gái kéo vali nặng trĩu qua cổng lớn, ở trong đám người phần lớn cao to, trông có vẻ rất nhỏ bé. Cô mặc áo bông thật dày, vì thế căn bản nhìn không ra dáng người, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn thanh tú và mái tóc dài xõa xuống giống thác nước l khiến ngời ta kh qun. Mt to linh hoạt đang tò mò đnh gi thnh ph xa lạ ny, độ cong lng my nhu m xinh đẹp v thức nhăn lại một chỗ. Ly tờ giy trong túi ra, nh kỹ s điện thoại v địa chỉ bn trn, c đã lin lạc từ trc vi một c gi Trung Quc đang du học ở Hamburg thng qua internet, tn Lm Nhã Khiết, hiện đang học ở đại học A học viện nghệ thuật Hamburg. Nhưng mà hôm này lại không có thời gian đến đón cô, lúc này trong lòng Thái Gia Tuyền đang chửi Lâm Nhã Khiết NN lần. Nhưng sau khi mắng xong đành phải bất lực đi đến trạm taxi…. Sau khi taxi dừng ở trước cổng vào tòa nhà, đau lòng đưa tiền boa cho tài xế. Thái Gia Tuyền kéo hành lý xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà gọn gàng sạch sẽ, dường như có vẻ không tệ lắm. Đây là một xã… "Sao vậy? Thư là viết cho ai?" Tề Minh đợi nửa ngày, chỉ thấy rõ ràng là một bức thư ngắn, hai người lại nhìn chằm chằm thư rồi lâm vào suy nghĩ riêng, không có phản ứng nào, bất giác có chút nóng nảy.Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, mặt không có vẻ gì nhìn Tề Minh, mờ mịt lắc đầu."C ý tứ g?" T Minh khng hiu.Hạ Cẩm Hin đem th đa đến "Chính cậu xem đi."T Minh nhận ly, chỉ thy trong th dùng tiếng Đức viết đơn giản hai c* "Chiu thứ bảy, qun rợu Co-Co cửa Nam ngoi trờng học. Khng gặp khng v.""Ny. . . . . . xem ra hai ngời cc ngơi lại mun cùng đi rồi." Tề Minh giống như không có cách nào."Mình không đi." Thái Gia Tuyền lập tức tỏ rõ lập trường, quay đầu nói với Hạ Cẩm Hiên: "Muốn đi chính anh đi đi.""Được, nói không chừng có diễm ngộ đấy." Hạ Cẩm Hiên cười ra vẻ không sao cả."Mình đi ngủ, ngủ ngon." Thái Gia Tuyền tức giận nói.. . . . . .Suốt đêm không nói chuyện, thật ra thì ngày hôm sau đã đến thứ bảy, Thái Gia Tuyền ngủ nướng cả sáng, phát hiện Hạ Cẩm Hiên không ở nhà, ngay cả Tề Minh cũng không biết đi đâu. Đột nhiên nghĩ đến diễm ngộ chết tiệt Hạ Cẩm Hiên nói hôm qua, trong lòng bỗng nổi lên ý nghĩ “Đàn ông đều không phải thứ tốt!"Ở nhà đứng ngồi không yên cả buổi trưa, cuối cùng quyết định thay một bộ đồ màu tím xinh đẹp không thường mặc, trang điểm nhẹ, để lại tờ ghi chú, mang túi xách đi ra ngoài.Mục đích đương nhiên là quán rượu CoCo kia rồi quầy rượu, chỉ là mục đích của cô cũng không phải là đi "bắt trận", mà là đi đến “nơi hẹn". Vốn là vậy mà, nói không chừng thư tình kia là viết cho cô đấy, mặc dù đối với tầm tuổi này người Đức, sẽ có rất ít con trai lựa chọn phương thức viết thư tình biểu đạt tình cảm của mình với người yêu.Phong cách quán rượu đơn giản, âm nhạc đồng quê nhẹ nhàng và mùi rượu nhàn nhạt, cộng thêm ánh mặt trời rực rỡ sau giữa trưa, đây thật sự là một chỗ thỏai mái. Đây là một quầy bar nhỏ điển hình ở châu