Sân bay Hamburg nước Đức, một cô gái kéo vali nặng trĩu qua cổng lớn, ở trong đám người phần lớn cao to, trông có vẻ rất nhỏ bé. Cô mặc áo bông thật dày, vì thế căn bản nhìn không ra dáng người, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn thanh tú và mái tóc dài xõa xuống giống thác nước l khiến ngời ta kh qun. Mt to linh hoạt đang tò mò đnh gi thnh ph xa lạ ny, độ cong lng my nhu m xinh đẹp v thức nhăn lại một chỗ. Ly tờ giy trong túi ra, nh kỹ s điện thoại v địa chỉ bn trn, c đã lin lạc từ trc vi một c gi Trung Quc đang du học ở Hamburg thng qua internet, tn Lm Nhã Khiết, hiện đang học ở đại học A học viện nghệ thuật Hamburg. Nhưng mà hôm này lại không có thời gian đến đón cô, lúc này trong lòng Thái Gia Tuyền đang chửi Lâm Nhã Khiết NN lần. Nhưng sau khi mắng xong đành phải bất lực đi đến trạm taxi…. Sau khi taxi dừng ở trước cổng vào tòa nhà, đau lòng đưa tiền boa cho tài xế. Thái Gia Tuyền kéo hành lý xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà gọn gàng sạch sẽ, dường như có vẻ không tệ lắm. Đây là một xã…

