Tác giả:

"Buồn c*̃ng thế, đã trót sinh ra con nhà nghèo. Đành vậy thôi, ngay 2 buổi sớm hôm đi làm! Nghèo vì thế nên, bạn c*̃ng không tình yêu c*̃ng muộn! Tay trắng nên âm thầm quạnh hiu! Rồi trời c*̃ng sẽ có lúc cho ta qua phận nghèo. Vì không ai, giàu 3 họ khổ đau 3 đời. Một ngày biết đâu giàu có sao tự an ủi mình. Đời đâu phải riêng mình cơm áo gạo tiền" -"Cuộc đời thử hỏi có ai chẳng muốn mình sang giàu. Hỏi có ai muốn bấp bênh trong cảnh nghèo khó. Đã trót sinh ra mang được ngay tiếng con nhà ngèo. Đành thế thôi học trèo cao chỉ thêm té đau. Nghèo thì thử hỏi có ai muốn kết bạn tâm tình. Hỏi có ai, thèm lắng nghe lời người nghèo khó. Muốn nói yêu ai nhưng lại thôi bởi thân phận nghèo. Chỉ mong sao, kiếp sau cho ta qua phận nghèo. Cầu mong sao cho kiếp sau, không còn nghèo khó!!!" Chẳng biết từ bao giờ cái bài hát ấy, cái giai điệu ấy như một thói quen khi đêm xuống lại…

Chương 9: Làm phúc phải tội (tiếp theo 2)

Hạnh Phúc Trời Ban (Chàng Ngốc Nhà Nghèo Và Nàng Tiểu Thư Đanh Đá)Tác giả: Longthan98"Buồn c*̃ng thế, đã trót sinh ra con nhà nghèo. Đành vậy thôi, ngay 2 buổi sớm hôm đi làm! Nghèo vì thế nên, bạn c*̃ng không tình yêu c*̃ng muộn! Tay trắng nên âm thầm quạnh hiu! Rồi trời c*̃ng sẽ có lúc cho ta qua phận nghèo. Vì không ai, giàu 3 họ khổ đau 3 đời. Một ngày biết đâu giàu có sao tự an ủi mình. Đời đâu phải riêng mình cơm áo gạo tiền" -"Cuộc đời thử hỏi có ai chẳng muốn mình sang giàu. Hỏi có ai muốn bấp bênh trong cảnh nghèo khó. Đã trót sinh ra mang được ngay tiếng con nhà ngèo. Đành thế thôi học trèo cao chỉ thêm té đau. Nghèo thì thử hỏi có ai muốn kết bạn tâm tình. Hỏi có ai, thèm lắng nghe lời người nghèo khó. Muốn nói yêu ai nhưng lại thôi bởi thân phận nghèo. Chỉ mong sao, kiếp sau cho ta qua phận nghèo. Cầu mong sao cho kiếp sau, không còn nghèo khó!!!" Chẳng biết từ bao giờ cái bài hát ấy, cái giai điệu ấy như một thói quen khi đêm xuống lại… ...c*̃ng coi như chấm dứt tất cả sự biện bạch từ nó cho e, nó thẫn thờ để e đẩy ra khỏi cửa-"RẦM!" Cửa phòng đóng lại, nó đứng bàng hoàng ở cửa, bên trong là tiếng khóc nức nở cuả e. Cửa phòng đối diện mở ra, là chị Hạnh-Chị! Sao hôm qua chị lại...? Nó nhăn mặt nhìn chị, 5 đầu ngón tay còn in hằn trên má nó-Chị xin lỗi! Thôi e về nghỉ đi! Mọi chuyện để chị lo liệu! Ổn thôi!-Vâng! À e nấu cháo cho Yến Mi để trên bếp đó! Nếu cô ta hiểu ra thì chị cô ta ăn giùm e, không thì chị đổ đi c*̃ng được! Nó hơi tức-Ukm! Thành thật xin lỗi e, sáng chị định sang nhưng bé Bi quấy quá!-Dạ không sao, e hiểu mà! Thôi e về đây ạ, chào chị!-Ukm!Nó thở dài rồi bước đi. Về đến nhà, việc đầu tiên nó làm là nhúng khăn mặt vào nước đá rồi đắp lên má để xua đi sự nóng rát cuả cái tát e vừa cho nó. Xong nó gọi cho chị Vân-Alô! Chị nghe nè Bảo Nam!-Dạ chị! Nó giả giọng uể oải-Uả e sao vậy?-E bị sốt chị hơi! E xin chỉ e nghỉ làm một ngày được không ạ?-Ukm! E mệt thì nghỉ, không sao cả!-Dạ! E cảm ơn chị! E làm xong bản khảo sát rồi, tí e gửi vào mail cho chị!-Ukm! Thôi e nghỉ đi nha!-Dạ! Bye chị!-Ukm! Bye e!May mà có sếp tốt bụng, mấy tuần đi làm mà 1 đi muộn 1 nghỉ ốm chắc chết nó quá! Thôi đã ổn ổn rồi, chuyện cuả nó và e ra sao thì ra, nó mặc kệ! Cơn buồn ngủ và mệt mỏi vì 1 đêm thức trắng ùa tới, bỏ bao công sức ra, không được cảm ơn mà còn phải một cái tát đau đớn làm nó càng chán nản-Ông trời ơi, sao ông lại đùa cợt với con! Con vừa nghèo vừa mồ côi chưa đủ hay sao giờ lại còn bị người ta hiểu lầm nữa chứ! Đúng là làm phúc phải tội mà huhu!Nó than vãn rồi đập đầu rất mạnh vào gối bất tỉnh luôn..................

