"Đừng như vậy...... Ừm........ Đau .........A........." Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua. Chính là cảnh một cô gái r*n r* đầy h*m m**n, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ. Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống. "Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?" Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!" Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ…
Chương 54
Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm ChồngTác giả: Hồ Ly Đi Ngang QuaTruyện Ngôn Tình"Đừng như vậy...... Ừm........ Đau .........A........." Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua. Chính là cảnh một cô gái r*n r* đầy h*m m**n, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ. Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống. "Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?" Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!" Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ… Khi động vật nhỏ cảm giác được nguy hiểm, theo bản năng sẽ mở ra hệ thống phòng ngự, lúc này Lâm Thư cảm thấy, trạng thái đề phòng của bản thân đã được triển khai toàn bộCho dù Lâm Thư có ngốc nghếch đi nữa, cũng nhìn ra được ánh mắt Diệp Lan nhìn về phía Tô Mặc đầy sự thích thú không hề che giấu chút nàoVề phần Tô Mặc, từ lúc Diệp Lan xuất hiện, không hề liếc nhìn cô ta một cái, dựa theo tâm lý học giải thích thì điều này rõ ràng là biểu hiện của sự chột dạLâm Thư yên lặng ngồi trên sofa với Tô Hoãn, lúc Tô Mặc đang chuẩn bị đi về phía Lâm Thư, lại bị Diệp Lan chặn lại, Tô Mặc bất đắc dĩ, đành phải lạnh lùng trả lời qua loa vài câuTô Hoãn khinh thường lườm Diệp Lan một cái: "Cô tưởng mình là ai vậy?"Cố Minh giữ chặt Tô Hoãn: "Trong phòng bếp có coca chân gà em thích nhất đó, có muốn ăn một chút không?"Tô Hoãn nhanh chóng bị thức ăn ngon dụ dỗ rời khỏi chỗ, vui vẻ a vui vẻ a đi theo sau cô minh vào phòng bếp, còn Tô Mặc cùng thoát khỏi Diệp Lan, ngồi xuống bên cạnh Lâm Thư"Tiểu Thư....""Giải thích hay che giấu, che giấu chính là kể chuyện xửa, cho nên, tốt nhất là anh không cần giải thích" Lâm Thư mỉm cười, không nhìn ra chiều hướng tức giận nào.Tô Mặc không nói nữa, yên lặng ngồi với Lâm ThưĐến bên bàn cơm, mọi người trong Tô gia cũng rất tinh ý, lựa chọn không để mắt đến sự tồn tại của Diệp LanÔng cụ Tô rất thích tiểu bạch thỏ ngâng ngô giống như Lâm Thư, liên tục khích lệ Tô Mặc dẫn theo cháu dâu tốt về nhà; tiểu tử Cố An Dương cũng khá khôn ngoan chua sẻ đùi gà trong bát với Lâm Thư; mẹ Tô cầm bàn tay tắng nõn của Lâm Thư, đắc chí nhìn cha Tô: "Hai người đàn ông các ông sang bên kia đi, đừng ở đây làm phiền con gái chúng tôi tâm sự"; cha Tô bị hai chữ "Con gái" nướng khét lẹt, yên lặng quay đầu....Nói chung, Lâm Thư rất được chào đón, Diệp Lan, thật sự triệt để bị coi như không tồn tạiĂn cơm chiều xong, hình như Diệp Lan cũng nhìn ra được người nhà Tô gia hoàn toàn không chào đón cô, vội vội vàng vàng rời điCòn Lâm Thư, khi mẹ Tô vung khăn nhỏ, vẻ mặt nén nước mắt lưu luyến không rời, bị Tô Mặc kéo đi ra ngoài, cách thật là xa, vẫn còn nghe thấy tiếng mẹ Tô xuyên qua không khí truyền tới: "Các con phải thường xuyên về nhà đó~~~ nhớ đó~~~"Xe dừng ở bên ngoài, hai người liền tay dắt tay, chậm rãi đi bộ dưới ánh trăng dịu dàngThấy thái độ trầm mặc khác thường của Lâm Thư, Tô Mặc không đoán ra cô đang suy nghĩ gì, càng phiền muộn. Không biết vì sao, cảm giác Lâm Thư là một nhị hóa (Ngốc nghếch) vấn tốt hơn, cái dáng vẻ thâm trầm này, không thích hợp với cô chút nào"Tô Mặc, thật ra thì em không hiểu, tại sao anh lại yêu em?"Tô Mặc cúi đầu, nhìn Lâm Thư cau mày, khóe mắt vốn cong cong, lúc này lại mang theo một chút phiền muộnGương mặt tuấn tú của Tô Mặc đột nhiên phóng đại, hơi thở nóng sực phả vào mặt cô, khiến cho người ta có giảm giác say một chút. Lâm Thư không nhịn được, nhắm hai mắt lịa, chỉ có thể cảm nhận được anh dẫn dụ đầu lưỡi cô, ngậm chặt một cái, hàm giăn khẽ cắn.Cảm giác như thế, thực quá mức rõ ràng, khiến cho Lâm Thư lập tức đỏ mặt"Tiểu Thư, còn em tại sao lại yêu anh?"Lâm Thư sửng sốt, dịu dàng? Phúc hắc? Anh tuấn? Những lý do này nghe qua đều không thể chịu đượcNhưng mà, tại sao cô yêu anh?"Có đôi khi, yêu một người, chẳng qua là vì vừa mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy người đó" Tô Mặc tràn đấy ý cười nói: "Giống như là - lúc anh nhìn thấy em"Không có