Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó…
Chương 17: Nhìn trộm P2
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Tay cô bắt đầu cầm miếng bọt biển mà v**t v* thân thể trắng ngần xinh đẹp như một đóa hoa sen mới nở, để muốn dễ dàng cọ sát hơn cô nhẹ nhàng mà nâng một chân của mình lên. Nâng lên cao hơn chút nữa. Tay Hàn Chí Viễn dùng sức mà nắm chặt nơi bí ẩn của chính mình. Đột nhiên giống như ma càng không thể cứu vãn mà ngừng xem những hình ảnh khiến cho đầu óc hắn k*ch th*ch mà phần nhiều thân thể hắn lại dâng lên cảm giác chưa từng thấy. Tay hắn ta càng lúc nắm càng chặt, hắn ta an ủi chính mình. Ánh mắt càng ngày càng như giết người nhìn chằm chằm Hàn Nhất Nhất đã chậm rãi nâng chân dài lên. Có lẽ là linh cảm cũng có lẽ là Hàn Chĩ Viễn không thể khống chế được thanh âm của chính mình càng lúc càng nhanh mà phát ra tiếng động rất nhỏ. Hàn Nhất Nhất đột nhiên đề phòng cảm giác đằng sau có đôi mắt nhìn chằm chằm mình. Cô buông mạnh chân lớn tiếng mà gọi: “Mẹ, mẹ!” Âm thanh bất thình lình này đem tâm hồn Hàn Chí Viễn từ một nơi xa xôi trở về. Hàn Nhất Nhất nắm lấy khăn tắm bên cạnh nhanh chóng ngoảnh đầu lại nhưng mà thấy cánh cửa trống trơn. Cô gõ vào đầu mình một cái có chút oán hận bản thân, thế nào mà lại nghĩ nhiều như vậy. Nhưng là lúc này đây, cô lại gắt gao mà nhìn chằm chằm cánh cửa sau đó dùng nước rất nhanh mà dội bọt còn dính trên cơ thể. Hàn Chí Viễn phút chốc khi mà Hàn Nhất Nhất sắp phát hiện ra mình, trong nháy mắt hắn ta nhanh chóng chạy thoát bỏ trốn thành công. Trong nháy mắt hắn ngồi bệt xuống đất, loại vui sướng khó hiểu này làm cho hắn ta vừa hưng phấn lại vui thích Hắn ta còn đang thở hổn hển, trong đầu còn đang không ngừng mà thoáng hiện lên cơ thể xinh đẹp của Hàn Nhất Nhất kia. Hắn ta lau miệng cười mà nghĩ: dáng người con gái của Hàn Phong kia thực giống Hàn Phong rất gợi cảm. Nếu đổi người nằm ở dưới hắn ta là Hàn Nhất Nhất kia. Những tiếng r*n r* kia sẽ phấn khích đến thế nào. Hắn ta càng nghĩ càng hưng phấn, thậm chí thân thể đều c*ng tr**ng khiến hắn ta sinh ra ý niệm. Một khi xuất hiện lại bắt đầu nghĩ muốn làm thế nào để có được cô. Hiện tại Hàn Nhất Nhất đã trưởng thành, còn Hàn Phong hai người cũng có đủ sức lực đến đối phó ông ta. Cho nên không có khả năng có thể giống hồi nhỏ dễ dàng mà xuống tay như vậy. Buổi tối Hàn Phong cùng Hàn Nhất Nhất đang vui vẻ mà ăn bữa tối, Hàn Chí Viễn lại đi vào. Khoảng nửa năm chưa về nhà. “Tôi đã trở về nhanh đi thu dọn” . Hắn ta hướng bên cạnh bàn ngồi xuống nhìn Hàn Phong, tuy rằng thanh âm nói chuyện lớn nhưng ngữ khí đã tốt hơn rất nhiều. Hàn Phong ở trước mặt hắn ta luôn có thói quen nhường nhịn hòa thuận, mà một khi phụ nữ đã có thói quen thì nó là một loại hành vi đáng sợ đến cỡ nào. Cơm rất nhanh đã mang tới bên cạnh hắn. Hắn vừa ăn cơm vừa nói: “Về sau mỗi ngày tôi muốn về nhà, tôi sống tốt với các người.” Thanh âm có chút thấp nhưng Hàn Phong lại đột nhiên mở to mắt không thể tin được mà nhìn người chồng mười mấy năm bỗng nhiên hắn ta bảo sẽ sống tốt với nàng? Một người đàn ông khiến cho nàng phải bán mình thay hắn ta trả nợ, người đàn ông này thật sự có thể lãng tử hồi đầu? Hàn Nhất Nhất cũng dừng động tác trong tay len lén mà nhìn hành vi của hắn ta. Hành vi của hắn thật sự rất bất thường. “Tôi sẽ tìm một phần công việc tốt. Chăm sóc nhà mình, từ hôm nay trở đi tôi làm người tốt. A Phong em có tin tưởng anh không?” Hàn Chí Viễn buông chiếc đũa trong tay, đột nhiên đưa tay đặt trên tay Hàn Phong còn thân thiết mà gọi nàng A Phong, xưng hô này chỉ có ở thời điểm mới biết hắn mới gọi vậy. Trong đôi mắt Hàn Phong đột nhiên trào ra nước mắt. Người đàn ông này thực sự lãng tử quay đầu sao? Ông trời thật sự muốn đối xử tử tể với nàng sao? Con gái đỗ đại học danh tiếng, chồng nguyện ý về nhà chăm sóc gia đình. Hàn Nhất Nhất tuy rằng trong đầu vẫn còn nghi ngờ nhưng nhìn thấy mẹ bắt đầu tin tưởng. Ánh mắt cô đều không nói gì cả. Nhất định mẹ vì gia đình khổ nhiều năm như vậy, nếu người cha này thật sự lãng tử quay đầu, vậy mấy năm nay ủy khuất của mẹ là do đâu? Từ ngày Hàn Nhất Nhất bắt đầu có nhận thức đến bây giờ, người một nhà lần đầu tiên bình tĩnh ôn hòa như thế mà cùng nhau ăn một bữa cơm.
Tay cô bắt
đầu cầm miếng bọt biển mà v**t v* thân thể trắng ngần xinh đẹp như một
đóa hoa sen mới nở, để muốn dễ dàng cọ sát hơn cô nhẹ nhàng mà nâng một
chân của mình lên.
Nâng lên
cao hơn chút nữa. Tay Hàn Chí Viễn dùng sức mà nắm chặt nơi bí ẩn của
chính mình. Đột nhiên giống như ma càng không thể cứu vãn mà ngừng xem
những hình ảnh khiến cho đầu óc hắn k*ch th*ch mà phần nhiều thân thể
hắn lại dâng lên cảm giác chưa từng thấy.
Tay hắn ta
càng lúc nắm càng chặt, hắn ta an ủi chính mình. Ánh mắt càng ngày càng
như giết người nhìn chằm chằm Hàn Nhất Nhất đã chậm rãi nâng chân dài
lên.
Có lẽ là
linh cảm cũng có lẽ là Hàn Chĩ Viễn không thể khống chế được thanh âm
của chính mình càng lúc càng nhanh mà phát ra tiếng động rất nhỏ. Hàn
Nhất Nhất đột nhiên đề phòng cảm giác đằng sau có đôi mắt nhìn chằm chằm mình. Cô buông mạnh chân lớn tiếng mà gọi: “Mẹ, mẹ!”
Âm thanh
bất thình lình này đem tâm hồn Hàn Chí Viễn từ một nơi xa xôi trở về.
Hàn Nhất Nhất nắm lấy khăn tắm bên cạnh nhanh chóng ngoảnh đầu lại nhưng mà thấy cánh cửa trống trơn.
Cô gõ vào
đầu mình một cái có chút oán hận bản thân, thế nào mà lại nghĩ nhiều như vậy. Nhưng là lúc này đây, cô lại gắt gao mà nhìn chằm chằm cánh cửa
sau đó dùng nước rất nhanh mà dội bọt còn dính trên cơ thể.
Hàn Chí
Viễn phút chốc khi mà Hàn Nhất Nhất sắp phát hiện ra mình, trong nháy
mắt hắn ta nhanh chóng chạy thoát bỏ trốn thành công. Trong nháy mắt hắn ngồi bệt xuống đất, loại vui sướng khó hiểu này làm cho hắn ta vừa hưng phấn lại vui thích
Hắn ta còn đang thở hổn hển, trong đầu còn đang không ngừng mà thoáng hiện lên cơ thể xinh đẹp của Hàn Nhất Nhất kia.
Hắn ta lau
miệng cười mà nghĩ: dáng người con gái của Hàn Phong kia thực giống Hàn
Phong rất gợi cảm. Nếu đổi người nằm ở dưới hắn ta là Hàn Nhất Nhất kia. Những tiếng r*n r* kia sẽ phấn khích đến thế nào.