...c*̃ng coi như chấm dứt tất cả sự biện bạch từ nó cho e, nó thẫn thờ để e đẩy ra khỏi cửa

-"RẦM!" Cửa phòng đóng lại, nó đứng bàng hoàng ở cửa, bên trong là tiếng khóc nức nở cuả e. Cửa phòng đối diện mở ra, là chị Hạnh

-Chị! Sao hôm qua chị lại...? Nó nhăn mặt nhìn chị, 5 đầu ngón tay còn in hằn trên má nó

-Chị xin lỗi! Thôi e về nghỉ đi! Mọi chuyện để chị lo liệu! Ổn thôi!

-Vâng! À e nấu cháo cho Yến Mi để trên bếp đó! Nếu cô ta hiểu ra thì chị cô ta ăn giùm e, không thì chị đổ đi c*̃ng được! Nó hơi tức

-Ukm! Thành thật xin lỗi e, sáng chị định sang nhưng bé Bi quấy quá!

-Dạ không sao, e hiểu mà! Thôi e về đây ạ, chào chị!

-Ukm!

Nó thở dài rồi bước đi. Về đến nhà, việc đầu tiên nó làm là nhúng khăn mặt vào nước đá rồi đắp lên má để xua đi sự nóng rát cuả cái tát e vừa cho nó. Xong nó gọi cho chị Vân

-Alô! Chị nghe nè Bảo Nam!

-Dạ chị! Nó giả giọng uể oải

-Uả e sao vậy?

-E bị sốt chị hơi! E xin chỉ e nghỉ làm một ngày được không ạ?

-Ukm! E mệt thì nghỉ, không sao cả!

-Dạ! E cảm ơn chị! E làm xong bản khảo sát rồi, tí e gửi vào mail cho chị!

-Ukm! Thôi e nghỉ đi nha!

-Dạ! Bye chị!

-Ukm! Bye e!

May mà có sếp tốt bụng, mấy tuần đi làm mà 1 đi muộn 1 nghỉ ốm chắc chết nó quá! Thôi đã ổn ổn rồi, chuyện cuả nó và e ra sao thì ra, nó mặc kệ! Cơn buồn ngủ và mệt mỏi vì 1 đêm thức trắng ùa tới, bỏ bao công sức ra, không được cảm ơn mà còn phải một cái tát đau đớn làm nó càng chán nản

-Ông trời ơi, sao ông lại đùa cợt với con! Con vừa nghèo vừa mồ côi chưa đủ hay sao giờ lại còn bị người ta hiểu lầm nữa chứ! Đúng là làm phúc phải tội mà huhu!

Nó than vãn rồi đập đầu rất mạnh vào gối bất tỉnh luôn..................