ý do yêu, không có nghĩa là không yêu. Chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy người đó, đều cảm thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc. Cảm giác như thế, không cho phép bạn nghi ngờĐời này, có lẽ sẽ không cón có ai có thể mang đến cảm giác như vậy"Cho nên, Tiểu Thư, em hiểu chưa? Ngoài em ra, anh không thể yêu bất kỳ ai khác""Ôi, anh xem vừa có hạt bụi bay qua" Đáng lẽ lúc này phải nên cảm động đến lệ rơi đầy mặt, nhưng Lâm Thư đột nhiên không đầu không đuôi nói một câu, cũng làm cho Tô Mặc sửng sốt một chút, không kịp phản ứng, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên trời một cáiNhưng là ngay mấy giây sau, Lâm Thư đã che miệng cười trộm chạy lên phía trước vài mét.Tô Mặc khẽ nhíu mày, bước nhanh về phía trước, xách Lâm Thư trên tay: "Nha đầu này, càng ngày em càng không biết kiêng dè gì nữa hả?"Chữ "Ừm" được kéo ra thật dài, rất ý vị, làm cho Lâm Thư đang toét miệng cười vội vàng cầu xin tha thứ: "Em sai rồi, em về nhà trước"Có lẽ là hai chữ "Về nhà" đã lấy được lòng Tô Mặc, không ngờ anh lại không so đo gì nữa, dẫn cô trở về********************Ngày hôm sau, Lâm Thư mang đôi mắt gấu trúc thật to tới công ty, ngáp cả ngày, tất cả đều do Tô Mặc không biết tiết chế, thật là.... Lâm Thư nhớ lại buổi tối hôm qua, lại không khỏi đỏ mặtCái gọi là nghĩ là làm, Lâm Thư cầm điện thoại di động lên, gọi cho Tô Mặc"Này? Làm sao vậy?""Lâm Thư?" Đầu bên kia truyền tới giọng nói của Diệp Lan"Là tôi""Buổi trưa gặp mặt một chút chứ?""Được"Loại xương cá này, nếu như không kịp thời dùng dấm để mềm hóa, vậy thì sẽ không gây thành đại họa, nhưng nếu mặc cho nó chắn ngang ở trong cổ họng, thế thì sớm muộn gì cũng sẽ bị nhiễm trùng sưng đau, cuối cùng không thể nào cứu vãnCoi như là Lâm Thư cũng biết, hai chữ "Hộ thực" này viết như thế nào (Mình không hiểu từ hộ thực này nên giữ nguyên)Đang suy nghĩ khi gặp Diệp Lan nên nói cái gì, không ngờ nhận được một cuộc điện thoại"Em gái à, gần đây thuận gió xuôi nước chứ?" Giọng nói hào sảng từ đầu dây bên kia thực làm cho lòng người vui vẻ"Chị Tiếu, lâu lắm mới được nghe giọng của ngài"Kể từ sau khi đi thực tập, Lâm Thư liền ở trong nhà Tô Mặc, Tiếu Đồng cũng chuyển đến ra một căn hộ cho thuê gần nơi nơi cô ấy thực tập, đã một thời gian dài hai người không gặp nhau rồi"Thế nào, nớ tớ sao" Tiếu Đồng dương dương tự đắc: "Xem ra mị lực của chị đây thật sự là không thể khinh thường"Lâm Thư im lặng kinh thường"Đúng rồi, chị Tiếu, có chuyện này cần chị cho ý kiến đây?" Tiếu Đồng và Ninh Nhị yêu nhau một thời gian dài như vậy, có chuyện mưa to gió lớn nào chưa từng gặp qua, Lâm Thư liền đem chuyện Diệp Lan ra nói với Tiếu Đồng"Cái gì? Gặp phải mấy thứ người như thế, để chị đây dậy cho cô mấy tuyệt kỹ tất sát" Tiếu Đồng oán giận, bắt đầu sự nghiệm truyền đạt những kinh nghiệm kinh điểm"Vừa nhìn thấy mặt, bước đầu tiên, cậu phải quyết định thật nhanh, tỏ rõ địa vị của mình trong lòng Tô Mặc; bước thứ hai, kể lại quá trình quen biết, hiểu nhau, yêu nhau giữa cậu và Tô Mặc, càng chi tiết càng tốt; bước thứ ba, đào bới lại những kỷ niệm ngọt ngào của hai người, khiến cho người khác tức chết vì ghen tỵ; bước thứ tư, tiến hành tổng kết, giữa cậu và Tô Mặc không có ai có thể chen chân vào, nếu có giết ngay lập tức"Nhất thời Lâm Thư sinh lòng sùng bái với Tiếu Đồng********Đến trưa, Lâm Thư lăng quăng một lát, liền ra khỏi công tyDiệp Lan đã tới chỗ hẹn sớm hơn một chút. Nhìn thấy Lâm Thư, Diệp Lan tự chủ trương goi một ly nước lọc, một ly cà phê đenĐời này Lâm Thư ghét nhất là đắng, tất nhiên, cà phê đen cũng không ngoại lệ. Bình thường Tô Mặc không cho phép Lâm Thư uống cà phê, nếu thật sự là bất đắc dĩ, cũng chỉ là để cho cô thử Cabo Keno hoặc là cà phê hoa thức. Cho nên, việc Diệp Lan gọi ly cà phê đen này, Lâm Thư chỉ dùng cái muỗn khấy nhẹ, chứ không hề uống.Nhớ lại mấy lời nói kia của Tiếu Đồng, Lâm Thư hắng giọng, đang chuẩn bị mở miệng, không ngờ, Diệp Lan lại giành trước cô: "Tôi nghĩ, chắc cô vẫn chưa biết quan hệ giữa tôi và Tô Mặc?"