Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 65

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Giây phút anh ôm cô vào lòng, Băng Hi mới cảm thấy trái tim này đã thật sự mềm lòng. Vì chỉ cần đối diện với anh cô sẽ khong thể nào che dấu được cảm xúc thật của bản thân mình cũng giống như viên đá cho dù có lạnh đến mấy chỉ cần đặt nó vào lòng bàn tay ấm áp nó sẽ tan chảy ngay lập tức. Cảm nhận được hơi thở gần kề, nhiệt độ ấm áp bao quanh người cô, bàn tay đang ôm anh lại vô thức càng siết chặt hơn. Người đàn ông hoàn hảo như vậy cô không muốn đánh mất,mấy ngày qua quả thực rất nhớ anh nhưng sự mhung nhớ này lại mang theo một sự bất lực vô hình. Người ta thường nói khi yêu cần dung hợp cả tình cảm lẫn lí trí nhưng khi đã bước vào con đường này rồi liệu còn có ai nhận được đâu là đúng đâu là sai, đâu mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Cũng như cô hiện tại, chỉ cần ở bên cạnh anh, để bản thân dựa dẫm vào anh thì những gì xảy ra đều không quan trọng, anh ở bên cạnh mới khiến cô có cảm giác chân thực, an toàn nhất.Hai người cứ đứng như vậy, chẳng biết là bao lâu nhưng vòng tay anh vẫn ghì lấy cô rất chặt như là không hề có ý định buông lỏng. Sau đó trên đỉnh đầu cô vang lên một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ nhẫn nại của anh."Tôi làm như vậy vì không muốn em chỉ chìm đắm trong quá khứ của mình. Em có chắc rằng khi em biết sự thật em sẽ nhớ lại được? Tôi không muốn em sống trong hiện tại mà tâm trí lại luôn đặt ở phần kí ức kia, như vậy sẽ rất mệt mỏi. Nghe tôi, đừng gượng ép bản thân mình,Chưa hẳn những gì em nhớ đã là chuyện tốt. Những gì tôi làm chỉ muốn tốt cho em mà thôi, em hiểu tôi không?"Nghe xong những lời này Băng Hi trong lòng liền có chút kinh ngạc, đồng thời cũng có cảm giác như vó dòng nước ấm đang len lỏi vào từng gốc rễ trong trái tim mình. Vừa ngẩng đầu lên, Băng Hi liền chạm ngay vào đôi đồng tử đen nháy, thanh lạnh như hồ nước sâu của anh nhưng rõ ràng hơn cả là cô cảm nhận được sự dìu dàng trong ánh mắt đó.Băng Hi không nói gì nhưng trong lòng đã thật sự tiếp nhận từng câu nói vừa rồi của anh. Chính cô bây giờ cũng không biết nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ dụi trong ngực anh như muốn tìm cảm giác thoải mái cho bản thân. Mấy hôm nay cô đều ngủ không ngon, tinh thần cũng vì thế mà vô cùng mệt mỏi nhưng cảm giác anh ở bên lại chân thực, quen thuộc như vậy khiến cơ thể dần thả lỏng,kèm theo đó cơn buồn ngủ cũng không quên việc kéo hai mí mắt của cô dính vào nhau, chỉ một lúc sau cơ hồ không thể chịu được nữa mà để cả người dựa vào anh ngủ một cách ngon lành.Một lúc sau, thấy người trong lòng mình vẫn một mực im lặng không hề có chút động tĩnh gì anh liền cúi xuống nhìn. Đôi mắt trong veo ngày thường mở to nhìn anh giờ không còn thấy, hơi thở nhẹ nhàng mà đều đều, đôi môi trơn bóng như đóa sen kia cũng không buồn động đậy, thần sắc tĩnh lặng này không phải cô đang ngủ thì là gì. Đôi chân mày một lần nữa nhíu lại sau đó lại từ từ giãn ra, đến đáy mắt cũng xuất hiện ý cười dịu dàng. Tú Khang nhìn người đang bình ổn trong lòng mình mà ngủ, tâm tình không kìm chế được mà hôn lên cặp môi mềm mại kia.Sau khi thỏa mãn bản thân, Tú Khang liền nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, điều chỉnh cho ánh sáng thích hợp với giấc ngủ sau đó mới vén chăn nằm xuống bên cạnh . Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp này đến mức đã qua một lúc lâu mà tầm mắt vẫn không hề có ý định rời đi nơi khác. Mấy ngày nay anh cố đè nén cảm giác muốn xông tới gặp cô, nói với cô rằng anh rất nhớ cô, nhớ cảm giác lúc ôm cô vào lòng, nhớ cảm giác khi nhìn cô ngủ cả lúc cô cười... Còn điều nữa chính là cô ở đây một mình khiến anh không hề an tâm chút nào, cuộc sống của anh phức tạp cho nên an toàn của cô đối với anh vô cùng quan trọng. Cô đáng nhẽ phải sống một cuộc sống tốt đẹp không hề có bất kì nguy hiểm nào rình rập nhưng là cuộc sống của anh cô lại bất ngờ bước vào, nếu đã lựa chọn sau này ở bên, yêu thương cô ấy thì anh nhất định sẽ không để cô chịu bất kì thương tổn nào dù chỉ là nhỏ nhất. Đây là lời hứa của anh cũng là quyết định của anh, sẽ không bao giờ thay đổi.

