Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 53

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Dương Phong nhìn dáng vẻ thản nhiên uống trà của Băng Hi trầm ngâm mọt lúc rồi anh lại tiếp tục hỏi."Em sống tốt không?""Có, rất tốt. Em cũng có bạn trai rồi.""Là Tú Khang?'"Ừm."Dương Phong hài lòng gật đầu, chỉ cần cô hạnh phúc thì anh đều chấp nhận hơn nữa cũng là anh tin tưởng người đó. Anh để cô ở bên người đó thì nhất định không cần gì lo ngại nữa rồi. Chỉ cần nhìn sắc mặc của cô bây giờ là anh biết cô sống rất tốt. Anh muốn cô cả cuộc đời này không bao giờ hối tiếc vì người mà cô đã chọn, cô luôn xứng đáng được yêu thương, chiều chuộng.Thấy cô trầm lặng nhìn cốc trà trong tay, Dương Phong chợt nhớ ra điều gì đó liền đứng dậy tiến về phía bàn làm việc của mình. Từ trong ngăn kéo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ rồi đặt trước mặt Băng Hi, mỉm cười nói."Mấy hôm trước bận nên không có thời gian, đây là quà sinh nhật của em."Băng Hi cao hứng nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay, ngắm nhìn thật kĩ rồi hướng phía anh hỏi."Em mở ngay được không?"Nhận được cái gật đầu của anh, Băng hi tò mò mở hộp ra. Bên trong là một bông hoa hồng nhỏ bằng pha lê tinh xảo, chính giữa là viên kim cương được thay cho nh** h** đang phát ra ánh sáng lấp lánh. Ngón tay đưa lên chạm vào mỗi cánh hoa kia Băng Hi đều cảm thấy chúng đẹp đẽ lạ thường."Trâm cài áo?""Đúng vậy.""Nhưng anh tặng em đồ đắt tiền như vậy không sợ bạn gái anh ghen sao?""Cô ấy thích hoa thật, không thích hoa tượng trưng.""Thế thì em bị lỗ rồi,"Dương Phong bật cười xoa đầu cô, sau đó đứng dậy nói."Được rồi anh làm nốt việc sẽ đưa em đi."'' Anh cứ làm việc đi, em đi thăm hỏi vị phó tổng kia."Nói rồi Băng Hi bước ra ngoài, chỉ để anh lại một mình trong căn phòng trống vắng này. Dương Phong vẫn ngồi bất động, ánh mắt nhìn về phía xa xăm nhưng lại không có một hình ảnh nào chứa đựng trong mắt. Trong suy nghĩ hiện tại của anh chỉ hiện lên hình ảnh của cô. Dù là không thể nhưng anh vẫn không thể nào xóa bỏ được kí ức giữa hai người trước đây. Người mà anh thật lòng duy nhất chỉ có mình cô, nhưng cô bỗng dưng từ em gái nuôi trở thành em gái cùng cha khác mẹ với mình khiến anh không thể nào chấp nhận sự thật này. Vì vậy trong cuộc đời này anh phải ép mình chấp nhận một sự thật chính là không thể có cô bên mình suốt đời.

Dương Phong nhìn dáng vẻ thản nhiên uống trà của Băng Hi trầm ngâm mọt lúc rồi anh lại tiếp tục hỏi.

"Em sống tốt không?"

"Có, rất tốt. Em cũng có bạn trai rồi."

"Là Tú Khang?'

"Ừm."

Dương Phong hài lòng gật đầu, chỉ cần cô hạnh phúc thì anh đều chấp nhận hơn nữa cũng là anh tin tưởng người đó. Anh để cô ở bên người đó thì nhất định không cần gì lo ngại nữa rồi. Chỉ cần nhìn sắc mặc của cô bây giờ là anh biết cô sống rất tốt. Anh muốn cô cả cuộc đời này không bao giờ hối tiếc vì người mà cô đã chọn, cô luôn xứng đáng được yêu thương, chiều chuộng.

Thấy cô trầm lặng nhìn cốc trà trong tay, Dương Phong chợt nhớ ra điều gì đó liền đứng dậy tiến về phía bàn làm việc của mình. Từ trong ngăn kéo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ rồi đặt trước mặt Băng Hi, mỉm cười nói.

"Mấy hôm trước bận nên không có thời gian, đây là quà sinh nhật của em."

Băng Hi cao hứng nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay, ngắm nhìn thật kĩ rồi hướng phía anh hỏi.

"Em mở ngay được không?"

Nhận được cái gật đầu của anh, Băng hi tò mò mở hộp ra. Bên trong là một bông hoa hồng nhỏ bằng pha lê tinh xảo, chính giữa là viên kim cương được thay cho nh** h** đang phát ra ánh sáng lấp lánh. Ngón tay đưa lên chạm vào mỗi cánh hoa kia Băng Hi đều cảm thấy chúng đẹp đẽ lạ thường.