Chương 78: Hô hấp nhân tạo

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc HắcTác giả: Thiên Lại Thần ThoạiTruyện Ngôn TìnhSân bay Hamburg nước Đức, một cô gái kéo vali nặng trĩu qua cổng lớn, ở trong đám người phần lớn cao to, trông có vẻ rất nhỏ bé. Cô mặc áo bông thật dày, vì thế căn bản nhìn không ra dáng người, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn thanh tú và mái tóc dài xõa xuống giống thác nước l khiến ngời ta kh qun. Mt to linh hoạt đang tò mò đnh gi thnh ph xa lạ ny, độ cong lng my nhu m xinh đẹp v thức nhăn lại một chỗ. Ly tờ giy trong túi ra, nh kỹ s điện thoại v địa chỉ bn trn, c đã lin lạc từ trc vi một c gi Trung Quc đang du học ở Hamburg thng qua internet, tn Lm Nhã Khiết, hiện đang học ở đại học A học viện nghệ thuật Hamburg. Nhưng mà hôm này lại không có thời gian đến đón cô, lúc này trong lòng Thái Gia Tuyền đang chửi Lâm Nhã Khiết NN lần. Nhưng sau khi mắng xong đành phải bất lực đi đến trạm taxi…. Sau khi taxi dừng ở trước cổng vào tòa nhà, đau lòng đưa tiền boa cho tài xế. Thái Gia Tuyền kéo hành lý xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà gọn gàng sạch sẽ, dường như có vẻ không tệ lắm. Đây là một xã… Đêm hôm đó, mới nếm thử trái cấm hai người giống như muốn lấp đầy cảm giác cô đơn nhiều năm, thế nào cũng không đủ cho nhau, mà cuối cùng đương nhiên vì Thái Gia Tuyền kiệt sức mà dừng lại.Ngoài cửa sổ sắc trời đã tờ mờ sáng, Hạ Cẩm Hiên làm thế nào cũng không ngủ được, thật sâu nhìn cún con mê man ngủ trong ngực, hắn không có ý thức được ánh mắt chính mình lúc này có bao nhiêu dịu dàng cùng vẻ hạnh phúc khó có thể che giấu.Đưa tay nhẹ nhàng ôm cô chặt một chút, vì cô tìm được một vị trí thêm thoải mái hơn, cũng vì vậy mà khiến mình mất ngủ.Thái Gia Tuyền cũng không biết mình ngủ bao lâu, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trời đã sáng choang, tối hôm qua mọi chuyện xảy ra cứ như một chiếc máy phát phát lại toàn bộ trong đầu khiến cho cô phải đỏ cả mặt.Khẽ ngẩng đầu nhìn Hạ Cẩm Hiên, hắn ngủ say bộ dáng quả thật mê người, Thái Gia Tuyền không khỏi nhìn đến ngây người. Giống như kẻ si mê, ý đồ xấu đưa tay nắm lỗ mũi cao thẳng của hắn, lại không thấy hắn há miệng thở. Thái Gia Tuyền sửng sốt một chút cảm thấy kỳ lạ buông tay xấu xa ra đưa một ngón tay đến dưới mũi của hắn."A! Hiên! Tỉnh lại!" Thái Gia Tuyền sợ tới mức giật mình ngồi dậy, hắn vì sao không thở! ! Thái Gia Tuyền cuống quít nhào tới trên người Hạ Cẩm Hiên, dùng sức lật hắn nằm thẳng ra, tay ấn tim, sau đó cúi người chuẩn bị làm hô hấp nhân tạo, làm một loạt các biện pháp chuyên nghiệp. . . . Nhưng vừa đặt môi chạm phải môi của hắn, thân thể liền bị hai cánh tay kia ôm chặt lấy, cả người ngã sấp vào ngực hắn, đôi môi bị nhẹ nhàng gặm nhắm."Ha ha ha ha! !" Khi Thái Gia Tuyền dùng hết sức mình thoát ra khỏi tư thế mập mờ giữa hai người khiến Hạ Cẩm Hiên vui vẻ cất tiếng cười to."Anh đùa giỡn em! Anh cư nhiên trêu chọc em!" Thái Gia Tuyền giận đến cả người run rẩy, vung tay dùng sức đập hắn, nói xong liền gào khóc lên."Cún con, Sao thế? . . . Thật xin lỗi, anh chỉ là muốn đùa với em." Hạ Cẩm Hiên ngây người, thành khẩn nói xin lỗi, đưa tay ôm cô, muốn cô ngừng khóc.Thái Gia Tuyền rốt cuộc từ từ bình tĩnh lại, nghẹn ngào nói: "Em thật rất sợ, em thật sự rất lo lắng, em sợ anh. . . Sợ anh. . .""Sợ anh khí xung lên não à ?" Hạ Cẩm Hiên thấy cô ấp úng nửa ngày, dứt khoát giúp cô nói ra.Thái Gia Tuyền lúng túng gật đầu một cái, ý thức được mình tư tưởng không thuần khiết, xấu hổ cúi đầu chui vào trong ngực hắn."Ha ha, thật là nhột. . ." Hạ Cẩm Hiên vô cùng vui vẻ, vốn còn đang lo lắng quan hệ của hai người sẽ bởi vì đêm qua nhất thời xúc động trở nên tiến lùi đều khó, hiện tại trong ngực cún con một mặt xấu hổ lại lại có cử chỉ thân mật, hắn trong lòng ấm áp, hóa giải mọi sầu lo trong lòngĐúng vậy, mặc kệ nó? Lo lắng về Lâm Phong gặp quỷ đi, cún con chính là cún con, từ nay về sau chỉ có thể là người cũa Hạ Cẩm Hiên hắn , cái tên Lâm Phong cho dù thật sự bản lĩnh tốt chăng nữa nhưng người cũng là của Hạ Cẩm Hiên hắn còn có thể không nhận thua sao?"Cún con, đói bụng chưa? Anh đói bụng, chúng ta về nhà thôi." Hạ Cẩm Hiên dịu dàng vỗ nhẹ cô, nhẹ nhàng nói.Thái Gia Tuyền ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn khẽ ửng hồng: "Chúng ta cũng không có chìa khóa, muốn tìm người mở khóa à?""Trở về rồi nghĩ biện pháp đi, trước tiên lấp đầy bụng rồi tính tiếp, nếu không dạ dày anh lại đau." Hạ Cẩm Hiên vừa nói ôm lấy Thái Gia Tuyền đi tới phòng tắm."Đừng á, tự em tắm, buông em ra, em không muốn tắm cùng anh !" Thái Gia Tuyền vội vàng kêu lên, cô cũng không quên hôm qua cùng hắn tắm có hậu quả gì"Em yên tâm, anh sẽ rất nhanh, sẽ không để cho em đói quá lâu.""Ha ha, được rồi, anh nghĩ em sẽ khó đi vào ." Hạ Cẩm Hiên chế nhạo nhìn cô, trêu chọc. Chỉ như vậy quả thật tương đối khá, nếu không hắn thật không biết hai người phải ở khách sạn ngây ngô tới khi nào.Cả ngày hôm đó, Thái Gia Tuyền lặng lẽ đi theo, theo Hạ Cẩm Hiên lo cho hắn ăn uống, đi bệnh viện truyền nước biển, mãi cho đến trời vừa chập tối mới về đến nhà trọ Hamburg.

