"Đừng như vậy...... Ừm........ Đau .........A........." Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua. Chính là cảnh một cô gái r*n r* đầy h*m m**n, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ. Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống. "Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?" Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!" Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ…

Chương 51

Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm ChồngTác giả: Hồ Ly Đi Ngang QuaTruyện Ngôn Tình"Đừng như vậy...... Ừm........ Đau .........A........." Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua. Chính là cảnh một cô gái r*n r* đầy h*m m**n, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ. Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống. "Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?" Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!" Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ… Phải nói bà Vương hỏi mọt câu như vậy, thật ra cũng là có nguyên nhân của nóTất cả mọi người trong công ty đều biết, chị Lee đã ba mươi tám tuổi, nhưng tới bây giờ, đừng có là chông, ngay cả bóng dáng người bạn là đàn ông cũng còn không nhìn thấy, cho nên, khó tránh khỏi việc mọi người trong công ty có suy nghĩ, nếu không phải là chị Lee bị lãnh cảm, thì chính là bị gayChuyện như vậy tại sao lại kéo đến đầu Lâm Thư?Chị Lee là một người phụ nữ, có thể làm đến vị trí Tổng giám đốc này, thủ đoạn tất nhiên sẽ không đơn giản, thưởng phạt phân minh, sắc nhọn thận trọng.Nhưng mà, riêng việc Lâm Thư đi muộn hai lần, nhưng lại không có bị đuổi việc, càng không nói đến buổi phỏng vấn không tốt đẹp kia, việc này làm sao có thể khiến mọi người không nghi ngờ?Tất nhiên bà Vương cũng nghĩ như vậyLâm Thư chỉ cảm thấy có 1000 con quạ đen sắp xếp thành hàng dài bay trên đỉnh đầu cô..."Hôm qua cháu và chị Lee mới gặp mặt nhau lần đầu tiên, bà Vương, bà đừng suy nghĩ nhiều quá""Bà Vương nghi ngờ liếc nhìn Lâm Thư một cái: "Vậy sao?"Lâm Thư hung hăng gật đầu một cái, chỉ sợ bà Vương không tin, còn bổ sung thêm: "Cháu đã có bạn trai rồi""Vậy hả...." bà Vương cười híp mắt, cũng không hỏi nữaCứ như vậy, Lâm Thư bắt đầu ngày thực tập đầu tiênNói thật, công việc chị Lee giao cho Lâm Thư đúng là không khó, nói dễ nghe một chút là phụ trách một một trang web về nghiệp vụ chuyên môn, nói khó nghe một chút, thì chính là cắt dán. Đem những tin tức mới nhất của giới giải trí bát quái đăng lên trang web để gia tăng lượt truy cập trên trang web. Dẫu sao Lâm Thư cũng tốt nghiệp đại học B, một chút việc ấy không làm khó được cô. Một buổi sáng, thở hổn thở hển làm xong công việc của một ngày.Vốn định buổi chiều nghỉ ngơi một lát, lại bị Lão Lý bắt được"Lại đây, Tiểu Lâm, tôi một chút" cái miệng rộng vàng ươm của lão Lý cười toe toét, còn hướng về phía Lâm Thư mà cười, Lâm Thư liền nổi da gà. Làm sao có thể nói, người ta cũng là tiền bối của mình, đánh thẳng vào mặt như vậy cũng không tốt, Lâm Thư đành phải chậm dãi bước qua"Cô tới đây đánh giúp tôi đoạn này" lão Lý chỉ vào một xấp giấyLâm Thư đang chuẩn bị cầm xấp giấy trở lại vị trí lúc đầu, ai ngờ lão lý lại kéo cô lại: "Ngồi ở chỗ ngày đi, đánh thẳng vào máy tính của tôi luôn "Chẳng biết tại sao, Lâm Thư bị nụ cười của lão ta làm cho dựng đứng lông tơ, nhưng không dám biểu lộ gì ra ngoài mặt, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt đầu đánh chữMột lát sau, người trong công ty dần dần đi ra ngoài ăn cơm trưa. Mặc dù Lâm Thư cũng chưa đói đến mức da bụng dính vào da lưng, nhưng mà nhìn Lão Lý này ngồi ở bên cạnh sừng sững bất động như ngọn núi, cũng không thể tự mình bỏ đi ăn cơm trước, đành phải nằm ở trên bàn, gõ máy tính từng chút từng chút mộtĐồng thời, Lâm Thư không nhịn được nghĩ, lão Lý này nhìn qua bình thường tuyệt đối sẽ không bỏ đói chính mình, chẳng lẽ cô nhìn lầm sao, thật ra ông ta là một ông bác tốt luôn cố gắng làm việc?"Rắc rắc, rắc rắc...." tiếng động gì vậy?Lâm Thư nhìn lại, phát hiện không biết Lão Lý đã lấy túi hạt dưa ra từ khi nào, đang căn vô cùng vui vẻ, được rồi, trực giác của cô thực sự rất chính xácDường như cảm nhận được ánh mắt của Lâm Thư, Lão Lý cười hì hì, làm lộ ra mảnh vỏ dưa dính trên răng nanh: "Sao vậy, Tiểu Lâm, cháu cũng muốn cắn sao?"Lâm Thư đưa hai mắt nhìn Lão Lý, liền lắc đầu theo bản năngCuối cùng, Lâm Thư cũng giải quyết xong xấp giấy kia, lúc này cô đã hoàn toàn nằm dài trên bàn không đứng dậy nổiNhưng mà, cô quên mất một vấn đề khá nghiêm trọng, đó chính là - đây là cái bàn của Lão LýĐợi đến lúc cô kịp phản ứng , Lão Lý đã mượng danh nghĩa kiểm tra, trong lúc đó vây cô ở trong cái bàn, không thể động đậy nổi. Lâm Thư cảm thấy có chút không ổn, nhưng mà nghĩ tới đang ở trong công ty, chắc Lão Lý cũng không dám làm gì, nên cũng không có phản khángBa phút, năm phút, mười phút.....Thời gian lão Lý kiểm tra khá dài. Lâm Thư dường như có chút buồn ngủ rồiChỉ là, suy nghĩ này của cô còn chưa kịp thực hiện, đột nhiên, sau lưng cô rõ ràng truyện đến cảm giác áp bức của dị vật.Như vậy, Lâm Thư làm sao còn dám buồn ngủ? Giật mình một cái, liền tỉnh lại, do dự cẩn thận phân biệt động tác có chút giống với v**t v* này rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ đúng là không có ý tốt gì?Mặc dù nói con người lăn lộn trong cuộc sống, có ai là không xấu? Nhưng mà.... Lâm Thư liếc mắt, nhìn khăp nơi, lúc này mới ý thức được, bởi vì đã đến giờ nghỉ trưa, hầu hết mọi người đã đi ăn cơm, cho dù có mấy ngừoi ở lại công ty, cũng cách xa vạn dặm, hoàn toàn khong thấy được tình hình trong nàyKhông trách được vừa rồi lão Lý ở lại đây....Khi cái tay tệ hại kia đặt trên eo Lâm Thư, cuối cùng Lâm Thư không nhịn được nữa, quay đầu hung hăng nhìn trừng trừng lão Lý, đồ cặn bãCũng không biết là vì da mặt quá dầy nên