Ôi trời?! (⊙o⊙)"Tôi xin giới thiệu lại một chút, tôi là người yêu cũ của Tô Mặc - Diệp Lan"Lâm Thư:........... o(╯□╰)o"Lúc tôi mười lăm tuổi, vì liên quan đến việc học hành, nên ở nhờ nhà họ Tô, lúc đó tôi đã quen Tô Mặc, anh ấy mười sáu tuổi""Nhất định cô không ngờ rằng, lúc đó Tô Mặc xuất sắc tới mức nào. Tất cả học sinh nữ trong trường, đều vì sự chính chắn trưởng thành của anh ấy mà mê muội, dĩ nhên, tôi cũng không ngoại lệ, nhưng anh ấy lại lạnh lùng với tất cả mọi người""Nếu như không pahỉ là tôi ở cùng với anh ấy, chắc anh ấy cũng không thèm liếc nhìn tôi dù chỉ nửa con mắt ?""Nhưng mà, lâu ngày sinh tình, tôi và anh ấy ở cùng một nhà, gần như là tất cả mọi người chưa từng hoài nghi chuyện này""Khi đó, chúng tôi cùng nhau trốn học đi ngắm biển, cùng nhau thức suốt đêm chỉ vì đợi đến lúc mặt trời mọc, cùng nhai nằm trên sân thượng nghe nhạc, trong thời gian hai năm này có lẽ cô sẽ không thể tưởng tượng được tốt đẹp đến mức nào đâu""Nhưng mà, tôi thật sự không ngờ, anh ấy lại không hề có bất kỳ quan hệ huyết thống gì với gia đình họ Tô""Mặc dù, lúc này đối với tôi chuyện đó hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng mà, đối với cha tôi mà nói, là chuyện không thể được""Ông ấy xem thường Tô Mặc không có bất kỳ thân phận gì. Không cho phép chúng tôi ở cùng một chỗ, vì vậy, đã giúp tôi chuyển trường, tôi và Tô Mặc bị buộc tạm thời chia tay""Anh ấy đi du học nước ngoài, cũng chính vì lý do này. Anh ấy mang theo mối tình thương tổn rời khỏi đây, Đây cũng chính là lý do tại sao bây giờ mọi người trong nhà họ Tô lại có thái độ như vậy với tôi""Ở trong mắt bọn họ, tôi đã làm tổn thương Tô Mặc. Vì có yêu nên mới có hận, không phải sao?"Diệp Lan chậm rãi nói, Lâm Thư nghe xong hoàn toàn sửng sốt, bước này, tại sao không giống như tiếu động dậy vậy?"Vậy cô tìm tôi rốt cuộc là muốn nói cái gì?""Cô vẫn không hiểu sao?" Diệp Lan nhíu mày"Tôi đã trở lại, chỉ có tôi, mới là người thích hợp nhất ở bên cạnh Tô Mặc""Không ngờ, sau khi tôi rời đi, ánh mắt Tô Mặc lại trở nên kém như vậy, lại chọn cô?""Nhưng mà, nói cho tới cùng cô có thể làm cho Tô Mặc được gì nào? Cho dù là công việc hay cuộc sống, nhìn dáng vẻ cô như vậy, chắc không có sở trường đặc biệt nào? Người Tô Mặc cần là người có thân phận có thể giúp anh ấy nâng cao sự nghiệp một bước? Hoặc là người vợ đảm đang trong mọi việc, để cho sau mỗi ngày anh ấy mêt mỏi trở về nhà có thể hưởng thụ my vị"Lâm Thư trầm mặc, không sai, đến vây giờ cô vẫn chỉ là một sinh viên thực tập, ngay cả công việc làm chính thức cũng không có, sau khi về nhà, cũng chỉ có thể quấn lấy Tô Mặc đòi làm đồ ăn ngon, bản thân cũng ngu ngốc không biết sắp xếp công viêc....Nhưng mà....."Ngựa tốt không ăn cỏ phía sau. Cô dựa vào cái gì mà cho rằng Tô Mặc sẽ chọn cô?""Trong công việc, có cấp dưới giúp anh ấy,; việc nhà mà cô nói cũng có thể thuê người làm. Những thứ này, tiền bạc đều có thể giải quyết được hết. Việc mà tôi phỉa làm, chính là làm cho Tô Mặc cảm thấy hạnh phúc""Lúc đầu, cô vì thân phận của Tô Mặc mà rời đi, bây giờ, cũng vậy vì thân phận của anh ấy nên mới trở lại, chẳng lẽ Tô Mặc là thằng ngốc sao?""Tôi không biết vì sao Tô Mặc lại chọn tôi. Nhưng lý do này có gì quan trọng sao? Tôi chỉ nhìn kết quả"Lâm Thư nói xong, liền đẩy cốc cà phê chưa hề nhấp môi về phía trước, ánh mắt nhìn Diệp Lan cũng dần dần trở nên lạnh lùngNhìn qua dáng vẻ vô cùng kiên địnhNhưng chỉ có bản thân cô mới biết, tay cô run đến mức nào"Tiếu Đồng, mấy cái chiêu tất sát của cậu rốt cuộc là được lôi từ đâu ra hả?"".....baidu"Baidu hại chết người rồi!
Khi động vật nhỏ cảm giác được nguy hiểm, theo bản năng sẽ mở
ra hệ thống phòng ngự, lúc này Lâm Thư cảm thấy, trạng thái đề phòng của bản
thân đã được triển khai toàn bộ
Cho dù Lâm Thư có ngốc nghếch đi nữa, cũng nhìn ra được ánh
mắt Diệp Lan nhìn về phía Tô Mặc đầy sự thích thú không hề che giấu chút nào
Về phần Tô Mặc, từ lúc Diệp Lan xuất hiện, không hề liếc
nhìn cô ta một cái, dựa theo tâm lý học giải thích thì điều này rõ ràng là biểu
hiện của sự chột dạ
Lâm Thư yên lặng ngồi trên sofa với Tô Hoãn, lúc Tô Mặc đang
chuẩn bị đi về phía Lâm Thư, lại bị Diệp Lan chặn lại, Tô Mặc bất đắc dĩ, đành
phải lạnh lùng trả lời qua loa vài câu
Tô Hoãn khinh thường lườm Diệp Lan một cái: "Cô tưởng
mình là ai vậy?"
Cố Minh giữ chặt Tô Hoãn: "Trong phòng bếp có coca chân
gà em thích nhất đó, có muốn ăn một chút không?"
Tô Hoãn nhanh chóng bị thức ăn ngon dụ dỗ rời khỏi chỗ, vui
vẻ a vui vẻ a đi theo sau cô minh vào phòng bếp, còn Tô Mặc cùng thoát khỏi Diệp
Lan, ngồi xuống bên cạnh Lâm Thư
"Tiểu Thư...."
"Giải thích hay che giấu, che giấu chính là kể chuyện xửa,
cho nên, tốt nhất là anh không cần giải thích" Lâm Thư mỉm cười, không
nhìn ra chiều hướng tức giận nào.