"Trâm cài áo?"

"Đúng vậy."

"Nhưng anh tặng em đồ đắt tiền như vậy không sợ bạn gái anh ghen sao?"

"Cô ấy thích hoa thật, không thích hoa tượng trưng."

"Thế thì em bị lỗ rồi,"

Dương Phong bật cười xoa đầu cô, sau đó đứng dậy nói.

"Được rồi anh làm nốt việc sẽ đưa em đi."

'' Anh cứ làm việc đi, em đi thăm hỏi vị phó tổng kia."

Nói rồi Băng Hi bước ra ngoài, chỉ để anh lại một mình trong căn phòng trống vắng này. Dương Phong vẫn ngồi bất động, ánh mắt nhìn về phía xa xăm nhưng lại không có một hình ảnh nào chứa đựng trong mắt. Trong suy nghĩ hiện tại của anh chỉ hiện lên hình ảnh của cô. Dù là không thể nhưng anh vẫn không thể nào xóa bỏ được kí ức giữa hai người trước đây. Người mà anh thật lòng duy nhất chỉ có mình cô, nhưng cô bỗng dưng từ em gái nuôi trở thành em gái cùng cha khác mẹ với mình khiến anh không thể nào chấp nhận sự thật này. Vì vậy trong cuộc đời này anh phải ép mình chấp nhận một sự thật chính là không thể có cô bên mình suốt đời.

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Dương Phong nhìn dáng vẻ thản nhiên uống trà của Băng Hi trầm ngâm mọt lúc rồi anh lại tiếp tục hỏi."Em sống tốt không?""Có, rất tốt. Em cũng có bạn trai rồi.""Là Tú Khang?'"Ừm."Dương Phong hài lòng gật đầu, chỉ cần cô hạnh phúc thì anh đều chấp nhận hơn nữa cũng là anh tin tưởng người đó. Anh để cô ở bên người đó thì nhất định không cần gì lo ngại nữa rồi. Chỉ cần nhìn sắc mặc của cô bây giờ là anh biết cô sống rất tốt. Anh muốn cô cả cuộc đời này không bao giờ hối tiếc vì người mà cô đã chọn, cô luôn xứng đáng được yêu thương, chiều chuộng.Thấy cô trầm lặng nhìn cốc trà trong tay, Dương Phong chợt nhớ ra điều gì đó liền đứng dậy tiến về phía bàn làm việc của mình. Từ trong ngăn kéo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ rồi đặt trước mặt Băng Hi, mỉm cười nói."Mấy hôm trước bận nên không có thời gian, đây là quà sinh nhật của em."Băng Hi cao hứng nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay, ngắm nhìn thật kĩ rồi hướng phía anh hỏi."Em mở ngay được không?"Nhận được cái gật đầu của anh, Băng hi tò mò mở hộp ra. Bên trong là một bông hoa hồng nhỏ bằng pha lê tinh xảo, chính giữa là viên kim cương được thay cho nh** h** đang phát ra ánh sáng lấp lánh. Ngón tay đưa lên chạm vào mỗi cánh hoa kia Băng Hi đều cảm thấy chúng đẹp đẽ lạ thường."Trâm cài áo?""Đúng vậy.""Nhưng anh tặng em đồ đắt tiền như vậy không sợ bạn gái anh ghen sao?""Cô ấy thích hoa thật, không thích hoa tượng trưng.""Thế thì em bị lỗ rồi,"Dương Phong bật cười xoa đầu cô, sau đó đứng dậy nói."Được rồi anh làm nốt việc sẽ đưa em đi."'' Anh cứ làm việc đi, em đi thăm hỏi vị phó tổng kia."Nói rồi Băng Hi bước ra ngoài, chỉ để anh lại một mình trong căn phòng trống vắng này. Dương Phong vẫn ngồi bất động, ánh mắt nhìn về phía xa xăm nhưng lại không có một hình ảnh nào chứa đựng trong mắt. Trong suy nghĩ hiện tại của anh chỉ hiện lên hình ảnh của cô. Dù là không thể nhưng anh vẫn không thể nào xóa bỏ được kí ức giữa hai người trước đây. Người mà anh thật lòng duy nhất chỉ có mình cô, nhưng cô bỗng dưng từ em gái nuôi trở thành em gái cùng cha khác mẹ với mình khiến anh không thể nào chấp nhận sự thật này. Vì vậy trong cuộc đời này anh phải ép mình chấp nhận một sự thật chính là không thể có cô bên mình suốt đời.

Chương 53