không biết sợ hãi, lão Lý không hề biết sắc: "Tiểu Lâm à, cô nhìn xem, chỗ này có mấy chữ đánh nhầm rồi"Lâm Thư tin là thật, vừa quay đầu lại, liền bị lão Lý véo nhẹ một cái trên eo, mang theo chút trêu đùaThật ghê tởm! Nếu nói vừa rồi Lâm Thư còn có thể miễn cưỡng chịu được, nhưng lúc này rõ ràng chính là cái núi lửa phun trào. Quyết định thật nhanh, lâm thử lập tức đẩy móng vuốt của lão Lý ra, cầm lấy cây bút ở trên bàn không chút do dự đam thẳng xuống tay lão LýLão Lý hét lên một tiếng thê thảm, dưới tình hình cấp bách, chỉ có thể buông Lâm Thư ra, Lâm Thư nhanh chóng nhân cơ hội này mà trốn thoát khỏi "Ma trảo"Sau khi hoảng hốt, Lâm Thư ở trong thang máy dùng sức vỗ ngực một cái, may mà chị đây nhanh như chớp, biết người biết mặt không biết lòng, vườn thú thả ra ra ngoài nhiều cầm thú như vậy từ bao giờ thế?Trên đường đi ăn cơm, trong lòng Lâm Thư vẫn còn sợ hãi, theo bản năng, liền gọi điện thoại cho Tô MặcNhưng nhiện điện thoại lại là tiếng một người phụ nữ: "Này?"Lâm Thư sửng sốt, nghe giọng nói có chút quen thuộc, à đúng rồi, là thư ký của anh, Diệp Lan"Tôi tìm Tô Mặc""Xin lỗi, anh ấy đang họp, có chuyện gì cần nanh lại không?" giọng nói dịu dàng như nước"Vây... thì thôi" Lâm Thư ngượng ngùng cúp điện thoại, đúng rồi, Tô Mặc đã không còn là giáo viên dậy học trong trường nữa rồi, anh ấy đã trở về Tô giaCó đôi khi, thay đổi giống như tích tiểu thành đại, nước chảy đá mòn, bạn vĩnh viễn không biết sự thay đổi của lượng và sự thay đổi của chất gặp nhau ở đâu.****************Lúc trở lại công ty, Lão Lý đã khôi phục lại bộ dáng áo mũ chỉnh tề, Lâm Thư càng nhìn càng cảm thấy đáng xấu hổLúc Lâm Thư lườm , Lão Lý vẫn còn phát ra một tiếng "Hừ" cười nhạt, vẻ mặt rất giống loại "Cô có thể làm gì Tôi"Cho dù Lâm Thư căm phẫn, nhưng cô chỉ là một người mới, lúc này có thể làm gì? Không thể làm gf khác hơn là khẽ cắn răng, quân tử báo thù mười năm chưa muộn!Mang theo một đầy một bụng căm tức về nhà, nhưng Lâm Thư lại phát hiện, Tô Mặc vẫn chưa trở về. Nếu như là ngày trước, nói không chừng lúc này Tô Mặc đã nấu cơm tối xong, ngồi ở trên sofa chơi đùa với Bánh Bao chờ cô trở về, nhưng...Lâm Thư ôm Bánh Bao, nấu cho mình bát mình ăn liền, ăn ngon lành không buồn rầuNóc nhà thủng còn gặp mưa suốt đêmKhông được! Chuyện này không thể kết thúc như vậy! Cho dù không có Tô Mặc, cô cũng cầnphải dựa vào bản thân để giải quyết sự việc.Quyết định thật nhanh, Lâm Thư ôm vợ nhỏ, bắt đầu lên mạng tìm cái cái gì là "1000 chiêu đề phòng sắc lang văn phòng", "Khi gặp phải quy tắc ngầm, bạn nên làm gì?" ....Một giờ sau....Ngày mai đừng trách Tôi ra tay thủ đoạn độc ácMà khi Tô Mặc về đến nhà, chủ thấy Lâm Thư đã đóng cửa phòng đang ngủ say cùng với Bánh Bao. Cừng chiều lắc đầu một cái, vốn còn định hỏi Lâm Thư tại sao lúc buổi trưa gọi điện thoại, nhưng mà bây giờ lại không muốn quấy rầy côSáng ngày hôm sau, Lâm Thư phá lệ chưa tới bảy giờ đã ăn mặc chỉnh tề, Tô Mặc kinh ngạc: "Anh đưa em đi làm?""Không cần" tâm trạng Lâm Thư đặc biệt thoải mái: "Em có thể tự đi được"Nói xong, sôi nổi ra khỏi nhàTô Mặc đột nhiên cảm thấy, hình như anh đã bỏ lỡ điều gìCô lễ tân vừa mới sắp xếp lại chỗ làm xong, đã nghe thấy một tiếng: "Chào buổi sáng"Người nào đến sớm vậy? Vừa ngẩng đầu, chỉ thấy được một bóng lưng, hình như chính là cái người tên Lâm Thư luôn đi muộn?Lúc đến giữa trưa, quả nhiên, lão Lý lại lập lại chiêu cũ, chắc là đánh cược Lâm Thư không dám nói chuyện này ra với mọi người, nghĩ cô chẳng qua cũng chỉ là một sinh viên thực tập, trong công ty cũng không có thế lực gì, nên mới có thể dễ dàng ra tay với cô.Mặc dù Lâm Thư ngoan ngoãn khéo léo trong giờ làm việc, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn mọi người ở lại trong công ty, đến trưa, hầu hết mọi người lại đi ăn cơm, còn Lão Lý đã xông tớilần này, Lâm Thư hoàn toàn giữ vững tinh thần cảnh giác, khi tay lão Lý vừa mới chạm vào người cô một cái thì "bộp" một tiếng, đập xuống một cái chính xác, còn một cánh tay khác, cầm lấy chén nước vừa mới đển ở trên bàn, vô tư, đổ lên bộ vị quan trong của lão LýLão Lý thử chạm vào cô, đang định ra tay, nhưng lại nhìn thấy chỗ ấy của mình ẩm ướt khó coi, đành phải chịu đựng tức giận, vội vàng đi tới phòng vệ sinhNhân cơ hội này, Lâm Thư nhanh chóng chạy vào phòng làm việc của Tổng giám đốc, giao lại chứng cớ này cho chị LeeKhông sai, cô đã sơm báo cáo lại tình huống này với Tổng giám đốc. Điều thứ năm trong sách đề phòng sắc lang là: Nếu như cấp trên là một phụ nữ, phải biết tận dụng thật tốt, phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ?Mặc dù nói không biết vì sao ngay từ khi bắt đầu Tổng giám đốc đã có chút thiên vị với cô, vậy thì vì sao không lợi dụng một chút?Mấy tiếng trước, Lâm Thư gạt nước mắt, nói với chị Lee chuyện bi thảm ngày hôm qua, dù sao Lão Lý cũng làm trong công ty nhiều năm, bình thường căn bản không nhìn ra, chị Lee cũng không dám hoàn toàn tin tưởng Lâm Thư, một mặt chú ý tới việc này, mặt khác, bảo Lâm Thư hãy đưa ra chứng cớ trước đã.Vì thế mới có một màn vừa rồiDẫu sao thì chuyện này cũng liên quan đến danh dự của công ty, chị Lee cũng không muốn làm lớn chuyện này. Chờ sau khi Lão Lý từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, chị Lee gọi lão ta vào phòng làm việc, thế mới biết, thì ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên lão Lý "gây án", khó trách, trước đó có rất nhiều sinh viên thực tậm không muốn ở lại công tyĐương nhiêu, đối mặt với lão Lý, chỉ còn lại một con đường đó là từ chứcLúc nghỉ trua, lão ta ôm thùng giấy con ảo não đi raKhông bao lâu, người trong công ty dần dần trở lại, nhìn thấy Lão Lý không ở vị trí, không khỏi tò mò"Ừm, lão Lý đã năm mươi tuổi rồi, về nhà nghỉ ngơi lấy lại sức đi"Trời? lsoc Lý mới năm mươi tuổi thôi sao?Lâm Thư yên lặng nở nụ cười, trong lòng hả hê vô cùng!