Giây phút anh ôm cô vào lòng, Băng Hi mới cảm thấy trái tim này đã thật sự mềm lòng. Vì chỉ cần đối diện với anh cô sẽ khong thể nào che dấu được cảm xúc thật của bản thân mình cũng giống như viên đá cho dù có lạnh đến mấy chỉ cần đặt nó vào lòng bàn tay ấm áp nó sẽ tan chảy ngay lập tức. Cảm nhận được hơi thở gần kề, nhiệt độ ấm áp bao quanh người cô, bàn tay đang ôm anh lại vô thức càng siết chặt hơn. Người đàn ông hoàn hảo như vậy cô không muốn đánh mất,mấy ngày qua quả thực rất nhớ anh nhưng sự mhung nhớ này lại mang theo một sự bất lực vô hình. Người ta thường nói khi yêu cần dung hợp cả tình cảm lẫn lí trí nhưng khi đã bước vào con đường này rồi liệu còn có ai nhận được đâu là đúng đâu là sai, đâu mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Cũng như cô hiện tại, chỉ cần ở bên cạnh anh, để bản thân dựa dẫm vào anh thì những gì xảy ra đều không quan trọng, anh ở bên cạnh mới khiến cô có cảm giác chân thực, an toàn nhất.

Hai người cứ đứng như vậy, chẳng biết là bao lâu nhưng vòng tay anh vẫn ghì lấy cô rất chặt như là không hề có ý định buông lỏng. Sau đó trên đỉnh đầu cô vang lên một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ nhẫn nại của anh.

"Tôi làm như vậy vì không muốn em chỉ chìm đắm trong quá khứ của mình. Em có chắc rằng khi em biết sự thật em sẽ nhớ lại được? Tôi không muốn em sống trong hiện tại mà tâm trí lại luôn đặt ở phần kí ức kia, như vậy sẽ rất mệt mỏi. Nghe tôi, đừng gượng ép bản thân mình,

Chưa hẳn những gì em nhớ đã là chuyện tốt. Những gì tôi làm chỉ muốn tốt cho em mà thôi, em hiểu tôi không?"

Nghe xong những lời này Băng Hi trong lòng liền có chút kinh ngạc, đồng thời cũng có cảm giác như vó dòng nước ấm đang len lỏi vào từng gốc rễ trong trái tim mình. Vừa ngẩng đầu lên, Băng Hi liền chạm ngay vào đôi đồng tử đen nháy, thanh lạnh như hồ nước sâu của anh nhưng rõ ràng hơn cả là cô cảm nhận được sự dìu dàng trong ánh mắt đó.