Hắn ta càng nghĩ càng hưng phấn, thậm chí thân thể đều c*ng tr**ng khiến hắn ta
sinh ra ý niệm. Một khi xuất hiện lại bắt đầu nghĩ muốn làm thế nào để
có được cô. Hiện tại Hàn Nhất Nhất đã trưởng thành, còn Hàn Phong hai
người cũng có đủ sức lực đến đối phó ông ta. Cho nên không có khả năng
có thể giống hồi nhỏ dễ dàng mà xuống tay như vậy.
Buổi tối Hàn Phong cùng Hàn Nhất Nhất đang vui vẻ mà ăn bữa tối, Hàn Chí Viễn lại đi vào. Khoảng nửa năm chưa về nhà.
“Tôi đã trở về nhanh đi thu dọn” . Hắn ta hướng bên cạnh bàn ngồi xuống nhìn Hàn
Phong, tuy rằng thanh âm nói chuyện lớn nhưng ngữ khí đã tốt hơn rất
nhiều.
Hàn Phong ở trước mặt hắn ta luôn có thói quen nhường nhịn hòa thuận, mà một khi
phụ nữ đã có thói quen thì nó là một loại hành vi đáng sợ đến cỡ nào.
Cơm rất nhanh đã mang tới bên cạnh hắn. Hắn vừa ăn cơm vừa nói: “Về sau mỗi ngày tôi muốn về nhà, tôi sống tốt với các người.”
Thanh âm có chút thấp nhưng Hàn Phong lại đột nhiên mở to mắt không thể tin được mà nhìn người chồng mười mấy năm bỗng nhiên hắn ta bảo sẽ sống tốt với
nàng? Một người đàn ông khiến cho nàng phải bán mình thay hắn ta trả nợ, người đàn ông này thật sự có thể lãng tử hồi đầu?
Hàn Nhất Nhất cũng dừng động tác trong tay len lén mà nhìn hành vi của hắn ta. Hành vi của hắn thật sự rất bất thường.
“Tôi sẽ tìm một phần công việc tốt. Chăm sóc nhà mình, từ hôm nay trở đi tôi làm
người tốt. A Phong em có tin tưởng anh không?” Hàn Chí Viễn buông chiếc
đũa trong tay, đột nhiên đưa tay đặt trên tay Hàn Phong còn thân thiết
mà gọi nàng A Phong, xưng hô này chỉ có ở thời điểm mới biết hắn mới gọi vậy.
Trong đôi
mắt Hàn Phong đột nhiên trào ra nước mắt. Người đàn ông này thực sự lãng tử quay đầu sao? Ông trời thật sự muốn đối xử tử tể với nàng sao? Con
gái đỗ đại học danh tiếng, chồng nguyện ý về nhà chăm sóc gia đình.
Hàn Nhất
Nhất tuy rằng trong đầu vẫn còn nghi ngờ nhưng nhìn thấy mẹ bắt đầu tin
tưởng. Ánh mắt cô đều không nói gì cả. Nhất định mẹ vì gia đình khổ
nhiều năm như vậy, nếu người cha này thật sự lãng tử quay đầu, vậy mấy
năm nay ủy khuất của mẹ là do đâu?
Từ ngày Hàn Nhất Nhất bắt đầu có nhận thức đến bây giờ, người một nhà lần đầu tiên
bình tĩnh ôn hòa như thế mà cùng nhau ăn một bữa cơm.
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Tay cô bắt đầu cầm miếng bọt biển mà v**t v* thân thể trắng ngần xinh đẹp như một đóa hoa sen mới nở, để muốn dễ dàng cọ sát hơn cô nhẹ nhàng mà nâng một chân của mình lên. Nâng lên cao hơn chút nữa. Tay Hàn Chí Viễn dùng sức mà nắm chặt nơi bí ẩn của chính mình. Đột nhiên giống như ma càng không thể cứu vãn mà ngừng xem những hình ảnh khiến cho đầu óc hắn k*ch th*ch mà phần nhiều thân thể hắn lại dâng lên cảm giác chưa từng thấy. Tay hắn ta càng lúc nắm càng chặt, hắn ta an ủi chính mình. Ánh mắt càng ngày càng như giết người nhìn chằm chằm Hàn Nhất Nhất đã chậm rãi nâng chân dài lên. Có lẽ là linh cảm cũng có lẽ là Hàn Chĩ Viễn không thể khống chế được thanh âm của chính mình càng lúc càng nhanh mà phát ra tiếng động rất nhỏ. Hàn Nhất Nhất đột nhiên đề phòng cảm giác đằng sau có đôi mắt nhìn chằm chằm mình. Cô buông mạnh chân lớn tiếng mà gọi: “Mẹ, mẹ!” Âm thanh bất thình