Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 34

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Băng Hi vừa dứt lời, xe anh lập tức dừng lại, lúc này cô mới phát hiện xe đã dừng lại trước căn biệt thự quen thuộc mà cô đang ở. Nhưng cằm cô ngay lập tức lại bị anh dùng lực bóp mạnh ép cô đối diện với anh. Khuôn mặt anh lúc này không còn vẻ đùa cợt như lúc nãy mà thay vào đó là sự thanh lạnh từ đôi mắt đen sâu như vực thẳm của anh đang nhìn cô. Đôi môi bạc mỏng nhếch lên vô cùng nguy hiểm, tà tà nói."Ý em là có phải tôi nên chịu trách nhiệm với những gì mình làm?"Băng Hi nghiêng người về phía sau, bất động nhìn anh nhưng khi khóe môi mấp máy định mở lời thì cằm lại càng bị anh anh bóp mạnh đến đau buốt tưởng chừng có thể nát vụn. Sau đó anh tiếp tục cúi sát về phía cô nhỏ giọng nói."Có phải tôi nên làm thêm vài chuyện nữa để để chịu trách nhiệm một thể? Để em biết được cảm giác cuộc sống bị hủy hoại là như thế nào? Hoặc có thể hận tôi đến thấu xương tủy. Bạn trai em chứng kiến cảnh này còn có thể làm gì tôi?"Nhìn đôi đồng tử càng trở nên lạnh lẽo của anh, Băng Hi chỉ biết mở to mắt nhìn. Cô thấy bàn tay mình trở nên lạng toát, cả người cứng đờ không thể động đậy. Cô chưa từng thấy anh lạnh lùng tà ác như hôm nay,cả người anh toát ra hàn khí lạnh lẽo đến run người, thậm chí còn lạnh hơn những bông tuyết rơi ngoài trời đông.Băng Hi hoảng sợ khẽ lắc đầu, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy:" Không...Không cần."Tú Khang ngồi trong xe, ánh mắt thâm trầm nhìn theo dáng người nhỏ bé bước vào trong nhà."Alo. Ông chủ có gì căn dặn?"Bên tai truyền tới giọng nói kính cẩn của người đầu giây bên kia. Tú Khang Vẫn nhìn theo hướng cửa, nơi bóng người vừa khuất, trong đầu lại hiện lên giọng nói của cô lúc nãy. Giọng nói trầm thấp mang theo sự lạnh lẽo của anh vang lên."Theo dõi cho tôi, chỉ cần là tên nào đến gần cô ấy, diệt sạch."

Băng Hi vừa dứt lời, xe anh lập tức dừng lại, lúc này cô mới phát hiện xe đã dừng lại trước căn biệt thự quen thuộc mà cô đang ở. Nhưng cằm cô ngay lập tức lại bị anh dùng lực bóp mạnh ép cô đối diện với anh. Khuôn mặt anh lúc này không còn vẻ đùa cợt như lúc nãy mà thay vào đó là sự thanh lạnh từ đôi mắt đen sâu như vực thẳm của anh đang nhìn cô. Đôi môi bạc mỏng nhếch lên vô cùng nguy hiểm, tà tà nói.

"Ý em là có phải tôi nên chịu trách nhiệm với những gì mình làm?"

Băng Hi nghiêng người về phía sau, bất động nhìn anh nhưng khi khóe môi mấp máy định mở lời thì cằm lại càng bị anh anh bóp mạnh đến đau buốt tưởng chừng có thể nát vụn. Sau đó anh tiếp tục cúi sát về phía cô nhỏ giọng nói.

"Có phải tôi nên làm thêm vài chuyện nữa để để chịu trách nhiệm một thể? Để em biết được cảm giác cuộc sống bị hủy hoại là như thế nào? Hoặc có thể hận tôi đến thấu xương tủy. Bạn trai em chứng kiến cảnh này còn có thể làm gì tôi?"

Nhìn đôi đồng tử càng trở nên lạnh lẽo của anh, Băng Hi chỉ biết mở to mắt nhìn. Cô thấy bàn tay mình trở nên lạng toát, cả người cứng đờ không thể động đậy. Cô chưa từng thấy anh lạnh lùng tà ác như hôm nay,cả người anh toát ra hàn khí lạnh lẽo đến run người, thậm chí còn lạnh hơn những bông tuyết rơi ngoài trời đông.

Băng Hi hoảng sợ khẽ lắc đầu, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy:" Không...Không cần."

Tú Khang ngồi trong xe, ánh mắt thâm trầm nhìn theo dáng người nhỏ bé bước vào trong nhà.

"Alo. Ông chủ có gì căn dặn?"

Bên tai truyền tới giọng nói kính cẩn của người đầu giây bên kia. Tú Khang Vẫn nhìn theo hướng cửa, nơi bóng người vừa khuất, trong đầu lại hiện lên giọng nói của cô lúc nãy. Giọng nói trầm thấp mang theo sự lạnh lẽo của anh vang lên.

"Theo dõi cho tôi, chỉ cần là tên nào đến gần cô ấy, diệt sạch."

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Băng Hi vừa dứt lời, xe anh lập tức dừng lại, lúc này cô mới phát hiện xe đã dừng lại trước căn biệt thự quen thuộc mà cô đang ở. Nhưng cằm cô ngay lập tức lại bị anh dùng lực bóp mạnh ép cô đối diện với anh. Khuôn mặt anh lúc này không còn vẻ đùa cợt như lúc nãy mà thay vào đó là sự thanh lạnh từ đôi mắt đen sâu như vực thẳm của anh đang nhìn cô. Đôi môi bạc mỏng nhếch lên vô cùng nguy hiểm, tà tà nói."Ý em là có phải tôi nên chịu trách nhiệm với những gì mình làm?"Băng Hi nghiêng người về phía sau, bất động nhìn anh nhưng khi khóe môi mấp máy định mở lời thì cằm lại càng bị anh anh bóp mạnh đến đau buốt tưởng chừng có thể nát vụn. Sau đó anh tiếp tục cúi sát về phía cô nhỏ giọng nói."Có phải tôi nên làm thêm vài chuyện nữa để để chịu trách nhiệm một thể? Để em biết được cảm giác cuộc sống bị hủy hoại là như thế nào? Hoặc có thể hận tôi đến thấu xương tủy. Bạn trai em chứng kiến cảnh này còn có thể làm gì tôi?"Nhìn đôi đồng tử càng trở nên lạnh lẽo của anh, Băng Hi chỉ biết mở to mắt nhìn. Cô thấy bàn tay mình trở nên lạng toát, cả người cứng đờ không thể động đậy. Cô chưa từng thấy anh lạnh lùng tà ác như hôm nay,cả người anh toát ra hàn khí lạnh lẽo đến run người, thậm chí còn lạnh hơn những bông tuyết rơi ngoài trời đông.Băng Hi hoảng sợ khẽ lắc đầu, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy:" Không...Không cần."Tú Khang ngồi trong xe, ánh mắt thâm trầm nhìn theo dáng người nhỏ bé bước vào trong nhà."Alo. Ông chủ có gì căn dặn?"Bên tai truyền tới giọng nói kính cẩn của người đầu giây bên kia. Tú Khang Vẫn nhìn theo hướng cửa, nơi bóng người vừa khuất, trong đầu lại hiện lên giọng nói của cô lúc nãy. Giọng nói trầm thấp mang theo sự lạnh lẽo của anh vang lên."Theo dõi cho tôi, chỉ cần là tên nào đến gần cô ấy, diệt sạch."

Chương 34