Băng Hi không nói gì nhưng trong lòng đã thật sự tiếp nhận từng câu nói vừa rồi của anh. Chính cô bây giờ cũng không biết nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ dụi trong ngực anh như muốn tìm cảm giác thoải mái cho bản thân. Mấy hôm nay cô đều ngủ không ngon, tinh thần cũng vì thế mà vô cùng mệt mỏi nhưng cảm giác anh ở bên lại chân thực, quen thuộc như vậy khiến cơ thể dần thả lỏng,kèm theo đó cơn buồn ngủ cũng không quên việc kéo hai mí mắt của cô dính vào nhau, chỉ một lúc sau cơ hồ không thể chịu được nữa mà để cả người dựa vào anh ngủ một cách ngon lành.

Một lúc sau, thấy người trong lòng mình vẫn một mực im lặng không hề có chút động tĩnh gì anh liền cúi xuống nhìn. Đôi mắt trong veo ngày thường mở to nhìn anh giờ không còn thấy, hơi thở nhẹ nhàng mà đều đều, đôi môi trơn bóng như đóa sen kia cũng không buồn động đậy, thần sắc tĩnh lặng này không phải cô đang ngủ thì là gì. Đôi chân mày một lần nữa nhíu lại sau đó lại từ từ giãn ra, đến đáy mắt cũng xuất hiện ý cười dịu dàng. Tú Khang nhìn người đang bình ổn trong lòng mình mà ngủ, tâm tình không kìm chế được mà hôn lên cặp môi mềm mại kia.

Sau khi thỏa mãn bản thân, Tú Khang liền nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, điều chỉnh cho ánh sáng thích hợp với giấc ngủ sau đó mới vén chăn nằm xuống bên cạnh . Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp này đến mức đã qua một lúc lâu mà tầm mắt vẫn không hề có ý định rời đi nơi khác. Mấy ngày nay anh cố đè nén cảm giác muốn xông tới gặp cô, nói với cô rằng anh rất nhớ cô, nhớ cảm giác lúc ôm cô vào lòng, nhớ cảm giác khi nhìn cô ngủ cả lúc cô cười... Còn điều nữa chính là cô ở đây một mình khiến anh không hề an tâm chút nào, cuộc sống của anh phức tạp cho nên an toàn của cô đối với anh vô cùng quan trọng. Cô đáng nhẽ phải sống một cuộc sống tốt đẹp không hề có bất kì nguy hiểm nào rình rập nhưng là cuộc sống của anh cô lại bất ngờ bước vào, nếu đã lựa chọn sau này ở bên, yêu thương cô ấy thì anh nhất định sẽ không để cô chịu bất kì thương tổn nào dù chỉ là nhỏ nhất. Đây là lời hứa của anh cũng là quyết định của anh, sẽ không bao giờ thay đổi.