lình này đem tâm hồn Hàn Chí Viễn từ một nơi xa xôi trở về. Hàn Nhất Nhất nắm lấy khăn tắm bên cạnh nhanh chóng ngoảnh đầu lại nhưng mà thấy cánh cửa trống trơn. Cô gõ vào đầu mình một cái có chút oán hận bản thân, thế nào mà lại nghĩ nhiều như vậy. Nhưng là lúc này đây, cô lại gắt gao mà nhìn chằm chằm cánh cửa sau đó dùng nước rất nhanh mà dội bọt còn dính trên cơ thể. Hàn Chí Viễn phút chốc khi mà Hàn Nhất Nhất sắp phát hiện ra mình, trong nháy mắt hắn ta nhanh chóng chạy thoát bỏ trốn thành công. Trong nháy mắt hắn ngồi bệt xuống đất, loại vui sướng khó hiểu này làm cho hắn ta vừa hưng phấn lại vui thích Hắn ta còn đang thở hổn hển, trong đầu còn đang không ngừng mà thoáng hiện lên cơ thể xinh đẹp của Hàn Nhất Nhất kia. Hắn ta lau miệng cười mà nghĩ: dáng người con gái của Hàn Phong kia thực giống Hàn Phong rất gợi cảm. Nếu đổi người nằm ở dưới hắn ta là Hàn Nhất Nhất kia. Những tiếng r*n r* kia sẽ phấn khích đến thế nào. Hắn ta càng nghĩ càng hưng phấn, thậm chí thân thể đều c*ng tr**ng khiến hắn ta sinh ra ý niệm. Một khi xuất hiện lại bắt đầu nghĩ muốn làm thế nào để có được cô. Hiện tại Hàn Nhất Nhất đã trưởng thành, còn Hàn Phong hai người cũng có đủ sức lực đến đối phó ông ta. Cho nên không có khả năng có thể giống hồi nhỏ dễ dàng mà xuống tay như vậy. Buổi tối Hàn Phong cùng Hàn Nhất Nhất đang vui vẻ mà ăn bữa tối, Hàn Chí Viễn lại đi vào. Khoảng nửa năm chưa về nhà. “Tôi đã trở về nhanh đi thu dọn” . Hắn ta hướng bên cạnh bàn ngồi xuống nhìn Hàn Phong, tuy rằng thanh âm nói chuyện lớn nhưng ngữ khí đã tốt hơn rất nhiều. Hàn Phong ở trước mặt hắn ta luôn có thói quen nhường nhịn hòa thuận, mà một khi phụ nữ đã có thói quen thì nó là một loại hành vi đáng sợ đến cỡ nào. Cơm rất nhanh đã mang tới bên cạnh hắn. Hắn vừa ăn cơm vừa nói: “Về sau mỗi ngày tôi muốn về nhà, tôi sống tốt với các người.” Thanh âm có chút thấp nhưng Hàn Phong lại đột nhiên mở to mắt không thể tin được mà nhìn người chồng mười mấy năm bỗng nhiên hắn ta bảo sẽ sống tốt với nàng? Một người đàn ông khiến cho nàng phải bán mình thay hắn ta trả nợ, người đàn ông này thật sự có thể lãng tử hồi đầu? Hàn Nhất Nhất cũng dừng động tác trong tay len lén mà nhìn hành vi của hắn ta. Hành vi của hắn thật sự rất bất thường. “Tôi sẽ tìm một phần công việc tốt. Chăm sóc nhà mình, từ hôm nay trở đi tôi làm người tốt. A Phong em có tin tưởng anh không?” Hàn Chí Viễn buông chiếc đũa trong tay, đột nhiên đưa tay đặt trên tay Hàn Phong còn thân thiết mà gọi nàng A Phong, xưng hô này chỉ có ở thời điểm mới biết hắn mới gọi vậy. Trong đôi mắt Hàn Phong đột nhiên trào ra nước mắt. Người đàn ông này thực sự lãng tử quay đầu sao? Ông trời thật sự muốn đối xử tử tể với nàng sao? Con gái đỗ đại học danh tiếng, chồng nguyện ý về nhà chăm sóc gia đình. Hàn Nhất Nhất tuy rằng trong đầu vẫn còn nghi ngờ nhưng nhìn thấy mẹ bắt đầu tin tưởng. Ánh mắt cô đều không nói gì cả. Nhất định mẹ vì gia đình khổ nhiều năm như vậy, nếu người cha này thật sự lãng tử quay đầu, vậy mấy năm nay ủy khuất của mẹ là do đâu? Từ ngày Hàn Nhất Nhất bắt đầu có nhận thức đến bây giờ, người một nhà lần đầu tiên bình tĩnh ôn hòa như thế mà cùng nhau ăn một bữa cơm.