Phải nói bà Vương hỏi mọt câu như vậy, thật ra cũng là có
nguyên nhân của nó

Tất cả mọi người trong công ty đều biết, chị Lee đã ba mươi
tám tuổi, nhưng tới bây giờ, đừng có là chông, ngay cả bóng dáng người bạn là
đàn ông cũng còn không nhìn thấy, cho nên, khó tránh khỏi việc mọi người trong
công ty có suy nghĩ, nếu không phải là chị Lee bị lãnh cảm, thì chính là bị gay

Chuyện như vậy tại sao lại kéo đến đầu Lâm Thư?

Chị Lee là một người phụ nữ, có thể làm đến vị trí Tổng giám
đốc này, thủ đoạn tất nhiên sẽ không đơn giản, thưởng phạt phân minh, sắc nhọn
thận trọng.

Nhưng mà, riêng việc Lâm Thư đi muộn hai lần, nhưng lại
không có bị đuổi việc, càng không nói đến buổi phỏng vấn không tốt đẹp kia, việc
này làm sao có thể khiến mọi người không nghi ngờ?

Tất nhiên bà Vương cũng nghĩ như vậy

Lâm Thư chỉ cảm thấy có 1000 con quạ đen sắp xếp thành hàng
dài bay trên đỉnh đầu cô...

"Hôm qua cháu và chị Lee mới gặp mặt nhau lần đầu tiên,
bà Vương, bà đừng suy nghĩ nhiều quá"

"Bà Vương nghi ngờ liếc nhìn Lâm Thư một cái: "Vậy
sao?"