Tô Mặc không nói nữa, yên lặng ngồi với Lâm Thư
Đến bên bàn cơm, mọi người trong Tô gia cũng rất tinh ý, lựa
chọn không để mắt đến sự tồn tại của Diệp Lan
Ông cụ Tô rất thích tiểu bạch thỏ ngâng ngô giống như Lâm
Thư, liên tục khích lệ Tô Mặc dẫn theo cháu dâu tốt về nhà; tiểu tử Cố An Dương
cũng khá khôn ngoan chua sẻ đùi gà trong bát với Lâm Thư; mẹ Tô cầm bàn tay tắng
nõn của Lâm Thư, đắc chí nhìn cha Tô: "Hai người đàn ông các ông sang bên
kia đi, đừng ở đây làm phiền con gái chúng tôi tâm sự"; cha Tô bị hai chữ
"Con gái" nướng khét lẹt, yên lặng quay đầu....
Nói chung, Lâm Thư rất được chào đón, Diệp Lan, thật sự triệt
để bị coi như không tồn tại
Ăn cơm chiều xong, hình như Diệp Lan cũng nhìn ra được người
nhà Tô gia hoàn toàn không chào đón cô, vội vội vàng vàng rời đi
Còn Lâm Thư, khi mẹ Tô vung khăn nhỏ, vẻ mặt nén nước mắt
lưu luyến không rời, bị Tô Mặc kéo đi ra ngoài, cách thật là xa, vẫn còn nghe
thấy tiếng mẹ Tô xuyên qua không khí truyền tới: "Các con phải thường
xuyên về nhà đó~~~ nhớ đó~~~"
Xe dừng ở bên ngoài, hai người liền tay dắt tay, chậm rãi đi
bộ dưới ánh trăng dịu dàng
Thấy thái độ trầm mặc khác thường của Lâm Thư, Tô Mặc không
đoán ra cô đang suy nghĩ gì, càng phiền muộn. Không biết vì sao, cảm giác Lâm
Thư là một nhị hóa (Ngốc nghếch) vấn tốt hơn, cái dáng vẻ thâm trầm này, không
thích hợp với cô chút nào
"Tô Mặc, thật ra thì em không hiểu, tại sao anh lại yêu
em?"
Tô Mặc cúi đầu, nhìn Lâm Thư cau mày, khóe mắt vốn cong
cong, lúc này lại mang theo một chút phiền muộn
Gương mặt tuấn tú của Tô Mặc đột nhiên phóng đại, hơi thở
nóng sực phả vào mặt cô, khiến cho người ta có giảm giác say một chút. Lâm Thư
không nhịn được, nhắm hai mắt lịa, chỉ có thể cảm nhận được anh dẫn dụ đầu lưỡi
cô, ngậm chặt một cái, hàm giăn khẽ cắn.
Cảm giác như thế, thực quá mức rõ ràng, khiến cho Lâm Thư lập
tức đỏ mặt
"Tiểu Thư, còn em tại sao lại yêu anh?"
Lâm Thư sửng sốt, dịu dàng? Phúc hắc? Anh tuấn? Những lý do
này nghe qua đều không thể chịu được
Nhưng mà, tại sao cô yêu anh?
"Có đôi khi, yêu một người, chẳng qua là vì vừa mở mắt
ra, đúng lúc nhìn thấy người đó" Tô Mặc tràn đấy ý cười nói: "Giống
như là - lúc anh nhìn thấy em"
Không có ý do yêu, không có nghĩa là không yêu. Chỉ cần mỗi
ngày nhìn thấy người đó, đều cảm thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc. Cảm giác
như thế, không cho phép bạn nghi ngờ
Đời này, có lẽ sẽ không cón có ai có thể mang đến cảm giác
như vậy
"Cho nên, Tiểu Thư, em hiểu chưa? Ngoài em ra, anh
không thể yêu bất kỳ ai khác"
"Ôi, anh xem vừa có hạt bụi bay qua" Đáng lẽ lúc
này phải nên cảm động đến lệ rơi đầy mặt, nhưng Lâm Thư đột nhiên không đầu
không đuôi nói một câu, cũng làm cho Tô Mặc sửng sốt một chút, không kịp phản ứng,
chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên trời một cái
Nhưng là ngay mấy giây sau, Lâm Thư đã che miệng cười trộm
chạy lên phía trước vài mét.
Tô Mặc khẽ nhíu mày, bước nhanh về phía trước, xách Lâm Thư
trên tay: "Nha đầu này, càng ngày em càng không biết kiêng dè gì nữa hả?"
Chữ "Ừm" được kéo ra thật dài, rất ý vị, làm cho
Lâm Thư đang toét miệng cười vội vàng cầu xin tha thứ: "Em sai rồi, em về
nhà trước"
Có lẽ là hai chữ "Về nhà" đã lấy được lòng Tô Mặc,
không ngờ anh lại không so đo gì nữa, dẫn cô trở về
********************
Ngày hôm sau, Lâm Thư mang đôi mắt gấu trúc thật to tới công
ty, ngáp cả ngày, tất cả đều do Tô Mặc không biết tiết chế, thật là.... Lâm Thư
nhớ lại buổi tối hôm qua, lại không khỏi đỏ mặt
Cái gọi là nghĩ là làm, Lâm Thư cầm điện thoại di động lên,
gọi cho Tô Mặc
"Này? Làm sao vậy?"
"Lâm Thư?" Đầu bên kia truyền tới giọng nói của Diệp
Lan
"Là tôi"
"Buổi trưa gặp mặt một chút chứ?"