Hạnh Phúc Trời Ban (Chàng Ngốc Nhà Nghèo Và Nàng Tiểu Thư Đanh Đá)Tác giả: Longthan98"Buồn c*̃ng thế, đã trót sinh ra con nhà nghèo. Đành vậy thôi, ngay 2 buổi sớm hôm đi làm! Nghèo vì thế nên, bạn c*̃ng không tình yêu c*̃ng muộn! Tay trắng nên âm thầm quạnh hiu! Rồi trời c*̃ng sẽ có lúc cho ta qua phận nghèo. Vì không ai, giàu 3 họ khổ đau 3 đời. Một ngày biết đâu giàu có sao tự an ủi mình. Đời đâu phải riêng mình cơm áo gạo tiền" -"Cuộc đời thử hỏi có ai chẳng muốn mình sang giàu. Hỏi có ai muốn bấp bênh trong cảnh nghèo khó. Đã trót sinh ra mang được ngay tiếng con nhà ngèo. Đành thế thôi học trèo cao chỉ thêm té đau. Nghèo thì thử hỏi có ai muốn kết bạn tâm tình. Hỏi có ai, thèm lắng nghe lời người nghèo khó. Muốn nói yêu ai nhưng lại thôi bởi thân phận nghèo. Chỉ mong sao, kiếp sau cho ta qua phận nghèo. Cầu mong sao cho kiếp sau, không còn nghèo khó!!!" Chẳng biết từ bao giờ cái bài hát ấy, cái giai điệu ấy như một thói quen khi đêm xuống lại… ...c*̃ng coi như chấm dứt tất cả sự biện bạch từ nó cho e, nó thẫn thờ để e đẩy ra khỏi cửa-"RẦM!" Cửa phòng đóng lại, nó đứng bàng hoàng ở cửa, bên trong là tiếng khóc nức nở cuả e. Cửa phòng đối diện mở ra, là chị Hạnh-Chị! Sao hôm qua chị lại...? Nó nhăn mặt nhìn chị, 5 đầu ngón tay còn in hằn trên má nó-Chị xin lỗi! Thôi e về nghỉ đi! Mọi chuyện để chị lo liệu! Ổn thôi!-Vâng! À e nấu cháo cho Yến Mi để trên bếp đó! Nếu cô ta hiểu ra thì chị cô ta ăn giùm e, không thì chị đổ đi c*̃ng được! Nó hơi tức-Ukm! Thành thật xin lỗi e, sáng chị định sang nhưng bé Bi quấy quá!-Dạ không sao, e hiểu mà! Thôi e về đây ạ, chào chị!-Ukm!Nó thở dài rồi bước đi. Về đến nhà, việc đầu tiên nó làm là nhúng khăn mặt vào nước đá rồi đắp lên má để xua đi sự nóng rát cuả cái tát e vừa cho nó. Xong nó gọi cho chị Vân-Alô! Chị nghe nè Bảo Nam!-Dạ chị! Nó giả giọng uể oải-Uả e sao vậy?-E bị sốt chị hơi! E xin chỉ e nghỉ làm một ngày được không ạ?-Ukm! E mệt thì nghỉ, không sao cả!-Dạ! E cảm ơn chị! E làm xong bản khảo sát rồi, tí e gửi vào mail cho chị!-Ukm! Thôi e nghỉ đi nha!-Dạ! Bye chị!-Ukm! Bye e!May mà có sếp tốt bụng, mấy tuần đi làm mà 1 đi muộn 1 nghỉ ốm chắc chết nó quá! Thôi đã ổn ổn rồi, chuyện cuả nó và e ra sao thì ra, nó mặc kệ! Cơn buồn ngủ và mệt mỏi vì 1 đêm thức trắng ùa tới, bỏ bao công sức ra, không được cảm ơn mà còn phải một cái tát đau đớn làm nó càng chán nản-Ông trời ơi, sao ông lại đùa cợt với con! Con vừa nghèo vừa mồ côi chưa đủ hay sao giờ lại còn bị người ta hiểu lầm nữa chứ! Đúng là làm phúc phải tội mà huhu!Nó than vãn rồi đập đầu rất mạnh vào gối bất tỉnh luôn..................

Chương 9: Làm phúc phải tội (tiếp theo 2)