Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 16

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Nhân lúc người nào đó không có ở đây, Băng Hi lén lút vào trong phòng gọi lén điện thoại. Đầu dây bên kia rất nhanh đã có người bắt máy."Băng Hi, cậu gọi gì chứ?""Đang ở đâu?"Câu hỏi của Băng Hi khiến Linh Uyển chột dạ, do dự vài giây mới lên tiếng."Đương nhiên là ở nước ngoài rồi. Không phải cậu bị anh trai mình bắt nạt nên mới gọi điện tố cáo đấy chứ? Vậy thì gọi nhầm người rồi.""Không nhầm. Tôi đúng là muốn tố cáo nhưng không phải tố cáo với cậu.""Là ai? Ai có khả năng giúp cậu?""Chú Tiêu đương nhiên là có năng lực nhất. Nếu ông ấy biết hai người cô nam quả nữ ở bên nhau không biết sẽ có phản ứng như thế nào?"Câu nói của cô khiến Linh Uyển lạnh sống lưng, cả người trở nên bất động. Tin này sao có thể lọt vào tai người này được chứ? Chẳng nhẽ...Suy nghĩ trong đầu vừa hiện lên Linh Uyển liền trừng mắt, nghiến răng gằn từng chữ."Anh trai của tôi quả nhiên là đã bị sắc dụ dỗ.""Thì sao?"Ở bên này, Băng Hi nhàn nhạt đáp lại. Bằng cách gì không quan trọng, chủ yếu là cô đạt được điều mà cô muốn. Cuối cùng, Linh Uyển cũng hạ giọng nhường nhịn."Cậu muốn gì?""Nhẹ nhàng thôi. Chuốc say anh ta.""Cái gì?"Đầu giây bên kia vang lên tiếng hét to, Linh Uyển khuôn mặt nhăn nhó nói với Băng Hi."Băng Hi, làm sao có thể. Sẽ bị nghi ngờ đó!""Vậy... cậu uống cùng anh ta.""Không thể, cậu chẳng nhẽ vì lợi ích cá nhân mà bán rẻ bạn bè hay sao? Rượu rất nguy hiểm cậu có biết không hả?''Mặc cho Linh Uyển đưa ra mọi lý do để thoái thác, Băng Hi vẫn bình thản giọng nói còn mang theo vài phần đe dọa."Đấy là việc của hai người. Nếu chú Tiêu biết sự thật này chắc sẽ rất vui."Băng Hi kéo dài chữ cuối cùng khiến người bên kia không kìm nổi tức giận hét lên trong điện thoại."Dương Băng Hi, đừng có mà ép người quá đáng!"Sáng hôm sau, đúng như cô dự đoán tên hội trưởng kia đã đến muộn. Lần này chắc sẽ có kịch hay để xem rồi.

Nhân lúc người nào đó không có ở đây, Băng Hi lén lút vào trong phòng gọi lén điện thoại. Đầu dây bên kia rất nhanh đã có người bắt máy.

"Băng Hi, cậu gọi gì chứ?"

"Đang ở đâu?"

Câu hỏi của Băng Hi khiến Linh Uyển chột dạ, do dự vài giây mới lên tiếng.

"Đương nhiên là ở nước ngoài rồi. Không phải cậu bị anh trai mình bắt nạt nên mới gọi điện tố cáo đấy chứ? Vậy thì gọi nhầm người rồi."

"Không nhầm. Tôi đúng là muốn tố cáo nhưng không phải tố cáo với cậu."

"Là ai? Ai có khả năng giúp cậu?"

"Chú Tiêu đương nhiên là có năng lực nhất. Nếu ông ấy biết hai người cô nam quả nữ ở bên nhau không biết sẽ có phản ứng như thế nào?"

Câu nói của cô khiến Linh Uyển lạnh sống lưng, cả người trở nên bất động. Tin này sao có thể lọt vào tai người này được chứ? Chẳng nhẽ...Suy nghĩ trong đầu vừa hiện lên Linh Uyển liền trừng mắt, nghiến răng gằn từng chữ.

"Anh trai của tôi quả nhiên là đã bị sắc dụ dỗ."

"Thì sao?"