"Được"
Loại xương cá này, nếu như không kịp thời dùng dấm để mềm
hóa, vậy thì sẽ không gây thành đại họa, nhưng nếu mặc cho nó chắn ngang ở
trong cổ họng, thế thì sớm muộn gì cũng sẽ bị nhiễm trùng sưng đau, cuối cùng
không thể nào cứu vãn
Coi như là Lâm Thư cũng biết, hai chữ "Hộ thực"
này viết như thế nào (Mình không hiểu từ hộ thực này nên giữ nguyên)
Đang suy nghĩ khi gặp Diệp Lan nên nói cái gì, không ngờ nhận
được một cuộc điện thoại
"Em gái à, gần đây thuận gió xuôi nước chứ?" Giọng
nói hào sảng từ đầu dây bên kia thực làm cho lòng người vui vẻ
"Chị Tiếu, lâu lắm mới được nghe giọng của ngài"
Kể từ sau khi đi thực tập, Lâm Thư liền ở trong nhà Tô Mặc,
Tiếu Đồng cũng chuyển đến ra một căn hộ cho thuê gần nơi nơi cô ấy thực tập, đã
một thời gian dài hai người không gặp nhau rồi
"Thế nào, nớ tớ sao" Tiếu Đồng dương dương tự đắc:
"Xem ra mị lực của chị đây thật sự là không thể khinh thường"
Lâm Thư im lặng kinh thường
"Đúng rồi, chị Tiếu, có chuyện này cần chị cho ý kiến
đây?" Tiếu Đồng và Ninh Nhị yêu nhau một thời gian dài như vậy, có chuyện
mưa to gió lớn nào chưa từng gặp qua, Lâm Thư liền đem chuyện Diệp Lan ra nói với
Tiếu Đồng
"Cái gì? Gặp phải mấy thứ người như thế, để chị đây dậy
cho cô mấy tuyệt kỹ tất sát" Tiếu Đồng oán giận, bắt đầu sự nghiệm truyền
đạt những kinh nghiệm kinh điểm
"Vừa nhìn thấy mặt, bước đầu tiên, cậu phải quyết định
thật nhanh, tỏ rõ địa vị của mình trong lòng Tô Mặc; bước thứ hai, kể lại quá
trình quen biết, hiểu nhau, yêu nhau giữa cậu và Tô Mặc, càng chi tiết càng tốt;
bước thứ ba, đào bới lại những kỷ niệm ngọt ngào của hai người, khiến cho người
khác tức chết vì ghen tỵ; bước thứ tư, tiến hành tổng kết, giữa cậu và Tô Mặc
không có ai có thể chen chân vào, nếu có giết ngay lập tức"
Nhất thời Lâm Thư sinh lòng sùng bái với Tiếu Đồng
********
Đến trưa, Lâm Thư lăng quăng một lát, liền ra khỏi công ty
Diệp Lan đã tới chỗ hẹn sớm hơn một chút. Nhìn thấy Lâm Thư,
Diệp Lan tự chủ trương goi một ly nước lọc, một ly cà phê đen
Đời này Lâm Thư ghét nhất là đắng, tất nhiên, cà phê đen
cũng không ngoại lệ. Bình thường Tô Mặc không cho phép Lâm Thư uống cà phê, nếu
thật sự là bất đắc dĩ, cũng chỉ là để cho cô thử Cabo Keno hoặc là cà phê hoa thức. Cho nên, việc Diệp
Lan gọi ly cà phê đen này, Lâm Thư chỉ dùng cái muỗn khấy nhẹ, chứ không hề uống.
Nhớ lại mấy lời nói kia của Tiếu Đồng, Lâm Thư hắng giọng,
đang chuẩn bị mở miệng, không ngờ, Diệp Lan lại giành trước cô: "Tôi nghĩ,
chắc cô vẫn chưa biết quan hệ giữa tôi và Tô Mặc?"
Ôi trời?! (⊙o⊙)
"Tôi xin giới thiệu lại một chút, tôi là người yêu cũ của
Tô Mặc - Diệp Lan"
Lâm Thư:........... o(╯□╰)o
"Lúc tôi mười lăm tuổi, vì liên quan đến việc học hành,
nên ở nhờ nhà họ Tô, lúc đó tôi đã quen Tô Mặc, anh ấy mười sáu tuổi"
"Nhất định cô không ngờ rằng, lúc đó Tô Mặc xuất sắc tới
mức nào. Tất cả học sinh nữ trong trường, đều vì sự chính chắn trưởng thành của
anh ấy mà mê muội, dĩ nhên, tôi cũng không ngoại lệ, nhưng anh ấy lại lạnh lùng
với tất cả mọi người"
"Nếu như không pahỉ là tôi ở cùng với anh ấy, chắc anh ấy
cũng không thèm liếc nhìn tôi dù chỉ nửa con mắt ?"
"Nhưng mà, lâu ngày sinh tình, tôi và anh ấy ở cùng một
nhà, gần như là tất cả mọi người chưa từng hoài nghi chuyện này"
"Khi đó, chúng tôi cùng nhau trốn học đi ngắm biển,
cùng nhau thức suốt đêm chỉ vì đợi đến lúc mặt trời mọc, cùng nhai nằm trên sân
thượng nghe nhạc, trong thời gian hai năm này có lẽ cô sẽ không thể tưởng tượng
được tốt đẹp đến mức nào đâu"
"Nhưng mà, tôi thật sự không ngờ, anh ấy lại không hề
có bất kỳ quan hệ huyết thống gì với gia đình họ Tô"
"Mặc dù, lúc này đối với tôi chuyện đó hoàn toàn không
có vấn đề gì, nhưng mà, đối với cha tôi mà nói, là chuyện không thể được"
"Ông ấy xem thường Tô Mặc không có bất kỳ thân phận gì.
Không cho phép chúng tôi ở cùng một chỗ, vì vậy, đã giúp tôi chuyển trường, tôi
và Tô Mặc bị buộc tạm thời chia tay"
"Anh ấy đi du học nước ngoài, cũng chính vì lý do này.
Anh ấy mang theo mối tình thương tổn rời khỏi đây, Đây cũng chính là lý do tại
sao bây giờ mọi người trong nhà họ Tô lại có thái độ như vậy với tôi"
"Ở trong mắt bọn họ, tôi đã làm tổn thương Tô Mặc. Vì
có yêu nên mới có hận, không phải sao?"
Diệp Lan chậm rãi nói, Lâm Thư nghe xong hoàn toàn sửng sốt,
bước này, tại sao không giống như tiếu động dậy vậy?
"Vậy cô tìm tôi rốt cuộc là muốn nói cái gì?"
"Cô vẫn không hiểu sao?" Diệp Lan nhíu mày
"Tôi đã trở lại, chỉ có tôi, mới là người thích hợp nhất
ở bên cạnh Tô Mặc"
"Không ngờ, sau khi tôi rời đi, ánh mắt Tô Mặc lại trở
nên kém như vậy, lại chọn cô?"
