Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 37

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… "Cô lấy tư cách gì để nói tôi như vậy?"Rõ ràng đối phương đã bị cô chọc giận. Băng Hi trầm ngâm nghĩ xem nên làm thế nào để dập bỏ được hi vọng của cô ta. Có điều cô cảm thấy ngữ khí của mình thực sự quá ngông cuồng. Vì thế chính vì cái suy nghĩ ngông cuồng này của cô mà tin nhắn ngay lập tức đã được gửi đi.“Đương nhiên tôi cậy anh ấy yêu tôi.”Rõ ràng là tay nhanh hơn đại não nếu không cho cô mười lá gan cô cũng không dám nói như vậy. Nưng dù sao thì cũng tốt, lời ít mà ý nhiều, cô cũng đỡ phải dây dưa tranh luận với cô ta.“Em cậy tôi yêu em?”Giọng nói bất ngờ vang lên phía sau cô, Băng Hi giật mình, bàn tay vô thức mà làm rơi cả điện thoại. Người đàn ông có thân hình cao lớn, nửa thân trên để trần lộ ra cơ bắp rắn chắc, bờ vai rộng eo thon. Mái tóc vì còn ướt mà rủ xuống trán nên trông anh càng trở nên thâm trầm. Cô phát hiện ra một điều cho dù người đàn ông này ở góc cạnh nào cũng trở nên vô cùng đẹp đẽ, cuốn hút.Anh cúi người ép cô xuống sofa khiến cô không còn đường nào trốn thoát bất đắc dĩ phải đối mặt với khuôn mặt ghé sát của anh. Tú Khang nhìn cô, đáy mắt xuất hiện ý cười rõ rệt nhưng vẫn mang sắc thái vô cảm, hơi thở nóng bỏng lướt qua mặt khiến Băng Hi có cảm giác kì quái.“Thế nên em mới ngông cuồng như vậy?”“Không…không phải vậy. Em chính là muốn giúp anh bỏ một chút phiền toái thôi.”“Có phải tôi nên cảm tạ em?”Câu nói này càng khiến Băng Hi trở nên cảnh giác cao độ, cả người lùi về phía sau nhưng mới dịch được một chút đã chạm ngay phải thành ghế. Vì thế thân hình nhỏ bé cảu cô vẫn nằm gọn trong lòng anh. Hết đường trốn chạy, Băng Hi đối diện với khuôn mặt có vài phần gian sảo của anh mà bất động không dám nhúc nhích.Một lần nữa, anh cúi người bao phủ trọn lấy đôi môi của cô từng chút mà thưởng thức, nhấm nháp. Băng Hi chỉ còn cách bất động để mặc cho anh dày vò cánh môi mình đến thảm thương.Sáng hôm sau, mặt trời len lỏi qua những tấm rèm phủ ánh nắng vàng nhạt lên khắp căn phòng. Băng hi nằm trên chiếc giường mềm mại trắng muốt khẽ nhíu mày một lúc rồi mới mở mắt ngồi dậy. Mội thứ trên giường đều trở nên nhăn nhó, lộn xộn chứng tỏ màn ân ái của hai người tối qua là có thực. Quan sát xung quanh căn phòng, Băng Hi khẽ khựng lại một lúc rồi ngay lập tức lao vào trong nhà vệ sinh.

"Cô lấy tư cách gì để nói tôi như vậy?"

Rõ ràng đối phương đã bị cô chọc giận. Băng Hi trầm ngâm nghĩ xem nên làm thế nào để dập bỏ được hi vọng của cô ta. Có điều cô cảm thấy ngữ khí của mình thực sự quá ngông cuồng. Vì thế chính vì cái suy nghĩ ngông cuồng này của cô mà tin nhắn ngay lập tức đã được gửi đi.

“Đương nhiên tôi cậy anh ấy yêu tôi.”

Rõ ràng là tay nhanh hơn đại não nếu không cho cô mười lá gan cô cũng không dám nói như vậy. Nưng dù sao thì cũng tốt, lời ít mà ý nhiều, cô cũng đỡ phải dây dưa tranh luận với cô ta.

“Em cậy tôi yêu em?”

Giọng nói bất ngờ vang lên phía sau cô, Băng Hi giật mình, bàn tay vô thức mà làm rơi cả điện thoại. Người đàn ông có thân hình cao lớn, nửa thân trên để trần lộ ra cơ bắp rắn chắc, bờ vai rộng eo thon. Mái tóc vì còn ướt mà rủ xuống trán nên trông anh càng trở nên thâm trầm. Cô phát hiện ra một điều cho dù người đàn ông này ở góc cạnh nào cũng trở nên vô cùng đẹp đẽ, cuốn hút.

Anh cúi người ép cô xuống sofa khiến cô không còn đường nào trốn thoát bất đắc dĩ phải đối mặt với khuôn mặt ghé sát của anh. Tú Khang nhìn cô, đáy mắt xuất hiện ý cười rõ rệt nhưng vẫn mang sắc thái vô cảm, hơi thở nóng bỏng lướt qua mặt khiến Băng Hi có cảm giác kì quái.