Đêm hôm đó, mới nếm thử trái cấm hai người giống như muốn lấp đầy cảm giác cô đơn nhiều năm, thế nào cũng không đủ cho nhau, mà cuối cùng đương nhiên vì Thái Gia Tuyền kiệt sức mà dừng lại.

Ngoài cửa sổ sắc trời đã tờ mờ sáng, Hạ Cẩm Hiên làm thế nào cũng không ngủ được, thật sâu nhìn cún con mê man ngủ trong ngực, hắn không có ý thức được ánh mắt chính mình lúc này có bao nhiêu dịu dàng cùng vẻ hạnh phúc khó có thể che giấu.

Đưa tay nhẹ nhàng ôm cô chặt một chút, vì cô tìm được một vị trí thêm thoải mái hơn, cũng vì vậy mà khiến mình mất ngủ.

Thái Gia Tuyền cũng không biết mình ngủ bao lâu, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trời đã sáng choang, tối hôm qua mọi chuyện xảy ra cứ như một chiếc máy phát phát lại toàn bộ trong đầu khiến cho cô phải đỏ cả mặt.

Khẽ ngẩng đầu nhìn Hạ Cẩm Hiên, hắn ngủ say bộ dáng quả thật mê người, Thái Gia Tuyền không khỏi nhìn đến ngây người. Giống như kẻ si mê, ý đồ xấu đưa tay nắm lỗ mũi cao thẳng của hắn, lại không thấy hắn há miệng thở. Thái Gia Tuyền sửng sốt một chút cảm thấy kỳ lạ buông tay xấu xa ra đưa một ngón tay đến dưới mũi của hắn.

"A! Hiên! Tỉnh lại!" Thái Gia Tuyền sợ tới mức giật mình ngồi dậy, hắn vì sao không thở! ! Thái Gia Tuyền cuống quít nhào tới trên người Hạ Cẩm Hiên, dùng sức lật hắn nằm thẳng ra, tay ấn tim, sau đó cúi người chuẩn bị làm hô hấp nhân tạo, làm một loạt các biện pháp chuyên nghiệp. . . . Nhưng vừa đặt môi chạm phải môi của hắn, thân thể liền bị hai cánh tay kia ôm chặt lấy, cả người ngã sấp vào ngực hắn, đôi môi bị nhẹ nhàng gặm nhắm.

"Ha ha ha ha! !" Khi Thái Gia Tuyền dùng hết sức mình thoát ra khỏi tư thế mập mờ giữa hai người khiến Hạ Cẩm Hiên vui vẻ cất tiếng cười to.

"Anh đùa giỡn em! Anh cư nhiên trêu chọc em!" Thái Gia Tuyền giận đến cả người run rẩy, vung tay dùng sức đập hắn, nói xong liền gào khóc lên.

"Cún con, Sao thế? . . . Thật xin lỗi, anh chỉ là muốn đùa với em." Hạ Cẩm Hiên ngây người, thành khẩn nói xin lỗi, đưa tay ôm cô, muốn cô ngừng khóc.

Thái Gia Tuyền rốt cuộc từ từ bình tĩnh lại, nghẹn ngào nói: "Em thật rất sợ, em thật sự rất lo lắng, em sợ anh. . . Sợ anh. . ."

"Sợ anh khí xung lên não à ?" Hạ Cẩm Hiên thấy cô ấp úng nửa ngày, dứt khoát giúp cô nói ra.

Thái Gia Tuyền lúng túng gật đầu một cái, ý thức được mình tư tưởng không thuần khiết, xấu hổ cúi đầu chui vào trong ngực hắn.

"Ha ha, thật là nhột. . ." Hạ Cẩm Hiên vô cùng vui vẻ, vốn còn đang lo lắng quan hệ của hai người sẽ bởi vì đêm qua nhất thời xúc động trở nên tiến lùi đều khó, hiện tại trong ngực cún con một mặt xấu hổ lại lại có cử chỉ thân mật, hắn trong lòng ấm áp, hóa giải mọi sầu lo trong lòng

Đúng vậy, mặc kệ nó? Lo lắng về Lâm Phong gặp quỷ đi, cún con chính là cún con, từ nay về sau chỉ có thể là người cũa Hạ Cẩm Hiên hắn , cái tên Lâm Phong cho dù thật sự bản lĩnh tốt chăng nữa nhưng người cũng là của Hạ Cẩm Hiên hắn còn có thể không nhận thua sao?