Lâm Thư hung hăng gật đầu một cái, chỉ sợ bà Vương không
tin, còn bổ sung thêm: "Cháu đã có bạn trai rồi"

"Vậy hả...." bà Vương cười híp mắt, cũng không hỏi
nữa

Cứ như vậy, Lâm Thư bắt đầu ngày thực tập đầu tiên

Nói thật, công việc chị Lee giao cho Lâm Thư đúng là không
khó, nói dễ nghe một chút là phụ trách một một trang web về nghiệp vụ chuyên
môn, nói khó nghe một chút, thì chính là cắt dán. Đem những tin tức mới nhất của
giới giải trí bát quái đăng lên trang web để gia tăng lượt truy cập trên trang
web. Dẫu sao Lâm Thư cũng tốt nghiệp đại học B, một chút việc ấy không làm khó
được cô. Một buổi sáng, thở hổn thở hển làm xong công việc của một ngày.

Vốn định buổi chiều nghỉ ngơi một lát, lại bị Lão Lý bắt được

"Lại đây, Tiểu Lâm, tôi một chút" cái miệng rộng
vàng ươm của lão Lý cười toe toét, còn hướng về phía Lâm Thư mà cười, Lâm Thư
liền nổi da gà. Làm sao có thể nói, người ta cũng là tiền bối của mình, đánh thẳng
vào mặt như vậy cũng không tốt, Lâm Thư đành phải chậm dãi bước qua

"Cô tới đây đánh giúp tôi đoạn này" lão Lý chỉ vào
một xấp giấy

Lâm Thư đang chuẩn bị cầm xấp giấy trở lại vị trí lúc đầu,
ai ngờ lão lý lại kéo cô lại: "Ngồi ở chỗ ngày đi, đánh thẳng vào máy tính
của tôi luôn "

Chẳng biết tại sao, Lâm Thư bị nụ cười của lão ta làm cho dựng
đứng lông tơ, nhưng không dám biểu lộ gì ra ngoài mặt, không thể làm gì khác
hơn là ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt đầu đánh chữ

Một lát sau, người trong công ty dần dần đi ra ngoài ăn cơm
trưa. Mặc dù Lâm Thư cũng chưa đói đến mức da bụng dính vào da lưng, nhưng mà
nhìn Lão Lý này ngồi ở bên cạnh sừng sững bất động như ngọn núi, cũng không thể
tự mình bỏ đi ăn cơm trước, đành phải nằm ở trên bàn, gõ máy tính từng chút từng
chút một

Đồng thời, Lâm Thư không nhịn được nghĩ, lão Lý này nhìn qua
bình thường tuyệt đối sẽ không bỏ đói chính mình, chẳng lẽ cô nhìn lầm sao, thật
ra ông ta là một ông bác tốt luôn cố gắng làm việc?

"Rắc rắc, rắc rắc...." tiếng động gì vậy?

Lâm Thư nhìn lại, phát hiện không biết Lão Lý đã lấy túi hạt
dưa ra từ khi nào, đang căn vô cùng vui vẻ, được rồi, trực giác của cô thực sự
rất chính xác

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Lâm Thư, Lão Lý cười hì
hì, làm lộ ra mảnh vỏ dưa dính trên răng nanh: "Sao vậy, Tiểu Lâm, cháu cũng
muốn cắn sao?"

Lâm Thư đưa hai mắt nhìn Lão Lý, liền lắc đầu theo bản năng

Cuối cùng, Lâm Thư cũng giải quyết xong xấp giấy kia, lúc
này cô đã hoàn toàn nằm dài trên bàn không đứng dậy nổi

Nhưng mà, cô quên mất một vấn đề khá nghiêm trọng, đó chính là
- đây là cái bàn của Lão Lý

Đợi đến lúc cô kịp phản ứng , Lão Lý đã mượng danh nghĩa kiểm
tra, trong lúc đó vây cô ở trong cái bàn, không thể động đậy nổi. Lâm Thư cảm
thấy có chút không ổn, nhưng mà nghĩ tới đang ở trong công ty, chắc Lão Lý cũng
không dám làm gì, nên cũng không có phản kháng

Ba phút, năm phút, mười phút.....

Thời gian lão Lý kiểm tra khá dài. Lâm Thư dường như có chút
buồn ngủ rồi

Chỉ là, suy nghĩ này của cô còn chưa kịp thực hiện, đột
nhiên, sau lưng cô rõ ràng truyện đến cảm giác áp bức của dị vật.

Như vậy, Lâm Thư làm sao còn dám buồn ngủ? Giật mình một
cái, liền tỉnh lại, do dự cẩn thận phân biệt động tác có chút giống với v**t v*
này rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ đúng là không có ý tốt gì?

Mặc dù nói con người lăn lộn trong cuộc sống, có ai là không
xấu? Nhưng mà.... Lâm Thư liếc mắt, nhìn khăp nơi, lúc này mới ý thức được, bởi
vì đã đến giờ nghỉ trưa, hầu hết mọi người đã đi ăn cơm, cho dù có mấy ngừoi ở
lại công ty, cũng cách xa vạn dặm, hoàn toàn khong thấy được tình hình trong
này

Không trách được vừa rồi lão Lý ở lại đây....

Khi cái tay tệ hại kia đặt trên eo Lâm Thư, cuối cùng Lâm
Thư không nhịn được nữa, quay đầu hung hăng nhìn trừng trừng lão Lý, đồ cặn bã

Cũng không biết là vì da mặt quá dầy nên không biết sợ hãi,
lão Lý không hề biết sắc: "Tiểu Lâm à, cô nhìn xem, chỗ này có mấy chữ
đánh nhầm rồi"

Lâm Thư tin là thật, vừa quay đầu lại, liền bị lão Lý véo nhẹ
một cái trên eo, mang theo chút trêu đùa

Thật ghê tởm! Nếu nói vừa rồi Lâm Thư còn có thể miễn cưỡng
chịu được, nhưng lúc này rõ ràng chính là cái núi lửa phun trào. Quyết định thật
nhanh, lâm thử lập tức đẩy móng vuốt của lão Lý ra, cầm lấy cây bút ở trên bàn không
chút do dự đam thẳng xuống tay lão Lý

Lão Lý hét lên một tiếng thê thảm, dưới tình hình cấp bách,
chỉ có thể buông Lâm Thư ra, Lâm Thư nhanh chóng nhân cơ hội này mà trốn thoát
khỏi "Ma trảo"

Sau khi hoảng hốt, Lâm Thư ở trong thang máy dùng sức vỗ ngực
một cái, may mà chị đây nhanh như chớp, biết người biết mặt không biết lòng, vườn
thú thả ra ra ngoài nhiều cầm thú như vậy từ bao giờ thế?