Âu, ngay cả đồ trang trí cũng mang theo phong cách đồng quê.Thái Gia Tuyền nhìn xung quanh bên trong, cô vừa rồi còn khí thế dào dạt giờ liền ủ rũ như quả bóng xì hơi, đi mấy vòng người cửa liền lắc đầu, quyết định đi ra.Vừa mới quay đầu, liền đụng phải một người, lồng ngực đụng phải Thái Gia Tuyền cứng rắn đến độ cô suýt thì ngất luôn."Em không sao chứ? Không ngờ rằng đầu em lại cứng như thế"Di? Thanh âm này rất quen thuộc, còn nói tiếng Trung. Từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hạ Cẩm Hiên đang xoa xoa lồng ngực đau đớn của mình, muốn cười lại không cười nhìn cô."Làm sao anh ở đây?" Thái Gia Tuyền không chút suy nghĩ, bật thốt lên hỏi."Vấn đề này, nên là anh hỏi em mới đúng! Buổi sáng nhìn em ngủ ngon vậy, không nhẫn tâm gọi em dậy, buổi trưa anh vất vả giải quyết công việc xong, trông cậy về nhà có thể ăn một bữa, kết quả chờ anh chỉ có bếp tắt nồi không. Để lại một tờ giấy, em lại chạy đến đây." Hạ Cẩm Hiên nói rõ tội trạng của Thái Gia Tuyền, nói đến đầu Thái Gia Tuyền càng ngày càng thấp, hận không thể tìm lấy một cái lỗ để chui vào.Hạ Cẩm Hiên nhìn Thái Gia Tuyền nửa ngày không có phản ứng, lại hỏi: "Tiểu Cẩu, em hôm nay trang điểm sao?""Ừ." Thái Gia Tuyền vẫn cúi đầu, hàm hàm hồ hồ đáp một tiếng."A, rất đẹp, bình thường em nên trang điểm, các cô gái nước Đức cũng hay trang điểm." Ngay sau đấy lại chuyển sang lạnh lùng, híp mắt tà mị nhìn Thái Gia Tuyền: "Chỉ là em trang điểm như vậy cho ai nhìn đây?"Thái Gia Tuyền trong lòng cả kinh, vội ngẩng đầu lên "Em. . . . . . em . . . . ."Hạ Cẩm Hiên là người thông minh cỡ nào chứ, Thái Gia Tuyền trong mắt hắn chính là trong suốt, hắn có thể nhìn ra trong lòng cô đang nghĩ đến cái gì."Em cho rằng anh thật sự gặp được diễm ngộ sao?" Chế nhạo nhìn cô gái đang hốt hoảng kia."Vâng, không, không phải, em chỉ là hiếu kỳ, nói không chừng là một anh chàng đẹp trai nước Đức đấy. . . . . ." Thái Gia Tuyền thiếu chút nữa nói lỡ miệng, vội ngậm chặt miệng lại."Đã đến rồi, vào xem anh chàng đẹp trai nước Đức một chút thôi." Hạ Cẩm Hiên nói, trong lòng lại rối rắm, nếu như là con trai đẹp, nhất định phải phá hỏng cuộc gặp; nếu như là mỹ nữ, vậy thì nên làm cái gì bây giờ?
"Sao vậy? Thư là viết cho ai?" Tề Minh đợi nửa ngày, chỉ thấy rõ ràng là một bức thư ngắn, hai người lại nhìn chằm chằm thư rồi lâm vào suy nghĩ riêng, không có phản ứng nào, bất giác có chút nóng nảy.
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, mặt không có vẻ gì nhìn Tề Minh, mờ mịt lắc đầu.
"C ý tứ g?" T Minh khng hiu.
Hạ Cẩm Hin đem th đa đến "Chính cậu xem đi."
T Minh nhận ly, chỉ thy trong th dùng tiếng Đức viết đơn giản hai c* "Chiu thứ bảy, qun rợu Co-Co cửa Nam ngoi trờng học. Khng gặp khng v."
"Ny. . . . . . xem ra hai ngời cc ngơi lại mun cùng đi rồi." Tề Minh giống như không có cách nào.
"Mình không đi." Thái Gia Tuyền lập tức tỏ rõ lập trường, quay đầu nói với Hạ Cẩm Hiên: "Muốn đi chính anh đi đi."
