Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 21

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Khi xe đuổi theo tới nơi, Băng Hi kinh ngạc nhìn mọi thứ trước mắt mình, đôi môi mỏng khẽ mấp máy."Casino Center?"Nếu là nơi này chắc chắn cô không thể vào một cách quang minh chính đại được, chính vì vậy nhân lúc tên bảo vệ còn đang ngái ngủ cô bèn lẩn vào bên trong. Vào trong này mới thực sự biết nơi đây còn sầm uất hơn cả chỗ đông người, vẻ mặt mỗi người ở đây cũng rất phong phú khiến người khác sởn gai ốc.Những người đi qua đều nhìn cô một cách kì dị, Băng Hi nhìn chiếc máy ảnh trong tay mình rồi lại nhìn xuống người mình. Lúc này cô mới giật mình hiểu ra, bộ đồ ngủ cô vẫn còn mặc trên người, chân còn xỏ đôi dép đi trong nhà.Hối hận thật rồi! Cô lại hấp tấp mải đi theo dõi anh nên mới không để ý tới bộ dạng của mình. Nhưng trước tiên cô phải tìm được người đã, ánh mắt nhìn khắp xung quanh nhưng vẫn không thể tìm thấy anh. Bỗng một bàn tay to lớn bịt chặt miệng sau đó cô bị lội đến một căn phòng rộng lớn. Xung quanh nơi đây vô cùng yên tĩnh đến dị hoặc.Một bóng lưng cao lớn đang đứng bên cửa sổ, do anh ta quay mặt ra phía ngoài nhưng cô lại cảm thấy khí chất cao ngạo của người này lại vô cùng quen thuộc."Nói! Cô tên gì?""Sao tôi phải nói cho anh?""Tôi mong cô nên hợp tác nếu không đừng trách chúng tôi."Người đàn ông xa lạ đứng trước mặt đang chất vấn cô, ánh mắt sắc bén nhìn cô như muốn nắm bắt từng hành động cùng biểu cảm của cô. Băng Hi ngang bướng trừng mắt nhìn lại ông ta một cách tự nhiên."Hợp tác? Ông bắt người vô tội như thế này mà còn gọi là hợp tác?""Cô...""Im!"Giọng nói thâm trầm, lạnh lẽo của người lúc đầu cô nhìn thấy vang lên cắt đứt cuộc hội thoại của hai người. Băng Hi và người đàn ông kia đều quay ra nhìn người đứng bên cửa sổ. Sau đó là khuôn mặt quen thuộc kia nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kiêu ngạo xen lẫn ý cười xẹt qua người cô. Băng Hi bất động nhìn anh bước tới."Điều tra về tôi, em tìm được gì?"Câu hỏi của anh khiến người đàn ông kia kinh ngạc mở to mắt nhìn, mặc kệ ánh mắt dò xét ông ta đang nhìn cô, Băng Hi thản nhiên đáp."Theo kết quả điều tra cho thấy Vũ Tú KhangGiới tính: NamNghề nghiệp: Tư bản. Nói đúng hơn là cướp bóc tiền của người khác một cách trắng trợn.""Ra ngoài."Vừa dứt lời liền bị câu nói của anh làm cho giật mình, Băng Hi mở to mắt nhìn người đứng trước mặt sau đó nhìn mấy tên vệ sĩ vẫn đang đứng bất động."Tôi nói các người ra ngoài."

Khi xe đuổi theo tới nơi, Băng Hi kinh ngạc nhìn mọi thứ trước mắt mình, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.

"Casino Center?"

Nếu là nơi này chắc chắn cô không thể vào một cách quang minh chính đại được, chính vì vậy nhân lúc tên bảo vệ còn đang ngái ngủ cô bèn lẩn vào bên trong. Vào trong này mới thực sự biết nơi đây còn sầm uất hơn cả chỗ đông người, vẻ mặt mỗi người ở đây cũng rất phong phú khiến người khác sởn gai ốc.

Những người đi qua đều nhìn cô một cách kì dị, Băng Hi nhìn chiếc máy ảnh trong tay mình rồi lại nhìn xuống người mình. Lúc này cô mới giật mình hiểu ra, bộ đồ ngủ cô vẫn còn mặc trên người, chân còn xỏ đôi dép đi trong nhà.

Hối hận thật rồi! Cô lại hấp tấp mải đi theo dõi anh nên mới không để ý tới bộ dạng của mình. Nhưng trước tiên cô phải tìm được người đã, ánh mắt nhìn khắp xung quanh nhưng vẫn không thể tìm thấy anh. Bỗng một bàn tay to lớn bịt chặt miệng sau đó cô bị lội đến một căn phòng rộng lớn. Xung quanh nơi đây vô cùng yên tĩnh đến dị hoặc.

Một bóng lưng cao lớn đang đứng bên cửa sổ, do anh ta quay mặt ra phía ngoài nhưng cô lại cảm thấy khí chất cao ngạo của người này lại vô cùng quen thuộc.

"Nói! Cô tên gì?"

"Sao tôi phải nói cho anh?"