Trên đường đi ăn cơm, trong lòng Lâm Thư vẫn còn sợ hãi,
theo bản năng, liền gọi điện thoại cho Tô Mặc

Nhưng nhiện điện thoại lại là tiếng một người phụ nữ:
"Này?"

Lâm Thư sửng sốt, nghe giọng nói có chút quen thuộc, à đúng
rồi, là thư ký của anh, Diệp Lan

"Tôi tìm Tô Mặc"

"Xin lỗi, anh ấy đang họp, có chuyện gì cần nanh lại
không?" giọng nói dịu dàng như nước

"Vây... thì thôi" Lâm Thư ngượng ngùng cúp điện
thoại, đúng rồi, Tô Mặc đã không còn là giáo viên dậy học trong trường nữa rồi,
anh ấy đã trở về Tô gia

Có đôi khi, thay đổi giống như tích tiểu thành đại, nước chảy
đá mòn, bạn vĩnh viễn không biết sự thay đổi của lượng và sự thay đổi của chất
gặp nhau ở đâu.

****************

Lúc trở lại công ty, Lão Lý đã khôi phục lại bộ dáng áo mũ
chỉnh tề, Lâm Thư càng nhìn càng cảm thấy đáng xấu hổ

Lúc Lâm Thư lườm , Lão Lý vẫn còn phát ra một tiếng "Hừ"
cười nhạt, vẻ mặt rất giống loại "Cô có thể làm gì Tôi"

Cho dù Lâm Thư căm phẫn, nhưng cô chỉ là một người mới, lúc
này có thể làm gì? Không thể làm gf khác hơn là khẽ cắn răng, quân tử báo thù
mười năm chưa muộn!

Mang theo một đầy một bụng căm tức về nhà, nhưng Lâm Thư lại
phát hiện, Tô Mặc vẫn chưa trở về. Nếu như là ngày trước, nói không chừng lúc
này Tô Mặc đã nấu cơm tối xong, ngồi ở trên sofa chơi đùa với Bánh Bao chờ cô
trở về, nhưng...

Lâm Thư ôm Bánh Bao, nấu cho mình bát mình ăn liền, ăn ngon
lành không buồn rầu

Nóc nhà thủng còn gặp mưa suốt đêm

Không được! Chuyện này không thể kết thúc như vậy! Cho dù
không có Tô Mặc, cô cũng cầnphải dựa vào bản thân để giải quyết sự việc.

Quyết định thật nhanh, Lâm Thư ôm vợ nhỏ, bắt đầu lên mạng
tìm cái cái gì là "1000 chiêu đề phòng sắc lang văn phòng", "Khi
gặp phải quy tắc ngầm, bạn nên làm gì?" ....

Một giờ sau....

Ngày mai đừng trách Tôi ra tay thủ đoạn độc ác

Mà khi Tô Mặc về đến nhà, chủ thấy Lâm Thư đã đóng cửa phòng
đang ngủ say cùng với Bánh Bao. Cừng chiều lắc đầu một cái, vốn còn định hỏi
Lâm Thư tại sao lúc buổi trưa gọi điện thoại, nhưng mà bây giờ lại không muốn
quấy rầy cô

Sáng ngày hôm sau, Lâm Thư phá lệ chưa tới bảy giờ đã ăn mặc
chỉnh tề, Tô Mặc kinh ngạc: "Anh đưa em đi làm?"

"Không cần" tâm trạng Lâm Thư đặc biệt thoải mái:
"Em có thể tự đi được"

Nói xong, sôi nổi ra khỏi nhà

Tô Mặc đột nhiên cảm thấy, hình như anh đã bỏ lỡ điều gì

Cô lễ tân vừa mới sắp xếp lại chỗ làm xong, đã nghe thấy một
tiếng: "Chào buổi sáng"

Người nào đến sớm vậy? Vừa ngẩng đầu, chỉ thấy được một bóng
lưng, hình như chính là cái người tên Lâm Thư luôn đi muộn?

Lúc đến giữa trưa, quả nhiên, lão Lý lại lập lại chiêu cũ,
chắc là đánh cược Lâm Thư không dám nói chuyện này ra với mọi người, nghĩ cô chẳng
qua cũng chỉ là một sinh viên thực tập, trong công ty cũng không có thế lực gì,
nên mới có thể dễ dàng ra tay với cô.

Mặc dù Lâm Thư ngoan ngoãn khéo léo trong giờ làm việc,
nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn mọi người ở lại trong công ty, đến trưa, hầu hết mọi
người lại đi ăn cơm, còn Lão Lý đã xông tới

lần này, Lâm Thư hoàn toàn giữ vững tinh thần cảnh giác, khi
tay lão Lý vừa mới chạm vào người cô một cái thì "bộp" một tiếng, đập
xuống một cái chính xác, còn một cánh tay khác, cầm lấy chén nước vừa mới đển ở
trên bàn, vô tư, đổ lên bộ vị quan trong của lão Lý

Lão Lý thử chạm vào cô, đang định ra tay, nhưng lại nhìn thấy
chỗ ấy của mình ẩm ướt khó coi, đành phải chịu đựng tức giận, vội vàng đi tới
phòng vệ sinh

Nhân cơ hội này, Lâm Thư nhanh chóng chạy vào phòng làm việc
của Tổng giám đốc, giao lại chứng cớ này cho chị Lee

Không sai, cô đã sơm báo cáo lại tình huống này với Tổng
giám đốc. Điều thứ năm trong sách đề phòng sắc lang là: Nếu như cấp trên là một
phụ nữ, phải biết tận dụng thật tốt, phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ?