"Được, nói không chừng có diễm ngộ đấy." Hạ Cẩm Hiên cười ra vẻ không sao cả.
"Mình đi ngủ, ngủ ngon." Thái Gia Tuyền tức giận nói.
. . . . . .
Suốt đêm không nói chuyện, thật ra thì ngày hôm sau đã đến thứ bảy, Thái Gia Tuyền ngủ nướng cả sáng, phát hiện Hạ Cẩm Hiên không ở nhà, ngay cả Tề Minh cũng không biết đi đâu. Đột nhiên nghĩ đến diễm ngộ chết tiệt Hạ Cẩm Hiên nói hôm qua, trong lòng bỗng nổi lên ý nghĩ “Đàn ông đều không phải thứ tốt!"
Ở nhà đứng ngồi không yên cả buổi trưa, cuối cùng quyết định thay một bộ đồ màu tím xinh đẹp không thường mặc, trang điểm nhẹ, để lại tờ ghi chú, mang túi xách đi ra ngoài.
Mục đích đương nhiên là quán rượu CoCo kia rồi quầy rượu, chỉ là mục đích của cô cũng không phải là đi "bắt trận", mà là đi đến “nơi hẹn". Vốn là vậy mà, nói không chừng thư tình kia là viết cho cô đấy, mặc dù đối với tầm tuổi này người Đức, sẽ có rất ít con trai lựa chọn phương thức viết thư tình biểu đạt tình cảm của mình với người yêu.
Phong cách quán rượu đơn giản, âm nhạc đồng quê nhẹ nhàng và mùi rượu nhàn nhạt, cộng thêm ánh mặt trời rực rỡ sau giữa trưa, đây thật sự là một chỗ thỏai mái. Đây là một quầy bar nhỏ điển hình ở châu Âu, ngay cả đồ trang trí cũng mang theo phong cách đồng quê.
Thái Gia Tuyền nhìn xung quanh bên trong, cô vừa rồi còn khí thế dào dạt giờ liền ủ rũ như quả bóng xì hơi, đi mấy vòng người cửa liền lắc đầu, quyết định đi ra.
Vừa mới quay đầu, liền đụng phải một người, lồng ngực đụng phải Thái Gia Tuyền cứng rắn đến độ cô suýt thì ngất luôn.
"Em không sao chứ? Không ngờ rằng đầu em lại cứng như thế"
Di? Thanh âm này rất quen thuộc, còn nói tiếng Trung. Từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hạ Cẩm Hiên đang xoa xoa lồng ngực đau đớn của mình, muốn cười lại không cười nhìn cô.
"Làm sao anh ở đây?" Thái Gia Tuyền không chút suy nghĩ, bật thốt lên hỏi.
"Vấn đề này, nên là anh hỏi em mới đúng! Buổi sáng nhìn em ngủ ngon vậy, không nhẫn tâm gọi em dậy, buổi trưa anh vất vả giải quyết công việc xong, trông cậy về nhà có thể ăn một bữa, kết quả chờ anh chỉ có bếp tắt nồi không. Để lại một tờ giấy, em lại chạy đến đây." Hạ Cẩm Hiên nói rõ tội trạng của Thái Gia Tuyền, nói đến đầu Thái Gia Tuyền càng ngày càng thấp, hận không thể tìm lấy một cái lỗ để chui vào.
Hạ Cẩm Hiên nhìn Thái Gia Tuyền nửa ngày không có phản ứng, lại hỏi: "Tiểu Cẩu, em hôm nay trang điểm sao?"
"Ừ." Thái Gia Tuyền vẫn cúi đầu, hàm hàm hồ hồ đáp một tiếng.
"A, rất đẹp, bình thường em nên trang điểm, các cô gái nước Đức cũng hay trang điểm." Ngay sau đấy lại chuyển sang lạnh lùng, híp mắt tà mị nhìn Thái Gia Tuyền: "Chỉ là em trang điểm như vậy cho ai nhìn đây?"
Thái Gia Tuyền trong lòng cả kinh, vội ngẩng đầu lên "Em. . . . . . em . . . . ."
