Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 30

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Nắng sớm chiếu qua bức tường kính, lọt vào trong căn phòng trắng muốt, nhưng điều này vẫn không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của một người đang nằm lười nhác trên giường. Trời không chiều lòng người, còn chưa ngủ đủ giấc Băng Hi đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức làm cho khó chịu."Cái gì vậy?""...""Hội trưởng à? Anh biết lí do rồi mà. Chân tôi bị đau không thể đến trường.""...""Người giám hộ?"Băng Hi đảm ắt một vòng, nụ cười vô cùng gian xảo xuất hiện, hoàn toàn không còn vẻ khó chịu như lúc nãy. Đôi chân nhỏ nhắn một mạch bước ra khỏi phòng. Khi nhìn thất Linh Uyển đang ngồi nhàn rỗi trên sofa, Băng Hi liền nói vào trong điện thoại."Hội trưởng, nói chuyện vui vẻ."Sau đo trực tiếp quẳng điện thoại cho Linh Uyển vẫn ngơ ngác không biết gì. Thấy vậy Băng Hi liền tỏ ra vô cùng "hiền lành" trừng mắt lên, gằn giọng nói nhỏ."Người giám hộ. Nói chuyện với bạn trai cậu đi."Nhưng vừa ra khỏi phòng Băng Hi lại gặp ngay phải anh. Không biết anh đã đứng đó từ lúc nào, hàng lông mày khẽ nhíu lại nhìn Băng Hi, lạnh lùng hỏi."Ai cho em chân trần bước ra ngoài?''Cô còn chưa kịp mở lời phân minh thì đã bị anh bế bổng lên quay trở lại phòng ngủ. Hành động bá đạo của anh lúc này thật khiến cô khó chịu.Băng Hi tức giận vùng vẫy trong lòng anh, cô không muốn lúc nào cũng ở trong tầm kiểm soát của anh."Vũ Tú Khang, thả em ra."Vừa dứt lời cô liền bị anh ném xuống giường, mặc dù không bị đau nhưng vẫn có cảm giác choáng váng. Băng Hi tức giận đến mặt mũi đều đỏ lựng, trừng mắt lên nhìn anh."Đừng dể tôi nhìn thấy em như vậy bước ra ngoài."Câu nói này rõ ràng là anh đang ra lệnh cho cô. Băng Hi tức giận, ánh mắt nhìn anh hiện rõ vẻ ương bướng, cứng đầu."Vũ Tú Khang, từ nay đừng mong em sẽ nghe lời anh.""Em nói gì? Nhắc lại lần nữa."Mặc dù câu nói của anh mang theo mấy tầng sương lạnh nhưng Băng Hi vẫn mặc kệ một lần nữa lặp lại."Từ nay đừng mong em sẽ nghe lời anh.""Ngoan, chẳng phải vẫn nghe lời đó sao."Chẳng biết là qua bao lâu, đến khi cô nhận thức mình bị lừa thì người trước mặt đã biến mất từ lúc nào.Bi phẫn! Tại sao cô mãi không thể đấu lại được cái người kiêu ngạo kia?

Nắng sớm chiếu qua bức tường kính, lọt vào trong căn phòng trắng muốt, nhưng điều này vẫn không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của một người đang nằm lười nhác trên giường. Trời không chiều lòng người, còn chưa ngủ đủ giấc Băng Hi đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức làm cho khó chịu.

"Cái gì vậy?"

"..."

"Hội trưởng à? Anh biết lí do rồi mà. Chân tôi bị đau không thể đến trường."

"..."

"Người giám hộ?"

Băng Hi đảm ắt một vòng, nụ cười vô cùng gian xảo xuất hiện, hoàn toàn không còn vẻ khó chịu như lúc nãy. Đôi chân nhỏ nhắn một mạch bước ra khỏi phòng. Khi nhìn thất Linh Uyển đang ngồi nhàn rỗi trên sofa, Băng Hi liền nói vào trong điện thoại.

"Hội trưởng, nói chuyện vui vẻ."

Sau đo trực tiếp quẳng điện thoại cho Linh Uyển vẫn ngơ ngác không biết gì. Thấy vậy Băng Hi liền tỏ ra vô cùng "hiền lành" trừng mắt lên, gằn giọng nói nhỏ.

"Người giám hộ. Nói chuyện với bạn trai cậu đi."

Nhưng vừa ra khỏi phòng Băng Hi lại gặp ngay phải anh. Không biết anh đã đứng đó từ lúc nào, hàng lông mày khẽ nhíu lại nhìn Băng Hi, lạnh lùng hỏi.

"Ai cho em chân trần bước ra ngoài?''