"Nhưng mà, nói cho tới cùng cô có thể làm cho Tô Mặc được
gì nào? Cho dù là công việc hay cuộc sống, nhìn dáng vẻ cô như vậy, chắc không
có sở trường đặc biệt nào? Người Tô Mặc cần là người có thân phận có thể giúp
anh ấy nâng cao sự nghiệp một bước? Hoặc là người vợ đảm đang trong mọi việc, để
cho sau mỗi ngày anh ấy mêt mỏi trở về nhà có thể hưởng thụ my vị"
Lâm Thư trầm mặc, không sai, đến vây giờ cô vẫn chỉ là một
sinh viên thực tập, ngay cả công việc làm chính thức cũng không có, sau khi về
nhà, cũng chỉ có thể quấn lấy Tô Mặc đòi làm đồ ăn ngon, bản thân cũng ngu ngốc
không biết sắp xếp công viêc....
Nhưng mà.....
"Ngựa tốt không ăn cỏ phía sau. Cô dựa vào cái gì mà
cho rằng Tô Mặc sẽ chọn cô?"
"Trong công việc, có cấp dưới giúp anh ấy,; việc nhà mà
cô nói cũng có thể thuê người làm. Những thứ này, tiền bạc đều có thể giải quyết
được hết. Việc mà tôi phỉa làm, chính là làm cho Tô Mặc cảm thấy hạnh
phúc"
"Lúc đầu, cô vì thân phận của Tô Mặc mà rời đi, bây giờ,
cũng vậy vì thân phận của anh ấy nên mới trở lại, chẳng lẽ Tô Mặc là thằng ngốc
sao?"
"Tôi không biết vì sao Tô Mặc lại chọn tôi. Nhưng lý do
này có gì quan trọng sao? Tôi chỉ nhìn kết quả"
Lâm Thư nói xong, liền đẩy cốc cà phê chưa hề nhấp môi về
phía trước, ánh mắt nhìn Diệp Lan cũng dần dần trở nên lạnh lùng
Nhìn qua dáng vẻ vô cùng kiên định
Nhưng chỉ có bản thân cô mới biết, tay cô run đến mức nào
"Tiếu Đồng, mấy cái chiêu tất sát của cậu rốt cuộc là
được lôi từ đâu ra hả?"
".....baidu"
Baidu hại chết người rồi!
Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm ChồngTác giả: Hồ Ly Đi Ngang QuaTruyện Ngôn Tình"Đừng như vậy...... Ừm........ Đau .........A........." Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua. Chính là cảnh một cô gái r*n r* đầy h*m m**n, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ. Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống. "Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?" Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!" Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ… Khi động vật nhỏ cảm giác được nguy hiểm, theo bản năng sẽ mở ra hệ thống phòng ngự, lúc này Lâm Thư cảm thấy, trạng thái đề phòng của bản thân đã được triển khai toàn bộCho dù Lâm Thư có ngốc nghếch đi nữa, cũng nhìn ra được ánh mắt Diệp Lan nhìn về phía Tô Mặc đầy sự thích thú không hề che giấu chút nàoVề phần Tô Mặc, từ lúc Diệp Lan xuất hiện, không hề liếc nhìn cô ta một cái, dựa theo tâm lý học giải thích thì điều này rõ ràng là biểu hiện của sự chột dạLâm Thư yên lặng ngồi trên sofa với Tô Hoãn, lúc Tô Mặc đang chuẩn bị đi về phía Lâm Thư, lại bị Diệp Lan chặn lại, Tô Mặc bất đắc dĩ, đành phải lạnh lùng trả lời qua loa vài câuTô Hoãn khinh thường lườm Diệp Lan một cái: "Cô tưởng mình là ai vậy?"Cố Minh giữ chặt Tô Hoãn: "Trong phòng bếp có coca chân gà em thích nhất đó, có muốn ăn một chút không?"Tô Hoãn nhanh chóng bị thức ăn ngon dụ dỗ rời khỏi chỗ, vui vẻ a vui vẻ a đi theo sau cô minh vào phòng bếp, còn Tô Mặc cùng thoát khỏi Diệp Lan, ngồi xuống bên cạnh Lâm Thư"Tiểu Thư....""Giải thích hay che giấu, che giấu chính là kể chuyện xửa, cho nên, tốt nhất là anh không cần giải thích" Lâm Thư mỉm cười, không nhìn ra chiều hướng tức giận nào.Tô Mặc không nói nữa, yên lặng ngồi với Lâm ThưĐến bên bàn cơm, mọi người trong Tô gia cũng rất tinh ý, lựa chọn không để mắt đến sự tồn tại của Diệp LanÔng cụ Tô rất thích tiểu bạch thỏ ngâng ngô giống như Lâm Thư, liên tục khích lệ Tô Mặc dẫn theo cháu dâu tốt về nhà; tiểu tử Cố An Dương cũng khá khôn ngoan chua sẻ đùi gà trong bát với Lâm Thư; mẹ Tô cầm bàn tay tắng nõn của Lâm Thư, đắc chí nhìn cha Tô: "Hai người đàn ông các ông sang bên kia đi, đừng ở đây làm phiền con gái chúng tôi tâm sự"; cha Tô bị hai chữ "Con gái" nướng khét lẹt, yên lặng quay đầu....Nói chung, Lâm Thư rất được chào đón, Diệp Lan, thật sự triệt để bị coi như không tồn tạiĂn cơm chiều xong, hình như Diệp Lan cũng nhìn ra được người nhà Tô gia hoàn toàn không chào đón cô, vội vội vàng vàng rời điCòn Lâm Thư, khi mẹ Tô vung khăn nhỏ, vẻ mặt nén nước mắt lưu luyến không rời, bị Tô Mặc kéo đi ra ngoài, cách thật là xa, vẫn còn nghe thấy tiếng mẹ Tô xuyên qua không khí truyền tới: "Các con phải thường xuyên về nhà đó~~~ nhớ đó~~~"Xe dừng ở bên ngoài, hai người liền tay dắt tay, chậm rãi đi bộ dưới ánh