Hạ Cẩm Hiên là người thông minh cỡ nào chứ, Thái Gia Tuyền trong mắt hắn chính là trong suốt, hắn có thể nhìn ra trong lòng cô đang nghĩ đến cái gì.
"Em cho rằng anh thật sự gặp được diễm ngộ sao?" Chế nhạo nhìn cô gái đang hốt hoảng kia.
"Vâng, không, không phải, em chỉ là hiếu kỳ, nói không chừng là một anh chàng đẹp trai nước Đức đấy. . . . . ." Thái Gia Tuyền thiếu chút nữa nói lỡ miệng, vội ngậm chặt miệng lại.
"Đã đến rồi, vào xem anh chàng đẹp trai nước Đức một chút thôi." Hạ Cẩm Hiên nói, trong lòng lại rối rắm, nếu như là con trai đẹp, nhất định phải phá hỏng cuộc gặp; nếu như là mỹ nữ, vậy thì nên làm cái gì bây giờ?
Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc HắcTác giả: Thiên Lại Thần ThoạiTruyện Ngôn TìnhSân bay Hamburg nước Đức, một cô gái kéo vali nặng trĩu qua cổng lớn, ở trong đám người phần lớn cao to, trông có vẻ rất nhỏ bé. Cô mặc áo bông thật dày, vì thế căn bản nhìn không ra dáng người, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn thanh tú và mái tóc dài xõa xuống giống thác nước l khiến ngời ta kh qun. Mt to linh hoạt đang tò mò đnh gi thnh ph xa lạ ny, độ cong lng my nhu m xinh đẹp v thức nhăn lại một chỗ. Ly tờ giy trong túi ra, nh kỹ s điện thoại v địa chỉ bn trn, c đã lin lạc từ trc vi một c gi Trung Quc đang du học ở Hamburg thng qua internet, tn Lm Nhã Khiết, hiện đang học ở đại học A học viện nghệ thuật Hamburg. Nhưng mà hôm này lại không có thời gian đến đón cô, lúc này trong lòng Thái Gia Tuyền đang chửi Lâm Nhã Khiết NN lần. Nhưng sau khi mắng xong đành phải bất lực đi đến trạm taxi…. Sau khi taxi dừng ở trước cổng vào tòa nhà, đau lòng đưa tiền boa cho tài xế. Thái Gia Tuyền kéo hành lý xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà gọn gàng sạch sẽ, dường như có vẻ không tệ lắm. Đây là một xã… "Sao vậy? Thư là viết cho ai?" Tề Minh đợi nửa ngày, chỉ thấy rõ ràng là một bức thư ngắn, hai người lại nhìn chằm chằm thư rồi lâm vào suy nghĩ riêng, không có phản ứng nào, bất giác có chút nóng nảy.Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, mặt không có vẻ gì nhìn Tề Minh, mờ mịt lắc đầu."C ý tứ g?" T Minh khng hiu.Hạ Cẩm Hin đem th đa đến "Chính cậu xem đi."T Minh nhận ly, chỉ thy trong th dùng tiếng Đức viết đơn giản hai c* "Chiu thứ bảy, qun rợu Co-Co cửa Nam ngoi trờng học. Khng gặp khng v.""Ny. . . . . . xem ra hai ngời cc ngơi lại mun cùng đi rồi." Tề Minh giống như không có cách nào."Mình không đi." Thái Gia Tuyền lập tức tỏ rõ lập trường, quay đầu nói với Hạ Cẩm Hiên: "Muốn đi chính anh đi đi.""Được, nói không chừng có diễm ngộ đấy." Hạ Cẩm Hiên cười ra vẻ không sao cả."Mình đi ngủ, ngủ ngon." Thái Gia Tuyền tức giận nói.. . . . . .Suốt đêm không nói chuyện, thật ra thì ngày hôm sau đã đến thứ bảy, Thái Gia Tuyền ngủ nướng cả sáng, phát hiện Hạ Cẩm Hiên không ở nhà, ngay cả Tề Minh cũng không biết đi đâu. Đột nhiên nghĩ đến diễm ngộ chết tiệt Hạ Cẩm Hiên nói hôm qua, trong lòng bỗng nổi lên ý nghĩ “Đàn ông đều không phải thứ tốt!"