"Tôi mong cô nên hợp tác nếu không đừng trách chúng tôi."

Người đàn ông xa lạ đứng trước mặt đang chất vấn cô, ánh mắt sắc bén nhìn cô như muốn nắm bắt từng hành động cùng biểu cảm của cô. Băng Hi ngang bướng trừng mắt nhìn lại ông ta một cách tự nhiên.

"Hợp tác? Ông bắt người vô tội như thế này mà còn gọi là hợp tác?"

"Cô..."

"Im!"

Giọng nói thâm trầm, lạnh lẽo của người lúc đầu cô nhìn thấy vang lên cắt đứt cuộc hội thoại của hai người. Băng Hi và người đàn ông kia đều quay ra nhìn người đứng bên cửa sổ. Sau đó là khuôn mặt quen thuộc kia nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kiêu ngạo xen lẫn ý cười xẹt qua người cô. Băng Hi bất động nhìn anh bước tới.

"Điều tra về tôi, em tìm được gì?"

Câu hỏi của anh khiến người đàn ông kia kinh ngạc mở to mắt nhìn, mặc kệ ánh mắt dò xét ông ta đang nhìn cô, Băng Hi thản nhiên đáp.

"Theo kết quả điều tra cho thấy Vũ Tú Khang

Giới tính: Nam

Nghề nghiệp: Tư bản. Nói đúng hơn là cướp bóc tiền của người khác một cách trắng trợn."

"Ra ngoài."

Vừa dứt lời liền bị câu nói của anh làm cho giật mình, Băng Hi mở to mắt nhìn người đứng trước mặt sau đó nhìn mấy tên vệ sĩ vẫn đang đứng bất động.

"Tôi nói các người ra ngoài."

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Khi xe đuổi theo tới nơi, Băng Hi kinh ngạc nhìn mọi thứ trước mắt mình, đôi môi mỏng khẽ mấp máy."Casino Center?"Nếu là nơi này chắc chắn cô không thể vào một cách quang minh chính đại được, chính vì vậy nhân lúc tên bảo vệ còn đang ngái ngủ cô bèn lẩn vào bên trong. Vào trong này mới thực sự biết nơi đây còn sầm uất hơn cả chỗ đông người, vẻ mặt mỗi người ở đây cũng rất phong phú khiến người khác sởn gai ốc.Những người đi qua đều nhìn cô một cách kì dị, Băng Hi nhìn chiếc máy ảnh trong tay mình rồi lại nhìn xuống người mình. Lúc này cô mới giật mình hiểu ra, bộ đồ ngủ cô vẫn còn mặc trên người, chân còn xỏ đôi dép đi trong nhà.Hối hận thật rồi! Cô lại hấp tấp mải đi theo dõi anh nên mới không để ý tới bộ dạng của mình. Nhưng trước tiên cô phải tìm được người đã, ánh mắt nhìn khắp xung quanh nhưng vẫn không thể tìm thấy anh. Bỗng một bàn tay to lớn bịt chặt miệng sau đó cô bị lội đến một căn phòng rộng lớn. Xung quanh nơi đây vô cùng yên tĩnh đến dị hoặc.Một bóng lưng cao lớn đang đứng bên cửa sổ, do anh ta quay mặt ra phía ngoài nhưng cô lại cảm thấy khí chất cao ngạo của người này lại vô cùng quen thuộc."Nói! Cô tên gì?""Sao tôi phải nói cho anh?""Tôi mong cô nên hợp tác nếu không đừng trách chúng tôi."Người đàn ông xa lạ đứng trước mặt đang chất vấn cô, ánh mắt sắc bén nhìn cô như muốn nắm bắt từng hành động cùng biểu cảm của cô. Băng Hi ngang bướng trừng mắt nhìn lại ông ta một cách tự nhiên."Hợp tác? Ông bắt người vô tội như thế này mà còn gọi là hợp tác?""Cô...""Im!"Giọng nói thâm trầm, lạnh lẽo của người lúc đầu cô nhìn thấy vang lên cắt đứt cuộc hội thoại của hai người. Băng Hi và người đàn ông kia đều quay ra nhìn người đứng bên cửa sổ. Sau đó là khuôn mặt quen thuộc kia nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kiêu ngạo xen lẫn ý cười xẹt qua người cô. Băng Hi bất động nhìn anh bước tới."Điều tra về tôi, em tìm được gì?"Câu hỏi của anh khiến người đàn ông kia kinh ngạc mở to mắt nhìn, mặc kệ ánh mắt dò xét ông ta đang nhìn cô, Băng Hi thản nhiên đáp."Theo kết quả điều tra cho thấy Vũ Tú KhangGiới tính: NamNghề nghiệp: Tư bản. Nói đúng hơn là cướp bóc tiền của người khác một cách trắng trợn.""Ra ngoài."Vừa dứt lời liền bị câu nói của anh làm cho giật mình, Băng Hi mở to mắt nhìn người đứng trước mặt sau đó nhìn mấy tên vệ sĩ vẫn đang đứng bất động."Tôi nói các người ra ngoài."

Chương 21