trăng dịu dàngThấy thái độ trầm mặc khác thường của Lâm Thư, Tô Mặc không đoán ra cô đang suy nghĩ gì, càng phiền muộn. Không biết vì sao, cảm giác Lâm Thư là một nhị hóa (Ngốc nghếch) vấn tốt hơn, cái dáng vẻ thâm trầm này, không thích hợp với cô chút nào"Tô Mặc, thật ra thì em không hiểu, tại sao anh lại yêu em?"Tô Mặc cúi đầu, nhìn Lâm Thư cau mày, khóe mắt vốn cong cong, lúc này lại mang theo một chút phiền muộnGương mặt tuấn tú của Tô Mặc đột nhiên phóng đại, hơi thở nóng sực phả vào mặt cô, khiến cho người ta có giảm giác say một chút. Lâm Thư không nhịn được, nhắm hai mắt lịa, chỉ có thể cảm nhận được anh dẫn dụ đầu lưỡi cô, ngậm chặt một cái, hàm giăn khẽ cắn.Cảm giác như thế, thực quá mức rõ ràng, khiến cho Lâm Thư lập tức đỏ mặt"Tiểu Thư, còn em tại sao lại yêu anh?"Lâm Thư sửng sốt, dịu dàng? Phúc hắc? Anh tuấn? Những lý do này nghe qua đều không thể chịu đượcNhưng mà, tại sao cô yêu anh?"Có đôi khi, yêu một người, chẳng qua là vì vừa mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy người đó" Tô Mặc tràn đấy ý cười nói: "Giống như là - lúc anh nhìn thấy em"Không có ý do yêu, không có nghĩa là không yêu. Chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy người đó, đều cảm thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc. Cảm giác như thế, không cho phép bạn nghi ngờĐời này, có lẽ sẽ không cón có ai có thể mang đến cảm giác như vậy"Cho nên, Tiểu Thư, em hiểu chưa? Ngoài em ra, anh không thể yêu bất kỳ ai khác""Ôi, anh xem vừa có hạt bụi bay qua" Đáng lẽ lúc này phải nên cảm động đến lệ rơi đầy mặt, nhưng Lâm Thư đột nhiên không đầu không đuôi nói một câu, cũng làm cho Tô Mặc sửng sốt một chút, không kịp phản ứng, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên trời một cáiNhưng là ngay mấy giây sau, Lâm Thư đã che miệng cười trộm chạy lên phía trước vài mét.Tô Mặc khẽ nhíu mày, bước nhanh về phía trước, xách Lâm Thư trên tay: "Nha đầu này, càng ngày em càng không biết kiêng dè gì nữa hả?"Chữ "Ừm" được kéo ra thật dài, rất ý vị, làm cho Lâm Thư đang toét miệng cười vội vàng cầu xin tha thứ: "Em sai rồi, em về nhà trước"Có lẽ là hai chữ "Về nhà" đã lấy được lòng Tô Mặc, không ngờ anh lại không so đo gì nữa, dẫn cô trở về********************Ngày hôm sau, Lâm Thư mang đôi mắt gấu trúc thật to tới công ty, ngáp cả ngày, tất cả đều do Tô Mặc không biết tiết chế, thật là.... Lâm Thư nhớ lại buổi tối hôm qua, lại không khỏi đỏ mặtCái gọi là nghĩ là làm, Lâm Thư cầm điện thoại di động lên, gọi cho Tô Mặc"Này? Làm sao vậy?""Lâm Thư?" Đầu bên kia truyền tới giọng nói của Diệp Lan"Là tôi""Buổi trưa gặp mặt một chút chứ?""Được"Loại xương cá này, nếu như không kịp thời dùng dấm để mềm hóa, vậy thì sẽ không gây thành đại họa, nhưng nếu mặc cho nó chắn ngang ở trong cổ họng, thế thì sớm muộn gì cũng sẽ bị nhiễm trùng sưng đau, cuối cùng không thể nào cứu vãnCoi như là Lâm Thư cũng biết, hai chữ "Hộ thực" này viết như thế nào (Mình không hiểu từ hộ thực này nên giữ nguyên)Đang suy nghĩ khi gặp Diệp Lan nên nói cái gì, không ngờ nhận được một cuộc điện thoại"Em gái à, gần đây thuận gió xuôi nước chứ?" Giọng nói hào sảng từ đầu dây bên kia thực làm cho lòng người vui vẻ"Chị Tiếu, lâu lắm mới được nghe giọng của ngài"Kể từ sau khi đi thực tập, Lâm Thư liền ở trong nhà Tô Mặc, Tiếu Đồng cũng chuyển đến ra một căn hộ cho thuê gần nơi nơi cô ấy thực tập, đã một thời gian dài hai người không gặp nhau rồi"Thế nào, nớ tớ sao" Tiếu Đồng dương dương tự đắc: "Xem ra mị lực của chị đây thật sự là không thể khinh thường"Lâm Thư im lặng kinh thường"Đúng rồi, chị Tiếu, có chuyện này cần chị cho ý kiến đây?" Tiếu Đồng và Ninh Nhị yêu nhau một thời gian dài như vậy, có chuyện mưa to gió lớn nào chưa từng gặp qua, Lâm Thư liền đem chuyện Diệp Lan ra nói với Tiếu Đồng"Cái gì? Gặp phải mấy thứ người như thế, để chị đây dậy cho cô mấy tuyệt kỹ tất sát" Tiếu Đồng oán giận, bắt đầu sự nghiệm truyền đạt những kinh nghiệm kinh điểm"Vừa nhìn thấy mặt, bước đầu tiên, cậu phải quyết định thật nhanh, tỏ rõ địa vị của mình trong lòng Tô Mặc; bước thứ hai, kể lại quá trình quen biết, hiểu nhau, yêu nhau giữa cậu và Tô Mặc, càng chi tiết càng tốt; bước thứ ba, đào bới lại những kỷ niệm ngọt ngào của hai người, khiến cho người khác tức chết vì ghen tỵ; bước thứ tư, tiến hành tổng kết, giữa cậu và Tô Mặc không có ai có thể chen chân