Cô còn chưa kịp mở lời phân minh thì đã bị anh bế bổng lên quay trở lại phòng ngủ. Hành động bá đạo của anh lúc này thật khiến cô khó chịu.

Băng Hi tức giận vùng vẫy trong lòng anh, cô không muốn lúc nào cũng ở trong tầm kiểm soát của anh.

"Vũ Tú Khang, thả em ra."

Vừa dứt lời cô liền bị anh ném xuống giường, mặc dù không bị đau nhưng vẫn có cảm giác choáng váng. Băng Hi tức giận đến mặt mũi đều đỏ lựng, trừng mắt lên nhìn anh.

"Đừng dể tôi nhìn thấy em như vậy bước ra ngoài."

Câu nói này rõ ràng là anh đang ra lệnh cho cô. Băng Hi tức giận, ánh mắt nhìn anh hiện rõ vẻ ương bướng, cứng đầu.

"Vũ Tú Khang, từ nay đừng mong em sẽ nghe lời anh."

"Em nói gì? Nhắc lại lần nữa."

Mặc dù câu nói của anh mang theo mấy tầng sương lạnh nhưng Băng Hi vẫn mặc kệ một lần nữa lặp lại.

"Từ nay đừng mong em sẽ nghe lời anh."

"Ngoan, chẳng phải vẫn nghe lời đó sao."

Chẳng biết là qua bao lâu, đến khi cô nhận thức mình bị lừa thì người trước mặt đã biến mất từ lúc nào.

Bi phẫn! Tại sao cô mãi không thể đấu lại được cái người kiêu ngạo kia?

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Nắng sớm chiếu qua bức tường kính, lọt vào trong căn phòng trắng muốt, nhưng điều này vẫn không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của một người đang nằm lười nhác trên giường. Trời không chiều lòng người, còn chưa ngủ đủ giấc Băng Hi đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức làm cho khó chịu."Cái gì vậy?""...""Hội trưởng à? Anh biết lí do rồi mà. Chân tôi bị đau không thể đến trường.""...""Người giám hộ?"Băng Hi đảm ắt một vòng, nụ cười vô cùng gian xảo xuất hiện, hoàn toàn không còn vẻ khó chịu như lúc nãy. Đôi chân nhỏ nhắn một mạch bước ra khỏi phòng. Khi nhìn thất Linh Uyển đang ngồi nhàn rỗi trên sofa, Băng Hi liền nói vào trong điện thoại."Hội trưởng, nói chuyện vui vẻ."Sau đo trực tiếp quẳng điện thoại cho Linh Uyển vẫn ngơ ngác không biết gì. Thấy vậy Băng Hi liền tỏ ra vô cùng "hiền lành" trừng mắt lên, gằn giọng nói nhỏ."Người giám hộ. Nói chuyện với bạn trai cậu đi."Nhưng vừa ra khỏi phòng Băng Hi lại gặp ngay phải anh. Không biết anh đã đứng đó từ lúc nào, hàng lông mày khẽ nhíu lại nhìn Băng Hi, lạnh lùng hỏi."Ai cho em chân trần bước ra ngoài?''Cô còn chưa kịp mở lời phân minh thì đã bị anh bế bổng lên quay trở lại phòng ngủ. Hành động bá đạo của anh lúc này thật khiến cô khó chịu.Băng Hi tức giận vùng vẫy trong lòng anh, cô không muốn lúc nào cũng ở trong tầm kiểm soát của anh."Vũ Tú Khang, thả em ra."Vừa dứt lời cô liền bị anh ném xuống giường, mặc dù không bị đau nhưng vẫn có cảm giác choáng váng. Băng Hi tức giận đến mặt mũi đều đỏ lựng, trừng mắt lên nhìn anh."Đừng dể tôi nhìn thấy em như vậy bước ra ngoài."Câu nói này rõ ràng là anh đang ra lệnh cho cô. Băng Hi tức giận, ánh mắt nhìn anh hiện rõ vẻ ương bướng, cứng đầu."Vũ Tú Khang, từ nay đừng mong em sẽ nghe lời anh.""Em nói gì? Nhắc lại lần nữa."Mặc dù câu nói của anh mang theo mấy tầng sương lạnh nhưng Băng Hi vẫn mặc kệ một lần nữa lặp lại."Từ nay đừng mong em sẽ nghe lời anh.""Ngoan, chẳng phải vẫn nghe lời đó sao."Chẳng biết là qua bao lâu, đến khi cô nhận thức mình bị lừa thì người trước mặt đã biến mất từ lúc nào.Bi phẫn! Tại sao cô mãi không thể đấu lại được cái người kiêu ngạo kia?

Chương 30