Mặc dù nói không biết vì sao ngay từ khi bắt đầu Tổng giám đốc
đã có chút thiên vị với cô, vậy thì vì sao không lợi dụng một chút?

Mấy tiếng trước, Lâm Thư gạt nước mắt, nói với chị Lee chuyện
bi thảm ngày hôm qua, dù sao Lão Lý cũng làm trong công ty nhiều năm, bình thường
căn bản không nhìn ra, chị Lee cũng không dám hoàn toàn tin tưởng Lâm Thư, một
mặt chú ý tới việc này, mặt khác, bảo Lâm Thư hãy đưa ra chứng cớ trước đã.

Vì thế mới có một màn vừa rồi

Dẫu sao thì chuyện này cũng liên quan đến danh dự của công
ty, chị Lee cũng không muốn làm lớn chuyện này. Chờ sau khi Lão Lý từ phòng vệ
sinh đi ra ngoài, chị Lee gọi lão ta vào phòng làm việc, thế mới biết, thì ra,
đây cũng không phải là lần đầu tiên lão Lý "gây án", khó trách, trước
đó có rất nhiều sinh viên thực tậm không muốn ở lại công ty

Đương nhiêu, đối mặt với lão Lý, chỉ còn lại một con đường
đó là từ chức

Lúc nghỉ trua, lão ta ôm thùng giấy con ảo não đi ra

Không bao lâu, người trong công ty dần dần trở lại, nhìn thấy
Lão Lý không ở vị trí, không khỏi tò mò

"Ừm, lão Lý đã năm mươi tuổi rồi, về nhà nghỉ ngơi lấy
lại sức đi"

Trời? lsoc Lý mới năm mươi tuổi thôi sao?

Lâm Thư yên lặng nở nụ cười, trong lòng hả hê vô cùng!

Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm ChồngTác giả: Hồ Ly Đi Ngang QuaTruyện Ngôn Tình"Đừng như vậy...... Ừm........ Đau .........A........." Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua. Chính là cảnh một cô gái r*n r* đầy h*m m**n, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ. Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống. "Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?" Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!" Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ… Phải nói bà Vương hỏi mọt câu như vậy, thật ra cũng là có nguyên nhân của nóTất cả mọi người trong công ty đều biết, chị Lee đã ba mươi tám tuổi, nhưng tới bây giờ, đừng có là chông, ngay cả bóng dáng người bạn là đàn ông cũng còn không nhìn thấy, cho nên, khó tránh khỏi việc mọi người trong công ty có suy nghĩ, nếu không phải là chị Lee bị lãnh cảm, thì chính là bị gayChuyện như vậy tại sao lại kéo đến đầu Lâm Thư?Chị Lee là một người phụ nữ, có thể làm đến vị trí Tổng giám đốc này, thủ đoạn tất nhiên sẽ không đơn giản, thưởng phạt phân minh, sắc nhọn thận trọng.Nhưng mà, riêng việc Lâm Thư đi muộn hai lần, nhưng lại không có bị đuổi việc, càng không nói đến buổi phỏng vấn không tốt đẹp kia, việc này làm sao có thể khiến mọi người không nghi ngờ?Tất nhiên bà Vương cũng nghĩ như vậyLâm Thư chỉ cảm thấy có 1000 con quạ đen sắp xếp thành hàng dài bay trên đỉnh đầu cô..."Hôm qua cháu và chị Lee mới gặp mặt nhau lần đầu tiên, bà Vương, bà đừng suy nghĩ nhiều quá""Bà Vương nghi ngờ liếc nhìn Lâm Thư một cái: "Vậy sao?"Lâm Thư hung hăng gật đầu một cái, chỉ sợ bà Vương không tin, còn bổ sung thêm: "Cháu đã có bạn trai rồi""Vậy hả...." bà Vương cười híp mắt, cũng không hỏi nữaCứ như vậy, Lâm Thư bắt đầu ngày thực tập đầu tiênNói thật, công việc chị Lee giao cho Lâm Thư đúng là không khó, nói dễ nghe một chút là phụ trách một một trang web về nghiệp vụ chuyên môn, nói khó nghe một chút, thì chính là cắt dán. Đem những tin tức mới nhất của giới giải trí bát quái đăng lên trang web để gia tăng lượt truy cập trên trang web. Dẫu sao Lâm Thư cũng tốt nghiệp đại học B, một chút việc ấy không làm khó được cô. Một buổi sáng, thở hổn thở hển làm xong công việc của một ngày.Vốn định buổi chiều nghỉ ngơi một lát, lại bị Lão Lý bắt được"Lại đây, Tiểu Lâm, tôi một chút" cái miệng rộng vàng ươm của lão Lý cười toe toét, còn hướng về phía Lâm Thư mà cười, Lâm Thư liền nổi da gà. Làm sao có thể nói, người ta cũng là tiền bối của mình, đánh thẳng vào mặt như vậy cũng không tốt, Lâm Thư đành phải chậm dãi bước qua"Cô tới đây đánh giúp tôi đoạn này" lão Lý chỉ vào một xấp giấyLâm Thư đang chuẩn bị cầm xấp giấy trở lại vị trí lúc đầu, ai ngờ lão lý lại kéo cô lại: "Ngồi ở chỗ ngày đi, đánh thẳng vào máy tính của tôi luôn "Chẳng biết tại sao, Lâm Thư bị nụ cười của lão ta làm cho dựng đứng lông tơ, nhưng không dám biểu lộ gì ra ngoài mặt, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt đầu đánh chữMột lát sau, người trong công ty dần dần đi ra ngoài ăn cơm trưa. Mặc dù Lâm Thư cũng chưa đói đến mức da bụng dính vào da lưng, nhưng mà nhìn Lão Lý này ngồi ở bên cạnh sừng sững bất động như ngọn núi, cũng không thể tự mình bỏ đi ăn cơm trước, đành phải nằm ở trên bàn, gõ máy tính từng chút từng chút mộtĐồng thời, Lâm Thư không nhịn được nghĩ, lão Lý này nhìn qua bình thường tuyệt đối sẽ không bỏ đói chính mình, chẳng lẽ cô nhìn lầm sao, thật ra ông ta là một ông bác tốt luôn cố gắng làm việc?"Rắc rắc, rắc rắc...." tiếng động gì vậy?Lâm Thư nhìn lại, phát hiện không biết Lão Lý đã lấy túi hạt dưa ra từ khi nào, đang căn vô cùng vui vẻ, được rồi, trực giác của cô thực sự rất chính xácDường như cảm nhận được ánh mắt của Lâm Thư, Lão Lý cười hì hì, làm lộ ra mảnh vỏ dưa dính trên răng nanh: "Sao vậy, Tiểu Lâm, cháu cũng muốn cắn sao?"Lâm Thư đưa hai mắt nhìn Lão Lý, liền lắc đầu theo bản năngCuối cùng, Lâm Thư cũng giải quyết xong xấp giấy kia, lúc này cô đã hoàn toàn nằm dài trên bàn không đứng dậy nổiNhưng mà, cô quên mất một vấn đề khá nghiêm trọng, đó chính là - đây là cái bàn của Lão LýĐợi đến lúc cô kịp phản ứng , Lão Lý đã mượng danh nghĩa kiểm tra, trong lúc đó vây cô ở trong cái bàn, không thể động đậy nổi. Lâm Thư cảm thấy có chút không ổn, nhưng mà nghĩ tới đang ở trong công ty, chắc Lão Lý cũng không dám làm gì, nên cũng không có phản khángBa phút, năm phút, mười phút.....Thời gian lão Lý kiểm tra khá dài. Lâm Thư dường như có chút buồn ngủ rồiChỉ là, suy nghĩ này của cô còn chưa kịp thực hiện, đột nhiên, sau lưng cô rõ ràng truyện đến cảm giác áp bức của dị vật.Như vậy, Lâm Thư làm sao còn dám buồn ngủ? Giật mình một cái, liền tỉnh lại, do dự cẩn thận phân biệt động tác có chút giống với v**t v* này rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ đúng là không có ý tốt gì?Mặc dù nói con người lăn lộn trong cuộc sống, có ai là không xấu? Nhưng mà.... Lâm Thư liếc mắt, nhìn khăp nơi, lúc này mới ý thức được, bởi vì đã đến giờ nghỉ trưa, hầu hết mọi người đã đi ăn cơm, cho dù có mấy ngừoi ở lại công ty, cũng cách xa vạn dặm, hoàn toàn khong thấy được tình hình trong nàyKhông trách được vừa rồi lão Lý ở lại đây....Khi cái tay tệ hại kia đặt trên eo Lâm Thư, cuối cùng Lâm Thư không nhịn được nữa, quay đầu hung hăng nhìn trừng trừng lão Lý, đồ cặn bãCũng không biết là vì da mặt quá dầy nên không biết sợ hãi, lão Lý không hề biết sắc: "Tiểu Lâm à, cô nhìn xem, chỗ này có mấy chữ đánh nhầm rồi"Lâm Thư tin là thật, vừa quay đầu lại, liền bị lão Lý véo nhẹ một cái trên eo, mang theo chút trêu đùaThật ghê tởm! Nếu nói