vào, nếu có giết ngay lập tức"Nhất thời Lâm Thư sinh lòng sùng bái với Tiếu Đồng********Đến trưa, Lâm Thư lăng quăng một lát, liền ra khỏi công tyDiệp Lan đã tới chỗ hẹn sớm hơn một chút. Nhìn thấy Lâm Thư, Diệp Lan tự chủ trương goi một ly nước lọc, một ly cà phê đenĐời này Lâm Thư ghét nhất là đắng, tất nhiên, cà phê đen cũng không ngoại lệ. Bình thường Tô Mặc không cho phép Lâm Thư uống cà phê, nếu thật sự là bất đắc dĩ, cũng chỉ là để cho cô thử Cabo Keno hoặc là cà phê hoa thức. Cho nên, việc Diệp Lan gọi ly cà phê đen này, Lâm Thư chỉ dùng cái muỗn khấy nhẹ, chứ không hề uống.Nhớ lại mấy lời nói kia của Tiếu Đồng, Lâm Thư hắng giọng, đang chuẩn bị mở miệng, không ngờ, Diệp Lan lại giành trước cô: "Tôi nghĩ, chắc cô vẫn chưa biết quan hệ giữa tôi và Tô Mặc?"Ôi trời?! (⊙o⊙)"Tôi xin giới thiệu lại một chút, tôi là người yêu cũ của Tô Mặc - Diệp Lan"Lâm Thư:........... o(╯□╰)o"Lúc tôi mười lăm tuổi, vì liên quan đến việc học hành, nên ở nhờ nhà họ Tô, lúc đó tôi đã quen Tô Mặc, anh ấy mười sáu tuổi""Nhất định cô không ngờ rằng, lúc đó Tô Mặc xuất sắc tới mức nào. Tất cả học sinh nữ trong trường, đều vì sự chính chắn trưởng thành của anh ấy mà mê muội, dĩ nhên, tôi cũng không ngoại lệ, nhưng anh ấy lại lạnh lùng với tất cả mọi người""Nếu như không pahỉ là tôi ở cùng với anh ấy, chắc anh ấy cũng không thèm liếc nhìn tôi dù chỉ nửa con mắt ?""Nhưng mà, lâu ngày sinh tình, tôi và anh ấy ở cùng một nhà, gần như là tất cả mọi người chưa từng hoài nghi chuyện này""Khi đó, chúng tôi cùng nhau trốn học đi ngắm biển, cùng nhau thức suốt đêm chỉ vì đợi đến lúc mặt trời mọc, cùng nhai nằm trên sân thượng nghe nhạc, trong thời gian hai năm này có lẽ cô sẽ không thể tưởng tượng được tốt đẹp đến mức nào đâu""Nhưng mà, tôi thật sự không ngờ, anh ấy lại không hề có bất kỳ quan hệ huyết thống gì với gia đình họ Tô""Mặc dù, lúc này đối với tôi chuyện đó hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng mà, đối với cha tôi mà nói, là chuyện không thể được""Ông ấy xem thường Tô Mặc không có bất kỳ thân phận gì. Không cho phép chúng tôi ở cùng một chỗ, vì vậy, đã giúp tôi chuyển trường, tôi và Tô Mặc bị buộc tạm thời chia tay""Anh ấy đi du học nước ngoài, cũng chính vì lý do này. Anh ấy mang theo mối tình thương tổn rời khỏi đây, Đây cũng chính là lý do tại sao bây giờ mọi người trong nhà họ Tô lại có thái độ như vậy với tôi""Ở trong mắt bọn họ, tôi đã làm tổn thương Tô Mặc. Vì có yêu nên mới có hận, không phải sao?"Diệp Lan chậm rãi nói, Lâm Thư nghe xong hoàn toàn sửng sốt, bước này, tại sao không giống như tiếu động dậy vậy?"Vậy cô tìm tôi rốt cuộc là muốn nói cái gì?""Cô vẫn không hiểu sao?" Diệp Lan nhíu mày"Tôi đã trở lại, chỉ có tôi, mới là người thích hợp nhất ở bên cạnh Tô Mặc""Không ngờ, sau khi tôi rời đi, ánh mắt Tô Mặc lại trở nên kém như vậy, lại chọn cô?""Nhưng mà, nói cho tới cùng cô có thể làm cho Tô Mặc được gì nào? Cho dù là công việc hay cuộc sống, nhìn dáng vẻ cô như vậy, chắc không có sở trường đặc biệt nào? Người Tô Mặc cần là người có thân phận có thể giúp anh ấy nâng cao sự nghiệp một bước? Hoặc là người vợ đảm đang trong mọi việc, để cho sau mỗi ngày anh ấy mêt mỏi trở về nhà có thể hưởng thụ my vị"Lâm Thư trầm mặc, không sai, đến vây giờ cô vẫn chỉ là một sinh viên thực tập, ngay cả công việc làm chính thức cũng không có, sau khi về nhà, cũng chỉ có thể quấn lấy Tô Mặc đòi làm đồ ăn ngon, bản thân cũng ngu ngốc không biết sắp xếp công viêc....Nhưng mà....."Ngựa tốt không ăn cỏ phía sau. Cô dựa vào cái gì mà cho rằng Tô Mặc sẽ chọn cô?""Trong công việc, có cấp dưới giúp anh ấy,; việc nhà mà cô nói cũng có thể thuê người làm. Những thứ này, tiền bạc đều có thể giải quyết được hết. Việc mà tôi phỉa làm, chính là làm cho Tô Mặc cảm thấy hạnh phúc""Lúc đầu, cô vì thân phận của Tô Mặc mà rời đi, bây giờ, cũng vậy vì thân phận của anh ấy nên mới trở lại, chẳng lẽ Tô Mặc là thằng ngốc sao?""Tôi không biết vì sao Tô Mặc lại chọn tôi. Nhưng lý do này có gì quan trọng sao? Tôi chỉ nhìn kết quả"Lâm Thư nói xong, liền đẩy cốc cà phê chưa hề nhấp môi về phía trước, ánh mắt nhìn Diệp Lan cũng dần dần trở nên lạnh lùngNhìn qua dáng vẻ vô cùng kiên địnhNhưng chỉ có bản thân cô mới biết, tay cô run đến mức nào"Tiếu Đồng, mấy cái chiêu tất sát của cậu rốt cuộc là được lôi từ đâu ra hả?"".....baidu"Baidu hại chết người rồi!