"Cún con, đói bụng chưa? Anh đói bụng, chúng ta về nhà thôi." Hạ Cẩm Hiên dịu dàng vỗ nhẹ cô, nhẹ nhàng nói.

Thái Gia Tuyền ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn khẽ ửng hồng: "Chúng ta cũng không có chìa khóa, muốn tìm người mở khóa à?"

"Trở về rồi nghĩ biện pháp đi, trước tiên lấp đầy bụng rồi tính tiếp, nếu không dạ dày anh lại đau." Hạ Cẩm Hiên vừa nói ôm lấy Thái Gia Tuyền đi tới phòng tắm.

"Đừng á, tự em tắm, buông em ra, em không muốn tắm cùng anh !" Thái Gia Tuyền vội vàng kêu lên, cô cũng không quên hôm qua cùng hắn tắm có hậu quả gì"Em yên tâm, anh sẽ rất nhanh, sẽ không để cho em đói quá lâu."

"Ha ha, được rồi, anh nghĩ em sẽ khó đi vào ." Hạ Cẩm Hiên chế nhạo nhìn cô, trêu chọc. Chỉ như vậy quả thật tương đối khá, nếu không hắn thật không biết hai người phải ở khách sạn ngây ngô tới khi nào.

Cả ngày hôm đó, Thái Gia Tuyền lặng lẽ đi theo, theo Hạ Cẩm Hiên lo cho hắn ăn uống, đi bệnh viện truyền nước biển, mãi cho đến trời vừa chập tối mới về đến nhà trọ Hamburg.