Ở nhà đứng ngồi không yên cả buổi trưa, cuối cùng quyết định thay một bộ đồ màu tím xinh đẹp không thường mặc, trang điểm nhẹ, để lại tờ ghi chú, mang túi xách đi ra ngoài.Mục đích đương nhiên là quán rượu CoCo kia rồi quầy rượu, chỉ là mục đích của cô cũng không phải là đi "bắt trận", mà là đi đến “nơi hẹn". Vốn là vậy mà, nói không chừng thư tình kia là viết cho cô đấy, mặc dù đối với tầm tuổi này người Đức, sẽ có rất ít con trai lựa chọn phương thức viết thư tình biểu đạt tình cảm của mình với người yêu.Phong cách quán rượu đơn giản, âm nhạc đồng quê nhẹ nhàng và mùi rượu nhàn nhạt, cộng thêm ánh mặt trời rực rỡ sau giữa trưa, đây thật sự là một chỗ thỏai mái. Đây là một quầy bar nhỏ điển hình ở châu Âu, ngay cả đồ trang trí cũng mang theo phong cách đồng quê.Thái Gia Tuyền nhìn xung quanh bên trong, cô vừa rồi còn khí thế dào dạt giờ liền ủ rũ như quả bóng xì hơi, đi mấy vòng người cửa liền lắc đầu, quyết định đi ra.Vừa mới quay đầu, liền đụng phải một người, lồng ngực đụng phải Thái Gia Tuyền cứng rắn đến độ cô suýt thì ngất luôn."Em không sao chứ? Không ngờ rằng đầu em lại cứng như thế"Di? Thanh âm này rất quen thuộc, còn nói tiếng Trung. Từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hạ Cẩm Hiên đang xoa xoa lồng ngực đau đớn của mình, muốn cười lại không cười nhìn cô."Làm sao anh ở đây?" Thái Gia Tuyền không chút suy nghĩ, bật thốt lên hỏi."Vấn đề này, nên là anh hỏi em mới đúng! Buổi sáng nhìn em ngủ ngon vậy, không nhẫn tâm gọi em dậy, buổi trưa anh vất vả giải quyết công việc xong, trông cậy về nhà có thể ăn một bữa, kết quả chờ anh chỉ có bếp tắt nồi không. Để lại một tờ giấy, em lại chạy đến đây." Hạ Cẩm Hiên nói rõ tội trạng của Thái Gia Tuyền, nói đến đầu Thái Gia Tuyền càng ngày càng thấp, hận không thể tìm lấy một cái lỗ để chui vào.Hạ Cẩm Hiên nhìn Thái Gia Tuyền nửa ngày không có phản ứng, lại hỏi: "Tiểu Cẩu, em hôm nay trang điểm sao?""Ừ." Thái Gia Tuyền vẫn cúi đầu, hàm hàm hồ hồ đáp một tiếng."A, rất đẹp, bình thường em nên trang điểm, các cô gái nước Đức cũng hay trang điểm." Ngay sau đấy lại chuyển sang lạnh lùng, híp mắt tà mị nhìn Thái Gia Tuyền: "Chỉ là em trang điểm như vậy cho ai nhìn đây?"Thái Gia Tuyền trong lòng cả kinh, vội ngẩng đầu lên "Em. . . . . . em . . . . ."Hạ Cẩm Hiên là người thông minh cỡ nào chứ, Thái Gia Tuyền trong mắt hắn chính là trong suốt, hắn có thể nhìn ra trong lòng cô đang nghĩ đến cái gì."Em cho rằng anh thật sự gặp được diễm ngộ sao?" Chế nhạo nhìn cô gái đang hốt hoảng kia."Vâng, không, không phải, em chỉ là hiếu kỳ, nói không chừng là một anh chàng đẹp trai nước Đức đấy. . . . . ." Thái Gia Tuyền thiếu chút nữa nói lỡ miệng, vội ngậm chặt miệng lại."Đã đến rồi, vào xem anh chàng đẹp trai nước Đức một chút thôi." Hạ Cẩm Hiên nói, trong lòng lại rối rắm, nếu như là con trai đẹp, nhất định phải phá hỏng cuộc gặp; nếu như là mỹ nữ, vậy thì nên làm cái gì bây giờ?