“Thế nên em mới ngông cuồng như vậy?”

“Không…không phải vậy. Em chính là muốn giúp anh bỏ một chút phiền toái thôi.”

“Có phải tôi nên cảm tạ em?”

Câu nói này càng khiến Băng Hi trở nên cảnh giác cao độ, cả người lùi về phía sau nhưng mới dịch được một chút đã chạm ngay phải thành ghế. Vì thế thân hình nhỏ bé cảu cô vẫn nằm gọn trong lòng anh. Hết đường trốn chạy, Băng Hi đối diện với khuôn mặt có vài phần gian sảo của anh mà bất động không dám nhúc nhích.

Một lần nữa, anh cúi người bao phủ trọn lấy đôi môi của cô từng chút mà thưởng thức, nhấm nháp. Băng Hi chỉ còn cách bất động để mặc cho anh dày vò cánh môi mình đến thảm thương.

Sáng hôm sau, mặt trời len lỏi qua những tấm rèm phủ ánh nắng vàng nhạt lên khắp căn phòng. Băng hi nằm trên chiếc giường mềm mại trắng muốt khẽ nhíu mày một lúc rồi mới mở mắt ngồi dậy. Mội thứ trên giường đều trở nên nhăn nhó, lộn xộn chứng tỏ màn ân ái của hai người tối qua là có thực. Quan sát xung quanh căn phòng, Băng Hi khẽ khựng lại một lúc rồi ngay lập tức lao vào trong nhà vệ sinh.

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… "Cô lấy tư cách gì để nói tôi như vậy?"Rõ ràng đối phương đã bị cô chọc giận. Băng Hi trầm ngâm nghĩ xem nên làm thế nào để dập bỏ được hi vọng của cô ta. Có điều cô cảm thấy ngữ khí của mình thực sự quá ngông cuồng. Vì thế chính vì cái suy nghĩ ngông cuồng này của cô mà tin nhắn ngay lập tức đã được gửi đi.“Đương nhiên tôi cậy anh ấy yêu tôi.”Rõ ràng là tay nhanh hơn đại não nếu không cho cô mười lá gan cô cũng không dám nói như vậy. Nưng dù sao thì cũng tốt, lời ít mà ý nhiều, cô cũng đỡ phải dây dưa tranh luận với cô ta.“Em cậy tôi yêu em?”Giọng nói bất ngờ vang lên phía sau cô, Băng Hi giật mình, bàn tay vô thức mà làm rơi cả điện thoại. Người đàn ông có thân hình cao lớn, nửa thân trên để trần lộ ra cơ bắp rắn chắc, bờ vai rộng eo thon. Mái tóc vì còn ướt mà rủ xuống trán nên trông anh càng trở nên thâm trầm. Cô phát hiện ra một điều cho dù người đàn ông này ở góc cạnh nào cũng trở nên vô cùng đẹp đẽ, cuốn hút.Anh cúi người ép cô xuống sofa khiến cô không còn đường nào trốn thoát bất đắc dĩ phải đối mặt với khuôn mặt ghé sát của anh. Tú Khang nhìn cô, đáy mắt xuất hiện ý cười rõ rệt nhưng vẫn mang sắc thái vô cảm, hơi thở nóng bỏng lướt qua mặt khiến Băng Hi có cảm giác kì quái.“Thế nên em mới ngông cuồng như vậy?”“Không…không phải vậy. Em chính là muốn giúp anh bỏ một chút phiền toái thôi.”“Có phải tôi nên cảm tạ em?”Câu nói này càng khiến Băng Hi trở nên cảnh giác cao độ, cả người lùi về phía sau nhưng mới dịch được một chút đã chạm ngay phải thành ghế. Vì thế thân hình nhỏ bé cảu cô vẫn nằm gọn trong lòng anh. Hết đường trốn chạy, Băng Hi đối diện với khuôn mặt có vài phần gian sảo của anh mà bất động không dám nhúc nhích.Một lần nữa, anh cúi người bao phủ trọn lấy đôi môi của cô từng chút mà thưởng thức, nhấm nháp. Băng Hi chỉ còn cách bất động để mặc cho anh dày vò cánh môi mình đến thảm thương.Sáng hôm sau, mặt trời len lỏi qua những tấm rèm phủ ánh nắng vàng nhạt lên khắp căn phòng. Băng hi nằm trên chiếc giường mềm mại trắng muốt khẽ nhíu mày một lúc rồi mới mở mắt ngồi dậy. Mội thứ trên giường đều trở nên nhăn nhó, lộn xộn chứng tỏ màn ân ái của hai người tối qua là có thực. Quan sát xung quanh căn phòng, Băng Hi khẽ khựng lại một lúc rồi ngay lập tức lao vào trong nhà vệ sinh.

Chương 37