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc HắcTác giả: Thiên Lại Thần ThoạiTruyện Ngôn TìnhSân bay Hamburg nước Đức, một cô gái kéo vali nặng trĩu qua cổng lớn, ở trong đám người phần lớn cao to, trông có vẻ rất nhỏ bé. Cô mặc áo bông thật dày, vì thế căn bản nhìn không ra dáng người, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn thanh tú và mái tóc dài xõa xuống giống thác nước l khiến ngời ta kh qun. Mt to linh hoạt đang tò mò đnh gi thnh ph xa lạ ny, độ cong lng my nhu m xinh đẹp v thức nhăn lại một chỗ. Ly tờ giy trong túi ra, nh kỹ s điện thoại v địa chỉ bn trn, c đã lin lạc từ trc vi một c gi Trung Quc đang du học ở Hamburg thng qua internet, tn Lm Nhã Khiết, hiện đang học ở đại học A học viện nghệ thuật Hamburg. Nhưng mà hôm này lại không có thời gian đến đón cô, lúc này trong lòng Thái Gia Tuyền đang chửi Lâm Nhã Khiết NN lần. Nhưng sau khi mắng xong đành phải bất lực đi đến trạm taxi…. Sau khi taxi dừng ở trước cổng vào tòa nhà, đau lòng đưa tiền boa cho tài xế. Thái Gia Tuyền kéo hành lý xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà gọn gàng sạch sẽ, dường như có vẻ không tệ lắm. Đây là một xã… Đêm hôm đó, mới nếm thử trái cấm hai người giống như muốn lấp đầy cảm giác cô đơn nhiều năm, thế nào cũng không đủ cho nhau, mà cuối cùng đương nhiên vì Thái Gia Tuyền kiệt sức mà dừng lại.Ngoài cửa sổ sắc trời đã tờ mờ sáng, Hạ Cẩm Hiên làm thế nào cũng không ngủ được, thật sâu nhìn cún con mê man ngủ trong ngực, hắn không có ý thức được ánh mắt chính mình lúc này có bao nhiêu dịu dàng cùng vẻ hạnh phúc khó có thể che giấu.Đưa tay nhẹ nhàng ôm cô chặt một chút, vì cô tìm được một vị trí thêm thoải mái hơn, cũng vì vậy mà khiến mình mất ngủ.Thái Gia Tuyền cũng không biết mình ngủ bao lâu, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trời đã sáng choang, tối hôm qua mọi chuyện xảy ra cứ như một chiếc máy phát phát lại toàn bộ trong đầu khiến cho cô phải đỏ cả mặt.Khẽ ngẩng đầu nhìn Hạ Cẩm Hiên, hắn ngủ say bộ dáng quả thật mê người, Thái Gia Tuyền không khỏi nhìn đến ngây người. Giống như kẻ si mê, ý đồ xấu đưa tay nắm lỗ mũi cao thẳng của hắn, lại không thấy hắn há miệng thở. Thái Gia Tuyền sửng sốt một chút cảm thấy kỳ lạ buông tay xấu xa ra đưa một ngón tay đến dưới mũi của hắn."A! Hiên! Tỉnh lại!" Thái Gia Tuyền sợ tới mức giật mình ngồi dậy, hắn vì sao không thở! ! Thái Gia Tuyền cuống quít nhào tới trên người Hạ Cẩm Hiên, dùng sức lật hắn nằm thẳng ra, tay ấn tim, sau đó cúi người chuẩn bị làm hô hấp nhân tạo, làm một loạt các biện pháp chuyên nghiệp. . . . Nhưng vừa đặt môi chạm phải môi của hắn, thân thể liền bị hai cánh tay kia ôm chặt lấy, cả người ngã sấp vào ngực hắn, đôi môi bị nhẹ nhàng gặm nhắm."Ha ha ha ha! !" Khi Thái Gia Tuyền dùng hết sức mình thoát ra khỏi tư thế mập mờ giữa hai người khiến Hạ Cẩm Hiên vui vẻ cất tiếng cười to."Anh đùa giỡn em! Anh cư nhiên trêu chọc em!" Thái Gia Tuyền giận đến cả người run rẩy, vung tay dùng sức đập hắn, nói xong liền gào khóc lên."Cún con, Sao thế? . . . Thật xin lỗi, anh chỉ là muốn đùa với em." Hạ Cẩm Hiên ngây người, thành khẩn nói xin lỗi, đưa tay ôm cô, muốn cô ngừng khóc.Thái Gia Tuyền rốt cuộc từ từ bình tĩnh lại, nghẹn ngào nói: "Em thật rất sợ, em thật sự rất lo lắng, em sợ anh. . . Sợ anh. . .""Sợ anh khí xung lên não à ?" Hạ Cẩm Hiên thấy cô ấp úng nửa ngày, dứt khoát giúp cô nói ra.Thái Gia Tuyền lúng túng gật đầu một cái, ý thức được mình tư tưởng không thuần khiết, xấu hổ cúi đầu chui vào trong ngực hắn."Ha ha, thật là nhột. . ." Hạ Cẩm Hiên vô cùng vui vẻ, vốn còn đang lo lắng quan hệ của hai người sẽ bởi vì đêm qua nhất thời xúc động trở nên tiến lùi đều khó, hiện tại trong ngực cún con một mặt xấu hổ lại lại có cử chỉ thân mật, hắn trong lòng ấm áp, hóa giải mọi sầu lo trong lòngĐúng vậy, mặc kệ nó? Lo lắng về Lâm Phong gặp quỷ đi, cún con chính là cún con, từ nay về sau chỉ có thể là người cũa Hạ Cẩm Hiên hắn , cái tên Lâm Phong cho dù thật sự bản lĩnh tốt chăng nữa nhưng người cũng là của Hạ Cẩm Hiên hắn còn có thể không nhận thua sao?"Cún con, đói bụng chưa? Anh đói bụng, chúng ta về nhà thôi." Hạ Cẩm Hiên dịu dàng vỗ nhẹ cô, nhẹ nhàng nói.Thái Gia Tuyền ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn khẽ ửng hồng: "Chúng ta cũng không có chìa khóa, muốn tìm người mở khóa à?""Trở về rồi nghĩ biện pháp đi, trước tiên lấp đầy bụng rồi tính tiếp, nếu không dạ dày anh lại đau." Hạ Cẩm Hiên vừa nói ôm lấy Thái Gia Tuyền đi tới phòng tắm."Đừng á, tự em tắm, buông em ra, em không muốn tắm cùng anh !" Thái Gia Tuyền vội vàng kêu lên, cô cũng không quên hôm qua cùng hắn tắm có hậu quả gì"Em yên tâm, anh sẽ rất nhanh, sẽ không để cho em đói quá lâu.""Ha ha, được rồi, anh nghĩ em sẽ khó đi vào ." Hạ Cẩm Hiên chế nhạo nhìn cô, trêu chọc. Chỉ như vậy quả thật tương đối khá, nếu không hắn thật không biết hai người phải ở khách sạn ngây ngô tới khi nào.Cả ngày hôm đó, Thái Gia Tuyền lặng lẽ đi theo, theo Hạ Cẩm Hiên lo cho hắn ăn uống, đi bệnh viện truyền nước biển, mãi cho đến trời vừa chập tối mới về đến nhà trọ Hamburg.

Chương 78: Hô hấp nhân tạo