vừa rồi Lâm Thư còn có thể miễn cưỡng chịu được, nhưng lúc này rõ ràng chính là cái núi lửa phun trào. Quyết định thật nhanh, lâm thử lập tức đẩy móng vuốt của lão Lý ra, cầm lấy cây bút ở trên bàn không chút do dự đam thẳng xuống tay lão LýLão Lý hét lên một tiếng thê thảm, dưới tình hình cấp bách, chỉ có thể buông Lâm Thư ra, Lâm Thư nhanh chóng nhân cơ hội này mà trốn thoát khỏi "Ma trảo"Sau khi hoảng hốt, Lâm Thư ở trong thang máy dùng sức vỗ ngực một cái, may mà chị đây nhanh như chớp, biết người biết mặt không biết lòng, vườn thú thả ra ra ngoài nhiều cầm thú như vậy từ bao giờ thế?Trên đường đi ăn cơm, trong lòng Lâm Thư vẫn còn sợ hãi, theo bản năng, liền gọi điện thoại cho Tô MặcNhưng nhiện điện thoại lại là tiếng một người phụ nữ: "Này?"Lâm Thư sửng sốt, nghe giọng nói có chút quen thuộc, à đúng rồi, là thư ký của anh, Diệp Lan"Tôi tìm Tô Mặc""Xin lỗi, anh ấy đang họp, có chuyện gì cần nanh lại không?" giọng nói dịu dàng như nước"Vây... thì thôi" Lâm Thư ngượng ngùng cúp điện thoại, đúng rồi, Tô Mặc đã không còn là giáo viên dậy học trong trường nữa rồi, anh ấy đã trở về Tô giaCó đôi khi, thay đổi giống như tích tiểu thành đại, nước chảy đá mòn, bạn vĩnh viễn không biết sự thay đổi của lượng và sự thay đổi của chất gặp nhau ở đâu.****************Lúc trở lại công ty, Lão Lý đã khôi phục lại bộ dáng áo mũ chỉnh tề, Lâm Thư càng nhìn càng cảm thấy đáng xấu hổLúc Lâm Thư lườm , Lão Lý vẫn còn phát ra một tiếng "Hừ" cười nhạt, vẻ mặt rất giống loại "Cô có thể làm gì Tôi"Cho dù Lâm Thư căm phẫn, nhưng cô chỉ là một người mới, lúc này có thể làm gì? Không thể làm gf khác hơn là khẽ cắn răng, quân tử báo thù mười năm chưa muộn!Mang theo một đầy một bụng căm tức về nhà, nhưng Lâm Thư lại phát hiện, Tô Mặc vẫn chưa trở về. Nếu như là ngày trước, nói không chừng lúc này Tô Mặc đã nấu cơm tối xong, ngồi ở trên sofa chơi đùa với Bánh Bao chờ cô trở về, nhưng...Lâm Thư ôm Bánh Bao, nấu cho mình bát mình ăn liền, ăn ngon lành không buồn rầuNóc nhà thủng còn gặp mưa suốt đêmKhông được! Chuyện này không thể kết thúc như vậy! Cho dù không có Tô Mặc, cô cũng cầnphải dựa vào bản thân để giải quyết sự việc.Quyết định thật nhanh, Lâm Thư ôm vợ nhỏ, bắt đầu lên mạng tìm cái cái gì là "1000 chiêu đề phòng sắc lang văn phòng", "Khi gặp phải quy tắc ngầm, bạn nên làm gì?" ....Một giờ sau....Ngày mai đừng trách Tôi ra tay thủ đoạn độc ácMà khi Tô Mặc về đến nhà, chủ thấy Lâm Thư đã đóng cửa phòng đang ngủ say cùng với Bánh Bao. Cừng chiều lắc đầu một cái, vốn còn định hỏi Lâm Thư tại sao lúc buổi trưa gọi điện thoại, nhưng mà bây giờ lại không muốn quấy rầy côSáng ngày hôm sau, Lâm Thư phá lệ chưa tới bảy giờ đã ăn mặc chỉnh tề, Tô Mặc kinh ngạc: "Anh đưa em đi làm?""Không cần" tâm trạng Lâm Thư đặc biệt thoải mái: "Em có thể tự đi được"Nói xong, sôi nổi ra khỏi nhàTô Mặc đột nhiên cảm thấy, hình như anh đã bỏ lỡ điều gìCô lễ tân vừa mới sắp xếp lại chỗ làm xong, đã nghe thấy một tiếng: "Chào buổi sáng"Người nào đến sớm vậy? Vừa ngẩng đầu, chỉ thấy được một bóng lưng, hình như chính là cái người tên Lâm Thư luôn đi muộn?Lúc đến giữa trưa, quả nhiên, lão Lý lại lập lại chiêu cũ, chắc là đánh cược Lâm Thư không dám nói chuyện này ra với mọi người, nghĩ cô chẳng qua cũng chỉ là một sinh viên thực tập, trong công ty cũng không có thế lực gì, nên mới có thể dễ dàng ra tay với cô.Mặc dù Lâm Thư ngoan ngoãn khéo léo trong giờ làm việc, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn mọi người ở lại trong công ty, đến trưa, hầu hết mọi người lại đi ăn cơm, còn Lão Lý đã xông tớilần này, Lâm Thư hoàn toàn giữ vững tinh thần cảnh giác, khi tay lão Lý vừa mới chạm vào người cô một cái thì "bộp" một tiếng, đập xuống một cái chính xác, còn một cánh tay khác, cầm lấy chén nước vừa mới đển ở trên bàn, vô tư, đổ lên bộ vị quan trong của lão LýLão Lý thử chạm vào cô, đang định ra tay, nhưng lại nhìn thấy chỗ ấy của mình ẩm ướt khó coi, đành phải chịu đựng tức giận, vội vàng đi tới phòng vệ sinhNhân cơ hội này, Lâm Thư nhanh chóng chạy vào phòng làm việc của Tổng giám đốc, giao lại chứng cớ này cho chị LeeKhông sai, cô đã sơm báo cáo lại tình huống này với Tổng giám đốc. Điều thứ năm trong sách đề phòng sắc lang là: Nếu như cấp trên là một phụ nữ, phải biết tận dụng thật tốt, phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ?Mặc dù nói không biết vì sao ngay từ khi bắt đầu Tổng giám đốc đã có chút thiên vị với cô, vậy thì vì sao không lợi dụng một chút?Mấy tiếng trước, Lâm Thư gạt nước mắt, nói với chị Lee chuyện bi thảm ngày hôm qua, dù sao Lão Lý cũng làm trong công ty nhiều năm, bình thường căn bản không nhìn ra, chị Lee cũng không dám hoàn toàn tin tưởng Lâm Thư, một mặt chú ý tới việc này, mặt khác, bảo Lâm Thư hãy đưa ra chứng cớ trước đã.Vì thế mới có một màn vừa rồiDẫu sao thì chuyện này cũng liên quan đến danh dự của công ty, chị Lee cũng không muốn làm lớn chuyện này. Chờ sau khi Lão Lý từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, chị Lee gọi lão ta vào phòng làm việc, thế mới biết, thì ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên lão Lý "gây án", khó trách, trước đó có rất nhiều sinh viên thực tậm không muốn ở lại công tyĐương nhiêu, đối mặt với lão Lý, chỉ còn lại một con đường đó là từ chứcLúc nghỉ trua, lão ta ôm thùng giấy con ảo não đi raKhông bao lâu, người trong công ty dần dần trở lại, nhìn thấy Lão Lý không ở vị trí, không khỏi tò mò"Ừm, lão Lý đã năm mươi tuổi rồi, về nhà nghỉ ngơi lấy lại sức đi"Trời? lsoc Lý mới năm mươi tuổi thôi sao?Lâm Thư yên lặng nở nụ cười, trong lòng hả hê vô cùng!

Chương 51