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Giây phút anh ôm cô vào lòng, Băng Hi mới cảm thấy trái tim này đã thật sự mềm lòng. Vì chỉ cần đối diện với anh cô sẽ khong thể nào che dấu được cảm xúc thật của bản thân mình cũng giống như viên đá cho dù có lạnh đến mấy chỉ cần đặt nó vào lòng bàn tay ấm áp nó sẽ tan chảy ngay lập tức. Cảm nhận được hơi thở gần kề, nhiệt độ ấm áp bao quanh người cô, bàn tay đang ôm anh lại vô thức càng siết chặt hơn. Người đàn ông hoàn hảo như vậy cô không muốn đánh mất,mấy ngày qua quả thực rất nhớ anh nhưng sự mhung nhớ này lại mang theo một sự bất lực vô hình. Người ta thường nói khi yêu cần dung hợp cả tình cảm lẫn lí trí nhưng khi đã bước vào con đường này rồi liệu còn có ai nhận được đâu là đúng đâu là sai, đâu mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Cũng như cô hiện tại, chỉ cần ở bên cạnh anh, để bản thân dựa dẫm vào anh thì những gì xảy ra đều không quan trọng, anh ở bên cạnh mới khiến cô có cảm giác chân thực, an toàn nhất.Hai người cứ đứng như vậy, chẳng biết là bao lâu nhưng vòng tay anh vẫn ghì lấy cô rất chặt như là không hề có ý định buông lỏng. Sau đó trên đỉnh đầu cô vang lên một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ nhẫn nại của anh."Tôi làm như vậy vì không muốn em chỉ chìm đắm trong quá khứ của mình. Em có chắc rằng khi em biết sự thật em sẽ nhớ lại được? Tôi không muốn em sống trong hiện tại mà tâm trí lại luôn đặt ở phần kí ức kia, như vậy sẽ rất mệt mỏi. Nghe tôi, đừng gượng ép bản thân mình,Chưa hẳn những gì em nhớ đã là chuyện tốt. Những gì tôi làm chỉ muốn tốt cho em mà thôi, em hiểu tôi không?"Nghe xong những lời này Băng Hi trong lòng liền có chút kinh ngạc, đồng thời cũng có cảm giác như vó dòng nước ấm đang len lỏi vào từng gốc rễ trong trái tim mình. Vừa ngẩng đầu lên, Băng Hi liền chạm ngay vào đôi đồng tử đen nháy, thanh lạnh như hồ nước sâu của anh nhưng rõ ràng hơn cả là cô cảm nhận được sự dìu dàng trong ánh mắt đó.Băng Hi không nói gì nhưng trong lòng đã thật sự tiếp nhận từng câu nói vừa rồi của anh. Chính cô bây giờ cũng không biết nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ dụi trong ngực anh như muốn tìm cảm giác thoải mái cho bản thân. Mấy hôm nay cô đều ngủ không ngon, tinh thần cũng vì thế mà vô cùng mệt mỏi nhưng cảm giác anh ở bên lại chân thực, quen thuộc như vậy khiến cơ thể dần thả lỏng,kèm theo đó cơn buồn ngủ cũng không quên việc kéo hai mí mắt của cô dính vào nhau, chỉ một lúc sau cơ hồ không thể chịu được nữa mà để cả người dựa vào anh ngủ một cách ngon lành.Một lúc sau, thấy người trong lòng mình vẫn một mực im lặng không hề có chút động tĩnh gì anh liền cúi xuống nhìn. Đôi mắt trong veo ngày thường mở to nhìn anh giờ không còn thấy, hơi thở nhẹ nhàng mà đều đều, đôi môi trơn bóng như đóa sen kia cũng không buồn động đậy, thần sắc tĩnh lặng này không phải cô đang ngủ thì là gì. Đôi chân mày một lần nữa nhíu lại sau đó lại từ từ giãn ra, đến đáy mắt cũng xuất hiện ý cười dịu dàng. Tú Khang nhìn người đang bình ổn trong lòng mình mà ngủ, tâm tình không kìm chế được mà hôn lên cặp môi mềm mại kia.Sau khi thỏa mãn bản thân, Tú Khang liền nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, điều chỉnh cho ánh sáng thích hợp với giấc ngủ sau đó mới vén chăn nằm xuống bên cạnh . Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp này đến mức đã qua một lúc lâu mà tầm mắt vẫn không hề có ý định rời đi nơi khác. Mấy ngày nay anh cố đè nén cảm giác muốn xông tới gặp cô, nói với cô rằng anh rất nhớ cô, nhớ cảm giác lúc ôm cô vào lòng, nhớ cảm giác khi nhìn cô ngủ cả lúc cô cười... Còn điều nữa chính là cô ở đây một mình khiến anh không hề an tâm chút nào, cuộc sống của anh phức tạp cho nên an toàn của cô đối với anh vô cùng quan trọng. Cô đáng nhẽ phải sống một cuộc sống tốt đẹp không hề có bất kì nguy hiểm nào rình rập nhưng là cuộc sống của anh cô lại bất ngờ bước vào, nếu đã lựa chọn sau này ở bên, yêu thương cô ấy thì anh nhất định sẽ không để cô chịu bất kì thương tổn nào dù chỉ là nhỏ nhất. Đây là lời hứa của anh cũng là quyết định của anh, sẽ không bao giờ thay đổi.

Chương 65