Ở bên này, Băng Hi nhàn nhạt đáp lại. Bằng cách gì không quan trọng, chủ yếu là cô đạt được điều mà cô muốn. Cuối cùng, Linh Uyển cũng hạ giọng nhường nhịn.

"Cậu muốn gì?"

"Nhẹ nhàng thôi. Chuốc say anh ta."

"Cái gì?"

Đầu giây bên kia vang lên tiếng hét to, Linh Uyển khuôn mặt nhăn nhó nói với Băng Hi.

"Băng Hi, làm sao có thể. Sẽ bị nghi ngờ đó!"

"Vậy... cậu uống cùng anh ta."

"Không thể, cậu chẳng nhẽ vì lợi ích cá nhân mà bán rẻ bạn bè hay sao? Rượu rất nguy hiểm cậu có biết không hả?''

Mặc cho Linh Uyển đưa ra mọi lý do để thoái thác, Băng Hi vẫn bình thản giọng nói còn mang theo vài phần đe dọa.

"Đấy là việc của hai người. Nếu chú Tiêu biết sự thật này chắc sẽ rất vui."

Băng Hi kéo dài chữ cuối cùng khiến người bên kia không kìm nổi tức giận hét lên trong điện thoại.

"Dương Băng Hi, đừng có mà ép người quá đáng!"

Sáng hôm sau, đúng như cô dự đoán tên hội trưởng kia đã đến muộn. Lần này chắc sẽ có kịch hay để xem rồi.

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Nhân lúc người nào đó không có ở đây, Băng Hi lén lút vào trong phòng gọi lén điện thoại. Đầu dây bên kia rất nhanh đã có người bắt máy."Băng Hi, cậu gọi gì chứ?""Đang ở đâu?"Câu hỏi của Băng Hi khiến Linh Uyển chột dạ, do dự vài giây mới lên tiếng."Đương nhiên là ở nước ngoài rồi. Không phải cậu bị anh trai mình bắt nạt nên mới gọi điện tố cáo đấy chứ? Vậy thì gọi nhầm người rồi.""Không nhầm. Tôi đúng là muốn tố cáo nhưng không phải tố cáo với cậu.""Là ai? Ai có khả năng giúp cậu?""Chú Tiêu đương nhiên là có năng lực nhất. Nếu ông ấy biết hai người cô nam quả nữ ở bên nhau không biết sẽ có phản ứng như thế nào?"Câu nói của cô khiến Linh Uyển lạnh sống lưng, cả người trở nên bất động. Tin này sao có thể lọt vào tai người này được chứ? Chẳng nhẽ...Suy nghĩ trong đầu vừa hiện lên Linh Uyển liền trừng mắt, nghiến răng gằn từng chữ."Anh trai của tôi quả nhiên là đã bị sắc dụ dỗ.""Thì sao?"Ở bên này, Băng Hi nhàn nhạt đáp lại. Bằng cách gì không quan trọng, chủ yếu là cô đạt được điều mà cô muốn. Cuối cùng, Linh Uyển cũng hạ giọng nhường nhịn."Cậu muốn gì?""Nhẹ nhàng thôi. Chuốc say anh ta.""Cái gì?"Đầu giây bên kia vang lên tiếng hét to, Linh Uyển khuôn mặt nhăn nhó nói với Băng Hi."Băng Hi, làm sao có thể. Sẽ bị nghi ngờ đó!""Vậy... cậu uống cùng anh ta.""Không thể, cậu chẳng nhẽ vì lợi ích cá nhân mà bán rẻ bạn bè hay sao? Rượu rất nguy hiểm cậu có biết không hả?''Mặc cho Linh Uyển đưa ra mọi lý do để thoái thác, Băng Hi vẫn bình thản giọng nói còn mang theo vài phần đe dọa."Đấy là việc của hai người. Nếu chú Tiêu biết sự thật này chắc sẽ rất vui."Băng Hi kéo dài chữ cuối cùng khiến người bên kia không kìm nổi tức giận hét lên trong điện thoại."Dương Băng Hi, đừng có mà ép người quá đáng!"Sáng hôm sau, đúng như cô dự đoán tên hội trưởng kia đã đến muộn. Lần này chắc sẽ có kịch hay để xem rồi.

Chương 16